Bạo Quân

Chương 104



Vương Mộ Hàn cũng biết mình đến không đúng lúc, thật cẩn thận khom người đưa tấu chương đến, Chử Thiệu Lăng cầm lấy nhìn nhìn, “Tả đại nhân còn tra án thật nhanh….”

Buổi trưa bất quá chỉ là thuận miệng hù dọa bọn họ vài câu, lúc này mới vài canh giờ a, cũng đã đem người bắt được.

Ở trong, Vệ Kích sửa sang lại xiêm y cũng đi ra, Vương Mộ Hàn khom người: “Vệ đại nhân hảo.”

Vệ Kích gật gật đầu: “Công công hảo, Hoàng thượng… tra ra rồi sao?”

Chử Thiệu Lăng gật đầu đưa tấu chương cho Vệ Kích, Vệ Kích nhìn kỹ, hắn vốn cho rằng dám làm ra chuyện tày trời như vậy sau lưng sẽ có thế lực lớn nào, không phải Chân gia thì là thủ hạ cũ của Chử Thiệu Dương, không nghĩ đến chỉ là một đạo sĩ ở Vạn Thiện trấn.

Đạo sĩ này họ Thẩm danh Vạn Sơn, được người gọi là “Thẩm thần tiên”, trước kia ở phía nam bói toán, sau, không biết vì sao lại đắc tội kẻ có thế lực trong vùng, không sống nổi nữa, vừa lúc đại quân của Chử Thiệu Lăng khải hoàn về kinh, Thẩm Vạn Sơn cũng theo đại quân tây chinh một đường lên bắc, nguyên bản ở cạnh hoàng thành xem bói, xem phong thủy mà sống, một tháng trước ở Vạn Thiện trấn giúp một nhà làm tang, không biết thế nào lại ở lại đó, còn tự xưng là thần tiên hạ phàm, vì loạn thế mà đến phổ độ chúng sinh.

Thẩm Vạn Sơn cùng đồ đệ của mình giả thần giả quỷ hù dọa người trong Vạn Thiện trấn, hơn nữa thời gian này hoàng thành liên tục đại tang, Thẩm Vạn Sơn càng được nước, nói với dân chúng, tân đế là thần tiên vì lịch kiếp hạ phàm, mà tân đế bản tính bạo ngược, từ khi còn ở thiên đình đã cùng hắn có xung đột, hiện giờ chính mình vì thấy hắn nguy hại dân chúng nên bất đắc dĩ cũng xuống trần, chỉ vì phổ độ chúng sinh, miễn cho Chử Thiệu Lăng độc hại.

Thẩm Vạn Sơn chính mình đồn đãi, còn ngầm bảo đồ đệ dạy đồng dao cho trẻ nhỏ trong Vạn Thiện trấn, trong lúc nhất thời khiến cho người người hoảng sợ, không ít người tin hắn, thật thờ cúng Thẩm Vạn Sơn như thần tiên thật sự, mỗi ngày không ngừng dâng lễ, không đến một tháng, Thẩm Vạn Sơn đã có mấy trăm đồ đệ, tự hình thành thế lực.

Vệ Kích xem đến đó liền thôi: “Thẩm Vạn Sơn này… cái khác vô dụng, không nghĩ đến còn có chút thủ đoạn.”

Chử Thiệu Lăng giống như có điều suy nghĩ: “Dân chúng đơn thuần, không nghĩ nhiều quanh co như vậy, chỉ một lòng muốn ấm no, xúi giục bọn họ rất đơn giản, huống chi còn dựa trên chuyện thật mà dựng chuyện, người luôn kính sợ quỷ thần, dùng cớ này tuyệt đối an toàn.”

Vệ Kích nhìn tấu chương: “Hắn nói… Hoàng thượng là tiên nhân hạ phàm lịch kiếp?”

Chử Thiệu Lăng cười cười: “Ngươi tin?”

Vệ Kích nghiêm túc gật đầu: “Hoàng thượng vốn là người nhà trời, cái này không phải nói bừa, là sự thật.”

