Bạo Quân Độc Sủng

Chương 5: Lưu lạc thanh lâu



Còn Thiến Hề sở dĩ tự nguyện rời phủ cũng chỉ vì muốn con mình là Diệp Tuấn Thành có thể được ở lại phủ tướng quân.

Hơn nữa, cho dù lần này các nàng quyết không đi thì cũng sẽ có lần khác. Đã nhiều năm qua, công chúa An Dương vẫn muốn đuổi tận giết tuyệt, để Diệp Tuấn Thành ở lại trong phủ đã là nhượng bộ duy nhất của bà ta rồi.

Diệp Vũ nghĩ ngợi nhiều, đã thật sự xuyên qua, linh hồn bám vào trên người Diệp đại tiểu thư, vậy linh hồn Diệp đại tiểu thư đi đâu rồi?

Hồn vừa nhập, lại vừa phải trải qua một trận dục vọng dày vò sắp chết, lại bị đuổi ra khỏi nhà, chả lẽ tối nay phải ăn ngủ đầu đường xó chợ sao?

Ông trời ơi, vì sao vậy chứ?

Hai mẹ con không xu diín túi, đứng giữa đường cái trong gió lạnh vù vù, biết đi đường nào đây?

Bất đắc dĩ, Thiến Hề đành phải mang theo con gái vào lầu Tiêu Tương tá túc một đêm.

Lầu Tiêu Tương là thanh lâu, bà chủ Lãnh Tiêu Tương và Thiến Hề vốn quen biết với nhau đã lâu. Lúc các bà còn trẻ, đều biểu diễn ở lầu Tiêu Tương, giao tình thân thiết; chẳng bao lâu Thiến Hề được gả làm tiểu thiếp cho Diệp Chí Bằng, còn Lãnh Tiêu Tương thì trở thành hoa khôi, vài năm sau trở thành bà chủ của lầu Tiêu Tương.

lầu Tiêu Tương mở ra vốn là để buôn bán, không phải để cho các nàng ăn không ngồi rồi.

Rửa chén bát, rau cỏ, giặt quần áo, quét dọn phòng và đình viện, cái gì Diệp Vũ cũng đều làm cả, ba ngày liên tục làm việc liều mạng, cứ làm việc không ngừng nghỉ, toàn thân đau nhức, mặt chẳng còn chút máu nào.

Vị Diệp đại tiểu thư này đoán chừng là chưa từng bao giờ làm qua việc nặng nhọc như vậy, nếu không toàn thân không đau nhức đến vậy.

Nàng tin, chỉ cần trải qua được những ngày gian khổ này thì sẽ tốt hơn.

Bất luận là cổ đại hay là thế kỷ hai mươi mốt, đều phải tự lực cánh sinh, nuôi chính bản thân mình!

Vất vả nhất vẫn là mẫu thân của nàng, Mẫu thân vốn sống an nhàn sung sướng mười mấy năm rồi, trong một đêm mất đi tất cả, lại phải bưng trà rót nước ở chốn phong trần, dọn dẹp tẩm phòng của tiểu thư, người như thế thật sự châm chọc vô cùng.

Đêm nay, lúc Diệp Vũ đang rảư chén bát trong pgòng, bỗng có một nha hoàn tên là Nguyệt Cầm chạy tới, nói sốt ruột, “Ta mót quá, giúp ta mang bầu rượu này đến tẩm phòng của tiểu thư nhà ta với, nhanh đi!”

“Ta đang rảư chén bát…Hơn nữa còn rất nhiều vẫn chưa rửa đây này” Nàng chỉ làm những việc nặng nhọc, còn chuyện bưng trà rót nước thì chưa lfm.

“Ây da, xin ngươi thương xót giùm với, giúp ta đưa chút rồi mau mà về đây. Nếu không phải vội đưa ngay cho tiểu thư nhà ta, ta đã chui vào trong nhà xí rồi”

“được rồi, ta sẽ giúp ngươi một lần”

Diệp Vũ đón lấy mâm gỗ, Nguyệt Cầm đã nhanh như chớp chạy thẳng về phía nhà vệ sinh.

Nguyệt Cầm hầu hạ tiểu thư là hoa khôi đứng đầu Lăng Vô Hương, đi vào tẩm phòng của Lăng Vô Hương, Diệp Vũ đang định gõ cửa thì cửa phòng bỗng bị lực mạnh đẩy ra doạ cho nàng nhảy dựng cả lên.

“Lấy rượu mà cũng chậm như vậy hả!” Một giọng đàn ông trung niên cất tiếng mắng, “còn không nhanh mang vào hử?”

“Vâng” Nàng cúi đầu đi vào phòng.

“nếu không nể mặt mũi ngươi từng là hoa khôi, ta đã sớm đi tìm người khác rồi” Gã nam tử béo kia hùng hổ nói xong, “Người ta Ngưng Sương cười đẹp đến cỡ nào, cònngươi thì cười xấu chết; người ta Ngọc Tử giọng điệu nhẹ nhàng cỡ nào, còn ngươi chỉ so với em gái baá cá ngoài chợ mà thôi”

Lặng Vô Hương đứng một bên, bị hắn nói vào mặt, cắn môi, ấm ức mà quật cường.

Diệp Vũ đặt rượu lên bàn, định đi ra ngoài thì bị ngăn lại.

