Bạo Quân

Chương 51



Chử Thiệu Lăng nhìn tín trong tay, không giận mà cười: “Vất vả hắn nhớ rõ ràng như vậy.”

Trong buồng lò sưởi chỉ có ba người Chử Thiệu Lăng, Vệ Kích cùng Vương Mộ Hàn, Vương Mộ Hàn còn đang lo lắng Chử Thiệu Lăng trách mình đưa tín cho Vệ Kích, khom người nói: “Đều là nô tài không đúng, này….”

“Không phải lỗi của công công.” Chử Thiệu Lăng cười nhạt, “Hắn muốn Vệ Kích biết, luôn luôn có biện pháp, truyền tin không thành, lần sau nói không chừng liền tự mình đến ra mặt khiêu khích, tính tình của hắn, ta cũng biết….”

Chử Thiệu Lăng làm việc cũng không hối hận, nhưng hiện tại lại nhịn không được hoài nghi chính mình,t rước kia mắt mù sao? Lại tìm mọi cách che chở thứ đồ vật kia, sủng đến trên trời, thật sự là ăn không được mệt huynh đệ đệ tỷ muội khác huyết thống, chỉ có một đệ đệ, Lăng hoàng hậu đi rồi chỉ còn một thân nhân, liền tất cả đều trao không cần nhận lại, nghĩ đến lời dặn của Lăng hoàng hậu trước lúc lâm chung, đây là huynh đệ duy nhất nhất mẫu đồng bào, cũng đành phải tha thứ hắn.

Nhưng hiện tại Chử Thiệu Lăng không còn trông cậy vào nữa. Nhìn Vệ Kích, lửa giận trong lồng ngực Chử Thiệu Lăng lại càng thẳng hướng lên trên. Chử Thiệu Dương trêu chọc hắn còn được, lặp đi lặp lại nhiều lần khiêu khích Vệ Kích, Chử Thiệu Lăng lần này làm thế nào cũng không lại tha thứ hắn.

Chử Thiệu Lăng cầm giấy viết thư trong tay, nhướng mày nhìn kỹ thần sắc Vệ Kích, trên mặt Vệ Kích ngược lại không có chút nào thương tâm, nhưng đồ ngốc này luôn hướng đến có thể thì khoan dung, Chử Thiệu Lăng cũng không rõ ràng Vệ Kích thật sự không khổ sở hay là hắn ra vẻ không để tâm cho mình nhìn, nghĩ nghĩ nói: “Công công đi Từ An điện một chuyến, liền nói ta hôm nay không khỏi, xin Thái hậu một ít bình tâm thuận khí hoàn đến, nếu Thái hậu hỏi ngươi, ngươi chỉ cần nói cái gì cũng không biết là được.”

Vương Mộ Hàn không rõ ràng, nhưng vẫn khom người đi.

Việc cấp bách, vẫn là muốn hảo hảo dỗ dành Vệ Kích mới được.

Chử Thiệu Lăng đem thư để một bên, đứng dậy nắm tay Vệ Kích để hắn cùng ngồi lên tháp, thấp giọng nói: “Hôm nay việc này ta cũng không gạt ngươi, trên tín này, đều là sự thật, hôm qua ở Từ An điện, ta… thật sự nói như vậy.”

Vệ Kích nhìn Chử Thiệu Lăng gật gật đầu, chờ nghe Chử Thiệu Lăng nói tiếp.

Chử Thiệu Lăng mím môi mỏng, nói tiếp: “Thái hậu bên kia… ta vẫn luôn không muốn nói rõ ràng, là không cần phải, Thái hậu đã nhiều tuổi, rất nhiều chuyện không tất yếu tại Thái hậu… lúc nàng còn tại thế cùng nàng tranh chấp, liền tính hiện tại chúng ta đem chuyện nói rõ ràng, trừ bỏ khiến Thái hậu nhắm vào ngươi cũng không còn tác dụng khác, cho nên… đây là uỷ khuất ngươi, ta không nên nói lời khiến ngươi thương tâm như vạy, tính, ta cho ngươi chịu tội, đừng để trong lòng.”

