Bạo Quân

Chương 32



Ba ngày sau Chân Tư vào cung, làm chủ Vĩnh Phúc cung, ba ngày liên tục hoàng đế lâm hạnh Chân tần, nhất thời thánh sủng phi thường.

Trong hành cung lại như mọi ngày một dạng, Chử Thiệu Lăng cùng Vệ Kích mỗi ngày không phải câu cá thì đánh cờ, thích ý vô cùng, Vệ Kích thích chơi cờ, cho dù tới bây giờ cũng chưa thắng qua nhưng hưng trí rất cao, Chử Thiệu Lăng khi cùng người khác chơi cờ thường thích treo người, không lạnh không nóng từng chút đem đối phương phá hỏng, như mèo vờn chuột, nhưng khi cùng Vệ Kích chơi cờ, Chử Thiệu Lăng lại thực ôn hòa, còn cố ý mỗi lần đều biến hóa chiêu số, khiến Vệ Kích học được không ít.

Hôm nay hai người ngủ trưa một lát, sau khi tỉnh lại đang chơi cờ thì Vương Mộ Hàn vội vàng lại đây, nhỏ giọng nói vài câu bên tai Chử Thiệu Lăng, Chử Thiệu Lăng gật đầu, cười lạnh: “Không việc gì, đem người giải đến trước Hải Yến điện, trong chốc lát ta đi.”

Vương Mộ Hàn gật đầu đi.

Vệ Kích ngẩng đầu nhìn, muốn hỏi một chút là việc gì lại sợ là thứ gì mình không nên biết, do dự dò hỏi: “Điện hạ, làm sao vậy?”

Chử Thiệu Lăng mỉm cười trấn an: “Có một tiểu thái giám tay chân không sạch sẽ, trộm một ít đồ vật, không có việc gì.” Chử Thiệu Lăng vốn muốn an ủi Vệ Kích cho nên nói bừa, ai ngờ Vệ Kích lại cảnh giác đứng lên, nghiêm mặt nói: “Bên người điện hạ tuyệt đối không thể để người như vậy, trọm đạo là việc nhỏ, nhưng có thể thấy được phẩm hạnh người này không được, đây là sơ hở bên người điện hạ, đều là hạ thần sai, thần cho rằng muốn sớm giải quyết mới tốt.”

Chử Thiệu Lăng cười khẽ: “Quả thực là huynh đệ Vệ Chiến, giống nhau cẩn thận, người này là do ca ca ngươi phát hiện.”

Vệ Kích được Chử Thiệu Lăng khen một câu, trong lòng thực cao hứng, nhưng vẫn cố gắng giấu đi vui vẻ trên mặt, nghiêm mặt nói: “Này vốn là chức trách của thần, bên người điện hạ không thể có bất luận lỗ hổng nào.”

Chử Thiệu Lăng bật cười, nói: “Nghe lời ngươi, ta ngay lập tức đi giải quyết hắn.” Chử Thiệu Lăng đứng dậy, giống như cô ý nhớ tới cái gì, cười nói, “Ngươi liền không theo ta đi, chỉ là việc nhỏ. Ta đột nhiên lại muốn ăn đào, ngươi đi hái cho ta một ít đi, chọn hồng một chút.”

Vệ Kích vốn muốn đi theo, hỏi rõ ràng một chút là lúc nào trộm đồ vật, lại trộm cái gì, có đồng mưu hay không lại đem ra ngoài cho ai, nhưng lại tưởng việc chính mình có thể nghĩ ra khẳng định Chử Thiệu Lăng càng rõ, không cần chính mình nhiều lời, gật đầu: “Vậy thần đi thôi.”

Chử Thiệu Lăng nhìn Vệ Kích đi xa mới xoay người đi Hải Yến điện, ôn hòa trên mặt nháy mắt biến mất, lạnh giọng phân phó: “Trừ bỏ thị vệ, đem tất cả người trong cung đều gọi vào Hải Yến điện đi.”

Cung nhân theo hầu vội vàng đi.

Dưới bậc thang Hải Yến điện lúc này một thái giám đang quỳ, khoảng chừng ba mươi tuổi, run run rẩy rẩy bị hai thị vệ canh giữ, sợ đến mức sắc mặt trắng nhợt như giấy.