Vệ Kích lại nhìn kỹ tấu chương, thấp giọng: “Hiện giờ đều tra rõ Thẩm Vạn sơn cùng toàn bộ đồ đệ của hắn, Hoàng thượng định làm thế nào?”

Chử Thiệu Lăng cười lạnh: “Không phải lúc đầu đã nói sao, kẻ cầm đầu tru di cửu tộc, còn lại tru di tam tộc, chờ sau khi Hình bộ tra kĩ lại kết án liền tru đi cửu tộc Thẩm Vạn Sơn, toàn bộ đệ tử đều tru di tam tộc.”

Vệ Kích nghĩ đến lời nói ban ngày của Tử Quân hầu, do dự một lát, hạ giọng: “Hoàng thượng vừa mới nói, dân chúng đơn thuần, chỉ là bị kẻ dối trá mê hoặc, hắn thu những đồ đệ kia đều là người của Vạn Thiện trấn, người trong nhà bọn họ cũng đều là thường dân, nếu thật tru di tam tộc….”

Chử Thiệu Lăng cười nhạt: “Không tru di cửu tộc đã là trẫm nhân từ, Vệ Quốc công muốn vì những người không liên quan đó mà can thiệp trẫm sao?”

Chử Thiệu Lăng cũng không đuổi cung nhân trong tẩm điện lui ra, Vương Một Hàn cùng mười mấy cung nhân nghe lời nói của Chử Thiệu Lăng, mồ hôi lạnh thi nhau đổ, Vương Mộ Hàn theo Chử Thiệu Lăng từ khi hắn còn nhỏ, nghe ra Chử Thiệu Lăng đã bắt đầu tức giận, sợ Vệ Kích bị liên lụy, cười nói: “Hoàng thượng, Vệ đại nhân làm người nhân hậu, bất quá chỉ là nói như vậy, Vệ đại nhân còn nhỏ, làm sao hiểu hết đâu?”

Vệ Kích cũng đã sớm hiểu rõ tính tình Chử Thiệu Lăng, cũng không quá sợ hãi, khom người: “Thần không dám, chỉ là thần cảm thấy Thẩm Vạn Sơn tội không thể tha, tru di cửu tộc còn là nhân từ, không bằng… Hoàng thượng tru di thập tộc của hắn, còn lại đệ tử toàn bộ xử trảm.”

Chử Thiệu Lăng hiểu ý Vệ Kích, nhịn không được nhẹ giọng cười: “Còn tam tộc của đồ đệ hắn?”

Vệ Kích thấy Chử Thiệu Lăng không còn tức giận, yên lòng cười: “Hoàng thượng nhân từ, đều tru thập tộc Thẩm Vạn Sơn, những người không liên quan kia… thôi thì bỏ qua?”

Chử Thiệu Lăng bật cười: “Thôi, đều nghe lời ngươi.”

Trái tim Vương Mộ Hàn treo cao một hồi, rốt cuộc có thể thả xuống, không khỏi bội phục Vệ Kích, Chử Thiệu Lăng bắt đầu nổi giận còn dám tiếp tục khuyên can, Vương Mộ Hàn đưa văn phòng tứ bảo đến, Chử Thiệu Lăng phê vài câu lên tấu chương, đưa cho Vương Mộ Hàn lại lệnh cung nhân lui xuống, Chử Thiệu Lăng ôm lấy Vệ Kích, một bên khẽ hôn, lại hỏi: “Trước kia giả vờ nổi giận còn có thể dọa ngươi, hiện tại cũng không sợ, trưởng thành nên cũng bắt đầu to gan sao?”

Vệ Kích mím môi: “Cho dù Hoàng thượng thật sự tức giận cũng sẽ không làm gì thần, huống chi chỉ là giả vờ hù dọa? Thần thị sủng sinh kiêu, cho nên làm càn.”

Chử Thiệu Lăng mỉm cười: “Càng ngày càng biết lấy lòng ta, không sao, ta lại thích ngươi làm càn….” Chử Thiệu Lăng nhẹ giọng nỉ non bên tai Vệ Kích, vành tai Vệ Kích nháy mắt đỏ lên, Chử Thiệu Lăng cười cười lôi kéo Vệ Kích vòng qua bình phong….