Chử Thiệu Lăng nắm tay Vệ Kích nói lời khẩn thiết, Vệ Kích có chút ngại ngùng, chuyện này không có nghiêm trọng a, điện hạ lại trịnh trọng như vậy làm gì, còn nói lời ngọt nị như vậy, thật sự là thẹn thùng chết người.

Vệ Kích thấp giọng nói: “Thần đều hiểu được, điện hạ sợ thần gặp chuyên 5không may, đều vì yêu thương thần…. Thần hiểu được.”

“Đúng vậy, ta hiện tại cái gì cũng không thèm để ý, chính là sợ đem lửa dẫn đến trên người ngươi.” Chử Thiệu Lăng thầm thở ra một hơi, quả nhiên Vệ Kích hiểu được tâm ý của mình, “Ngươi xem Thái hậu ở Từ An điện mỗi ngày tụng kinh niệm Phật, kỳ thật thế lực sau lưng Thái hậu không nhỏ, không nói nhân thủ mấy năm nay Thái hậu phân tán trong cung, riêng nói có phủ Tĩnh Quốc công cùng Vi gia hai cái nương gia, Thí hậu thật muốn làm chuyện gì cũng sẽ thuận buồm xuôi gió, Thái hậu là thân tổ mẫu của ta, nhưng có một số việc cũng không thể không phòng…. Ngươi hiểu được khổ tâm của ta là tốt rồi.”

Vệ Kích gật gật đầu, có chút ngượng ngùng: “Điện hạ đều là vì thần, thần… hiểu được, nếu không phải điện hạ hao tâm tổn trí chu toàn cho thần, một năm này thần ở bên cạnh điện hạ tuyệt không thể qua thích ý như vậy, trước kia điện hạ dặn dò thần mọi việc không được vượt lên gia huynh, thần nghĩ qua liền hiểu được, điện hạ là sợ thần nổi bật bị đưa lên đầu sóng ngọn gió, điện hạ chỉ muốn cho thần an hưởng vinh hoa, trong lòng thần vừa hổ thẹn lại cảm kích, thần ăn nói vụng về… không hiểu biểu đặt thế nào, nhưng trong lòng rõ ràng.”

Vệ Kích khó được dựa sát vào một chút, chủ động nắm lấy một bàn tay của Chử Thiệu Lăng, thấp giọng nói: “Tứ…. người đưa tin nọ là đem thần làm ngốc tử hay sao? Không tin điện hạ lại phải tin hắn, thần lại không có điên, thần không thể thông tuệ bằng điện hạ, nhưng mỗi ngày nhìn binh pháp cũng hiểu uđoc75 chút đạo lý, ngày xưa nếu Triệu vương không phải tin lời gièm pha mà giết chết tướng quân Lý Mục, cũng sẽ không làm cho người Tần bị Hàm Đan lật đổ. Còn có võ thần Hạng Võ, nếu không phải trúng kế phản gián của Lưu Bang hiểu lầm Phạm Tăng thông đồng với địch, cũng sẽ không cùng Á Phụ trở mặt, rơi vào tình cảnh tự vẫn Ô Giang. Bao nhiêu quân thần vốn là nhiều năm giúp đỡ lẫn nhau tiến tới, chính là thua ở không đủ tín nhiệm lẫn nhau, chuyện xưa không thể quên, thần sẽ không đi vào vết xe đổ của những người đó.”

“Điện hạ… là người đối với thần tốt nhất, thần chỉ tin điện hạ, thần so không được điện hạ cùng đại ca uy vũ như vậy, thần đầu óc ngốc, có một số việc nhất thời nghĩ không rõ, nhưng về sau thần cũng sẽ giống hôm nay vậy… đem toàn bộ châm ngồi thổi gió đều nói cho điện hạ, điện hạ nhất định vừa thấy liền hiểu, nói cho thần, thần cũng hiểu được.”

