Bạo Quân

Chương 109



Không bao lâu sai Vệ Kích đến, Thái hoàng thái hậu cố sức mở mắt nhìn, lập tức khoát tay: “Lăng nhi… đi ra ngoài trông chừng, ai gia muốn cùng Vệ Quốc công nói vài câu.”

Chử Thiệu Lăng do dự một lát, chuyển qua bình phong đi ra ngoài.

Thái hoàng thái hậu ho hai tiếng, thấp giọng: “Lại đây, ai gia không khí lực….”

Vệ Kích vội đến gần quỳ xuống, trầm giọng: “Thái hoàng thái hậu có việc sai bảo thần.”

“Không phải sai bảo, là dặn dò ngươi mấy câu…” Thái hoàng thái hậu đứt quãng hỏi, “Chuyện Hoàng đế… muốn nạp nữ nhi Lăng gia làm phi, ngươi… biết không?”

Vệ Kích gật đầu: “Hoàng thượng đã nói với thần.”

Thái hoàng thái hậu như vui mừng, lại như cảm khái hít một hơi: “Ai gia… chỉ biết hắn sẽ nói cho ngươi, ngươi có thể chấp nhận, vậy rất tốt. Vệ Quốc công, hắn là Hoàng đế, ai gia đã… nghe nói chuyện các ngươi, lúc đầu không phải Hoàng đế bức ép ngươi, là ngươi nguyện ý. Có nhiều chuyện… thân bất do kỷ, hy vọng ngươi bao dung.”

Vệ Kích nhớ đến kế hoạch của Chử Thiệu Lăng, nhất thời không biết nên nói cái gì mới tốt, nghĩ nghĩ gậ đầu: “Thần biết.”

“Sớm nghe Hoàng đế nói qua, tính tình ngươi ôn hòa, quả thật… như vậy.” Thái hoàng thái hậu lắc đầu, “Ai gia còn có một việc muốn dặn dò ngươi, Hoàng đế dễ giết người, chuyện triều chính ai gia cũng có biết, nghe Tử Quân hầu nói, mỗi lần Hoàng đế không ổn, muốn phát giận, đều là người đứng ra chắn lấy, vất vả ngươi….”

Vệ Kích buông mi: “Thần là cận thần của Hoàng thượng, đây là bổn phận của thần.”

Thái hoàng thái hậu chậm rãi nói: “Ai gia muốn nói cũng là chuyện này…. Hoàng đế là người biết nhớ tình cũ, hôm nay hắn đối với ngươi như vạy, về sau chỉ biết càng tốt với ngươi, ngươi không cần có băn khoăn, nên nói liền nói… lúc nên khuyên nhủ liền khuyên nhủ, bên người Hoàng đế không có người quản không được, đã hiểu sao?”

“Là.” Vệ Kích buông mi đáp, “Việc thần nên làm, tuyệt không trốn tránh.”

“Vậy ai gia an tâm.” Khí tức của Thái hoàng thái hậu càng lúc càng yếu, tiếc nuối nói, “Chuyện nạp phi, là ai gia bức Hoàng đế đáp ứng. Không phải ý muốn của hắn, ngươi đừng trách hắn. Nếu ngươi là nữ tử, ai gia đã sớm cho ngươi một danh phận, nhưng hài tử a… nhân sinh rất nhiều không như ý, tám chín.. phần mười. Cho dù làm Hoàng đế cũng vậy. Cho nên mọi việc… phải… biết đủ a.”

Vệ Kích gật đầu: “Thái hoàng thái hậu an lòng, Vệ Kích chưa bao giờ mưu toan cái gì, chờ Hoàng thượng có hậu đại thần sẽ giống như trước phụng dưỡng Hoàng thượng cùng Hoàng tử, xem hắn như quân chủ.”

Hốc mắt Thái hoàng thái hậu đỏ hồng: “Khó khăn ngươi thâm hiểu đại nghịa, ai gia muốn phó thác ngươi một chuyện cuối cùng, Lăng nhi hắn….”

Nước mắt Thái hoàng thái hậu chảy xuống, nức nở: “Hoàng đế hắn mệnh rất khổ, năm đó lúc lăng Hoàng hậu mất hắn mới mấy tuổi, một thân tang phục quỳ bên linh cữu, không lên tiếng mà rơi lệ, không ăn không uống quỳ vài ngày, cuối cùng ngất bên linh cữu. Đến giờ ai gia còn nhớ rõ, mỗi lần đều đau lòng không được….”