Chử Thiệu Lăng từ trên cao nhìn xuống, cười lạnh: “Thư tín truyền lại đâu?”

Vương Mộ Hàn vội vàng đem một phong thư đưa đến, Chử Thiệu Lăng mở ra nhìn, tờ giấy tràn đầy chữ nhỏ, đều là viết lại những chuyện Chử Thiệu Lăng cùng Vệ Kích làm mấy ngày nay, không gì không có, ngay cả chuyện ngày ấy hai người thừa dịp bóng đêm ở bên hồ hôn môi đều viết xuống, Chử Thiệu Lăng càng giận trên mặt lại càng hiện ra bình tĩnh, cười khẽ: “Không dễ dàng, còn biết viết chữ đâu?”

Lúc nãy lá thư này chỉ mới có Vệ Chiến xem qua, lúc này sắc mặt hắn cũng có chút trắng bệch, nếu phong thư này thật sự bị mang vào cung, vậy đệ đệ hắn….

Vương Mộ Hàn đến gần, thấp giọng nói: “Điện hạ, cung nhân đều lại đây.”

Chử Thiệu Lăng gật đầu, nói: “Hôm nay cho các ngươi đến không có gì, chỉ muốn nói một tiếng, bình sinh bổn vương hận nhất mật thám, hai là kẻ không kín miệng, nô tài kia phạm vào cả hai điều kiêng kị của bổn vương, nếu không cho một điểm giáo huấn, sẽ khiến cung nhân bên cạnh mình quản cũng như không.”

Vệ Chiến ngẩng đầu nhìn hướng Chử Thiệu Lăng chờ xin chỉ thị, Chử Thiệu Lăng thản nhiên nói: “Trượng tễ.”

Thái giám kia không nghĩ đến Chử Thiệu Lăng ngay cả hỏi cũng không hỏi liền trực tiếp xử lý mình, dưới tình thế cấp bách liền la lớn: “Vương gia tha mạng! Nô tài xin khai hết! Là Tứ….” Thái giám kia trong lòng sợ hãi đến cực điểm, không tự giác giãy dụa, thị vệ sợ hắn chạy, vội vàng cầm kiếm gõ mạnh lên đầu đã, thái giám kia liền ôm đầu tru lên.

Chử THiệu Lăng cười khẽ: “Còn muốn đoái công chuộc tội? Đáng tiếc… chiêu này đối với bổn vương vô dụng. Bịt miệng, chậm rãi đánh cho bổn vương, chỉ cần sau một canh giờ chết là được.” Cho rằng nói ra kẻ đứng sau màn liền cứu được một mạng sao? Nằm mơ, Chử Thiệu Lăng chính là muốn tất cả đều biết, chỉ cần có suy nghĩ không an phận, sẽ chết.

Vệ Chiến âm thầm thở ra một hơi, hắn sợ nếu Chử Thiệu Lăng thật sự thẩm tra, vậy thanh danh đệ đệ hắn liền triệt để vỡ nát.

Vệ Chiến có thể nghĩ đến, đương nhiên Chử Thiệu Lăng đã sớm nghĩ. Thái giám này không phải người của mình, là theo người của phủ Nội Vụ đến, làm việc này liền tính lên Chân gia. Lúc mình xuất cung Chân gia còn đang toan tính chuyện cho mình tuyển phi, vậy không phải Chân gia còn có thể là ai? Còn cần thẩm tra sao?

Chử Thiệu Lăng lệnh tất cả cung nhân nhìn dụng hình, bản thân xoay người đi tìm Vệ Kích.

Vệ Kích đang ở phía đông hành cung tinh tế chọn đào cho Chử Thiệu Lăng, động tĩnh bên phía Hải Yến điện một chút cũng không nghe thấy. Vệ Kích chọn được đầy một rổ, chủng loại cũng không đồng nhất, có vài cây là tiểu mao đào, quả lớn nhỏ bằng quả trứng gà, hơn nữa có chút chua, lại cứng không tốt ăn, Vệ Kích nhìn chằm chằm mấy cây đào hồi lâu, trong lòng Chử Thiệu Lăng buồn cười, đến gần nói: “Này đó còn không đủ ngươi ăn? Làm gì luôn nhìn thứ kia?”

