Bạo Quân

Chương 18



Sau khi đoàn người trở lại hoàng thành, được quan viện Lễ bộ tiếp tới nội thành, trước khi vào thành Chử Thiệu Lăng còn theo lệ phân phát cho dân chúng lương khô cùng hạt mầm, giống như cái gì cũng chưa từng phát sinh, hết thảy đều tiến hành đâu vào đấy.

Vài vị hoàng tử sớm chờ tại cửa cung, Chử Thiệu Nguyễn sắc mặt tái nhợt, trong mắt Tam hoàng tử Chử Thiệu Mạch lộ vẻ vui sướng khi người gặp họa, Chử Thiệu Dương lại như là cái gì cũng không biết, còn đối với Chử Thiệu Lăng cười vô hại, Ngũ hoàng tử Chử Thiệu Tùy thật là cái gì cũng không biết, vui tươi hớn hở nhìn tình cảnh náo nhiệt trước mắt.

Chử Thiệu Lăng xuống ngựa, các Hoàng tử vội tới gần vấn an, hư tình giả ý hàn huyên vài câu, theo Chử Thiệu Lăng đi Thừa Càn cung, hoàng đế vẫn còn đang chờ.

Chử Thiệu Lăng vừa vào Thừa Càn cung liền cảm nhận được một tia hương vị đặc biệt, nguyên bản nên ở đó thị tật Lệ phi lại không thấy bóng dáng, thần sắc hoàng đế so với khi chính mình xuất cung cũng không có tốt hơn một chút, sắc mặt hình như là càng kém đi.

Chử Thiệu Lăng y lễ thỉnh an, lại tinh tế ân cần thăm hỏi bệnh tình, Hoàng đế có chút không yên lòng, thản nhiên cười cười, hỏi Chử Thiệu Lăng trên đường gặp chuyện gì, lại an ủi vài câu, nhưng không có đề cập tới xử lý thích khách như thế nào.

Hoàng đế tinh thần không tốt, trong lòng có điều cố kỵ còn không có nghĩ ra, cho nên không nghĩ nói trước, nhưng chuyện lớn như vậy, hắn không nói đến tự nhiên sẽ có người nói.

Chử Thiệu Mạch cười nói: “Ta nghe nói đại ca ở trên đường gặp chuyện? Điều này cũng mới mẻ, trên đường đi hoàng trang lại có thể gặp gỡ thích khách, đại ca cũng nói cho các huynh đệ nghe một chút!”

Mẫu phi Tam hoàng tử Chử Thiệu Mạch Đức phi mất sớm, chính mình tư chất bình thường, không được Hoàng đế thích, thuộc loại hình cha không đau nương không yêu, bình thường ai cũng không đem hắn để vào mắt.

Đối với Hoàng tử như vậy, giống như Thái hậu giống như Hoàng đế một dạng, mặc kệ trong lòng thích không thích trên mặt đều không lộ ra cái gì, cũng không có quá khắt khe với hắn, nhưng như là Lệ phi lâu ngày nịnh nọt, bình thường cũng không hòa nhã với Chử Thiệu Mạch, trong lòng Chử Thiệu Mạch tự nhiên là có hận, hiện tại thấy Chử Thiệu Nguyễn thật sự té đau nên kiềm chế không được.

Chử Thiệu Lăng cười khẽ: “Ta cũng cảm thấy kỳ quái, hảo hảo đi làm chính sự, lại chọc phải một ít mao tặc, trong lòng ta ngược lại may mắn, may mắn lần này thân canh là ta thay phụ hoàng đi, nếu là phụ hoàng đích thân đi, kia….”

Sắc mặt Chử Thiệu Nguyễn nháy mắt trắng bệch, Chử Thiệu Nguyễn nhìn về phía Chử Thiệu Lăng, trong lòng hận cực, đem nhà ông bà ngoại chính mình tha xuống nước không nói, thế nhưng còn dám chụp mũ hành thích vua!

Trên tháp sắc mặt hoàng đế cũng thay đổi, Chử Thiệu Lăng cười khẽ: “Ta sai người đem những người đó áp giải đến Thuận Thiên phủ, lại không biết thẩm vấn như thế nào? Tặc nhân này là từ đâu ra, cũng không cướp tiền, chỉ giết về hướng ta, chẳng lẽ là ta chọc bọn họ?”

