Bạo Quân Độc Sủng

Chương 52: Tình cảm hôn cuồng nhiệt



Sở Minh Hiên vẫn đành để cho Diệp Vũ qua một đêm ở biệt quán. Một đêm này, Thẩm Chiêu ngủ lại biệt quán, nhưng chưa từng tới nhìn qua nàng một lần, có lẽ là vì tị hiềm đi.

Sáng sớm hôm sau, nàng hỏi thị nữ thị nữ nói hắn đã vào triều sớm. Nàng cảm thấy hôm nay đỡ hơn nhiều, thể lực cũng khôi phục được một nửa, tới chiều tà có thể trở về lầu Tiêu Tương được rồi. Vừa ăn sáng xong, Tấn vương đã tới.

“Vương gia sao tới sớm thế?” Nàng cười hỏi.

“Bổn vương tới đón nàng” Hắn cười mắt lấp lánh như nắng.

“Đã nói qua với Thẩm đại nhân rồi sao?” Nàng kinh ngạc.

“Bổn vương luôn làm trước nói sau, không cần để ý đến ngài ấy” Hắn mạnh mẽ cầm lấy quần áo nàng, muốn hầu nàng mặc quần áo.

“Vẫn cứ để thị nữ tới đây đi, xin Vương gia giữ ý cho”

Sở Minh Hiên lui ra phòng ngoài, thị nữ tới giúp nàng. Chẳng bao lâu hắn vào phòng đem áo choàng quàng lên người nàng, còn đội mũ trùm đầu cho nàng, sau đó chẳng nói lời nào ôm lấy nàng.

Diệp Vũ cả kinh nói, “Vương gia làm gì vậy? Để ta xuống”. Hắn nói nghiêm trang, “Bổn vương ôm nàng về phủ”

Nàng không ngờ một kẻ phong lưu tiêu sái như Vương gia vẫn là một một chủ nhân bá đạo. Dưới con mắt của kẻ hầu, nàng bị hắn ôm ra biệt quán, lên xe ngựa, nàng xấu hổ má nóng lên.

Xe ngựa đi trước, hắn vẫn ôm lấy nàng, cố tình không buông. Nàng ôm lấy cổ hắn, nhìn cái cằm kiên nghị của hắn, mũi thẳng, hạ giọng bảo, “Hôm nay ta gần như khoẻ rồi, ta có thể tự ngồi được”

Hắn cúi đầu, nhìn chằm chằm vào mắt nàng mà đen xì lại, như chạm thẳng tới tận sâu trong lòng nàng, sâu tới tận linh hồn bên trong của nàng.

“Bổn vương nhớ nàng”

Vừa dứt lời, môi hắn đã áp xuống. Cánh môi mềm mại quyện lại, dây dưa, hắn trầm mê nhắm mắt lại, hận không thể nuốt gọn toàn bộ môi nàng vào.

Diệp Vũ chẳng những không cự tuyệt mà ngược lại đáp lại hắn, híp nửa mắt, quan sát vẻ mặt hắn.

Giai nhân mong nhớ đêm ngày trong lòng, hắn có thể tận tình hưởng thụ sự động tình trong một khắc này, hôn tình cảm nồng nhiệt, hơi thở quẩn quanh.

Mãi cho tới khi hai người thở hồng hộc, Sở Minh Hiên mới thả nàng ra, mắt tối đen, “Bổn vương lúc nào cũng nhớ tới nàng”

Nàng rũ mắt xuống, má đỏ bừng lên, mặt đầy xấu hổ.

Trở lại phủ Tấn vương, hắn ôm nàng vào phủ, mặc kệ hàng đống người hầu nhìn. Nàng muốn xuống, ra sức giãy dụa và khuyên bảo nhưng chẳng có kết quả, chỉ đành nằm trong lòng hắn để hắn bồng vào trong Thuỷ Nguyệt Hiên, rồi được hắn ôm vào trong phòng khách. Còn tẩm phòng của hắn, nhanh chóng trở thành phòng khách của nàng.

Tiếp đó, thị nữ hầu hạ nàng thay quần áo, rồi tiếp theo, thầy thuốc tới bắt mạch; rồi tiếp nữa nàng ngủ ngay lập tức cho tới tận lúc ăn trưa.

Hắn sai người hầu đem bữa trưa tới phòng nàng, cùng nàng dùng bữa. Sau bữa trưa, hắn đi thư phòng xử lý một số chuyện, rồi ra ngoài, để nàng an tâm ở nơi này.

Sau bữa tối hắn vẫn chưa về, Diệp Vũ đành để cho hai thị nữ lui, xuống giường mặc quần áo, chuồn ra tẩm phòng.

Thư phòng ở ngay phía trước, nàng đứng trong tối, quan sát bốn phía. Canh giờ vẫn còn sớm, Thuỷ Nguyệt Hiên có không ít người đi lại, nhưng nơi này là chỗ Tấn vương ở, kẻ hầu cũng không dám đi lại chung quanh, bởi vậy rất im ắng, chỉ có mấy bóng đèn bọc vải lụa đỏ toả ra ánh sáng hồng lay động trong gió đêm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.