Giọng Thái hoàng thái hậu khàn khàn: “Ai gia đi rồi, Hoàng đế không nhất định sẽ bi thương như vậy, nhưng chắc chắn sẽ bị tổn thương, ngươi hảo hảo an ủi hắn, đừng để hắn bị thương thân mình.”

Hơi thở của Thái hoàng thái hậu càng lúc càng mong manh: “Lăng nhi… Lăng nhi hắn từ nhỏ đã khổ, Lăng Hoàng hậu không được sủng ái, nhà ngoại tổ phụ bị tiên đế chèn ép, huynh đệ của hắn lại… cả ngày tìm cách hại hắn. Đứa nhỏ này chưa từng sống được một ngày an bình, còn tuổi nhỏ… chỉ biết trước mặt Lăng Hoàng hậu cùng ai gia giả vờ vui vẻ, giả vờ cao hứng. Ngươi xem hắn trầm ổn, đó là… đó là những ngày đau khổ tạo thành… Hài tử, đối tốt với hắn… đừng lại… để hắn thương tâm….”

Trái tim Vệ Kích đau đớn, trịnh trọng dập đầu, giọng khàn khàn: “Thái hoàng thái hậu yên lòng, thần tất nhiên sẽ không cô phụ Hoàng thượng.”

Thái hoàng thái hậu triệt để yên lòng, ngã vào gối mềm, thả lỏng nở nụ cười, nhẹ giọng: “Gọi… gọi Hoàng đế tiến vào….”

Vệ Kích vội vàng đi gọi Chử Thiệu Lăng, Chử Thiệu Lăng tiến vào, ngồi bên giường, giọng khàn khàn: “Hoàng tổ mẫu….”

“Tôn ma ma… truyền ý chỉ ai gia….” Thái hoàng thái hậu thở dốc càng lúc càng dồn dập, nhìn chằm chằm bên ngoài, nói, “Sau khi ai gia chết… để Hoàng đế làm tang chủ, để Hoàng đế làm cháu đích tôn, nhưng… không được… không được để Hoàng đế tẫn hiếu ba năm, Hoàng đế không như người khác, không thể vì ai gia lại trì hoãn ba năm… chỉ cần… theo tôn lễ thủ một năm là được.”

Chử Thiệu Lăng quay đầu đi, nước mắt theo gò má rơi xuống, Tôn ma ma đem ý chỉ dâng lên, giúp Thái hoàng thái hậu hạ phượng ấn. Đồng tử Thái hoàng thái hậu từ từ tan rã, hiền hòa cười: “Ai gia… ai gia đi gặp hoàng gia gia của ngươi. Hiện giờ Đại chử ngày càng hưng tịnh, ai gia… không thẹn gặp Hoàng gia gia ngươi. Hoàng đế a… con đường này… là… ngươi chọn. Phải… phải tiếp tục… đi tiếp. Đối xử tử tế với Vệ Kích… đừng… đừng như phụ hoàng ngươi giống nhau… làm một… một….”

“Người cô đơn….”

Thái hoàng thái hậu an tường nhắm nghiền hai mắt.

Thái hoàng thái hậu họ Vi, trải qua bốn đời vua, hưởng thọ sáu mươi sáu tuổi.

Chử Thiệu Lăng thẳng tắp quỳ xuống, đau thương khóc thành tiếng.

Những ngày sau rất nhanh trôi qua, Thái hoàng thái hậu mệnh lệnh rõ ràng, không được đại tang phô trương, nhưng Chử Thiệu Lăng bi thương hoàn toàn không để ý, hạ lệnh phủ Nội vụ làm tang lễ xa hoa, còn muốn một năm quốc hiếu. Đại Chử không có nhiều lần vì Hoàng hậu mà để quốc hiếu, Lễ bộ cùng Ngôn quan khuyên can nhiều lần, đề nghị Chử Thiệu Lăng đổi thành bốn mươi chín ngày quốc hiếu, đều bị Chử Thiệu Lăng bác bỏ. Cầm đầu Ngự Sử đài vì nhiều lời còn bị Chử Thiệu Lăng trước mặt cho một bạt tai, từ đó, không ai dám nhiều lời.

Chử Thiệu Lăng là cháu đích tôn, mọi chuyện đều tự mình làm, không đến khi đưa tang đã gầy một vòng. Vệ Kích nhìn thấy, trái tim như bị từng đao cắt nát mà đau.

Trong linh đường, Chử Thiệu Lăng một mình quỳ gối trước linh cữu hóa vàng. Vệ Kích đẩy cửa đi vào, chậm rãi quỳ gối bên cạnh Chử Thiệu Lăng: “Hoàng thượng, giờ Hợi, ăn chút gì đi.”

