Bạo Quân

Chương 56



Chuyện của Tề Ngọc Chử Thiệu Lăng vẫn luôn lưu ý, về sau Chử Thiệu Đào đi lại đều dùng thiếp mời của Chử Thiệu Lăng, người khác có không nhìn đến cái thế tử đất phong này cũng phải nhìn mặt mũi Chử Thiệu Lăng, tôn thất bên kia cũng bắt đầu vì Thục Nghi công chúa mà biện hộ, trưởng công chúa hậu nhân không bao nhiêu người, cho Tề Ngọc một cái tước vị xem như là thành toàn tình nghĩa Thục Nghi công chúa đối đãi tôn thất mấy năm nay.

Tề Ngọc còn nhỏ, chỉ là cái tước vị không có thực quyền, hoàng đế kỳ thật cũng không quá để ý, nhiều người khuyên can xong cũng liền ra vẻ thiện tâm, chỉ nói cảm động vì việc thiện Thục Nghi trưởng công chúa mấy năm nay vì hoàng thành làm qua, không đành lòng hậu đại của trưởng công chúa qua không tốt, liền thưởng cái tước hầu.

Sổ con tập tước của hoàng đế còn chưa hạ xuống, Tề phủ trong thành đã nháo đi lên, ba cái thúc phụ của Tề Ngọc sau khi biết tin lập tức tụ cùng một chỗ, một ngày sau khi thương nghị kế sách, muốn tìm Tề Ngọc “tổng hợp thiên luân.”

Tề Ngọc vẫn luôn theo bên người Chử Thiệu Đào, không phải ở trong cung thì là theo Chử Thiệu Đào đi tìm nhà người quen cũ của Chử Thiệu Đào ôn huyện, người của Tề gia làm sao dễ dàng gặp người, nhưng rốt cuộc vẫn là nhà có chút gia thế, đường ngang ngõ tắt quang hệ thong gia, mọi cách hỏi thăm nghe cữu cữu Chử Thiệu Đào nhờ gửi một câu: Hồi lâu không thấy, nghe nói chất nhi trở về hoàng thành, thật sự nhớ mong, hy vọng hồi phủ một chuyến.

Chử Thiệu Đào nghe lời này xong cười lạnh một tiếng cự tuyệt, lúc trước kết thân cùng phủ Tề quốc công, Chử Thiệu Đào đã ở đất phong, khi đại hôn vẫn là Lễ bộ Thị lang họ Hòa mang theo thế tử phi đi đất phong, sau đó Vinh vương cũng không có tới hoàng thành, Chử Thiệu Đào kỳ thật vẫn còn chưa thấy qua người nhà vợ.

Lúc trước phủ Tề quốc công xảy ra chuyện, trước khi lâm chung thế tử phi nhắc nhở Chử Thiệu Đào ấu đệ ở nhà không người quan tâm, lúc hấp hối nắm tay Chử Thiệu Đào khóc cầu Chử Thiệu Đào rước Tề Ngọc trở về tự tay dạy dỗ, Chử Thiệu Đào vốn đối thế tử phi có thẹn, đáp ứng nàng, lúc này Chử Thiệu Đào đã được phong thế tử, không có chiếu chỉ không thể ra đất phong, không có cách chỉ phải phái kẻ đắc lực nhất ben người đi hoàng thành đón Tề Ngọc, nguyên bản Chử Thiệu Đào còn sợ đường xá xa xôi sẽ xảy ra sự cố, dặn người đi đón Tề Ngọc, đồ vật gì đó không cần, thu thập một chút đem người đón trở về là được, người phái đi cũng nghe phân phó, chỉ dẫn người trở về, cái gì khác cũng không có.

Chử Thiệu Đào tự nhiên sẽ không ham gia sản Tề Ngọc, nhưng nhìn đến sạch sẽ như vậy cũng không khỏi nghi hoặc trong lòng, hỏi người phái đi mới biết, lúc bọn họ tìm được Tề thiếu gia, Tề thiếu gia đang ở trong một tòa thôn trang lụi bại ở hoàng thành, bên người một kẻ hầu hạ cũng không có, lúc ấy Tề Ngọc còn đang một mình nấu cơm ăn đâu.