Trong điện an tĩnh rất nhiều, Chử Thiệu Dương tiếp lời nói: “Đại ca vừa trở về còn không biết, đây là cái đại án, sau khi trở về liền chuyển lên Đại Lý tự, sau đó…những thích khách đó toàn bộ đều chết.”

“Chết?!” Trong mắt Chử Thiệu Lăng lộ vẻ không thể tin, “Thời điểm bắt giữ tặc tử bọn họ còn cầu xin tha thứ, mắt thấy những người này là không muốn chết, như thế nào liền toàn bộ đều chết hết như vậy?”

Chử Thiệu Mạch cười cười, khoe khoang một chút chỉ số thông minh của mình: “Đại ca còn không rõ ràng sao? Hiển nhiên là có người sốt ruột, giết người diệt khẩu!”

Đầu Chử Thiệu Nguyễn đầu mồ hôi, đi đứng lảo đảo, cơ hồ muốn lung lay sắp đổ, Chử Thiệu Lăng chậm rãi hạ một đao cuối cùng: “A, vậy cũng vô phương, cho dù tử thi cũng có thể tìm ra không ít chứng cứ, Đại lý tự phá án kín đáo, nhi thần tin tường Đại Lý tự, phụ hoàng sẽ cho nhi thần một lời giải thích.”

Hoàng đế nhắm mắt, gật đầu: “Đây là tất nhiên, Lăng nhi lần này chính sự vất vả, trẫm tự nhiên có ban thưởng thật tốt, trước đi Từ An điện đi, Thái hậu còn đang chờ ngươi.”

Chử Thiệu Lăng quỳ an.

Chử Thiệu Lăng vừa mới xuống kiệu đã bị Tôn ma ma đón đi lên, trong chính điện Thái hậu đã chờ từ sớm, trong lòng Thái hậu vẫn luôn nhớ, thấy Chử Thiệu Lăng đến vội gọi người lại gần nhìn kỹ một phen, Chử Thiệu Lăng biết chuyện này nhất định làm Thái hậu sợ hãi, vội vàng cười nói: “Hoàng tổ mẫu đây là làm sao vậy? Tôn nhi bất quá là ra ngoài một chuyến, một sợi tóc cũng không ít đi.”

Trong lòng thái hậu vừa tức lại đau, còn chưa nói gì nước mắt đã chảy ra, nức nở nói: “Chính là như vậy! Cũng không thể làm cho ai gia bớt lo… Hoàng hậu nhẫn tâm, buông tay liền đi rồi, đem ngươi lưu lại cho ai gia, nếu là ra thương tích gì, qua vài năm nữa ai gia như thế nào đối mặt hoàng hậu….”

Lời này của Thái hậu đâm vào tâm Chử Thiệu Lăng, nhắc đến Lăng hoàng hậu, trong lòng Chử Thiệu Lăng cũng là đau xót, vội vàng quỳ xuống, thấp giọng nói: “Tôn nhi cũng không bị làm sao, không dám làm hoàng tổ mẫu lo lắng, hoàng tổ mẫu còn đang khỏe mạnh, những lời này trăm triệu không thể nói.”

Thái hậu lại cầm tay Chử Thiệu Lăng nức nở một lúc lâu, để cho Chử Thiệu Lăng khuyên nhủ nửa ngày mới tốt một chút, ngoan nói: “Dám đối với Đại hoàng tử động thủ, xem ra là có vài người điên rồi, mấy năm nay ai gia thật sự là quá mức từ bi, không khiến người e ngại, chuyện này ai gia nhất định không thể cho người dễ dàng bỏ qua….”

Lão Thái hậu đem Chử Thiệu Lăng nâng dậy, để cho Chử Thiệu Lăng ngồi ở bên cạnh mình, vuốt lung tôn nhi chậm rãi nói: “Ai gia phái người đưa tin đến Tĩnh Quốc công phủ cùng Tử Quân Hầu phủ, lần này ai gia muốn hảo hảo cho những người đó trường chút giáo huấn….”

