Bạo Quân Độc Sủng

Chương 98: Cuồng hoan mãnh liệt chưa từng có từ trước tới nay (H)



“Chất ngọc hàng đầu, chạm trổ tinh xảo, xem ra là giá trị xa xỉ” Nàng cầm khối huyết ngọc uyên ương khấu nhìn kỹ, “Bệ hạ có lòng”

“Đêm đó nàng nói ở nông thôn có tập tục uyên ương khấu gì đó, trẫm bỗng nhớ tới đã bảo cung nhân khắc cho một chiếc” Nghe nàng nói vậy, lửa giận vừa bốc lên cao đã bị dập xuống, khoé môi bất giác nhếch lên cười, “Thích thì tốt rồi”

Hắn nhớ rõ, đêm đó nàng nói, người mới được gả mà tìm được uyên ương khấu, có thể cùng phu quân sánh bước bên nhau, ân ái trọn đời. Nếu nàng nói vậy, bất kể là thật hay giả, hắn liền làm ra uyên ương khấu, dỗ nàng vui.

Nàng thưởng thưc uyên ương khấu, bỗng nhớ tới đêm đó nổi lên cảm xúc nhất thời, lúc này mới hiểu ra hắn đưa uyên ương khấu cho nàng có ý gì. Nhưng hắn không phải là nam tử mà nàng muốn cầm tay cả đời này.

Chẳng bao lâu người hầu bưng lên hai món điểm tâm nóng, hắn yên lặng ăn, Diệp Vũ nói lành lạnh, “Bệ hạ cứ chậm rãi thưởng thức, thứ không phụng bồi”

Trước khi nàng đứng dậy, Sở Minh Phong đè tay nàng lại, “Đừng có được một tấc mà lại muốn tiến một thước đó”

Hắn nghĩ đến nàng hiểu được tâm ý của hắn, nghĩ tới nàng vẫn cứ cự tuyệt cách xa ngàn dặm, vẫn làm càn như vậy.

“Với người không hợp khẩu vị, ăn không trôi, nuốt không xuống” Ánh mắt nàng vẫn lạnh băng, gỡ tay hắn ra, “Bệ hạ cứ tự nhiên”

“Làm càn!” Hắn dùng sức túm, túm nàng vào trong lòng, ôm chặt nàng, ‘Trẫm đã muốn ăn nói khép nép, nàng còn muốn thế nào nữa hả?”

Hắn tức giận bóp chặt hai má nàng, “Nàng lại làm càn, đừng trách trẫm không biết thương hương tiếc ngọc!”

Nàng bỗng cười, “Vậy bệ hạ định thế nào? Muốn ta phụng bồi bệ hạ uống rượu chăng?”

Hắn ngẩn ra, buông nàng, nàng liền ngồi trong lòng hắn, châm rượu, rượu nồng, lời ngọt, người kiều mỵ, ôn nhu có thể khiến đàn ông cứng hoá mềm, bộ dạng khác hoàn toàn với lúc nãy. Sở Minh Phong không hiểu, chỉ một loáng nàng sao lại biến hoá lớn vậy chứ?

Diệp Vũ châm rượu liên tục, hắn càng uống không ngừng, rượu nóng lên, mới uống có hai bầu mà đã xua tay không uống nổi nữa.

“Bệ hạ khó tới một chuyến, sao không tận hứng chứ?” Giọng nàng chậm rãi, cố ý toát ra chút yêu kiều.

“Tửu lượng trẫm có hạn, uống nữa sẽ không về được” Mặt hắn đỏ bừng không rõ là do rượu hay sắc nữa, chỉ có khoé mắt thì hơi đỏ.

“Bệ hạ…. bệ hạ…” Nàng thấy hắn lấy tay chống trán, đánh giá chắc hắn uống cũng khá say rồi, bất giác vui sướng đứng lên.