Không thể không nói, mặc dù Vệ Kích làm người không quá thông tuệ, nhưng mỗi một việc liên quan đến Chử Thiệu Lăng đều có cảnh giác của động vật nhỏ, hắn có thể cảm nhận được sự nóng lòng giải thích với mình cảu Chử Thiệu Lăng, sợ chính mình sẽ hiểu lầm tình cảm của hắn, Vệ Kích không chờ Chử Thiệu Lăng giải thích đã trước bộc bạch trung tâm làm cho Chử Thiệu Lăng yên tâm: “Phàm là loại lời nói không tốt này, thần nghe chỉ hiểu được là người khác có ý định châm ngòi, nghe không hiểu thần sẽ chờ điện hạ nói cho thần nghe, tóm lại thần sẽ không tin, thần là thị vệ của điện hạ, chỉ tin điện hạ, chỉ nghe điện hạ.”

Mỗi khi Vệ Kích cùng Chử Thiệu Lăng một chỗ giống như đều ở nghe Chử Thiệu Lăng nói, rất ít khi một hơi nói nhiều như vậy, Chử Thiệu Lăng nghe nhất thời sửng sốt, trong lòng thoải mái không thôi, trời thấy còn thương, lão thiên vẫn còn để mắt đến mình, mới đưa một cái bảo bối như vậy đến bên cạnh mình.

Vệ Kích tự mình nói nửa ngày thấy Chử Thiệu Lăng không nói gì cũng sửng sốt, thăm dò hỏi: “Thần… nói bừa một hồi, nói sai cái gì rồi sao?”

“Không.” Chử Thiệu Lăng đem Vệ Kích giam vào trong ngực, than nhẹ, “Chỉ là lại bị ngươi làm kinh hách một hồi, hôm nay có những lời này của ngươi, làm cho ta giảm đi nhiều ít băn khoăn….”

Vệ Kích có chút ngượng ngùng, Chử Thiệu Lăng đây là khen hắn đi?

“Điện hạ….” Vương Mộ Hàn ở gian ngoài nhẹ giọng thông báo, “Thần đã đem dược về.”

Vệ Kích nghe thế muốn đứng dậy, Chử Thiệu Lăng lại ôm lấy Vệ Kích không cho hắn động, chỉ nói: “Thái hậu có nói gì không?”

Chử Thiệu Lăng không để hắn tiến vào nội thất, Vương Mộ Hàn tự nhiên không dám đi vào, ở bên ngoài trả lời: “Thái hậu nương nuong nghe nói điện hạ muốn dùng dược này liền sốt ruột, vẫn luôn hỏi nô tài làm sao vậy, nô tài nói không biết, lúc đầu Thái hậu nương nương không tin, lại hỏi mấy lần nô tài đều bảo không biết, lúc này mới cho nô tài trở về, lại dặn điện hạ đại khí thương thân, có cái gì uỷ khuất liền nói cho Thái hậu nương nương, Thái hậu nương nương sẽ tự mình làm chủ cho điện hạ.”

Chử Thiệu Lăng cười khẽ, đuổi Vương Mộ Hàn đi xuống.

Vệ Kích ngẩn người, nhỏ giọng hỏi: “Điện hạ là giả ốm sao?”

Chử Thiệu Lăng gật đầu cười khẽ: “Đúng, đến… trước hết để cho ta thân thân một hồi.” Chử Thiệu Lăng ôm lấy Vệ Kích xoay người, đem người đặt ở trên tháp, Vệ Kích vội nhỏ giọng la lên: “Điện hạ, trời còn sáng….”

Chử Thiệu Lăng vài cái đem ngoại bào của ck cởi ra, cười khẽ: “Ta muốn giả bộ bệnh, đương nhiên phải nằm trên giường, nghe lời, đi theo cùng ta….”

Vệ Kích chống đẩy không được, chỉ phải mặc Chử Thiệu Lăng xoa nắn khi dễ….

Chử Thiệu Lăng giống như quên mất chuyện lá thư, chỉ giả bệnh một ngày đã đem chuyện bỏ qua không đề cập tới, ngày hôm sau như trước nên vào triều vào triều, nên thảo luận chính sự thảo luận chính sự, nên thỉnh an thỉnh an, mặc cho Thái hậu có hỏi thế nào Chử Thiệu Lăng cũng ngậm miệng không nói, không hé ra một lời bình tâm thuận khí hoàn kia là dùng làm gì, chỉ nói vô sự.