Chử Thiệu Lăng cười khẽ: “Hoàng tổ mẫu gây chiến, những người đó đã chết, nghĩ đến là tra không được cái gì.”

“Chuyện lần này không cầm được chứng cứ, đó là do Đại Lý tự không dám tra vào chỗ sau! Vụ án như vậy, không có phụ hoàng ngươi gật đầu Đại Lý tự dám tra đi xuống sao?!” Hiện giờ Thái hậu đối với hoàng đế cũng có oán khí, chỉ là vẫn đau lòng, không nói ra cái gì, chỉ nói, “Đừng trách phụ hoàng ngươi, cánh tay phải giấu trong tay áo, phụ hoàng ngươi cũng có bất đắc dĩ khó xử, chuyện này động đến toàn bộ Chân gia, hiện tại còn chưa tới thời điểm…. Hiện giờ chứng cứ không đủ, hoàng đế cũng không có nói muốn tiếp tục tra, nếu không động Chân gia, vậy muốn mượn cơ hội này…. Thôi, này đó trở về Tử Quân Hầu sẽ nói cho ngươi.”

Thái hậu vẫn luôn giữ điểm mấu chốt luôn thủ hậu cung không tham chính sự, cho dù trong âm thầm thao túng nhiều hơn nữa, mặt ngoài là không chịu chính mình ra tay. Nhưng thái hậu mẫu gia lực lượng khổng lồ, nếu muốn âm thầm giài quyết rắc rối khó gỡ, tự nhiên có người thay nàng giải ưu phiền.

Hoàng đế nếu nhớ chuyện cũ không muốn động Chân gia, vậy muốn đưa ra vật ngang giá đến bồi thường Chử Thiệu Lăng.

Thái hậu thở dài, hiện giờ mình cùng nhi tử thế nhưng muốn vận dụng thế lực của từng người áp chế lẫn nhau, như thế nào buồn cười. Thái hậu nhìn Chử Thiệu Lăng mặt mày tinh xảo trong lòng có hơi chút an ủi, nhi tử tính tình quái gở miễn cưỡng, Tôn nhi liền tốt hơn nhiều, nếu có một ngày Chử Thiệu Lăng có quyền lực to lớn, tất nhiên sẽ không làm khó mình và chính mình mẫu gia, Chử Thiệu Lăng là người sẽ chiếu cố nhà ông bà ngoại, Thái hậu yên tâm.

Thái hậu lại nói với Chử Thiệu Lăng nửa ngày, vẫn luôn lo lắng hắn bị chuyện hôm qua dọa, trong lòng Chử Thiệu Lăng khẽ động, chậm rãi nói: “Bây giờ tôn nhi có thể bình an trở về, nhiều mệt thân vệ trung thành.”

Thái hậu từ ái nhìn Chử Thiệu Lăng, cười nói: “Cận vệ bên cạnh ngươi chính là làm cái này, ngươi hảo hảo khao thưởng đi thôi.”

Chử Thiệu Lăng cười cười, ra vẻ vô ý nói: “Bên người Tôn nhi có một người gọi là Vệ Kích, thực trung thành, chính mình bị thương thành như vậy vẫn luôn liều mạng thủ hộ ta, Tôn nhi trong lòng cảm động.” Chử Thiệu Lăng ngôn ngữ mơ hồ, cũng không có câu nào là nói dối, lại đem sự tình miêu tả vạn phần mạo hiểm, giống như Vệ Kích vì bảo hộ hắn mà rước lấy thương tích đầy mình.

Thái hậu mỉm cười: “Vậy hảo hảo cho người này một phần ân điển, cũng có thể khích lệ người bên cạnh ngươi, ngự nhân thuật ngươi so ai gia hiểu biết, biết người dùng tốt, liền đem người như vậy đề bạt đến bên người, lại có vạn nhất cũng có thể chu toàn bảo vệ ngươi.”

Chử Thiệu Lăng gật đầu: “Tôn nhi biết.”

