Bạo Quân

Chương 16



Vệ Kích bị đánh nghiêng đầu đi, sửng sốt.

Chử Thiệu Lăng nhắm mắt, hít sâu một hơi, quay đầu nói với một cận vệ: “Băng bó cho hắn một chút, dìu hắn lên xe.”

Vệ Kích sững sờ nhìn Chử Thiệu Lăng, lại quay đầu nhìn thích khách cách đó không xa, Chử Thiệu Lăng sắc mặt lúc này âm u, trong mắt lộ vẻ lệ khí, Vệ Kích do dự một lát lên xe. Thích khách nhân số xa không bằng thị vệ kị binh dũng mãnh doanh, không bao lâu liền bị khống chế, sợ là có người giả chết, Vệ Chiến dẫn vài người đem thích khách đã chết tha vào trong rừng chém đầu, đi đến trước mặt Chử Thiệu Lăng quỳ xuống thỉnh tội: “Thần hộ vệ bất lợi, thỉnh Đại hoàng tử trách phạt.”

“Không việc gì, nhiều mệt Thống lĩnh tỉnh táo.” Chử Thiệu Lăng mệnh lệnh Vệ Chiến đứng lên, “Hộ vệ có thương vong hay không?”

Vệ Chiến lắc đầu: “Một vài huynh đệ bị thương nhẹ, không trở ngại.” Vệ Chiến nhịn không được ngẩng đầu nhìn vào trong xe ngựa, Vệ Kích giống như cũng bị thương….

“Không trở ngại là tốt.” Chử Thiệu Lăng nhìn xa xa mười mấy thích khách bị bắt giữ nói: “Đem những thích khách đó trói lại, miệng cũng chặn kỹ, không được có người tự sát, phái một trăm người đem này đó thích khách đến Thuận Thiên phủ đi, khiến phủ doãn lập tức tra xét cho ta, ta đảo là muốn nhìn ai to gan như vậy, dám theo ta tính kế.”

Vệ Chiến gật đầu: “Là.”

Quan viên đi theo phần lớn là bị dọa gần chết, lúc này mới hồi phục lại tinh thần, vội vàng đi đến bên người Chử Thiệu Lăng vấn an, Lễ bộ Thượng thư càng là sợ tới mức thay đổi sắc mặt, đây là nói như thế nào ? Bao nhiêu năm nay hắn chủ trì cày bừa vụ xuân, ngay thời điểm đang muốn cáo lão hồi hương lại xảy ra sự tình này, các thôn trang dự định còn kém mười dặm, lập tức liền có quan viên nghênh đón, như vậy còn đi tiếp hay không ?

Lễ bộ Thượng thư tay đều run run, run rẩy nói: “Điện hạ…vẫn như ấn định từ trước đi tiếp, hay là về thành trước?”

“Đại nhân chê cười, làm sao có thể trở về như thế?” Chử Thiệu Lăng cười lạnh, “Hộ vệ vừa nãy bị thương mỗi người thưởng bạc trăm hai, đi theo đội ngũ áp giải thích khách trở về thành chữa thương, những người còn lại nghỉ ngơi hồi phục tại chỗ nửa canh giờ, cần phải khiến cho người ta nhìn không ra chúng ta xảy ra sai lầm, thân canh là chuyện lớn, không thể bởi vì chút thích khách nhỏ bé mà làm chậm trễ chính sự.”

Lễ bộ Thượng thư khom người: “Đại hoàng tử có thể lấy đại cục làm trọng như vậy, cựu thần hổ thẹn.”

Quan viên đi theo cũng không nghĩ tới Chử Thiệu Lăng có thể lãnh tĩnh như thế, trong lòng âm thầm bội phục.

Chử Thiệu Lăng công đạo tốt mọi việc xong xoay người lên xe ngựa, Vệ Chiến đến gần đỡ hắn, Chử Thiệu Lăng thấp giọng hỏi: “Đều an bài tốt?” Vệ Chiến bất động thanh sắc gật đầu, trầm giọng nói: “Điện hạ yên tâm.”