Người của Chử Thiệu Đào nói rõ ý định sau Tề Ngọc mới biết được thế tử phi đã qua đời, lúc này khóc lớn, hắn nguyên bản cũng có tâm tư tìm trưởng tỷ nương tựa, chỉ sợ hiện giờ chính mình nghèo túng sẽ làm cho thế tử phi khó xử, hiện tại biết di ngôn của nàng trước lúc lâm chung cũng đáp ứng, sau khi đem thôn trang lụi bại kia bán đi liền theo người đi bắc về đất phong.

Tuy rằng Tề quốc công phạm tội bị trừng phạt, nhưng nhớ kỹ mặt mũi Thục Nghi trưởng công chúa hoàng đế cũng không tịch biên gia sản, một phủ công chúa lại thêm một phủ quốc công, cuối cùng Tề Ngọc thân là đích tôn trưởng tôn lại chỉ có một tòa thôn trang nửa tàn, buồn cười!

Lúc đó Chử Thiệu Đào đã biết thúc phụ của Tề Ngọc là dạng người gì, không cho Tề Ngọc lại cùng bọn họ gặp mặt, hiện giờ tước vị của Tề Ngọc đã định ra, càng không thể lại cùng bọn họ trộn lẫn, ai biết lúc này Tề Ngọc luôn nhu nhược lại đứng dậy cúi đầu nói: “Đa tạ Lăng đại nhân hỗ trợ hòa giải, vất vả Lăng đại nhân cùng vài vị thúc phụ nói một tiếng, ngày mai ta không có việc, đến lúc đó tự nhiên sẽ đến quý phủ.”

Chử Thiệu Đào lộ vẻ không kiên nhẫn: “Ngươi lại nhiều chuyện làm chi?!”

Trên mặt Tề Ngọc thoáng hiện một kia trào phúng, nghĩ đến ngày ấy Chử Thiệu Lăng ở chỗ không người nhắc nhở qua hắn một câu, trong lòng cười lạnh, thấp giọng nói: “Rốt cuộc là bổn gia của ta, vẫn là đi gặp đi.”

Chử Thiệu Đào không còn cách nào, hắn có không vui lòng cũng không thể mặc kệ ý muốn của người ta, chỉ phải theo hắn.

“Sau lại đâu?” Thanh âm Chử Thiệu Lăng dễ nghe ngắn gọn kể lại, nói lên náo nhiệt nhà người ta hấp dẫn lại sinh động, thực mê người, Vệ Kích sớm nghe đến mê mẩn, nhịn không được giục hắn, “Tề tiểu Hầu gia đi thật?”

Chử Thiệu Lăng lười biếng dựa vào trên tiêu tương tháp mạ vàng, ôm lấy Vệ Kích cùng tựa trên gối mềm, chậm rì rì nói: “Tề Ngọc đương nhiên đi, ngay trong quý phủ của Nhị thúc hắn, chen chúc một đống người, vợ cả thứ xuất của bổn gia chen chật một phòng, thấy Tề Ngọc liền khóc, nói chuyện tốt năm đó, giống như rất vì Tề Ngọc suy nghĩ, thực cảm động, cuối cùng vẫn là Chử Thiệu Đạo đi theo đem người đuổi ra xa, không thì Tề Ngọc kia thân thể nho nhỏ đã sớm bị những cái đó thúc phụ thẩm nương xé nhỏ….”

Vệ Kích đưa Chử Thiệu Lăng một ly trà nhuận hầu, hai mắt sang ngời hữu thần hỏi: “Sau đó đâu?”

“Sau đó? Khóc xong lại tự nhiên mà kéo qua chỗ tốt, mấy nhà này cũng không ngu ngốc, biết đào ra lợi ích, chỉ nói ngày đó không nên tách ra, còn nói vất cả Tề Ngọc, muốn một lần nữa cùng nhau đoàn tụ, không phân biệt nhà ai.”