Năm đó thủ linh cho tiên đế, Vệ Kích sợ Chử Thiệu Lăng không kịp ăn, luôn vụng trộm mang gì đó đưa đến. Hiện giờ cũng không cần, Chử Thiệu Lăng căn bản không hề ăn.

“Đây là bột cây dẻ từ nhà thần đưa đến, đem cho Ngự thiện phòng hấp lên thành bánh, tốt cho dạ dày. Hoàng thượng dùng một ít được không?” Vệ Kích mở ra thực hạp, nâng một đĩa bánh màu vàng đưa đến, ôn nhu nói, “Thần từ trong nhà khiêng một túi bột hạt dẻ đến đây, dọc theo đường đi bị không biết bao nhiêu người nhìn. Hoàng thượng nhìn ở thần làm ra chê cười, có thể dùng một chút không?”

Chử Thiệu Lăng buông xuống tiền giấy, Vệ Kích nâng Chử Thiệu Lăng đứng dậy, hai người cùng ngồi lên tháp. Vệ Kích dọn điểm tâm trong thực hạp ra, hầu hạ Chử Thiệu Lăng dùng cơm, cả một ngày này Chử Thiệu Lăng chưa ăn chút gì, lúc này ngược lại ăn không ít. Vệ Kích nhẹ nhàng thở ra, lại múc thêm một chén cháo đưa cho Chử Thiệu Lăng, thấp giọng: “Mấy ngày nay khẩu vị của Hoàng thượng không tốt, chịu có uống chút cháo gạo cũng tốt.”

Chử Thiệu Lăng gật đầu, tiếp nhận uống vài ngụm, lại giương mắt nhìn Vệ Kích: “Ngươi ăn chưa?”

“Thần ăn….” Vệ Kích trả lời theo bản năng, lại có chút chột dạ, ấp úng, “Chưa ăn.”

Vệ Kích sợ Chử Thiệu Lăng nổi giận, vội vàng nói: “Còn dư lại rất nhiều, đủ cho thần ăn.” Nói xong cầm thức ăn còn thừa bắt đầu ăn. Vệ Kích ăn cơm rất nhanh, không bao lâu liền sạch sẽ. Chử Thiệu Lăng xem trong mắt, trong lòng dâng lên từng tia đau đớn, nhè nhẹ, lại không thể bỏ qua.

Chờ Vệ Kích ăn xong, Chử Thiệu Lăng đem người kéo đến bên cạnh, giọng khàn khàn: “Mấy ngày nay ủy khuất ngươi.”

“Thần không ủy khuất, thần chỉ đau lòng Hoàng thượng.” Vệ Kích nhìn khuôn mặt hồ tra mọc xanh của Chử Thiệu Lăng, đau lòng không thôi. Chử Thiệu Lăng là một người cực kỳ chú trọng khuôn mặt, lại nhiều ngày nay không thèm để ý, Vệ Kích nhẹ giọng: “Thần đi lấy dao cạo giúp Hoàng thượng vệ sinh.”

Chử Thiệu Lăng gật đầu, Vệ Kích đi không bao lâu trở lại, Vệ Kích cầm theo một chậu nước, trước tiên hầu hạ Chử Thiệu Lăng dùng khăn lau sạch mặt, lại cầm lưỡi dao, nhẹ nhàng vì Chử Thiệu Lăng cạo đi hồ tra, lưỡi dao sắc bén ôn nhu lướt qua hai má Chử Thiệu Lăng, Vệ Kích làm rất nhanh, không bao lâu liền xong, lại cầm khăn mặt đến giúp Chử Thiệu Lăng xoa xoa, nhẹ giọng: “Hảo.”

Chử Thiệu Lăng bình tĩnh nhìn Vệ Kích, Vệ Kích lại cúi đầu hôn lên trán Chử Thiệu Lăng, hỏi nhỏ: “Gần một tháng nay Hoàng thượng ngủ rất ít, hôm nay đi ngủ sớm một chút, được không?”

Chử Thiệu Lăng gật gật đầu, tùy ý Vệ Kích kéo hắn đến bên giường. Giống như ngày thường Chử Thiệu Lăng đối đãi với hắn, Vệ Kích giúp Chử Thiệu Lăng thay đổi xiêm y, đắp chăn cho hắn, cuối cùng, Vệ Kích như thường ngày nằm gối đầu lên cánh tay Chử Thiệu Lăng. Chử Thiệu Lăng nhắm mắt, xoay người ôm chặt Vệ Kích vào lòng, nước mắt lã chã rơi xuống.

