Bạo Quân

Chương 25



Vệ Kích mơ mơ màng màng một chuyến trở về nhà lại bệnh một hồi, không khỏi có chút chột dạ, quả nhiên sau khi trở về đã bị Chử Thiệu Lăng giáo huấn một trận, Vệ Kích đang tuổi lớn, bệnh một hồi liền muốn ốm một vòng, Vệ Kích chính mình không quan tâm nhưng Chử Thiệu Lăng lại để ý, thuốc bổ cho hắn dùng mỗi ngày càng nhiều.

Họa vô đơn chí, Vệ Kích hồi cung không vài ngày lại bắt đầu mọc răng, Vệ Kích đến tuổi, hai cái răng khôn cũng bắt đầu mọc, không biết là vị trí không đúng hay là như thế nào, làm cho răng bên cạnh cũng đau theo, may là Vệ Kích không yếu ớt cũng bị gây sức ép môt hồi, mỗi ngày ăn cơm đều trở thành vấn đề.

Chử Thiệu Lăng nâng cằm Vệ Kích hướng ra chỗ sáng nhìn kỹ, lợi quanh chỗ mọc răng đều sưng đỏ, hai cái răng còn chưa mọc được một nửa, vậy thì đến lúc nào mới xong?

Vệ Kích nhìn một bàn thức ăn mà phát sầu, Chử Thiệu Lăng nhìn bộ dáng của hắn cũng không muốn ăn, nói: “Đều dọn xuống đi, đổi một chút canh cháo đi lên, dặn dò xuống, vài ngày nữa không cần làm những món này, cháo gạo nấu loãng một ít, bên trong thêm nhiều chút rau xanh và thịt băm.”

Cung nữ đáp ứng đem chén đĩa trên bàn dọn xuống, Vệ Kích nhìn một bàn thức ăn vội vàng nói: “Không cần dọn, điện hạ ăn đi, thần uống cháo là được rồi, thần… thần thích uống cháo.”

Vương Mộ Hàn đứng hầu một bên nhịn không được cười ra tiếng, Vệ Kích có chút ngại ngùng, ấp úng nói: “Cháo… uống rất tốt.”

Chử Thiệu Lăng chịu không được nở nụ cười: “Thôi, xem như ăn cháo bảo dưỡng dạ dày.”

Hai người uống mấy bát cháo thì thôi, từ khi Vệ Kích trở về bị bệnh liền uống cháo, đã sớm ngán, tắm rửa xong hai người lên giường, Chử Thiệu Lăng gọi người lấy một hộp băng phiến bạc hà đến, chính mình đùng tay quét một ít, nói: “Há mồm.”

Vệ Kích thành thật hé miệng, để cho Chử Thiệu Lăng ở chỗ nứu sưng đỏ thoa một ít thuốc bột, chỗ sung lập tức dịu đi rất nhiều, Chử Thiệu Lăng hơi nheo mắt lại nhìn xem: “Cái này cũng không thể trị tận gốc, dù sao cũng phải chờ răng mọc xong mới tốt được.”

Thoa thuốc xong Vệ Kích khép miệng, xoa xoa hai má phát mỏi nở nụ cười, mơ hồ không rõ nói: “Không có việc gì, thần không đau.”

“ Có quỷ mới không đau.” Chử Thiệu Lăng đau lòng nhẹ xoa đầu Vệ Kích, tiểu thị vệ của hắn làm sao lại luôn chịu khổ đâu, “Đừng nói nữa, trong chốc lát thuốc lại tan, thuốc này không thể dùng nhiều, hại dạ dày.”

Vệ Kích im miệng gật đầu, nhìn nhìn chân Chử Thiệu Lăng, đột liên lại nhớ tới cái gì, không thể nói chuyện, kéo lại tay Chử Thiệu Lăng viết xuống: Ấn của điện hạ đâu? Đã lấy ra sao?

Chử Thiệu Lăng nắm lấy tay viết chữ của hắn, cười khẽ: “Ngươi về nhà được một ngày liền tìm đến, thái giám thanh lý sen tàn trong ngự hoa viên mò ra từ trong hồ Thanh Ba.”

Vệ Kích ngốc lăng, hắn tận mắt nhìn chằm chằm Chử Thiệu Lăng đem đại ấn bỏ vào ám cách trong thư phòng a? Tại sao lại chạy đến trong hồ?

Chử Thiệu Lăng mỉm cười: “Phía trước làm ra náo loạn như vậy, ta cũng không thể tự mình lấy ra đi, thái giám tìm được trong ngự hoa viên, không tra được ai ném, như vậy là tốt nhất.”