Vệ Kích nghe xong bối rối: “Những người này sao lại có thể như vậy?! Lúc trước khi đem tiểu hầu gia đuổi ra đá nói cái gì?”

Chử Thiệu Lăng cười khẽ: “Chuyện nhà người ta, ngươi đi theo sốt ruột làm gì? Sau lại a… Tề Ngọc đáp ứng.”

Chử Thiệu Lăng xoa xoa đầu Vệ Kích, tiếp tục npó: “Sauk hi hợp phủ, mấy cái thúc phụ của Tề Ngọc thực vừa lòng, bình thường nịnh hót Tề Ngọc, chỉ là cách ngày vừa mới chậm rãi nhấc lên chuyện tập tước, Nhị thúc phụ kia thực nịnh bợ hắn, quanh co lòng vòng ám chỉ, tướcvị này vẫn là do Nhị thúc phụ hắn kế thừa thì thích hợp hơn, Nhị thúc phị của hắn chỉ nói tước vị này nếu kế tục cách đời, cũng chỉ là bá tước, nhưng nếu thúc phụ hắn kế thừa, vậy hẳn là phong Hầu, trong phủ càng được nhiều lợi ích, Nhị thúc phụ hắn còn chỉ tay lên trời mà thề, nếu hắn được tước vị ngày sau nhất định truyền cho Tề Ngọc, còn nói về sau gia sản toàn bộ cho Tề Ngọc, cứ như vậy, thực tế gia sản Tề Ngọc lấy được càng nhiều, Tề Ngọc thoáng hiện do dự, Nhị thúc phụ hắn liền cho hắn một phong ngân phiếu, nhiều ít vạn lượng đâu.”

“Sau, Tam thúc phụ Tứ thúc phụ của Tề Ngọc đều đến tìm hắn, lý do này nọ cũng không khác nhau mấy, cũng đều cho hắn không ít trân bảo vàng bạc, Tề Ngọc đều nhận, thúc phụ van cầu hắn cái gì, hắn đều trả lời sẽ cầu tình với Chử Thiệu Đào….”

Nói đến đây Vệ Kích cũng hiểu được đại khái, cười rộ lên: “Nhưng hiện tại tập tước vẫn là Tề tiểu Hầu gia, bọn họ một hồi si tâm vọng tưởng thôi.”

Chử Thiệu Lăng gật đầu cười lạnh: “Cũng không nghĩ đến, ngày đó bọn họ đối đãi với Tề Ngọc như thế nào, hiện giờ khóc mọt6 hồi nói một hồi, Tề Ngọc liền đem chuyện trước kia quên sạch sao? Lại vẫn dám đánh chủ ý lên tước vị, ngu xuẩn…. Về sau tước vị định ra đến, lúc thánh chỉ phát xuống dưới những người đó còn nằm mộng đâu! Bọn họ không có biện pháp, vài cái thúc phụ không dám trở mặt, chỉ phải làm người câm ăn hoàng liên, tiếp tục nịnh hót Tề Ngọc hy vọng thân phận Hầu gia Tề Ngọc che chở cho bọn họ, chỉ là bọn hắn không biết Tề Ngọc sớm đã có tính toán…. Sau khi thánh chỉ xuống dưới Tề Ngọc liền đi thỉnh vài vị lão nhân trong tộc, còn có quan lại địa phương đến, nói muốn ở riêng.”

“Tề Ngọc là trưởng tôn đích tôn, hiện giờ hắn lại là tộc trưởng, hắn chỉ nói mình muốn báo đáp đại ân của Chử Thiệu Đào, như trước muốn theo trở về đất phong, ngày sau không biết còn trở về hoàng thành hay không, bên trên còn có vài vị thúc phụ, hắn không dám ỷ vào thân phận Hầu gia của mình mà làm đương gia, cũng sợ chính mình ở xa, chậm trễ đại sự trong nhà, bây giờ muốn ở riêng, lão nhân nào trong tộc mà không biết chuyện của bọn họ? E ngại thân phận hiện giờ của Tề Ngọc, lại khuyên nhủ khuyên nhủ đáp ứng, vài thúc phụ của hắn nhìn đến quan trên thì sợ đến mức không dám nói lời nào, náo loạn một hồi chỉ phải đáp ứng, chỉ là lần này ở riêng… không thể giống như lúc trước bị bọn họ hàm hồ cho qua.”