Bốn mươi chín lần mặt trời mọc, cử hành đại lễ, Lễ bộ thỉnh ra thụy hào Từ Chiêu Thuận Từ Hi Thánh Văn Hoàng hậu.

Sau khi kết thúc tang sự của Thái hoàng thái hậu, Chử Thiệu Lăng say mê triều chính, sau khi triều đình trải qua vài lần thay máu tẩy trừ, càng lúc càng thiếu người, Chử Thiệu Lăng mở khoa cử, tự mình giám sát, từ thi hương đến thi đình, không cho phép có một tia mờ ám. Chử Thiệu Lăng giỏi về được nhân tâm, ân uy đều thi, không ai dám còn gan giật râu lão hổ, ân khoa thuận thuận lợi lợi tiến hành. Khi thi đình Chử Thiệu Lăng càng là đích thân đến trường thi hỏi thăm sinh hoạt của thí sinh, một đoạn này truyền ra, người người ca tụng.

Chử Thiệu Lăng cần chính, đồng thời càng lúc càng đau sủng Vệ Kích, hắn cơ hồ không chấp nhận cùng Vệ Kích tách ra. Hiện giờ Vệ Kích làm Thống soái quân doanh, so sánh với quan văn, quan võ đơn thuần lại thẳng thắn hơn nhiều, bọn họ sẽ không để ý đến những lời đồn đãi kia, quân công của Vệ Kích vững như sắt thép, những tiểu tướng trong quân đều rất tôn kính Vệ Kích, đều lấy việc có thể trở thành thủ hạ của Vệ Kích làm vinh dự. Vệ Kích quyền cao chức trong, không thiếu việc phải làm ở quân doanh, lại luôn sẽ bị người trong cung đến thỉnh đi, nguyên nhân không gì ngoài một câu: Hoàng thượng lại phát giận.

Mỗi khi có cung nhân đến tìm, Vệ Kích liền phải vội vã không ngừng trở về, miễn cho có người vì mình chậm trễ mà rơi đầu, tuy rằng Chử Thiệu Lăng khả năng chỉ là tìm hắn đến uống một chén nước mơ giải nhiệt, haoc85 là muốn tìm hắn cùng hưởng dụng thịt dê của phương Bắc tiến cống.

Cùng lúc đó, lời đồn Vệ Kích là do ông trời phái đến trợ giúp Chử Thiệu Lăng càng lan càng xa, tùy ý có thể nghe thấy, lời này xuất phát từ Khâm Thiên giám, lại bị Chử Thiệu Lăng vô số lần cố ý vô tình xác minh, càng lúc càng chân thật, thậm chí dân gian còn có người lấy chuyện của quân thần hai người viết thành thoại bản truyền lưu, có một quyển truyền vào trong cung, khiến Chử Thiệu Lăng vui vẻ hết mười ngày nửa tháng.

Bích Đào uyển sau khi trên danh nghĩa trở thành của Vệ Kích, trong một năm này lần lượt xây dựng thêm, nghiễm nhiên trở thành sân lớn nhất, xa hoa nhất trong cung, trừ bỏ Càn Thanh cung. Có khi nhàm chán Chử Thiệu Lăng cùng Vệ Kích còn có thể dọn vào Bích Đào uyển ở vài ngày, xem như tiêu khiển.

Lại là tháng ba của một năm, trong Bích Đào uyển cánh hoa tung bay, Chử Thiệu Lăng mang theo Vệ Kích trở lại Bích Đào uyển uống rượu ngắm cảnh, Chử Thiệu Lăng đoạt lấy chén rượu còn nửa trong tay Vệ Kích, ngửa đầu uống cạn, thấp giọng: “Không quá ba chén, vào quân doanh vài năm, dặn dò ngươi cái gì đều quên phải không?”

Vệ Kích cúi đầu thỉnh tội: “Không dám, chỉ là nhìn Hoàng thượng hôm nay khó được vui vẻ, thần cũng cao hứng.”

“Vậy vẫn phải phạt.” Chử Thiệu Lăng một tay kéo Vệ Kích vào trong lòng, thấp giọng, “Nói… ta nên phạt thế nào?”

Chử Thiệu Lăng đã có chút men say, cúi đầu không ngừng hôn vành tai Vệ Kích, nhẹ giọng trêu đùa, “E lệ?”