“Nàng là nha hoàn của ngươi sao?” Gã đàn ông nói lèo nhèo, móng béo sờ cằm của nàng, “Trong suốt, mềm mại, bản đại gia thích nhất”

“Ta chỉ là kẻ hầu làm việc nặng, không phải…” Nàng vội vàng giải thích.

“làm việc nặng à? Lãnh Tiêu Tương đúng là đần” Hắn thò tay ra túm lấy nàng, cười dâm tà, “Một cô nương cười xinh như vậy, ta sao lại để cho nàng làm việc nặng chứ? Theo ta, nàng sẽ không phải làm việc nặng gì, chỉ hưởng thụ vinh hoa phú quý thôi…”

“Buông ra!”

Diệp Vũ giận dữ quát, cố sức đẩy hắn nhưng đẩy không được.

Hắn dùng cánh tay to ôm vai trái của nàng, miệng sán lại gần, trong tình thế cấp bách, nàng vung tay lên tát cho gã một cái.

Tiếng tát vang lên rất to, đến cả Lăng Vô Hương cũng ngơ ngẩn cả người.

Vị đại gia này sửng sốt, giận tím mặt, vung tay nặng quăng tới, “rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt phỏng!”

Nàng phản ứng tức thời, giơ mâm gỗ lên đỡ, che trước mặt, bàn tay béo phì kia đập phải mâm gỗ.

Gã ta đau quá kêu la ầm ầm, rụt tay, dậm chân, nổi trận lôi dình rống to.

Nàng đứng một bên bình tĩnh nhìn gã đàn ông đau nhe nanh trợn mắt, nhìn khách và các cô nương khác đều vọt tới vây xem, đầu suy nghĩ cực nhanh xem nên giải quyết thế nào cho ổn.

“Con khốn! Mày lại dám đánh cả ta hả…” Mắt thấy nhiều người nhìn vậy, gã ngượng tím mặt, lại vung móng tay lên cào nàng.

“A Lưu đại gia, cần gì phải chấp nhặt với một tiểu cô nương chứ”

Giọng kiều mỵ, mềm mại này cùng với tiếng cười giòn truyền đến, tiếp đó xuất hiện trước mắt mọi người một nữ tử trang điểm đậm, tuổi chừng ba mươi, uốn éo đi tới.

Bà ta chính là bà chủ của lầu Tiêu Tương, Lãnh Tiêu Tương.

“Chuyện gì mà làm cho đại gia tức giận vậy chứ?” Bà dựa vào cạnh cửa, cười tủm tỉm hỏi.

“Con khốn này đã chọc giận bản đại gia…” Lưu đại gia chỉ vào Diệp Vũ, mắt âm trầm, “Vô Hương, nói cho ma ma ngươi nghe đi”

Lăng Vô Hương đi qua, ghé vào tai Lăng Tiêu Tương hạ giọng nói vài câu.

Lăng Tiêu Tương lắc mông đi tới, nắm chiếc khăn hồng trong tay đặt lên ngực gã, “Lưu đại gia à, có chuyện gì thì cứ từ từ mà nói. Vị cô nương này là người mới tới, làm việc nặng sau viện, không hiểu quy củ, vẫn coò phải được dạy dỗ. Hay là vậy đi, đêm nay tiền thưởng cứ tiín cả vào ta, ta bảo Ngọc Tú và Ngọc Nhuỵ cùng uống rượu với ngài nhé, thấy sao?”

Lưu đại gia vẫn chưa chịu từ bỏ ý đồ, tuyên bố, “Cánh tay này của ta đã bị thương rồi, chẳng may anh rể ta có hỏi đến, biết là con khốn của lầu Tiêu Tương làm bị thương, ta đây thật mất mặt quá. Nói không chừng anh rể ta cũng nuốt không trôi cơn giận này, đóng cửa lầu Tiêu Tương này lại đó”

“Vậy ngài xem…làm thế nào mới tốt đây?” Bà ta cười làm lành.

“Ta muốn nàng ta hầu hạ ta đêm nay” Gã nhìn Diệp Vũ chằm chằm, ép buộc.

“Nàng ấy chỉ là nha đầu làm việc nặng thôi, điều này không hợp quy củ…”

“Bản đại gai nói một không nói hai, bản đại gia nói chính là quy củ!” Lưu đại gia nham hiểm bảo.

Diệp Vũ không chút hoang mang, nói bình tĩnh, “Dì Lãnh à, cháu có mấy câu muốn nói cùng dì”

Lãnh Tiêu Tương kinh ngạc nhìn vẻ bình tĩnh của nàng, đi tới, Diệp Vũ bám sát vào bên tai bà nói, “Giả như đêm nay dì Lãnh giữ được cháu, cháu cam đoan, sẽ đưa Lăng Vô Hương trở thành người được chào đón nhất ở thành Kim Lăng này, thậm chí còn trở thành hoa khôi nổi tiếng của nước Sở, cam đoan lầu Tiêu Tương mỗi ngày kiếm được năm ngàn lượng thậm chí có khi còn kiếm được vạn lượng đó”

Bà ta khiếp sợ, giọng điệu này quá lớn, vị Diệp đại tiểu thư này dựa vào cái gì mà chắc chắn vậy chứ?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.