Thái hậu làm sao lại dễ lừa gạt, trong ngày thường Chử Thiệu Lăng hơi có chút đau đầu mệt mỏi Thái hậu đều phải đem ngự y gọi đến tự mình hỏi, Chử Thiệu Lăng bị Thái hậu ép hỏi vài lần, chỉ phải đáp: “Tôn nhi… bị Dương khi chọc giận, thôi thôi, không thể nói ra lại khiến hoàng tổ mẫu sinh khí.”

Vừa nói ra lời này Thái hậu càng muốn biết rõ ràng, Chử Thiệu Lăng bị ép đến cùng chĩ phải đem lá thư của Chử Thiệu DƯơng giao cho Thái hậu, thấp giọng thở dài: “Đây là người bên cạnh Dương nhi giao cho Vệ Kích, may mắn bị ta cản lại, Vệ Kích cũng chưa thấy qua.”

Chử Thiệu Lăng không muốn Thái hậu cảm thấy là Vệ Kích trêu chọc thị phi, trước đem Vệ Kích kéo xa xa ra ngoài, cảm khái nói: “Dương nhi thật sự làm ta thương tâm, hắn đối với ta như vậy thì thôi, ta chắn đường hắn, ta hiẻu được, chính là hắn còn dám ở nơi của hoàng tổ mẫu động tay chân, khác gì cô phụ tấm lòng của hoàng tổ mẫu mấy năm nay với hắn…..”

Chử Thiệu Lăng nói sầu não, Thái hậu lại càng giận đến ngồi không vững, cả giận nói: “Ta đúng là có mắt không tròng, uổng phí thương yêu một cái nghiệp chướng! Chờ ta gọi hắn đến, đem tín này ném đến trước mặt hắn hỏi rõ ràng! Người tới!”

“Hoàng tổ mẫu không thể!” Chử Thiệu Lăng vội vàng ngăn lại, quỳ xuống khổ khuyên, “Hoàng tổ mẫu có tức giận gì cứ phát lên Tôn nhi là được, việc này nếu làm lớn lên bị phụ hoàng biết, Dương nhi còn mệnh sao?!”

Thái hậu quá bi thương, không chịu được mà khóc, đem Chử Thiệu Lăng nâng dậy, khóc nói: “Ngươi đứa nhỏ này sao lại hiểu chuyện như vậy, vì việc này mà nộ khí công tâm, nếu không phải ai gia ép ngươi ngươi còn không nói…. Ngươi là tâm của ai gia đâu, là đầu quả tim của ai gia đâu….”

Thái hậu lại càng cảm thấy Chử Thiệu Lăng biết đạo lý lại hiểu chuyện, ôm lấy hắn khóc một lúc lâu: “Chẳng lẽ việc này xem như xong?”

Chử Thiệu Lăng thở dài: “Tôn nhi sẽ tìm cơ hội giáo huấn hắn, đến khi hắn trưởng trí nhớ về sau sửa đổi thì thôi, hoàng tổ mẫu nói đúng, nhất mẫu đồng bào huynh đệ, có gì nói không được đâu, ta là đại ca của hắn, tất nhiên phải biết bao dung.”

Thái hậu lại càng đau lòng, giữ Chử Thiệu Lăng ở bên nói nửa ngày.

Trong Bích Đào uyển lại trước sau như một bình tĩnh, Chử Thiệu Dương không khỏi nghi hoặc, phong thư mình đưa đến như thế nào lại giống đá chìm đáy biển vậy? Là người trong Bích Đào uyển không phát hiện? Vẫn là Chử Thiệu Lăng đem tín hủy rồi?

Chử Thiệu Dương không biết, bắt đầu từ ngày hôm đó, Chử Thiệu Lăng đã giữ chặt Vệ Kích trong cung của mình không cho đi ra, Chử Thiệu Dương có muốn gặp mặt khiêu khích một phen cũng tìm không được cơ hội.