“Trẫm… Đi nghỉ một lát…”

Con ngươi đen của hắn nheo lại, mồm miệng nói lầu bầu, nhưng lại biết đường tới giường, đi đến, vừa đi loạng choạng chỉ suýt ngã. Diệp Vũ dìu hắn lên giường, đắp chăn cho hắn. Hắn từ từ nhắm mắt lại, do uống quá nhiều rượu, thở ồ ồ, tiếng ngáy to đặc biệt vang lên, như trong lỗ mũi có ống thổi vậy.

Nàng đưa tay rút ngân châm trên tóc ra, đặt ngân châm lên mạch cổ hắn, mắt híp lại, sát khí tuôn trào. Nỗi đau mất con chưa đủ để nàng giết hắn, chiếm đoạt, dây dưa của hắn mới khiến nàng hận hắn thấu xương! Nàng thề, phải băm vằm hắn thành trăm mảnh, muốn hắn chịu nỗi đau lăng trì, nàng muốn giết hắn!

Đâm xuống, nàng có thể báo thù cho mình! Nàng nắm chặt ngân châm, tay giơ lên, đâm mạnh xuống!

Ngân châm chạm tới da thịt hắn, lại không đi sâu vào được – Sở Minh Phong túm chặt cứng cổ tay nàng, con ngươi trợn ngược lên, huyết sắc và lệ khí đan xen với nhau nhìn đáng sợ vô cùng.

“Ngươi hận không thể giết trẫm cho sướng hả?” Hắn chậm rãi đứng thẳng dậy, tay nắm chặt cổ tay nàng bất giác tăng thành mười thành lực đạo.

“Đúng!” Nàng đau thấu xương, cổ tay như sắp vỡ nát. “Trẫm đã ăn nói khép nép dỗ dành ngươi, thế mà ngươi không biết cảm động sao? Ngươi cứ ý chí sắt đá vậy sao?” Hắn lớn tiếng chất vấn.

“Ta chẳng thèm!” Nàng kêu lên giận dữ, bi phẫn tràn ngập, “Thù này không đội trời chung!”

Hắn rút ngân châm trong tay nàng ra, quăng đi, lửa giận hừng hực bốc lên, “Ngươi cho là tửu lượng trẫm kém sao, nghĩ tới trẫm say bất tỉnh nhân sự, thì muốn giết trẫm ư? Ngươi sai rồi, trẫm ngàn chén không say, dù có say ngươi cũng không giết được trẫm đâu!”

Diệp Vũ không chịu thừa nhận, nhưng hôm nay sắp thành lại bại trận, chỉ tự trách mình khinh địch. sở Minh Phong đột nhiên gập cổ tay lại, nhất thời nàng thấy cổ tay đau nhói, loại đau kịch liệt này khó có thể chấp nhận nổi, đầu đổ mồ hôi lạnh. Tay gần như bị gãy! Xương cổ tay gần như bị vỡ nát rồi!

Tiếp đó hắn kéo nàng ngã xuống, xé nát quần áo nàng, thô bạo, điên cuồng, mất kiểm soát… Đúng vậy, nàng biết nàng đã chọc giận hắn, khiến hắn đánh mất lý trí.

Tay phải đau thấu xương, cố sức cũng không nổi, tay trái phản kháng rất ít, nàng chẳng giãy dụa được là bao, không lâu thì cả thân đã không còn gì che mặc hắn chà xát.

Tay hắn lại nắn bóp thân thể nàng, chà xát tới mỗi tấc da thịt nàng, biến thành nàng đau sắp chết, chỗ nào cũng đau… Lưỡi hắn nóng ướt lướt khắp nơi, cắn cắn, liếm hôn, tà ác tuân lệnh sự giận sôi của hắn… Vì muốn nàng nghe lời, hắn trói chặt tay nàng lại, chẳng chút kiêng nể gì, muốn gì làm nấy…

Lúc này hắn đã biến thành một mãnh thú điên cuồng, nàng có khẩn cầu thế nào cũng không được.

“Đã chẳng biết tốt xấu thế, trẫm sẽ cho ngươi nếm thử mùi vị sống không bằng chết!” Giọng tà ác, hơi thở ấm áp lại khiến nàng thấy lạnh tới cực điểm. Ngón tay Sở Minh Phong lướt qua nơi rừng rậm rạp kia, ngón tay thon dài xông thẳng vào lãnh địa riêng bí mật.