Vụ án của Thẩm Vạn Sơn không vài ngày liền xong, Hình bộ Thượng thư thấy Chử Thiệu Lăng không làm như lúc đầu có chút không hiểu sao, khom người hỏi: “Hoàng thượng, không trừng phạt đồ đệ của Thẩm Vạn Sơn nặng hơn sao?”

Chử Thiệu Lăng gật đầu thản nhiên nói: “Vệ ái khanh khuyên nhủ trẫm thật lâu, những người đó cũng chỉ là bình dân dân chúng, người vô tội bị liên lụy rất đáng thương, trẫm không đành lòng, nên bỏ qua.”

Hình bộ Thượng thư nghe vậy nhịn không được khẽ liếc về phía Vệ Kích, Vệ Kích như trước cúi đầu trầm mặc, Hình bộ Thượng thư thầm gật đầu: “Là Hoàng thượng nhân đức.”

Chử Thiệu Lăng quay đầu liếc mắt nhìn Vệ Kích, mỉm cười: “Việc này bất quá chỉ là một kẻ lừa gạt mượn danh nghĩa thần minh làm càn, lại nói, cũng chỉ vì tiền bạc, việc này không lớn, nhưng trẫm hy vọng về sau không lại xuất hiện loại chuyện này, hắn có thể nói bậy để dân chúng quyên tiền, không phải có sau này cũng có thể nói bậy khiến người tạo phản?”

Tử Quân hầu gật đầu: “Đúng vậy, về sau quan viên các nơi chú ý một chút, trăm triệu không thể lơ là, chuyện như vậy không thể lại phát sinh.”

Sau khi lâm triều Chử Thiệu Lăng đuổi Vệ Kích đi quân doanh đưa một phong tín hàm cho Vệ Chiến, chính mình ở Thừa Càn cung bí mật gọi người của Khâm Thiên giám đến nghị sự.

Chính sử của Khâm Thiên giám từ sau khi Chử Thiệu Lăng đăng cơ vẫn luôn đưa được gặp long nhan, lúc này nghe tuyên triệu liền vội vã mà đến, sau khi quỳ lạy, Chử Thiệu Lăng lại không tỏ vẻ gì, Chính sử đợi một lúc, nhịn không được trộm ngẩng đầu nhìn thoáng qua, thấy Chử Thiệu Lăng còn đang nhìn mình, lại vội vàng cúi đầu.

Trong điện rất an tĩnh, Chử Thiệu Lăng tùy ý đùa nghịch một chuỗi Phật châu, chậm rãi nói: “Từ đầu xuân đến giờ khí trời vẫn luôn không tốt, năm nay khi nào trời mới ấm lên?”

Chính sử dập đầu nói: “Bẩm Thánh thượng, năm nay mùa màng không tốt, bọn thần đã tính toán qua, phải qua hai tháng nữa thời tiết mói chuyển tốt.”

“A… kia cũng không bao lâu.” Chử Thiệu Lăng chậm rãi đếm Phật châu, một lúc lâu lại hỏi, “Mấy ngày trước, trong hoàng thành ồn ào chuyện của Thẩm Vạn Sơn, ngươi biết?”

Chính sử dừng một lát, gật đầu: “Thần có nghe thấy.”

Chử Thiệu Lăng cười cười: “Lại nói, Thẩm Vạn Sơn này cũng có chút giống các nhau, đều là bấm ngón tay tính thiên địa Càn Khôn, tùy tùy tiện tiện còn có thể thấy được kiếp trước kiếp này của người khác, rất thú vị.”

Chính sử nghe vậy trên trán đổ mồ hôi lạnh, vội vàng giải thích: “Hoàng thượng! Chúng thần chưa bao giờ vọng nghị triều chính! Người của Khâm Thiên giám đều là kế thừa, từ nhỏ chúng thần đã đi theo các thúc bá học nhìn bầu trời trăng sao, chuyện khác hoàn toàn không biết, những chuyện Hoàng thượng vừa nói chúng thần cũng đều không hiểu.”