Ở bên ngoài chiến công hiển hách, được xưng là “Thiên tướng” Vệ Kích vẫn giống như khi còn bé, vừa đến bên người Chử Thiệu Lăng liền ngốc ngốc ngơ ngác, tùy ý Chử Thiệu Lăng khi dễ, bị Chử Thiệu Lăng trêu ghẹo vẫn sẽ ‘xoát’ một cái đỏ mặt, không thay đổi.

Chử Thiệu Lăng nhìn vành tai đỏ ửng của Vệ Kích, tâm viên ý mãn, nhẹ giọng: “Nói cho ngươi… chuyện muối dẫn đã tra rõ ràng, ngày mai ta không vào triều cũng không sao….”

Vệ Kích vừa muốn nói gì, chỉ nghe bên ngoài bẩm báo: “Hoàng thượng, Lễ bộ Thị lang Thủy Hâm cầu kiến.”

Chử Thiệu Lăng không kiên nhẫn nói: “Không gặp, mệnh hắn đem tấu chương đưa đến Nội các đi, trẫm không thời gian để ý hắn.”

Bên ngoài dừng một lát lại nói: “Thủy Thị lang nói, táu chương này không thể đưa ra ngoài.”

Chử Thiệu Lăng trong lòng vừa động, nói: “Thôi, để hắn đi thiên điện Càn Thanh cung chờ.”

Chử Thiệu Lăng cúi đầu hôn hôn trán Vệ Kích, ôn nhu: “Có chút việc, ngươi trở về tẩm điện nghỉ ngơi trước, nếu mệt thì ngủ, xong việc ta sẽ trở lại.”

Vệ Kích thành thật gật đầu: “Tuy đã là tháng ba nhưng vẫn còn lạnh, Hoàng thượng cẩn thận, để người ở thiên điện đốt lò sưởi, đừng để bị lạnh.”

Chử Thiệu Lăng thuận miệng có lệ: “Ân, yên tâm đi.”

Trong thiên điện, Chử Thiệu Lăng vuốt ve miệng chén trà, chậm rãi hỏi: “Chuyện làm thế nào?”

Lễ bộ Thị lang Thủy Hâm là do Chử Thiệu Lăng một tay đề bạt đi lên, là thuộc hạ trung thành của Chử Thiệu Lăng, bởi vì làm việc ổn trọng lại khéo đưa đẩy, rất được Chử Thiệu Lăng trọng dụng, tuổi trẻ đã ở địa vị cao, Thủy Hâm khom người hạ giọng: “Chiếu thư đã soạn xong, thần trau chuốt vài lần, tự nhận đã có thể dùng được.”

Thủy Hâm đến gần đưa tấu chương cho Chử Thiệu Lăng, Chử Thiệu Lăng mở ra nhìn kỹ một lần sau, khẽ nhíu mày: “Công huân của Vệ Kích nói không đầy đủ, lại thêm một ít.”

Thủy Hâm do dự: “Hoàng thượng, thần cho rằng lúc tế thiên vẫn nên nói nhiều lời Khâm Thiên giám phê càng tốt một ít, dù sao… đối với thần dân mà nói, thần minh càng đáng kính sợ.”

“Kia cũng không thể chỉ ít ỏi vài nét bút liền xong, nghĩ lại một lần nữa.” Chử Thiệu Lăng đem tấu chương trả cho Thủy Hâm, trầm giọng, “Trẫm muốn một phần chiếu thư có thể lưu truyền thiên cổ, không phải chỉ là một quyển thánh chỉ, ngươi hiểu sao?”

Thủy Hâm cúi đầu: “Hoàng thượng muốn lập Vệ Quốc công vi Hậu, việc này tất nhiên phải kỹ càng, thần hiểu được.”

Chử Thiệu Lăng khoát tay lệnh Thủy Hâm quỳ an. Thủy Hâm vừa ra khỏi thiên điện, thấy người bên ngoài lập tức bị dọa trắng mặt, nghẹn nửa ngày: “Vệ… Vệ đại nhân….”

Chử Thiệu Lăng thầm nghĩ không ổn, vội vàng đi ra. Vệ Kích biết Chử Thiệu Lăng chỉ có lệ hắn, nhất định sẽ không đốt lò sưởi, sợ Chử Thiệu Lăng bị lạnh liền đưa một lò sưởi tay lại đây, lại hết những lời vừa rồi hai người nói, không sót một chữ.

Vệ Kích sắc mặt trắng bệch nhìn Chử Thiệu Lăng, thấp giọng: “Hoàng thượng… vừa rồi nói cái gì?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.