“Đừng…” Diệp Vũ kêu lên kinh hãi, kinh hoàng lắc đầu. Hắn cười lạnh, ngón tay càng thâm nhập sâu hơn vào nơi ấm áp kia…. Toàn thân nàng cứng đờ, giây lát sau thì vặn vẹo điên cuồng, hoảng sợ rống lên, “Cút… Cút đi..”

Bị xâm nhập cảm giác tê rần, nàng không thể chấp nhận nổi sự khuất nhục thế này… Tay hắn như ác ma rút ra, đâm vào, quen thuộc và cuồng nhiệt, khi nhìn thấy phản ứng của nàng, như thấy sự sợ hãi, đáng thương của nàng, hắn đã thấy rất thoả mãn.

Nàng giãy dụa kịch liệt, mắng hắn là đồ khốn nạn, vô sỉ, hạ lưu, mắng mười tám đời tổ tông của hắn, hắn thờ ơ, nửa người đè nặng lên thân nàng, ngón tay càng miết lấy đoá hoa nàng, độ vừa phải trêu chọc, thăm dò, mềm mại, khiến nàng được nếm tất cả mùi vị ***.

Thẩm Chiêu đã sai rồi, phụ nữ không thể dỗ dành. Hắn ăn nói nhỏ nhẹ, dỗ dành nàng vui vẻ, nàng lại chẳng biết tốt xấu, còn được một tấc muốn tiến thêm một thước, đem thanh danh thiên tử hắn dẫm dưới chân, dẫm đạp bừa lên. Nam nhân nếu cúi đầu, nữ nhân được thị sủng mà kiêu, coi trời bằng vung, rất khó quản thúc, bởi thế, nam nhân phải lấy thủ đoạn mạnh để cho nữ nhân biết sự lợi hại của nam nhân, khiến nữ nhân thần phục.

Nước mắt lăn dài từ khoé mắt xuống, Diệp Vũ khóc đáng thương, bởi bị hắn đè nặng, chẳng nhúc nhích nổi. Loại khuất nhục này chẳng có cái gì bằng. Một cảm giác quái dị và khác lạ từ nơi mẫn cảm kia lan tràn, càng ngày càng mãnh liệt, kích thích ót nàng.

Theo động tác tay hắn, nàng càng thấy mẫn cảm, cảm thấy đó là tất cả mọi nguồn suối sung sướng… Chân tay nàng không tự chủ được căng thẳng, mũi chân cong lại, tim cũng đập nhanh hơn… Bỗng nơi bí mật kia hơi run lên, hình như có luồng nhiệt nóng trào ra, nàng cũng run rẩy kịch liệt, cảm giận được khoái cảm chưa bao giờ có từ trước tới nay…

“Vũ Nhi của trẫm là bất khả chiến bại thật lợi hại quá” Sở Minh Phong nói tà lệ, giọng điệu nóng rực mà lạnh lẽo, “Tư vị này thấy thế nào? Có thấy *** không?” “Ta****!” Diệp Vũ tức giận mắng.

Tuy hắn chẳng hiểu được ý những lời này, nhưng cũng biết là đang mắng chửi người. “Vũ Nhi của trẫm cũng có chút lý do thoái thác mới mẻ khiến trẫm được mở to mắt rồi”

Nàng nghiến răng nói, “Cút…”

Hắn tách hai chân nàng ra, xoa nắn bộ ngực trắng mềm của nàng, cái eo quyến rũ, động mạnh tiến nhập! Nàng điên cuồng vặn vẹo, muốn thoát khỏi dây dưa của hắn, lại bi khuất trong lòng, tuyệt vọng thấu xương.