Chử Thiệu Lăng gật đầu, lên xe ngựa.

Trong xe ngựa, Vệ Kích thoát áo ngoài, cánh tay trái đã được băng bó tốt, trên băng vài màu trắng ẩn ẩn lộ ra chút huyết sắc, lửa giận dịu xuống trong lòng Chử Thiệu Lăng lại đau đứng lên, thấp giọng nói: “Đây là băng bó như thế nào? Có dùng thuốc hay không?”

Vệ Kích nguyên bản vì trúng một cái tát mà trong lòng còn sợ hãi, sợ Chử Thiệu Lăng trở về còn muốn răn dạy hắn, hiện tại thấy Chử Thiệu Lăng còn quan tâm mình trong lòng nhịn không được lại ủy khuất đứng lên, nói còn chưa nói hốc mắt liền đỏ.

Chử Thiệu Lăng càng phát ra đau lòng, ngồi xuống xoa đầu Vệ Kích một phen, hít sâu: “Biết vì cái gì đánh ngươi không?”

Vệ Kích gật gật đầu: “Không…không nghe lời điện hạ, đi giết thích khách.”

“Còn biết đi!” Chử Thiệu Lăng cẩn thận đem Vệ Kích ôm vào trong ngực, ác độc nói: “Rất nuông chìu ngươi? Lời của ta đều không nghe, còn làm bị thương, là muốn ta tức chết đúng không?”

Vệ Kích vừa rồi trúng một bàn tay, nguyên bản tưởng rằng Chử Thiệu Lăng không còn thích hắn nữa, trong lòng khó chịu, lúc này được Chử Thiệu Lăng ôm trong lòng tốt không ít, khó được, tiểu tâm giơ tay ôm đến sau lưng Chử Thiệu Lăng, lặng lẽ đem mặt chôn ở trên vai Chử Thiệu Lăng lau nước mắt, lớn như vậy còn khóc, hắn có chút thẹn thùng.

Trong lòng Chử Thiệu Lăng kỳ thật cũng hối hận, lúc trước hắn vẫn luôn đối với Vệ Kích thật tốt, vừa rồi trước mặt người người như vậy đánh Vệ Kích, nghĩ đến cũng có lẽ làm hắn thương tâm, Chử Thiệu Lăng nào biết rằng kỳ thật Vệ Kích càng sợ Chử Thiệu Lăng chán ghét hắn, ngồi trên xe ngựa nửa ngày lại lo lắng lại khó chịu, tâm đều nhói đi lên.

Chử Thiệu Lăng phát hỏa xong, xem ra Vệ Kích được một chút giáo huấn, sợ trong lòng Vệ Kích không qua được, đánh một gậy lại cho một khối đường, ôn nhu dỗ dành: “Vừa rồi là ta lỗ mãng, nhất thời nộ hỏa công tâm, có còn đau hay không? Để ta xem….”

Chử Thiệu Lăng tức giận cũng còn vài phần lý trí, xuống tay cũng không nặng, trên mặt Vệ Kích ngay cả một dấu vết cũng không lưu lại, lúc này sớm đã không đau, Chử Thiệu Lăng nhìn kỹ, ngay nơi vừa bị đánh hôn hôn, Vệ Kích nguyên bản vô sự trên mặt ngược lại đỏ.

Xác định Chử Thiệu Lăng còn đau chính mình, trong lòng Vệ Kích đã thư thái không ít, nghe vậy lắc lắc đầu, thấp giọng nói: “Không đánh đau, đều là…thần không tốt.”

Chử Thiệu Lăng nghe vậy trong lòng tê rần, lần trước Vệ Minh đánh Vệ Kích, Chử Thiệu Lăng hỏi qua Vệ Kích, chính mình đánh hắn có thể chạy trốn hay không, Vệ Kích nói sẽ không, khi đó Chử Thiệu Lăng còn đáp ứng vĩnh viễn cũng sẽ không đánh hắn, lúc này mới mấy tháng trôi qua, thế nhưng lại nuốt lời.