Vệ Kích còn đang băn khoăn chuyện thái giám kia trộm đạo, vội vàng hỏi, Chử Thiệu Lăng mỉm cười: “Không có việc gì, trộm cái tiểu lư hương, hiện tại… đã phạt đánh mấy trượng, chờ sau khi hồi cung liền trực tiếp ném hắn đi trông lãnh cung.”

Lúc này Vệ Kích mới yên tâm, cùng Chử Thiệu Lăng nói chuyện khi còn bé nhớ bà vú cho hắn muối quả đào, từ nhỏ Vệ Kích đã ăn nhiều, bỏ bữa là chuyện thường, khi đó bà vú của hắn liền dùng tiểu mao đào này muối làm cam thảo cho hắn, hương vị chua chua lại ngọt ngào, hắn cũng muốn làm cho Chử Thiệu Lăng nếm thử.

Vệ Kích có thứ gì tốt đều muốn cho Chử Thiệu Lăng, lại sợ đồ vật thô chế hắn không thích, do dự nửa ngày mới nói, Chử Thiệu Lăng nghe vậy cũng cảm thấy hứng thú, cười nói: “Đi a, ngươi sẽ làm sao?”

Vệ Kích cười gật đầu: “Ân, khi đó bà vú đem theo ta mỗi ngày, ta nhìn nàng làm qua.”

Chử Thiệu Lăng cùng Vệ Kích hái được không ít tiểu đào, thân quân thị vệ nhìn này một màn trong tâm khóe miệng thoáng kéo a kéo, Đại hoàng tử cùng Vệ đại nhân hái nhiều đào lớn như vậy còn chưa đủ, bây giờ đến so tảo cũng không lớn hơn bao nhiêu tiểu mao đào cũng không buông tha sao?

Hai người trở về tẩm cung tự mình đem đào rửa sạch, Chử Thiệu Lăng lại sai người đem đường, muối, cam thảo Vệ Kích yêu cầu lấy đến, Vệ Kích cầm đao nhỏ lấy hết hạt đào, chỉ để lại phần thịt, lại dùng đường phán cùng muối hạt xát qua một lần, dựa theo cách làm trong trí nhớ, bỏ thêm chút cam thảo vào.

Chử Thiệu Lăng cầm một cái hũ nhỏ bằng sứ đến, cùng Vệ Kích thả trước một tầng hỗn hợp đường phấn cam thảo, lại trải một tầng thịt đào, trải cho đều, lại theo thứ tự lần lượt bỏ vào, ấn chặt xuống, cuối cùng Vệ Kích đem nắp hũ đóng lại thật kín, mỉm cười: “Được, hai ngày nữa có thể ăn.”

Chử Thiệu Lăng lần đầu làm mấy thứ này, cảm thấy rất mới mẻ, liền đem hũ đặt ở bàn bát tiên trong tẩm điện, phân phó cung nhân ai cũng không được chạm vào, đợi hai ngày sau mở ra, hương vị quả thật không tồi, lại cùng Vệ Kích hái thêm không ít đào xanh, làm hơn mười hũ đào muối, mười mấy hũ được hai người chỉnh tề xếp hàng phía sau bình phong, không biết nhìn vào còn tưởng này là đồ cổ trang trí đâu.

Hai người trong hành cung qua ngày qua đến tiêu dao, bất tri bất giác đã sắp đến Tết Trung Nguyên, theo lệ hôm nay trong cung muốn cử hành hiến tế, thân là trưởng tử Chử Thiệu Lăng không thể không quay về, Thái hậu đã cho người đưa thư đến, dặn hắn phải đuổi kịp trở về trước Tết.

Chử Thiệu Lăng nhìn ra Vệ Kích vẫn luôn quyến luyến không muốn trở về cung, mềm lòng, cùng hắn thương lượng: “Trong cung lúc này vẫn quá nóng, ngươi muốn ở lại chơi đùa thêm vài ngày sao? Ta trở về vội vã việc hiến tế, sẽ không cùng ngươi, chờ mọi việc ổn thỏa ta lại để ca ca ngươi đến đón, được không?”