Sau khi đi ra Từ An điện Chử Thiệu Lăng trực tiếp trở về Bích Đào uyển, bên ngoài cũng không thiếu người muốn gặp hắn, nhưng Chử Thiệu Lăng không có cái kia tâm tư nhất nhất ứng phó rồi, thái hậu đã vẽ đường, nếu hoàng đế muốn bảo hộ Chân gia liền muốn xuất ra nhất định thành ý, những thứ khác Chử Thiệu Lăng tuyệt không muốn hảo tâm tổn trí, hiện tại hắn chỉ muốn gặp Vệ Kích.

Trong tẩm điện Vệ Kích cuộn tròn trên tháp, sau khi trở về hắn bị VƯơng Mộ Hàn bất uống một chén lớn dược thiện, lúc này có chút buồn ngủ, thấy Chử Thiệu Lăng đến vội vàng bật dậy thỉnh an, Chử Thiệu Lăng đem người nâng dậy, cùng ngồi trên giường, Chử Thiệu Lăng cởi quần áo Vệ Kích nhìn thương thế, Vệ Kích chính mình lại không quá để ý, nói: “Điểm ấy vết thương dùng dược vài ngày thì tốt rồi, những thích khách đó thẩm vấn được gì sao? Là ai muốn hại điện hạ?”

Chử Thiệu Lăng cười cười: “Không có chuyện gì, yên tâm.”

Vệ Kích đối với chuyện của Chử Thiệu Lăng mẫn cảm xấp xỉ động vật nhỏ, nghĩ nghĩ nói: “Có phải là Chân gia hay không?”

Chử Thiệu Lăng nhướng mày: “Ngươi còn biết cái này.”

Chuyện Lệ phi cùng Lăng hoàng hậu trong ngoài cung đều biết, Vệ Kích liền tính có không tỉnh ngủ cũng hiểu được một ít, nghĩ nghĩ nói: “Chân gia đối điện hạ không tốt, Hoàng thượng vì cái gì không xử tội Chân gia đâu?”

Chử Thiệu Lăng nở nụ cười, muốn là người khác hỏi cái này Chử Thiệu Lăng liền cười lạnh cũng lười cho, nhưng Vệ Kích hỏi ra Chử Thiệu Lăng lại cảm thấy vô cùng đáng yêu, tâm trí Vệ Kích của hắn còn nhỏ đâu, Chử Thiệu Lăng ôm Vệ Kích khiến hắn nằm xuống gối đầu lên cánh tay mình, chậm rãi nói: “Trước kia lúc hoàng thượng đăng cơ, cũng đã trải qua một phen khúc chiết, lúc trước trừ bỏ Thái hậu cùng nhà mẫu hậu ta, Chân phủ cũng xuất không ít lực.”

Nhắc tới chuyện lúc trước trong lòng Chử Thiệu Lăng có chút ghê tởm, tiếp tục nói: “Sau khi hoàng thượng đăng cơ, bắt đầu chán ghét ông bà ngoại cản trở, hắn muốn quyền lợi tuyệt đối, hoàn toàn quên để đem hắn lên vị trí này Vi phủ Lăng phủ đã chết bao nhiêu người, chỉ làm theo ý chính mình, dưới loại tình huống này, Chân phủ liền thành thân binh bảo vệ hoàng quyền.”

“Phụ hoàng ta bốn phía đề bạt Chân gia, muốn dùng đến áp chế nhà ông bà ngoại chính mình…” Chử Thiệu Lăng nhịn không được cười lạnh, “Hắn như thế nào lại không nghĩ, chờ đến Chân gia đi lên vị trí này, chưa chắc sẽ dễ không chế hơn Vi gia Lăng gia, một lòng chỉ tin Lệ phi ninh hót cùng nhu thuận, đồ ngu!”

Vệ Kích lăng lăng nhìn Chử Thiệu Lăng, Chử Thiệu Lăng nhìn hắn một bộ ngây ngốc cũng có chút buồn cười, khẽ cười hỏi: “Nghe hiểu?”



Vệ Kích thành thật lắc lắc đầu, hắn nghe không hiểu.

Chử Thiệu Lăng cũng không trông cậy vào hắn nghe hiểu bao nhiêu, nghe vậy cười cười, lại tán gẫu chuyện khác.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.