Bạo Quân, Ta Đến Từ Cục Tình Báo Quân Tình Số 9!

Chương 8: Cung đình quỷ dị



Bên ngoài khung cửa sổ làm từ gỗ lim không ngừng có gió lớn mãnh liệt càn quét lưu lại từng luồn không khí lạnh như băng. Thời tiết tháng mười một dần dần hiển hiện rõ ràng, mặc dù là ở phía nam Nam Sở cũng bắt đầu có một tia cảm giác âm lãnh, không biết nghe đồn tại Bắc Cương mỗi khi mùa đông đến đều khiến vô số súc vật cùng người dân Hung Nô chết đi đã như thế nào vượt qua khoảng thời gian dài trong cái mùa khắc nghiệt này.

Thanh Hạ mang trên người la y màu lam nhạt, ngoài thân khoác chiếc áo choàng tuyết trắng sản phẩm của Cẩm Tú phường, thân hình tựa như u linh đứng ở phía dưới phiến đèn cung đình bên cạnh giá sách. Ngửa đầu bình tĩnh nhìn thanh nến đỏ chậm rãi hòa tan, một giọt lại một giọt lắng đọng, biểu tình trên gương mặt xinh đẹp không khác gì so với tảng băng vĩnh cửu đã trường tồn vạn năm thời gian, nửa điểm dao động cũng không mảy may xuất hiện. Ngoài cửa phòng một tiểu nha hoàn y phục màu tím thỉnh thoảng lại đưa mắt đến quan sát, thần sắc vô cùng căng thẳng giống như lo lắng nàng đột nhiên nổi điên tự sát.

Ba ngày...

Vừa vặn ba ngày...

Có thể nói cuộc đời từ khi sinh ra đến nay đã hai mươi sáu năm của Đường Tiểu Thi thống khổ nhất chính là ba ngày này. Cảm giác bản thân ngủ đủ giấc rồi tự nhiên tỉnh dậy khiến nàng nhất thời không thể thích ứng được, đây là lần đầu tiên sau nhiều năm sống kiếp đặc công luôn xem nhẹ sinh hoạt đời thường của chính mình, nàng có thể yên ổn chìm đắm vào giấc ngủ như thế, cũng có lẽ trong tiềm thức nàng thập phần không muốn tỉnh lại để đối mặt với sự thật. Khoảnh khắc mở mắt kia, nàng đột nhiên sinh ra một hồi ảo giác, thực hy vọng nhìn thấy sẽ là ký túc xá an toàn ấm áp ở cục quân tình số 9 hoặc khu khách sạn thoải mái xa hoa nào đó ở thế kỉ hai mươi mốt, cho dù có là nhà tù của Hải Quân Chiến Đội nàng cũng sẽ không tuyệt vọng như trước mắt. Lần đầu tiên nàng hướng chính mình sinh ra hoài nghi.

Đã từng bị địch nhân là phần tử khủng bố vây chặn tại rừng rậm Châu Phi nàng đều chưa từng dập tắt khát vọng sống của bản thân, nhưng hiện tại trong đáy lòng nàng thật sâu sinh ra một loại cảm giác vô lực. Đã từng xuất hiện trước mặt nàng vài vùng hải vực lạnh lẽo cùng mấy khối sa mạc hoang vu nàng cũng chưa từng lâm vào kinh hoảng, không giống hiện tại ngăn trở cước bộ của nàng chính là một khoảng thời gian xa vời.

Trong ba ngày này nàng đã nắm rõ gần như toàn bộ tình huống ở nơi đây, trong cung điện này từ kiến trúc, gốc cây, ngọn cỏ, con người, tất cả mọi thứ đều nằm gọn tại tầm kiểm soát, tuy nhiên điều này cũng khiến nội tâm nàng triệt để tuyệt vọng.

Hàng loạt những hình ảnh mà nàng nhìn thấy đều xác định rõ một kết quả. Nàng, Đường Tiểu Thi đã tuyệt xứ phùng sinh, xuyên thời không đi đến một triều đại cách thế kỉ hai mươi mốt không biết bao nhiêu ngàn năm, tá thi hoàn hồn trở thành một trong những phi tần của Thái tử Nam Sở.

Đối diện với tất cả sự hoang đường này, Đường Tiểu thi thật sự không biết bản thân có nên hay không cười to ba tiếng chúc mừng chính mình đại nạn không chết.

Giống như con người không trải qua chiến tranh thì không thể hiểu được nó có tính chất tàn khốc ra sao. Mà cho dù bọn họ đã từng trãi, cũng vô pháp vô phương lĩnh hội tâm tình của Tiểu Thi vào giây phút này. Linh hồn cô đơn, bóng dáng độc điệu, một mình một người ở thời không xa xôi, không có hưng phấn như trong tượng tượng, thậm chí không có một chút vui mừng vì sống sót sau tai nạn. Lần đầu tiên trong cuộc đời, nàng ở trong bóng đêm đen tối không được kiềm nén được nước mắt của chính mình, thật giống khung cảnh nhiều năm trước bị thân nhân vứt bỏ, một thân lưu lạc ở đầu đường phồn hoa, vùi đầu trong chăn, răng nanh cắn chặt môi mọng, hai hàng nước mắt chảy dài trên gò má. Cũng tại đêm này, Tiểu Thi trịnh trọng lập ra nghi thức cáo biệt cuộc sống trước kia cùng cái quốc gia đã nhẫn tâm ruồng bỏ nàng, đón nhận sự thật tàn khốc đang xảy ra.