Chử Thiệu Lăng cười khẽ: “Hiện giờ thân phận Tề Ngọc không giống trước, hắn lại là đích tôn, lần này ở riêng trực tiếp cầm được ba phần gia sản, hơn nữa chỗ vàng bạc đám thúc phụ hắn cấp, lần này Tề Ngọc trực tiếp vác hơn nửa gia sản đi qua, ha hả…. Tiện nghi Chử Thiệu Đào.”

Vệ Kích nghe được có chút hết giận, gật đầu nói: “Tề tiểu Hầu gia rất thông minh, trước làm bộ tha thứ cho bọn họ, sau lại chờ tập tước định ra đi ở riêng, ha ha, giải hận….”

Bạn đang

Chử Thiệu Lăng thầm cười, Tề Ngọc này vẫn thực thông thấu, chính mình chỉ chỉ bảo cho hắn vài câu hắn lại có thể đem sự tình làm xinh đẹp như vậy, ngược lại là hài tử thông minh, nhìn nhìn lại đồ ngốc nhà mình, Chử Thiệu Lăng ôm lấy Vệ Kích hôn hôn, thôi thôi, cũng không phải chọn thủ hạ, muốn thông minh như vậy để làm gì.

Sau, Chử Thiệu Lăng cùng Vệ Kích lại cùng Chử Thiệu Đào, Tề Ngọc tụ họp một lần, chuyện lần này Chử Thiệu Lăng giúp không ít, Chử Thiệu Đào đều nhớ kỹ, mặc dù không nói gì nhưng cảm kích trong mắt cũng không lừa được người, thế tử phi mất, hắn vẫn cảm thấy có tội với Tề Ngọc, hiện giờ giúp Tề Ngọc đoạt lại tước vị mặc dù không bù được lỗi lầm của Vinh vương với thê nhi hắn, nhưng ít ra cũng tính một chút bồi thường, lần này Tề Ngọc báo được thù trong lòng thoải mái không ít, trên mặt thiếu vài phần nhát gan thêm vài phần trong sang, bốn người ăn bữa cơm này rất thoải mái, vừa là tiệc mừng cho Tề Ngọc, lại vừa để tiễn biệt Chử Thiệu Đào —- hôm sau Chử Thiệu Đào liền muốn theo VInh vương trở về đất phong.

Vệ Kích cùng Tề Ngọc không thắng được rượu kình, không đến nửa canh giờ đã mơ hồ, Chử Thiệu Lăng dở khóc dở cười, khiến hạ nhân đưa về phòng hầu hạ nghỉ ngơi, sau Chử Thiệu Lăng cùng Chử Thiệu Đào lại cho lui mọi người, hai người tự châm tự ẩm, hàn huyên suốt một canh giờ, thương nghị chuyện gì thì không ai biết được.

Sau khi quan tâm xong chuyện nhà người khác liền muốn quan tâm chính mình, sau khi tiễn bước các vị Vương gia đã là qua mười lăm, Khâm Thiên giám chọn một ngày tốt, nên cưới hỏi nên dọn nhà, hoàng đế mở tiệc chiêu đãi mấy nhà hoàng thất trong hoàng thành, cùng Chử Thiệu Lăng như phụ từ tử hiếu nói không ít lời hay, Vệ Kích đứng chờ ngoài cửa điện thanh yến nghe không quá hiểu được, ý tứ kia hình như là hoàng đế rất luyến tiếc Chử Thiệu Lăng dọn vào Vương phủ đi, Chử Thiệu Lăng cũng thực lo lắng chính mình không thể lại phụng dưỡng bên người hoàng đế, hoàng đế sẽ không không khỏe mạnh đi, trong lòng Vệ Kích hơi kinh ngạc, cảm tình phụ tử hai người đó từ lúc nào tốt như vậy?