“Sao lại có thể nói như vậy đâu?” Chử Thiệu Lăng mang ý cười nhìn Chính sử, giọng lạnh nhạt, “Các ngươi làm sao chỉ biết những chuyện đó, các ngươi còn có thể phê mệnh cách a.”

Chính sử vội vàng lắc đầu: “Thẩm Vạn Sơn kia nói là nói bậy, từ xưa việc nhìn mệnh cách thần chỉ thấy trong sách, làm sao thực sự tồn tại?”

Chử Thiệu Lăng buộc Phật châu vào cổ tay, cười: “Chính sử quên rồi sao? Vậy trẫm nhắc nhở ngươi một câu… Ngươi còn nhớ rõ mùa xuân năm Thiên Khải thứ mười bốn, ngươi từng đoán mệnh cách cho một người.”

Chính sử trầm tư suy nghĩ cũng không biết Chử Thiệu Lăng đang nói cái gì, mùa xuân năm Thiên Khải thứ mười bốn?

Chử Thiệu Lăng lại tốt bụng nhắc nhở một câu: “Là năm Chân tần vào cung.”

Lời vừa ra, Chính sử nháy mắt đã một thân mồ hôi lạnh, mồ hôi lớn như hạt đậu phủ đầy trán, Chử Thiệu Lăng lạnh giọng: “Xem ra đã nhớ đến.”

Nói đến chuyện lúc trước, Chính sử không khỏi sợ hãi, mùa xuân năm Thiên Khải thứ mười bốn, Chân thái tần, bây giờ hắn đã nhớ, lúc đó, hắn cầm bạc của Chử Thiệu Nguyễn, nhân lúc Thái hậu hỏi bát tự của Chân Tư mà nói mệnh cách của Chân Tư là phượng loan cao phi, là mệnh số cực tôn cực quý, cũng chính vì vậy, nguyên bản phải gả cho Chử Thiệu Lăng, Chân Tư lại bị tiên đế đưa vào hậu cung.

Sau đó, Chử Thiệu Nguyễn tìm đến hắn, hỏi hắn vì sao lại hồ ngôn loạn ngữ, khi đó hắn mới biết được, phong thư Chử Thiệu Nguyễn đưa cho hắn đã bị đánh tráo, nguyên bản Chử Thiệu Nguyễn chỉ cần hắn nói Chân Tư là mệnh vượng phu, sai lầm thế nào, thư đến trong tay hắn lại thành mệnh mẫu nghi thiên hạ. Lúc đó Chính sử vẫn không hiểu được chỗ nào ra sai lầm.

Chử Thiệu Lăng cười lạnh: “Ngươi vẫn không biết đi? Lá thư đó, là trẫm đổi.”

Chính sử nháy mắt liền hiểu.

Năm Thiên Khải thứ mười bốn, lúc đó Chử Thiệu Lăng cùng Chân gia hoàn toàn xé rách mặt, khi đó chính mình bất quá chỉ là một quân cờ của Chử Thiệu Nguyễn, bị dùng qua một lần rồi thôi, sau khi xảy ra chuyện đó hắn cũng lo sợ bất an một thời gian, sợ Chử Thiệu Lăng tìm hắn hỏi tội, nhưng một thời gian rất lâu sau Chử Thiệu Lăng vẫn không tỏ vẻ, Chính sử liền cho là mình chỉ là một con cá nhỏ, bị Chử Thiệu Lăng bỏ qua, không nghĩ đến hôm nay lại nhắc đến chuyện cũ!

Chính sử chỉ cảm thấy mình giống như bị một con rắn độc nhìn chăm chăm, trái tim cũng bị một bàn tay lạnh lẽo bóp chặt, Chính sử hoảng sợ nhìn Chử Thiệu Lăng, không biết nên nói cái gì. Cầu xin tha thứ? Giải thích? Sự tình đã qua nhiều năm như vậy, tại sao Chử Thiệu Lăng bây giờ mới nhắc lại?!

Chính sử không ngừng dập đầu, liên tục nói ‘Thánh thượng tha mạng’, Chử Thiệu Lăng lạnh nhạt nói: “Trẫm vẫn luôn không hỏi tội ngươi bởi vì ngươi còn có công dụng, cho nên mới cho ngươi giữ lại một cái mạng, nhưng có thật muốn giữ mạng hay không, còn phải xem ngươi.”