Chử Thiệu Lăng nghiêng mặt đi khẽ hôn hai má Vệ Kích nhẹ giọng nói: “Cho ngươi bồi cái không là, đừng ghi hận ta….”

Chử Thiệu Lăng vốn không phải là người sẽ nói xin lỗi, nhưng đối với người này, nguyên tắc cái gì tính tình cái gì cũng xem như không có, vì dỗ hắn cái gì ngon ngọt đều nói đi ra, hôm nay Vệ Kích là ủy khuất, trong lòng Chử Thiệu Lăng đau, hắn cũng sẽ sợ, sợ Vệ Kích ghi hận chính mình, không dám lại cùng mình thân cận.

Vệ Kích chỗ nào dám để Chử Thiệu Lăng chịu tội, vội vàng nói: “Thần không dám ghi hận, chỉ cần điện hạ còn…” Vệ Kích mím môi, phía sau cũng không dễ nói, Chử Thiệu Lăng mỉm cười: “Tự nhiên còn giống trước kia một dạng thương ngươi, hôm nay là ta sai, không nên động thủ…Xem như là cho ngươi cái giáo huấn, về sau mặc kệ là xảy ra chuyện gì, ngươi chỉ cần bảo mệnh là được….”

W.e.b.T.r.u.y.e.n.O.n.l.i.n.e.c.o.m

Vệ Kích sửng sốt, thấp giọng nói: “Thần là hộ vệ của điện hạ, tại sao có thể chỉ lo giữ mạng mình?”

Chử Thiệu Lăng hơi hơi cúi đầu, cùng Vệ Kích trán chạm trán, nhẹ giọng nói: “Hôm nay nếu người bị thương là ta, ngươi có khó chịu hay không? Vệ Kích, chỉ có ngươi có tâm sao…..”

Vệ Kích nghiêng đầu đi, hốc mắt nháy mắt đỏ, Chử Thiệu Lăng nở nụ cười, trấn an vỗ vỗ lưng Vệ Kích, dỗ dành: “Thôi, chuyện này hôm nay ngươi sinh khí liền nói với ta, chính là lần sau tuyệt đối không thể còn như vậy, nghe không?”

Vệ Kích cúi đầu dùng cổ tay áo lau mắt, gật đầu: “Thần biết.”

Khó được, Vệ Kích chủ động ôm lấy Chử Thiệu Lăng, nghẹn ngào, tiểu tâm đem đầu gác lên vai Chử Thiệu Lăng, Chử Thiệu Lăng cười cười xoa nhẹ đầu Vệ Kích, hống nói: “Thôi, khóc cái gì, hôm nay chúng ta đều bị giáo huấn, về sau biết nghe lời là được.”

Vệ Kích gật gật đầu, hưởng thụ Chử Thiệu Lăng mềm nhẹ vuốt ve, nhu hòa sủng nịch Chử Thiệu Lăng chỉ có với hắn làm dịu, ủy khuất trong lòng không còn, chỉ còn lại ấm áp thoải mái.

Chử Thiệu Lăng nhắm mắt lại khẽ hôn lên tóc Vệ Kích, trong lòng thật dài thở dài, không ai biết, vừa rồi nhìn Vệ Kích không muốn sống cầm đao xông vào giữa bọn thích khách, trong lòng Chử Thiệu Lăng có bao nhiêu sốt ruột.

Trong nháy mắt đó Chử Thiệu Lăng hoảng hốt nhìn thấy kiếp trước, trên đoạn trường nhai Vệ Kích một người vọt vào trong đội ngũ cấm vệ quân.

Không bao lâu liền tới hoàng trang, Chử Thiệu Lăng lấy cớ trên người có huyết khí điềm xấu, muốn thay y phục bình thường, thời điểm đi hành cung thay quần áo Chử Thiệu Lăng gọi ngự y đi theo nhìn xem miệng vết thương của Vệ Kích, may mà miệng vết thương không sâu, ngự y cẩn thận xử lý, lại khom người dặn dò muốn ăn kiêng cái gì, Chử Thiệu Lăng thưởng cho thái y, lệnh Vệ Kích ở lại trong hành cung dưỡng thương.