Sở Minh Phong điên cuồng đong đưa, mãnh liệt cuồng loạn như chưa từng có bao giờ, gần như muốn đâm thẳng vào chỗ sâu nhất trong cơ thể nàng, xâm nhập tận sâu trong linh hồn nàng, muốn giữ lấy thể xác và linh hồn nàng hoàn toàn; gần như mở phanh thân thể mềm mại này ra, rồi lại nuốt chửng vào bụng…

Nàng mảnh mai, hắn ác liệt;

Thân hình nàng loạn chiến, hắn cường tráng như đá;

Nàng lệ rơi đầy mặt, hắn trước mắt lạnh lẽo.

Nàng thù hận ngập lòng, hắn một lòng chinh phục.

…….

Khổ hình không dứt, coi như chết đi sống lại, sinh sôi gắt gao, chuyển động nặng nề… Diệp Vũ chỉ cảm thấy đó là một thanh đao cứng, như một cây thương dài, cắt lấy từng mảng da thịt nàng, đâm xuyên qua thân thể nàng, thê thảm vô cùng, đau tận xương cốt… Cả người đều đau, đến dây thần kinh cũng đau tới run lên.

Trong mông lung, nàng giống như cảm thấy toàn thân bị vét sạch, chỉ còn cái xác, trống rỗng, đến máu thịt cũng đã chết rồi, chẳng còn chút sự sống. Không biết bao lâu, trên người cũng không thấy nặng, cũng chẳng thấy đau, nàng trợn mắt hoảng hốt, mắt nhìn thấy gương mặt khiến người ta ghét cay ghét đắng ở trên, bất giác lửa giận bốc cao.

“Trẫm nói cho ngươi biết, cả cuộc đời này, ngươi vĩnh viễn là người của trẫm!” Sở Minh Phong bóp chặt miệng nàng, nói hung ác, “Đừng có mơ mà chạy khỏi lòng bàn tay trẫm! Cũng đừng có vọng tưởng muốn giết trẫm!”

“Ngươi yên tâm đi, ta nhất định cầu xin ông trời trừng trị ngươi!” Diệp Vũ cất giọng ác độc.

Hắn ngồi dậy, ngón tay khẽ vuốt bộ ngực nàng, cứ như gẩy đàn vậy, “Ngoan ngoãn hầu hạ trẫm, thì sẽ không bị ăn đau khổ. Nếu vẫn không phân biệt tốt xấu như vậy, thì ngươi phải chịu thiệt. Bản thân cứ ngẫm lại đi”

Nói xong, hắn xuống giường mặc quần áo, trước mặt nàng bày ra vóc người cường tráng hoàn mỹ trần truồng. Nàng thấy quá mất mặt, hận không thể một kiếm chém chết hắn ngay!

Sở Minh Phong phủ thêm áo ngoài, định mở trói cho nàng, an ủi nàng, lại thấy vẻ mặt thù hận của nàng, tóm lại xoay người rời đi. Rốt cục Diệp Vũ thở phào nhẹ nhõm, cuộn người lại, nước mắt rơi như mưa.

A Tử tiến vào, mắt thấy cảnh tượng vậy, sợ tới mức trợn tròn mắt há hốc mồm. Tại sao lại vậy chứ? Sao bệ hạ lại đối xử với Nhị phu nhận như vậy chứ? Ngây người một lát, nàng ta vội vã cởi trói cho Nhị phu nhân, phát hiện ra dưới chăn là thân hình trơn bóng không mảnh vải, cánh tay, cổ và xương quai xanh đầy vết tím, sợ tới mức chân tay run rẩy.

“Nhị phu nhân, tại sao vậy chứ?” A Tử sắp khóc, đồng tình khi nàng gặp phải.

“Ta muốn tắm, đi chuẩn bị nước ấm đi” Diệp Vũ lau nước mắt, ánh mắt càng ngày càng lạnh.

***

Xe ngựa dừng lại ở cửa ngách, Sở Minh Phong ngồi lên xe, xa phu bắt đầu đánh xe. Thật ra canh giờ vẫn còn sớm, chỉ là hắn không biết nên đối mặt với thù hận cùng phẫn nộ của nàng thế nào, đành phải về cung. Có lẽ, trải qua sau lần này, nàng sẽ nghĩ kỹ hơn, ăn đau khổ chẳng bằng nghe theo ý hắn, lấy lòng hắn.