Hoàng đế làm bộ làm dáng xong còn ban thưởng không ít trân bảo, Thái hậu các Thái phi trong cung thay mặt hoàng tử công chúa cũng đều cho không ít đồ vật, trong ngày thường thân mật hay không thân mật cũng đều phải làm cho xinh đẹp mới được, trong lòng Lệ phi cho dù hận đến nghiến rang cũng chọn không ít trân bảo đưa qua, hiện giờ nàng sống qua ngày rất không dễ dàng, cái thai của Chân Tư càng ngày càng vững chắc, Thái hậu cả ngày tán thưởng, hận không thể đem Chân Tư phủng lên trời, mấy lần trong lòng Lệ phi khó chịu nói lời không thỏa đáng, lão Thái hậu đều sẽ ở trước mặt chúng phi tần răn dạy Lệ phi, Chân Tư thực hiền lành, lúc này chính mình tự đi ra thỉnh tội, nói đều là do nàng mới khiến Lệ phi cùng Thái hậu không hợp, lời này nói ra rơi vào tai hoàng đế vừa muốn khen Chân Tư, lại càng không vừa mắt Lệ phi.

Sau gia yến phủ Nội Vụ giúp đỡ chuyển nhà, Chử Thiệu Lăng ở trong Bích Đào uyển hơn mười năm, tất cả đồ vật muốn dọn đi có không ít phiền toái, Chử Thiệu Lăng đã sớm sửa sang đồ vật chuẩn bị đưa ra cung, chính mình đi Từ An điện cùng Thái hậu nói chuyện nửa ngày, đáp ứng mỗi ngày tiến cung đều đến thỉnh an Thái hậu, Thái hậu ngàn dặn vạn dò, lại đem cung nhân bên người Chử Thiệu Lăng kéo tới nhắc nhở một phen mới tạm thời yên tâm để Chử Thiệu Lăng xuất cung.

Tuy rằng hai người đã sớm ở Tần vương phủ nghỉ lại vài lần, nhưng hiện giờ cùng trước kia không giống, không cần nhìn canh giờ muốn khi nào trở về thì khi nào trở về, thực thoải mái, sau khi hạ nhân đem đồ vật trong phủ thu thập xong Vương Mộ Hàn đem người gọi đến bên ngoài chính điện, hảo hảo nhắc nhở một phen, tất cả mọi người là ngàn chọn vạn tuyển mà ra, chắc chắn không phải kẻ ngốc, nghe ra ý tại ngôn ngoại của Vương Mộ Hàn: hầu hạ Vệ Kích phải tận tâm giống như hầu hạ Chử Thiệu Lăng mới được, nếu dám chậm trễ vị này, tính hình Vương gia mọi người đều biết.

Chuyện Chử Thiệu Lăng dùng một canh giờ sinh sinh đánh chết một người không ai không biết, nghe vậy vội vàng cam đoan nhất định không xảy ra sự cố, Chử Thiệu Lăng ân uy đều thi, thấy Vương Mộ Hàn lấy bao nhiêu lời không tốt đều nói qua, hắn lại trấn an vài câu, lại thưởng cho mỗi người một tháng tiền công, trong lòng mọi người lại bắt đầu vui vẻ, tận tình nịnh hót Chử Thiệu Lăng.

Đem hạ nhân đều răn dạy một lần Chử Thiệu Lăng mới yên lòng, mang theo Vệ Kích đem những nơi chưa từng dạo qua trong phủ đều đi một lần, ngắm cảnh uống rượu không việc không làm, bởi vì một câu vô tình ngày đó của Vệ Kích “Không biết hôm nay mùa đông cá trong hồ sẽ như thế nào”, Chử Thiệu Lăng lúc này sai người đem tầng băng trên mặt hồ đập ra vài lỗ thủng, hai người mặc áo lông hồ ly ôm lò sưởi ngồi trong đình giữa hồ thả câu.