Chử Thiệu Lăng lại dỗ dành Vệ Kích một hồi lâu mới đi ra, liền thấy Vệ Chiến đang ở cùng ngự y nói chuyện, nghĩ đến là đang lo lắng hỏi thương thế đệ đệ, Vệ Chiến thấy Chử Thiệu Lăng đi ra vội vàng đón lại đây, thấy chung quanh không người thấp giọng nói: “Điện hạ, người mấy thích khách nọ liền tống xuất đi như vậy, thần có chút không yên lòng….”

Rời khỏi Vệ Kích, sắc mặt Chử Thiệu Lăng dần dần lạnh lùng xuống, thản nhiên nói: “Không việc gì, vải bông dùng để chặn miệng đều có tẩm dược, những người này sống không quá một ngày, Đại Lý tự bên kia ta đã làm tốt tiếp đón, không sao.”

Vệ Chiến gật đầu không nhiều lời nữa, Chử Thiệu Lăng quay đầu nhẹ giọng nói: “Vệ Kích không có việc gì, không cần lo.” Nói xong lại bật cười, “Đệ đệ của ngươi thực trung tâm, ta tự nhiên sẽ che chở cho hắn, mọi sự ngươi yên tâm.”

Vệ Chiến nghe vậy dừng lại cước bộ, do dự một lát cuối cùng không nói gì thêm.

Ngày nghỉ trước Vệ Kích về nhà mang theo hai phong thư của Chử Thiệu Lăng, một phong ngôn ngữ ái muội, nói đến hôn sự của hai người, một phong khác cho mình trong thư nói đến công việc lần này xuất cung.

Thư Chử Thiệu Lăng nói rõ, trên đường đi đến Hoàng Trang sẽ có thích khách, những điều này là do người của Chân gia.

Lần ám sát này Chử Thiệu Lăng đã sớm biết, hoặc là nói chuyện này hẳn là Chử Thiệu Lăng bày ra, Chử Thiệu Lăng an bài người ở bên cạnh Lệ phi không ngừng tác động giật dây, nói Lệ phi động tâm, ở ngoài cung đem Chử Thiệu Lăng giết, sạch sẽ, rất tốt.

Lệ phi lại bắt đầu thuyết phục cha mình Chân Gia Hân. Lệ phi, Chử Thiệu Nguyễn, Chân Gia Hân mấy người trong cung ngoài cung bày mưu nhiều ngày, mới có lần ám sát này.

Chử Thiệu Lăng cùng Vệ Chiến bày mưu so bọn hắn còn chu toàn, cần phải muốn bắt đến người sống, sau đó trên đường đem người áp giải đến Thuận Thiên phủ sẽ thần không biết quỷ không hay, ở trên người bọn họ làm chút dấu vết của Chân gia, về tới hoàng thành Phủ doãn Thuận Thiên phủ tự nhiên không đám tiếp nhận vụ án lớn như vậy, sau đem người chuyển tới Đại Lý tự, không kịp ra hầu quan, những người này liền độc phát thân vong, không cho Chân gia bất cứ cơ hội phản cung nào.

Mà Vệ Chiến sẽ bởi vì có công hộ giá làm việc quyết đoán, lại thêm một bước thăng tiến.

Chuyện lần này phần lớn là Chử Thiệu Lăng chuẩn bị, Vệ Chiến bất quá cũng vội không ít giúp đỡ, qua chuyện này Chử Thiệu Lăng càng thêm xem trọng Vệ Chiến, bằng tuổi chính mình, lòng dạ bậc này xem như khó có được, trọng yếu hơn là hắn là đại ca Vệ Kích, Chử Thiệu Lăng sẽ không tiếc rẻ bất cứ cơ hội nào đề bạt Vệ Chiến.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.