Hoàng đế đương nhiên hoài nghi Chử Thiệu Dương, đương nhiên sẽ cho rằng Chử Thiệu Dương ném ra vì thoát tội, Chử Thiệu Dương không biết Chử Thiệu Lăng làm gì sau lưng, hiện tại càng muốn cùng Chử Thiệu Lăng giải thích rõ ràng, Chử Thiệu Lăng ngược lại chính mình trong trong sạch sạch, không người hoài nghi.

Vệ Kích nghĩ không rõ, Chử Thiệu Lăng lại càng không nguyện ý để hắn hiểu rõ điều này, cười cười chuyển hướng đề tài: “Đều là chuyện quá khứ, ta đang muốn dặn ngươi, vòng trang sức ta đưa ngươi ngày thường phải giấu kỹ, hiểu không?”

Vệ Kích gật gật đầu, trịnh trọng viết cam đoan lên tay Chử Thiệu Lăng: Điện hạ yên tâm, thần vẫn luôn giấu rất kỹ.

Kỹ cái rắm! Chử Thiệu Lăng nhìn ánh mắt trung thành kiên định của Vệ Kích dở khóc dở cười, nếu thật sự giấu kỹ sẽ không có một hồi bị bệnh kia, Chử Thiệu Lăng không muốn nhiều lời, chỗ của Khương phu nhân hắn để Vương Mộ Hàn điểm đến lại thêm khuyên bảo vài câu, tiếp tục nói sâu xa sẽ không tốt, tuy rằng Chử Thiệu Lăng rất muốn cho nữ nhân kia một giáo huấn vĩnh viển, nhưng nói thế nào cũng là thân nương của Vệ Kích, Chử Thiệu Lăng không cách nào xuống tay, hắn sợ ném chuột vỡ lọ.

Bất quá tội lớn phạt nhỏ vẫn là cần thiết, ít nhất sắp tới hắn sẽ không lại cho phép Vệ Kích hồi Vệ phủ, hắn cũng muốn Khương phu nhân nếm đến tư vị lo lắng cho Vệ Kích lại không thấy được, làm cho nàng thử một chút có phải hay không đoạt tâm đào phế.

Nói đến vòng cổ Vệ Kích nhịn không được lấy vòng trang sức trong áo lót ra, bảo thạch lóe sáng dưới ánh đèn đầu, Vệ Kích yêu quý vuốt ve, đây là ấn của điện hạ, ngày thường Vệ Kích mang theo bên người, thời thời khắc khắc đều có thể cảm thụ được đến, giống như bị Chử Thiệu Lăng khắc ấn lên trái tim, trong lòng Vệ Kích ấm áp, một chữ một chữ viết trong lòng bàn tay Chử Thiệu Lăng: Đây là ấn điện hạ khắc lên cho thần.

Vệ Kích nói thật tâm, lời này vào tai Chử Thiệu Lăng lại thành ra nhiều tầng ý nghĩa, Vệ Kích hiện tại chỉ mặc áo lót, ngồi ở trên giường nhìn mình, trong mắt lộ ra hết sức chân thành, đầu ngón tay còn đang mềm nhẹ hoạt động trong lòng bàn tay mình, Chử Thiệu Lăng nhắm mắt, nếu không phải Vệ Kích, hắn nhất định cho rằng đây là đang câu dẫn mình, hơn nữa lại còn rất thành công.

Chử Thiệu Lăng nhẹ nhàng cúi người đem Vệ Kích đặt dưới thân, nhẹ giọng nói bên tai Vệ Kích: “Đây không tính là ấn của ta cho ngươi, muốn khắc lên ấn của ta, phải dùng biện pháp khác….”

Vệ Kích tuy rằng nghe không hiểu Chử Thiệu Lăng đang nói cái gì nhưng vẫn có chút e lệ, bàn tay Chử Thiệu Lăng xoa nắn trên người Vệ Kích, Chử Thiệu Lăng vừa rồi không cho hắn nói chuyện, hắn vẫn luôn im lặng không dám lên tiếng, trong lòng lại phiên thiên.

Vệ Kích đã mười lăm tuổi, tuổi trẻ thân thể kiện toàn, lúc bị Chử Thiệu Lăng ôm vào lòng cũng sẽ thường xuyên nóng lên, thời điểm thân mật cũng sẽ có đáp trả, Vệ Kích mười hai tuổi liền theo Vệ Chiến vào trong quân, mười bốn tuổi tiến cung, trung gian vẫn không có mấy ngày ở trong Vệ phủ, Khương phu nhân cũng chưa an bài người thông phòng cho hắn, này đó hắn vẫn đều không hiểu, gần đây càng nhanh lớn, thời điểm cùng Chử Thiệu Lăng ngủ chung cũng sẽ có chút động tình.