Chính sử liên tục vâng dạ: “Chỉ cần có thể vì Thán thượng làm việc, tội thần không dám từ chối, vạn lần không dám.”

Chử Thiệu Lăng mỉm cười: “Không phải chuyện gì quá khó khăn, trẫm chỉ cần mượn miệng ngươi nói vài câu.”

Chính sử gật đầu, Chử Thiệu Lăng dặn dò hắn mọi chuyện, giọng thoáng lạnh: “So với việc năm đó ngươi can đảm cần bạc của Chử Thiệu Nguyễn tính kế trẫm, thế này cũng không khó đi?”

Chính sử vội vàng dập đầu, liên thanh đáp ứng, Chử Thiệu Lăng lạnh mặt trầm giọng: “Việc này quan trọng, nếu ngươi chỉ cần thoáng làm sai ý trẫm, trẫm liền trực tiếp xử lý ngươi, nói là thanh lý bộ hạ cũ của Chân thị, hiểu không?”

Chính sử sợ chết, vội vàng nói: “Thánh thượng yên tâm, tội thần nhất định lập công chuộc tội, lấy làm tạ ơn Hoàng thượng thủ hạ lưu tình.”

Chử Thiệu Lăng khoát tay: “Lui đi.”

Chính sử quỳ an, mang đầy người mồ hôi lạnh đi rồi.

Chử Thiệu Lăng thưởng thức Phật châu trên cổ tay, chuyện của Thẩm Vạn Sơn nhắc nhở hắn, con người luôn sẽ sợ hãi những chuyện thần quái, so với không ngừng để Vệ Kích kiến công lập nghiệp đoạt được nhân tâm, không bằng để thần côn hồ ngôn loạn ngữ một phen, hiệu quả chắc chắn tốt hơn nhiều. Nhớ đến lúc trước, Võ Tắc Thiên muốn làm nữ tử đứng đầu thiên hạ, không phải trước đó cũng tự xưng là Phật Di Lặc chuyển thế sao? Có thể thấy được vài thứ quái lực loạn thần này nếu biết dùng cũng rất công hiệu.

Chử Thiệu Lăng cười thầm, vì tương lai, mình có thể xem là bất chấp thủ đoạn.

Bên ngoài thông báo Vệ Kích trở lại, Vệ Kích nghe nói Chử Thiệu Lăng ở thiên điện vội vàng đến thỉnh an, nghi hoặc hỏi: “Hoàng thượng ở đây làm gì nha?”

“Không có việc gì làm nên đến xem…” Chử Thiệu Lăng tùy tay đưa xuyến Phật châu cho Vệ Kích, “Sáng nay đi Từ An điện thỉnh an Thái hoàng thái hậu, Thái hoàng thái hậu thưởng cho, là chật châu bằng mã não, cho ngươi chơi.”

Vệ Kích nhận lấy, cúi đầu nhìn hạt châu đỏ au, gật gật đầu: “Tạ… tậ điện hạ ban thưởng.”

“Các ngươi một đám người a… cũng chỉ biết tạ ơn có lệ.” Chử Thiệu Lăng cười khẽ, “Được bao nhiêu ân điển của trẫm cũng chỉ nói một câu như vậy liền coi như xong?”

Vệ Kích buông mi, mặt đỏ lên, Chử Thiệu Lăng cười cười, hắn cũng không hiểu chính mình là làm sao, biết rõ Vệ Kích của hắn da mặt mỏng, lại cố tình khi dễ người ta như vậy, Chử Thiệu Lăng xoa đầu Vệ Kích, cố ý nói: “Ta nói cái gì mà ngươi đỏ mặt? Ân? Vệ Quốc công, ngươi nghĩ cái gì nha?”

Vệ Kích lắc đầu không nói, Chử Thiệu Lăng cười cười: “Đi, cũng không còn sớm, theo ta đi dùng bữa, trưa nay có chân vịt hầm ngươi thích.”

Vệ Kích khẽ cong khóe môi, đi theo Chử Thiệu Lăng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.