Vệ Kích vội lắc đầu: “Thần theo điện hạ trở về.” Vệ Kích quả thật thích nơi này, ở đây và trong cung không giống nhau, chỉ có một chủ nhân là Chử Thiệu Lăng, có thể an tĩnh lại chơi đùa, thời gian hai người cùng một chỗ khiến Vệ Kích lưu luyến, nhưng nếu muốn chính mình lưu lại, cảnh sắc hành cung dù tốt hắn cũng không tâm tư nhìn, hơn nữa hắn tự nhận là thân vệ của Chử Thiệu Lăng, là đạo phòng tuyến cuối cùng khi Chử Thiệu Lăng gặp nguy hiểm, vậy thì làm sao hắn có thể rời đi chủ nhân?

Trong lòng Chử Thiệu Lăng ấm áp, phượng nhãn nhìn quanh, cung nhân đứng quanh chờ hầu hạ liền theo thứ tự lui ra, Chử Thiệu Lăng kéo Vệ Kích đến xoa nhẹ đầu, cười dỗ hắn: “Về sau mỗi năm đều ít nhất cùng ngươi đến hành cung một chuyến, được không?”

Vệ Kích gật gật đầu, nghĩ nghĩ nói: “Ngày mai hồi cung, hôm nay thần đi trích một ít đào, điện hạ trở về liền đưa đến cho hoàng thượng cùng Thái hậu đi, điện hạ đến hành cung một chuyến, mang về vài thứ… cũng tốt hơn.”

W.e.b.T.r.u.y.e.n.O.n.l.i.n.e.c.o.m

Chử Thiệu Lăng cười khẽ: “Cũng là ngươi nghĩ chu đáo, đi, lát nữa ta cùng ngươi đi câu tôm.”

Vệ Kích cũng không phải rất thông thạo đạo lý đối nhân xử thế, chỉ là dựa vào bản tính cảm thấy, chính mình phải đi một nơi, có thứ tốt gì tất nhiên sẽ đem về cho Chử Thiệu Lăng cùng gia nhân, chính mình như vậy, Chử Thiệu Lăng càng sẽ như vậy.

Ngày đó Chử Thiệu Lăng cùng Vệ Kích lại hảo hảo ở hành cung chơi suốt một ngày, Chử Thiệu Lăng đem những địa phương mấy ngày nay phát hiện còn chưa hoàn hảo đều nhớ kỹ, buổi tối lại gọi người của phủ Nội Vụ đến, lần lượt chỉ đạo: “Hải Yến điện đổi thành Vĩnh Lạc điện, Hà Thanh điện đổi thành Trường Sinh điện, lại thay mới tấm biển cửa cung bằng gỗ, chữ vàng trên biển lại dùng vàng ròng tạo….”

“Điện hạ….” Phó quản sự phủ Nội Vụ nhéo một phen mồ hôi, nói: “Hải Yến điện cùng Hà Thanh điện… là năm đó vừa xây nên hành cung đã định tên, hoàng thượng cũng biết, hiện giờ muốn sửa lại, có phải hay không….”

Chử Thiệu Lăng thản nhiên: “Nghe theo bổn vương là được.” Cái gì Hải Yến Hà Thanh, lập cung điện cho mẫu hậu hắn còn không quên tự ca tụng công đức.

Phó quản sự phủ Nội Vụ nhanh chóng gật đầu xưng là.

“Phiến rừng đào phía đông hành cung không tồi, chỉ là thiếu chút, một mảnh đó giữ lại không nên động, lại từ nơi khác tìm gấp ba lần số đào đến trong này, cần phải làm cho bất cứ nơi nào trong hành cung đều có thể nhìn đến cây đào.” Chử Thiệu Lăng nghĩ nghĩ nói, “Không phải để thưởng hoa đào, đừng chọn những loại chỉ nở hoa không kết quả.” Chử Thiệu Lăng lại phân phó thêm vào chuyện vụn vặt, phó quản sự phủ Nội Vụ đều đem nội dung nhớ kỹ.