Ngày thứ hai, Lan Đình viện không có náo nhiệt như Tiểu Thi suy đoán. Tất cả đám người bên trong toà viện đều thật cẩn thận chờ đợi, cùng nhau trông chờ vị nữ chủ tử trên danh nghĩa của bọn họ sẽ đón nhận phong ba bão tối gì bởi cái ngày đại náo kia, đáng tiếc không hiểu sao lại dị thường yên tĩnh. Vô số người tiềm tàng từ một nơi bí mật gần đó đều ở cẩn thận nghiền ngẫm, mặt ngoài bình tĩnh như vậy rốt cuộc là có cái ý vị gì? Mà Tiểu Thi tâm như tro tàn lại hoàn toàn không đặt chuyện tình này vào mắt. Nàng im lặng ăn cơm rửa mặt chải đầu, ngồi giống như một con rối gỗ để mặc hạ nhân phục vụ, mất đi toàn bộ tức giận. Thế giới của nàng hiện tại chỉ thấy thiên địa đảo lộn, ngẩng đầu lên không phải là phiến thiên không.từng quen thuộc kia.

Một trận tiếng bước chân dồn dập đột nhiên vang lên, Tiểu Thi nhĩ lực linh thông nên liền nghe thấy vào tai. Bức rèm che thoáng động, một mùi hương nhẹ nhàng được điều chế từ cỏ lan chi thượng phẩm chậm rãi bay đến.

“Chủ tử, Nhu Phi nương nương đến đây!” Thị nữ Hương Quất vội vàng tiến lên tiếp nhận chiếc áo tơi trong tay Nhu Phi, nhanh nhẹn hướng về phía nàng ta bưng một tách trà nóng, hành động vô cùng liền mạch thuần thục, hiển nhiên từng tại Lan Đình viện phục vụ vị khách quen thuộc này rất nhiều lần.

Nhu phi đứng trên tấm thảm đặt ở chính giữa nội thất căn phòng, đôi hài mang nơi chân vẫn còn toả ra hơi nước ẩm ướt. Bên ngoài mưa đã rơi hơn nữa ngày vẫn không có dấu hiệu ngừng lại, không lâu nữa mùa đông chân chính sẽ đến đây.

“Thanh Hạ!” Nhu phi đột nhiên mở miệng phá tan không gian tĩnh lặng, tuy nhiên chỉ nói ra được hai tiếng này liền dừng hẳn,muốn nói nhưng rồi lại thôi đóng chặt môi, không khí nặng nề đến cực điểm.

Tiểu Thi đứng phía dưới chiếc đèn cung đình khẽ ngẩng đầu nhìn, ở tia sáng ánh nến hé ra hai gò má tái nhợt thoạt nhìn tựa như không còn là người thuộc thế giới sống, nàng giờ phút này chính là một con phi điểu bị giam trong lồng sắt, giống giấc mộng kinh tâm động phách, cũng giống tiếng nước chảy réo rắt thảm thiết.

“Thái tử phi tỷ tỷ mang bệnh không phải là chuyện một hai ngày trước!” Nhu phi rốt cục thở dài thấp giọng nói, nàng ta chậm rãi đến bên Tiểu Thi cầm lấy cổ tay mảnh khảnh của nàng, đấu khẽ gục xuống, qua hồi lâu một giọt nước mắt đột nhiên nhẹ rơi vào trên cổ tay Tiểu Thi.

Nhu Phi đột nhiên ngẩng đầu, mở to mắt nhìn chằm chằm Tiểu thi, trong mắt tuy tràn đầy đau khổ nhưng cũng có kiên định, từng từ một nói: “Thanh Hạ, tuy hôm nay chúng ta đang ở thế bất lợi nhưng muội hãy tin ta, tương lai sẽ khác!”

Ngoài cửa sổ không trăng không sao, thân hình đơn bạc của Nhu Phi dần dần chìm trong màn đêm đen kịt, Tiểu Thi cảm thấy nơi cổ tay bị nàng ta nắm lấy nóng bỏng. Nàng cắn môi rồi nhắm mắt, con đường của các người ở đây nên các người còn có thể đứng thẳng dậy, còn con đường của ta ở đâu?

*Nam Sở vào đêm 17 tháng 11 năm 298, Thái Tử Phi Nam Sở Thương Quan Nhu Tuyết mang bệnh chết đi, mà ngày thứ hai sau khi nàng mất, người Thương Quan Gia tộc đang trấn thủ Nam Man đưa về tin tức: Tiền Đông Hoa các, đại học sĩ Thương Quan Kính vì quá mệt nhọc đã tạ thế trên đường đi. Thời gian ngắn toàn quốc phát tang, trong cung toàn lực tổ chức phát tang cho Thái Tử Phi, dân gian lại lặng lẽ tổ chức tang sự cho Thương Quan Kính. Thương Quan gia một đời trung liệt, thế nhưng vì phản đối Sở Ly chuyện quyên đất mà toàn gia bị tai họa, từ chỗ là đệ nhất thế gia Nam Sở liền giống như một hòn đá bị tàn nhẫn đá ra ngoài.

Do gia tộc Thượng Quan sụp đổ mà các thế lực tại kinh đô bắt đầu một vòng phân liệt và tẩy rửa mới. Cùng cái chết của Thượng Quan Nhu Tuyết, Đông cung Nam Sở lại bắt đầu một cuộc tranh đấu kịch liệt, phong vân từ từ trỗi dậy, nhiệt huyết tại vùng đất Đông Cung u ám bắt đầu sôi trào.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.