Lúc Chương công công bên người hoàng đế đến gặp Chử Thiệu Dương đưa hắn đi diện thánh, Chử Thiệu Dương còn đang sốt ruột băn khoăn chuyện Vệ Kích, không để ý đến sắc mặt khó xem của công công, cũng không biết trong Thừa Càn cung lúc này, hoàng đế ngay cả ý nghĩ muốn ăn sống hắn cũng có.

Trong nội thất của Thừa Càn cung chỉ có một mình hoàng đế, sau khi đem Chử Thiệu Dương đưa vào ngay cả Chương công công luôn bên cạnh hoàng đế cũng lui xuống, Chử Thiệu Dương cảm giác được không đúng, quỳ xuống thỉnh an, lại thật lâu không nghe được hoàng đế cho hắn miễn lễ.

Hoàng đế lẳng lặng nhìn Chử Thiệu Dương quỳ gối trước mắt, một lúc lâu mới nói: “Trẫm cũng không biết, hiện giờ ngươi đã có bản lĩnh như vậy.”

Chử Thiệu Dương sửng sốt không biết nên nói tiếp như thế nào, lời này của hoàng đế có ý gì?

Chử Thiệu Dương dơ dự một lát, châm chước hồi đáp: “Nhi thần không hiểu ý tứ phụ hoàng, nhi thần làm sao lại có bản lĩnh đâu?”

“Không bản lĩnh?” Hoàng đế cười lạnh, đem mấy phong thư trên bàn ném đến trước mặt Chử Thiệu Dương, cả giận nói, “Chính ngươi nhìn xem đây là cái gì?! Hôm qua trong đại sảnh thảo luận chính sự vừa mới thương nghị tốt chuyện phóng lương quan trọng cho năm sau, còn không có thành văn bản, ngươi làm sao sẽ biết? Như thế nào còn đưa ra bên ngoài?!”

Chử Thiệu Dương nhặt mấy lá thư trên đất, tim trong nháy mắt ngừng đập, chữ trên giấy này… không khác gì trên phong thư hắn đưa đến Bích Đào uyển!

Chử Thiệu Dương lại nhìn kỹ nội dung trên giấy mà rung mình, từ sau khi hoàng đế khỏi bệnh hắn chưa bao giờ tham gia đình nghị, quả thật hắn cũng có chỗ hỏi thăm tin tức, nhưng hắn chưa bao giờ đem những việc quan trọng như thế truyền ra ngoài a!

Chử Thiệu Dương vội vàng giải thích: “Phụ hoàng, nhi thần không biết đây là cái gì, giấy viết thư này ta quả thật có, nhưng loại giấy này các cung các viện đều dùng giống nhau, không thể liền nhận định là nhi thần a, còn có nét chữ này, phụ hoàng biết nét chữ nhi tử, này không phải bút tích nhi thần, nhi thần thật sự không biết đây là cái gì a!”

Hoàng đế lạnh giọng nói: “Ngươi ngược lại phủi được sạch sẽ, chỉ là trẫm không chỉ vì thế mới nói là ngươi, thứ này là từ hậu cung theo xe chở hàng đi ra, một khi tìm được trẫm lập tức phái người tra, mực dùng để viết thư này là tùng hương mặc chuyên dùng của hoàng tử, việc này tất nhiên theo một trong số các ngươi có liên quan, trong ngày thường đưa các ngươi đến Hối Tín viện chỉ có vài người, vừa rồi trẫm đem đem toàn bộ những người đó bắt lại, làm cho bọn họ viết chữ đến so….”

Chử Thiệu Dương khẩn trương, đang muốn giải thích lại bị hoàng đế lớn tiếng ngắt lời: “Ngươi giấu được thật tốt! Ngày thường theo ngươi lên lớn thái giám kia quả thật biết chữ, đây là nét chữ của hắn!”

Vừa rồi hoàng đế đem bản thảo của thư đồng các hoàng tử lấy đến so đối một phen, đều không giống, vẫn là thư đồng Lăng Hạo của Chử Thiệu Lăng trung tâm, chính mình bộc bạch nói vài tiểu thái giám bên người Chử Thiệu Lăng cũng biết chữ, hoàng đế lập tức lệnh tùy tùng các hoàng tử viết vài chữ, quả nhiên tìm được người viết thư!