Bỗng xe ngựa đang chạy thì vội dừng lại, tuấn mã hí vang, giữa một nơi yên tĩnh tối đen này lại càng thê lương hơn. Hắn đang định hỏi có chuyện gì xảy ra, tiểu công công ngồi bên ngoài xe hốt hoảng nói, “Bệ hạ, có thích khách!”

Đúng lúc này hắn nhận thấy bên phải có người, nhanh chóng né, may mà phản ứng kịp, nếu không trường kiếm đã đâm vào người hắn. Lúc này hắn đặt tay lên bảo kiếm bên hông, “roạt” một tiếng, bảo kiếm đã ra khỏi vỏ, ánh sáng loé lên. Đúng lúc đó một tiếng nổ “oành” vang lên, xe ngựa như bị một lực công phá mạnh, tan tành.

Sở MInh Phong thấy, có tất cả năm kẻ áo đen bịt mặt cầm kiếm ám sát. Tiểu công công nhảy xuống, định tiến lên hộ giá, lại bất hạnh vì không có võ công chỉ đành lo lắng suông.

Trong nháy mắt, năm thích khách cùng vây quanh, kiếm đâm thẳng, Sở Minh Phong tâm thần chấn động, cầm kiếm nghênh chiến. Lần này ra cung không có thị vệ đi theo, thật quá thất sách.

Năm thích khách đều là cao thủ tuyệt đỉnh, hơn nữa võ công, chiêu thức đủ loại đặc sắc, thay đổi liên tục. Nếu đơn đả độc đấu, hắn dư sức nắm chắc mười phần thắng, nhưng lấy một chọi năm, thật khó mà thắng nổi. Nhưng hắn cũng chưa nhận thua bao giờ, cho tới tận bây giờ chỉ có người khác nhận thua, cúi đầu xưng thần. Đến cả Diêm La địa phủ tới bắt hắn, hắn cũng sẽ không bó tay chịu trói.

Chiêu thức của thích khách chiêu nào cũng trí mạng, hoặc ra chiêu mạnh, hoặc nặng tựa ngàn cân, hoặc phản ứng linh mẫn, hoặc âm độc như xà, hợp sức vây chặt tiêu diệt hắn. Lúc đầu hắn còn có thể ứng phó, trăm chiêu đã qua, hắn cảm thấy như trứng chọi đá, mệt mỏi vô cùng, thường phải né trái tránh phải những chỗ hiểm, cách tử vong cũng không xa, mạo hiểm vô cùng.

Ánh kiếm đánh vào nhau vang lên tiếng chan chát kịch liệt loé sáng dưới ánh trăng; ánh sáng loé lên, sáng trắng soi rõ bóng hắn xuyên qua đao kiếm trùng trùng.

Tiểu công công mắt thấy thích khách hung ác, chiêu nào cũng là chiêu sát xuất hiện liên tiếp, vội vã chạy về biệt quán tìm người hộ giá. Võ nghệ Sở Minh Phong có thể nói là tinh thâm, chiêu thức trầm ổn, vững như bàn thạch, chiêu chiêu đều công kích chỗ hiểm yếu, chỉ là hơi thiếu nhanh nhẹn chút. Nếu hắn cùng đấu với Tấn Vương, không biết ai cao hơn ai nữa?

Lại qua hơn trăm chiêu, hắn đã cảm thấy cố sức lắm rồi, bị kiếm thích khách ép cho từng bước lùi lại về phía sau.

Lực đạo thích khách như núi đổ biển vùi mà tới, kéo dài mãi, hơn nữa chiêu nào cũng độc ác, đồng loạt phóng tới, tạo thành thế đem người vào chỗ chết, phối hợp với nhau nhuần nhuyễn vô cùng. Hắn cảm thấy không ổn, bỗng phía sau có một luồng khí lạnh chết chóc ập tới, hắn cảm giác được, lại bị hai thích khách khác bức tử, không thể né tránh… Vai trái chợt đau nhức! Kiếm đâm vào da thịt máu thịt lẫn lộn vang lên nghe rất rõ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.