Chử Thiệu Lăng sai người đem bạc đưa đến, mỉm cười: “Mấy ngày nay đại gia cũng thực vất vả, này đó để thưởng các ngươi, tránh nói ta theo các ngươi làm rộn đòi bạc phủ Nội Vụ.”

Phó quản sự phủ Nội Vụ vội vàng cười làm lành: “Vương gia nói đùa, có thể xuất cung theo Vương gia là có thêm kiến thức, là bọn nô tài có phúc đâu.”

Chử Thiệu Lăng đóng nắp chén trà để lên bàn, cười khẽ: “Không chỉ là thưởng cho các ngươi chăm chỉ, chuyện trong hành cung mấy ngày này… các ngươi đều nhìn thấy cả, sau khi hồi cung nếu có người hỏi thì nên nói như thế nào?”

Phó quản sự phủ Nội Vụ mơ hồ biết Chử Thiệu Lăng là nói đến việc hắn cùng Vệ Kích trong hành cung thân thiết, mấy ngày này hai người bọn họ cùng nhau ôn tồn trong hành cung hoàn toàn không có ý tránh người, ai cũng không phải kẻ ngốc, người của hành cung biết vẫn không có gì, các nàng suốt ngày cũng chỉ có thể ở đây, dù nói cái gì cũng không truyền đến được trong cung. Nhưng người của phủ Nội Vụ theo tới là phải hồi cung, cảnh tượng mấy hôm trước Chử Thiệu Lăng sai người trượng tễ thái giám trước Hải Yến điện phó quản sự phủ Nội Vụ vẫn chưa có quên đâu, lúc này nghe hắn hỏi đã ra một thân mồ hôi lạnh.

Chử Thiệu Lăng nhướng mày cười khẽ: “Biết nhiều việc mới như vậy, phỏng chừng còn chờ hồi cung khoa môi múa mép đâu.”

Phó quản sự phủ Nội Vụ vội vàng quỳ xuống, rung giọng nói: “Vương gia minh giám, các nô tài là vật để hầu hạ chủ tử, đồ vật làm sao dám nói bừa bãi, chuyện trong hành cung lại càng không dám hé răng nửa lời.”

Chử Thiệu Lăng mỉm cười: “Bổn vương thuận miệng nói đùa, ngươi khẩn trương như vậy làm gì?” Không đợi phó quản sự phủ Nội Vụ bình tĩnh lại, Chử Thiệu Lăng lại nghiêm mặt, “Việc lần trước bổn vương không đến tìm ngươi, là vì bổn vương biết rõ là ai phá rối, nhưng việc này chỉ được phép xảy ra một lần, lần này theo đến đây ngoại trừ người của bổn vương chính là người phủ Nội Vụ các ngươi, người bên cạnh bổn vương không kẻ nào dám lắm miệng, nếu sau khi trở về bổn vương nghe nói gì đó…. Những người này đều là thủ hạ của ngươi, nếu ra chuyện gì cũng sẽ không đơn giản là trượng tễ một cái thái giám, bổn vương cũng không phải thiện nam tín nữ, đến lúc đó… cũng đừng trách bổn vương tàn nhẫn, ân?”

Chử Thiệu Lăng xây dụng ảnh hưởng rất nặng, phó quản sự phủ Nội Vụ liên tục dập đầu, vâng dạ: “Vương gia yên tâm, Vương gia yên tâm, có cho nô tài một ngàn lá gan cũng không dám, việc lần trước nô tài thật sự không biết, nô tài….”

“Đi.” Việc lần trước Chử Thiệu Lăng cũng đã âm thầm điều tra, hắn tự nhiên không có quan hệ, không phải cũng sẽ không dễ dàng được bỏ qua như thế, cười trấn an, “Ngươi nhớ kỹ lời bổn vương là được, đi thôi.”

Cuối cùng ngược lại được Chử Thiệu Lăng cho cái thần thái hòa nhã, nhưng phó quản sự phủ Nội Vụ vẫn bị dọa đến hồn cũng liêu xiêu, liên tục đáp ứng lui xuống.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.