Bạo Quân Độc Sủng

Chương 8: Sảng khoái hợp tác



Hắn cười bảo, “Vừa rồi chỉ lo thưởng thức khúc nhạc, lại quên ghi lại khúc phổ, xin làm phiền Diệp cô nương đàn lại một lần nữa”

Diệp Vũ đàn lần hai, hắn đã ghi lại khúc phổ đầy đủ, hỏi lại, “Khúc này được gọi là gì?”

“Bài “Thanh Hoa từ”

“Tên khúc thật là đặc biệt”

“Dùng đàn tranh để đàn, tương đối đơn bạc, ta muốn lấy các nhạc khí khác cùng đệm vào, ví dụ như đàn tỳ bà, đàn nguyệt, đàn cổ gì gì đó, làm cho tiết tấu của khúc nhạc đó tăng mạnh thêm chút, làm cho cả khúc nhạc thêm phong phú hơn, huynh có thể giúp ta hoàn thiện khúc này được không?” Nàng ngượng ngùng nói, “Về mặt này ta không am hiểu cho lắm”

“Cô tin ta sao?” Lâm Trí Viễn cười khẽ như nước, khí chất u buồn trên khuôn mặt hắn bỗng trở nên đỡ hơn.

“Đương nhiên rồi, dì Lãnh nói huynh là nhạc công giỏi nhất ở thành Kim Lăng này mà”

Hắn lắc đầu bật cười, “Tiêu Tương tỷ ấy thích nhất là được người ta tung lên tận trời, cô nhớ kỹ một chút nhé, lời của nàng ấy, mười câu thì chỉ có thể tin ba câu thôi”

Diệp Vũ mím môi cười, ngồi xuống, ở trên tờ giấy trắng viết xuống lời của bài “Thanh Hoa từ”

Viết mỗi một câu, hắn liền thầm đọc ra, càng đọc lại càng thấy sợ: đây là thơ gì, từ gì thế nhỉ? Rất kỳ lạ!

Tài nghệ của Diệp đại tiểu thư thật chẳng giống người thường chút nào, khiến người ta không ngờ nổi.

Nàng dừng nét bút cuối cùng, hắn cầm lấy tờ giấy trắng, đọc diễn cảm từ đầu tới cuối một lần, sau đó hỏi, “Lời khúc này có một phong cách rất riêng, trong nhạc có thơ tình, lại có ý hoạ, kết hợp tinh tế xâu xa, rất dễ đọc thuộc lòng, tài nghệ của Diệp cô nương, Lâm mỗ xin bái phục”

Nàng cười không nói gì, hắn khó nén thứ tình cảm hưng phấn, “Hay là ta đàn còn cô hát nhé”

Nàng không kháng nghị gì, lúc hắn tấu đàn tranh vang lên, cũng bắt đầu cất tiếng hát.

Diệp Vũ của thế kỷ thứ hai mươi mốt vốn rất thích ca hát, một là biên đạo múa, thuộc rất nhiều phong cách âm nhạc cũng như các bài hát thịnh hành, trong đầu chứa rất nhiều ca khúc; Diệp đại tiểu thư ở cổ đại tinh thông các loại nhạc khí, kết hợp chặt chẽ, có thể nói là hoàn mỹ vô cùng.

Tiếng nói của Diệp đại tiểu thư rất thánh thót tinh tế, mềm mại hiền hoà, nhưng thật ra lúc hát bài này lại rất hợp, lúc cất tiếng hát lại có một phong vị khác.

Một khúc hát xong, Lâm Trí Viễn vỗ tay cười bảo, “Dễ nghe quá! Dễ nghe quá! Cứ như là nghe thấy âm trời vậy, giống như được nghe khúc nhạc tiên đó”

“Lâm công tử quá khen” Diệp Vũ cười nhẹ, “Vậy xin làm phiền huynh giúp ta hoàn thiện khúc này”

“Ta nhất định sẽ không phụ lòng mong mỏi của cô” Khuôn mặt u buồn của hắn hiện lên tia cười mỉm, khiến cho con người ta cảm thấy mây che đầy trời bỗng mặt trời lại ló ra.

“Hợp tác vui vẻ”

Hắn ngạc nhiên, hợp tác vui vẻ sao?

Có người vào phòng, họ không hẹn mà cùng xoay người, lại thấy Lãnh Tiêu Tương đang cười mủm mỉm đi tới, “Ta đã tìm được hơn mười mấy người biết khiêu vũ đến, đang ở dưới lầu, hiện giờ đi nhìn một cái xem”

Diệp Vũ gật đầu mỉm cười với hắn, sau đó cùng nhau xuống lầu

****

Lâm Trí Viễn trở về phòng phối khúc, Diệp Vũ thì đi gặp mười mấy nam nữ, nghe Lãnh Tiêu Tương giới thiệu.

Mười người đàn ông này là đến từ phường Xuân Ý Vũ, còn sáu cô gái là vũ kỹ của lầu Tiêu Tương, bà nói trước mắt chỉ có thể tìm được mười sáu người, nhóm nam này vẫn phải dùng tiền mời từ phường vũ đến.

Diệp Vũ bảo họ múa thử, nhìn bản lãnh của chính họ.

Độ mềm mại thì đều đúng, cũng không rõ có thể đáp ứng được yêu cầu của nàng hay không.

“Mấy người này có dùng được không?” Lãnh Tiêu Tương làm dựa theo lời nàng nói, lại khó tránh khỏi băn khoăn trong lòng.

“Tạm thời có thể dùng mười sáu người này vậy” Diệp Vũ nhìn ra được những người này đang hoài nghi bản lĩnh của nàng, “Chiều sẽ dạy họ khiêu vũ, đúng rồi, phòng múa đã chuẩn bị ổn chưa?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.