Vương Mộ Hàn còn rất tận tình săn sóc, ở trong đình đặt một bếp lò đun rượu, Chử Thiệu Lăng thường thường cấm mấy chén rượu ngon lừa Vệ Kích uống một ít, Vệ Kích không dám uống nhiều, nhưng mặt vẫn bị đốt thành đỏ hồng, hợp với áo lông hồ ly tuyết trắng khiến tâm Chử Thiệu Lăng rục rịch không thôi, cá trong hồ mùa đông ít thức ăn, thấy mồi câu liền cắn, hai người chỉ mất một canh giờ liền câu được đầy một giỏ, buổi tối ngày đó liền ăn cá do mình câu lên.

Một năm vừa rồi cả hai người đều chịu rất nhiều câu thúc, hiện giờ dọn vào Vương phủ rốt cuộc đến nhà mình rồi cũng không có kiêng kị, thân mật với nhau như vợ chồng tân hôn vậy. Lúc đầu hạ nhân trong phủ còn kinh dị, sau lại bị Vương Mộ Hàn nhắc nhở, cũng không dám nhiều lời, chỉ đem Vệ Kích hầu hạ như chủ tử.

“Công công… điện hạ đi vào đã gần một canh giờ, này là muốn theo quy củ trong cung…”Một đại nha hoàn dè dặt nhắc nhở Vương Mộ Hàn, “Tuy nói thang thuốc này tốt cho thân mình, nhưng ngâm trong thời gian lâu sẽ không tốt đâu.”

Vương Mộ Hàn đương nhiên biết là quy củ, một khắc đồng hồ trước hắn đã muốn nhắc nhở, nhưng vừa tiến vào phòng đã nghe thấy thanh âm hai người hoan hảo, Vương Mộ Hàn nào dám nói gì, chỉ phải lui ra.

Vương Mộ Hàn nhìn nhìn sa lậu, thở dài:; “Này đều đã nửa ngày…. Thôi, liều mạng chịu tội vậy, ta còn là đi nhắc nhở….”

Vương Mộ Hàn xoay người vào tẩm điện, lại chuyển qua vài bức duy trướng đi vào trong tịnh phòng chợt nghe từ xa tiếng nước dao động, ở giữa còn kèm theo tiếng Vệ Kích thấp giọng cầu xin tha thứ, ngoài tịnh phòng là vài gia vụ bằng gỗ mun đánh sáp, bên trên rơi rụng vài kiện quần áo của Chử Thiệu Lăng, gian ngoài cùng nội thất cách nhau mười hai đại bình phong bằng lưu ly mạ vàng, Vương Mộ Hàn nhìn không tới bên trong, chỉ thấy bình phòng tràn đầy đóa hoa tiên điễm, gia cụ bằng vàng vặng trăm cân liền ngâm mình trong nước như vậy, kiều diễm lại xa hoa….

Vương Mộ Hàn đến gần thấp giọng nói: “Vương gia… đã gần một canh giờ, trong tịnh phòng quá nóng, thời gian lâu sẽ thương thân.”

Thanh âm phía sau bình phong thấp một chút, Vương Mộ Hàn mơ hồ nghe được tiếng Chử Thiệu Lăng dỗ dành Vệ Kích, Vương Mộ Hàn dừng một chút, nói tiếp: “Điện hạ thân mình khỏe mạnh, chỉ sợ Vệ đại nhân chịu không nổi đâu.”

Chử Thiệu Lăng nghe xong lời này quả nhiên nói: “Thôi, sai người đem quần áo ủ ấm đến.”

Vương Mộ Hàn cười thầm, vội vỗ tay gọi nha hoàn tiến vào hầu hạ.

Hai người thu thập xong nằm ở giường lớn khắc hoa trong tẩm điện nghỉ ngơi, Vệ Kích bởi vì cả người đau nhức đã sớm nhắm mắt lại, khóa mắt còn có chút đỏ ửng, nhìn qua đáng thương cực kỳ, Chử Thiệu Lăng nhớ tới tình hình vừa rồi nội tâm lại hóa ôn nhu, nhẹ nhàng hôn hôn trán Vệ Kích, Vệ Kích nửa tỉnh nửa mê, xoay người tựa vào trong ngực Chử Thiệu Lăng…..

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.