Bạo Quân

Chương 8



Trong cung không có bí mật, sáng sớm hôm sau Thái hậu chợt nghe chuyện tối ngày hôm qua, lúc này giận dữ, đem người mời Chử Thiệu Lăng đến Từ An điện.

Chử Thiệu Lăng cùng Thái hậu dùng bữa sáng, Thái hậu nhìn quầng thâm dưới mắt Chử Thiệu Lăng mà đau lòng, nắm tay Chử Thiệu Lăng rơi lệ: “Ngươi là đứa nhỏ thành thực, ban đêm viết vật kia làm gì cơ chứ, ngươi bình an khỏe mạnh thì ai gia cũng tự nhiên tốt rồi, ngươi còn nhỏ chỗ nào chịu được cái này…”

Chử Thiệu Lăng vội tiếp nhận khăn tay Tôn ma ma đưa tới giúp Thái hậu lau nước mắt, cười nói: “Làm sao lại chiều chuộng như vậy, chính là tối hôm qua… nháo chậm chút, may mắn bách thọ đồ đã viết tốt, Tôn nhi sai Vương Mộ Hàn đưa đến phòng thêu dệt, bảo các nàng ấn theo tôn nhi viết thêu thành một bộ vải bách thọ, trở về cấp Hoàng tổ mẫu làm giường chăn đi.”

Thái hậu nghe vậy càng là xót xa trong lòng, thấp giọng nói: “Hảo hài tử của ta… Hoàng tổ mẫu biết tối hôm qua ngươi ủy khuất, ngươi yên tâm đi, hôm nay tất nhiên cho ngươi hết giận.”

Chử Thiệu Lăng thùy mâu cười khẽ, Thái hậu lại thưởng không ít đồ vật, hảo hảo an ủi hắn một phen.

Sau khi xong ngọ thiên Chử Thiệu Lăng đi Hối Tín viện, nửa canh giờ sau chúng phi đến Từ An điện thỉnh an, Lệ quý phi cũng nơm nớp lo sợ mà đến, Thái hậu liếc mắt quét mọi người một cái, thản nhiên nói: “Ai gia nghe nói tối hôm qua thật náo nhiệt?”

Thục phi cũng nghe nói đến trò khôi hài tối hôm qua, lúc này cũng nhịn không được bỏ đá xuống giếng, cười khẽ: “Cũng không phải là, nghe nói Đại hoàng tử vì cấp Thái hậu nương nương chúc thọ, mỗi ngày tắm rửa dâng hương cầu khẩn đâu, Đại hoàng tử chịu trách nhiệm làm gương, quả nhiên không tồi, chỉ tiếc…”

Đôi mắt sáng của Thục phi đảo qua Lệ quý phi, thở dài: “Tối hôm qua nháo như vậy, sợ là làm Đại hoàng tử thương tâm đâu, vốn là tưởng yên lặng vì Thái hậu cầu phúc, nói cũng không nói một tiếng, cũng không nghĩ dùng việc này làm tranh công thỉnh thưởng, cũng làm cho người hiểu lầm là dùng vu cổ, tháng sáu không sương không gì hơn cái này, thật sự là khó khăn cho Đại hoàng tử…”

Thái hậu gật đầu cười lạnh: “Là thế, ta cũng nghe thấy chuyện mới mẻ như vậy, nhưng rốt cuộc không tự mình đi, không rõ ràng lắm, Lệ quý phi, ngươi cấp ai gia nói nói xem.”

Lệ quý phi sớm đã ra một thân mồ hôi lạnh, nghe vậy vội vàng bước khỏi chỗ quỳ xuống, run giọng nói: “Thần thiếp…thần thiếp nghe một ít lời nói bất kham như vậy, chỉ sợ Đại hoàng tử đi vào con đường sai trái, chính là cùng Hoàng thượng nói sơ qua một chút, không nghĩ tới Hoàng thượng thật sự…”

“Không nghĩ tới cái gì?! Ý tứ của ngươi là cái này đều do Hoàng thượng sai!” Thái hậu tự nhiên biết chuyện tối hôm qua là Hoàng đế lỗ mãng, cho dù là nghe chuyện bất kham, phái người đi xem thôi, không muốn lại tự mình đi, biến thành bẽ mặt như vậy, nhưng người làm mẹ tự nhiên bất công, Hoàng đế sao có thể phạm sai lầm đâu, Thái hậu tránh không được đem toàn bộ sai lầm này đổ vào trên người Lệ quý phi, “Nếu không phải ngươi nói ra nói vào, Hoàng thượng làm sao biết được việc vu cổ?! Bây giờ còn dám nói láo!”