Chử Thiệu Dương cực kỳ sợ hãi, này đúng là bút tích của thái giám An Húc bên cạnh hắn, vì che giấu chính mình, mấy thứ này hắn đều để An Húc viết, chính là người khác đều cho rằng An Húc không biết chữ, không nghĩ đến lại bị hoàng đế kéo đi ra, hiện tại Chử Thiệu Dương có miệng cũng nói không được, mấy phong tín này xác xác thực thực không phải là hắn viết a!

Bạn đang

“Phụ hoàng!” Chử Thiệu Dương cố gắng thanh tỉnh một chút, run rẩy nói, “Này cũng không nhất định là do nhi tử làm, nhi thần dù có một vạn lá gan cũng làm sao dám truyền tin ra ngoài, lại nói nhi thần làm việc này có chỗ tốt gì?! Nếu tìm được đó là tự thể của An Húc, làm sao lại không thể có việc An Húc bị người mua chuộc?! Nhi tử với phụ hoàng trung tâm như một, như thế nào sẽ làm ra loại chuyện này?!”

Sắc mặt hoàng đế dễ nhìn một ít, Chử Thiệu Dương vội la lên: “Phụ hoàng cũng biết, hiện giờ trong cung không ít người xem không vừa mắt nhi thần….” Chử Thiệu Dương nhìn thần sắc hoàng đế, cảm thấy run rẩy, trong lòng hiện lên một tia nghi ngờ, hoàng đế lúc mới nhìn thấy tín này, khẳng định đầu tiên nghi ngờ Chử Thiệu Lăng!

Đúng rồi, phụ hoàng vẫn luôn kiêng kị Chử Thiệu Lăng, Chử Thiệu Dương cố gắng ổn định thanh âm, run rẩy nói: “Nhi tử ngu dốt, lại không hiểu đạo lý đối nhân xử htế, nói chuyện sẽ có khi đắc tội người, hiện giờ nhi tử… ngay cả đại ca cũng đắc tội, có thể thấy được nhi tử sẽ không ứng đối, trong cung này bao nhiêu người muốn hại nhi tử đâu, làm sao biết được không phải có người hạ độc thủ nhằm ly gián phụ hoàng cùng nhi thần đâu?!”

Trong đầu hoàng đế hiện lên một ý niệm, còn chưa kịp xem xét đã nghe truyền Thái hậu đến.

Thái hậu nguyên bản đang trong Từ An điện cùng các phi tần nói chuyện, Chử Thiệu Lăng đột nhiên phái Vương Mộ Hàn lại đây cùng nàng nói không biết Chử Thiệu Dương mạo phạm hoàng đế thế nào, hoàng đế giận dữ, muốn xử trí Chử Thiệu Dương, Thái hậu lo lắng không yên, để các ma ma đắt đến đây rồi, vừa đến liền thấy một màn này.

Hoàng đế áp chế lửa giận thỉnh an Thái hậu, thấp giọng nói: “Như thế nào còn kinh động mẫu hậu? Đều do nhi tử không tốt.”

Thái hậu thở dài: “Hoàng đế, Dương nhi vẫn chỉ là đứa nhỏ, có chuyện gì ngươi nhẹ nhàng dạy dỗ hắn.”

Hoàng đế vẫn còn tức giận, cầm lấy một trương giấy viết thư đưa đến cho Thái hậu, cả giận nói: “Mẫu hậu nhìn, đây là bút tích của thái giám bên người nghiệp chướng này, nhi tử đang còn tra….”

“Dương nhi!” Thái hậu vốn muốn đến khuyên nhủ cùng giảng hòa, nhưng vừa thấy trương giấy cùng bút tích quen thuộc này lửa giận trong lòng lại bốc lên, việc trước việc sau đều một lần phát tác, lớn tiếng quát hỏi, “Ngươi như thế nào lại còn làm mấy thứ này?! Chuyện lần trước ai gia đã châm chước, ngươi cũng không biết hối cải?!”

Một câu nói của Thái hậu liền xác định tội danh của Chử Thiệu Dương.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.