Lúc này lại bị Chử Thiệu Lăng vừa sủng vừa đau âu yếm nửa ngày, bên tai vẫn luôn vang vang lời nói của Chử Thiệu Lăng, vừa ôn nhu vừa làm người thẹn thùng, thân thể Vệ Kích dần dần có phản ứng.

Chử Thiệu Lăng vẫn không biết, hôn nhẹ ngực Vệ Kích, cười khẽ: “Lại tha cho ngươi một năm, chờ đến lúc ngươi mười sáu, ta liền thật sự khắc ấn lên người ngươi, cho ngươi biết….” Tay Chử Thiệu Lăng dừng lại, phát hiện Vệ Kích biến hóa.

Chử Thiệu Lăng khẽ nâng lên thân nhìn phía dưới, mặt Vệ Kích lập tức đỏ, kéo chăn muốn che lại, Chử Thiệu Lăng một tay chụp lấy, khẽ nhướng mắt phượng: “Làm cái gì a, cho ta nhìn xem….”

Chử Thiệu Lăng nói Vệ Kích không dám không nghe, thẳng tắp nằm trên giường không dám nhúc nhích, mặt xấu hổ đỏ bừng, hai người đồng giường cộng chẩm đã mấy tháng, Vệ Kích đây là lần đầu như vậy, Chử Thiệu Lăng lại càng mềm lòng, lần đầu tiên của Vệ Kích, hắn muốn cho Vệ Kích lưu lại một hồi ức khoái hoạt.

Động tác của Chử Thiệu Lăng càng ôn nhu, nhẹ nhàng hôn trán cùng hai má Vệ Kích, dưới tay cũng không ngừng, chui vào trong quần áo Vệ Kích, một đường xuống phía dưới…..

Thân mình Vệ Kích mạnh run lên, ánh mắt trợn to, theo bản năng liền muốn giãy dụa, sao điện hạ lại có thể chạm vào chỗ kia của mình?! Chử Thiệu Lăng cười khẽ, tại ấn dường Vệ Kích rơi xuống một nụ hôn, dỗ dành: “Đừng động, nghe lời….”

Từng trận khoái cảm từ ngón tay Chử Thiệu Lăng rơi vào toàn thân Vệ Kích, trên người Vệ Kích đổ ra một tầng mồ hôi, như con cá ra khỏi nước, gắt gao cắn môi, rõ ràng thoải mái rồi lại thực sợ hãi, vẫn nhịn không được ôm lấy người đang thi ngược, muốn van xin Chử Thiệu Lăng buông tha hắn.

Chử Thiệu Lăng nhìn môi Vệ Kích bị cắn đỏ đừng nhăn mi, quát khẽ: “Buông ra, một chút nữa là cắn hư rồi….” Chử Thiệu Lăng cho rằng Vệ Kích rất e lệ, thanh âm càng ôn nhu, “Thoải mái liền kêu đi ra, chỉ có hai người chúng ta, không sợ….”

Vệ Kích cố sức nuốt nước bọt, hơi thở càng lúc càng dồn dập, do dự một lúc lâu mới nói, giọng khàn khàn: “Thần, có thể nói chuyện sao…. Điện hạ, thần, thần khó chịu….” Trong thanh âm Vệ Kích đã dẫn theo một tia khóc nức nở, lúc này Chử Thiệu Lăng mới nhớ ra sau khi thoa thuốc mình không cho hắn nói chuyện, nhất thời vừa buồn cười lại đau lòng, đồ ngốc này…. Tay Chử Thiệu Lăng càng thêm ôn nhu, nhẹ giọng nói: “Có thể, ta thích nghe tiếng ngươi, thoải mái sao?”

Vệ Kích nghe vậy sắc mặt lại càng đỏ, nói không nên lời khó nói, Chử Thiệu Lăng cũng không vội, một lần lại một lần hỏi hắn, cuối cùng cũng nghe được trả lời bản thân muốn nghe.

Vệ Kích thoát lực ngồi phịch trên giường, Chử Thiệu Lăng biết hắn thẹn thùng, sai người đưa nước đến lại đuổi cung nhân đi ra, tự mình lấy khăn lau người cho vệ Kích, lại ôm Vệ Kích hảo hảo an ủi một phen, ôn nhu cùng tiểu ái nhân của hắn vượt qua đem đầu tiên thành niên.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.