Khuôn mặt Lệ quý phi trướng đỏ, nàng không nghĩ tới Thái hậu sẽ trách cứ nàng trước mặt chúng phi, hiện tại nói cũng là sai mà không nói cũng là sai, nhịn không được khóc: “Thái hậu…thần thiếp thật không có ý gì….”

Thái hậu cười lạnh: “Tốt, ngươi không có ý gì, có thể xúi giục hoàng đế đêm hôm đến Bích Đào uyển, có thể vu hãm Hoàng tử, may mắn Lăng nhi biết đúng mực lại khoan dung, nhược bằng hấp tấp nóng nảy một chút, chỉ sợ tối hôm qua liền một đầu muốn chết! Có thể làm cho ngươi tiện phụ này làm nhục! Đến lúc đó ngươi lấy cái gì trả cho ai gia? Tính mạng của Đại hoàng tử, ngươi trả nổi sao?!”

Thái hậu càng nghĩ càng giận, cả giận nói: “Ngươi còn dám nói là không có ý?! Ai biết ngươi không phải vì khiến Hoàng thượng cùng Lăng nhi xa cách mà làm thế? Hậu cung ai gia cố kỵ ngươi là người bao năm hầu hạ Hoàng thượng, lại hạ sinh Nguyễn nhi, cho nên mọi sự đều để lại cho ngươi vài phần tình cảm, ai biết tâm địa ngươi lại ác độc như vậy!”

Lệ quý phi không ngừng dập đầu, khóc ròng nói: “Thần thiếp không dám, Thái hậu thật sự là oan chết thần thiếp…”

“Ai gia oan uổng ngươi?” Thái hậu cười lạnh, “Đúng vậy, cũng không phải là ai gia oan uổng ngươi, ai gia quên, ngươi có lẽ là sớm biết rằng Lăng nhi vì ai gia cầu khẩn, ngươi đương nhiên sẽ sinh khó chịu a, vội không ngừng đi phá hư phúc lợi của ai gia đâu!”

Thái hậu lần lượt chụp mũ đến đỉnh đầu áp chế, trong lòng Lệ quý phi kêu khổ không thôi, cố tính hiện tại không thể nào giải thích, chuyện tối ngày hôm qua thật sự quá mức không mặt mũi, sau khi đi ra từ Bích Đào uyển Hoàng đế lại không để ý nàng, trực tiếp trở về Thừa Càn cung, Lệ quý phi biết Hoàng đế cũng giận nàng, lúc này là cứu không được mình.

Thái hậu lạnh lùng nói với mọi người trong điện: “Hoàng hậu đi rồi, việc trong hậu cung không người xử lý, cho nên tạm thời cho Lệ quý phi đại chưởng phượng ấn, xem ra…lại làm cho một số người sinh ra tâm tư không nên có, ai gia hôm nay đem lời nói đặt ở nơi này, không nói đến bây giờ còn không lập hậu, ngay cả có lập, cũng muốn lập một vị có đức, bao dung! Nếu là ngay cả đức ngôn công dung đều không được, sớm buông tâm đi, ai gia trước kia nghĩ đến các ngươi đều xuất thân từ thế gia tự mình biết lý, không muốn đem việc nói trắng ra, xem ra là ai gia sai.”

Thái hậu chán ghét nhìn Lệ quý phi liếc mắt một cái, nói: “Lệ quý phi Chân thị vô đức vô tài, ghen tị hoài nghi, bất kham trọng trách, ngay hôm nay tước hiệu Quý phi hàng về Lệ phi, thu hồi phượng ấn, mọi việc hậu cung do Thục phi và Nhàn phi đồng thời quản lý.”

Thục phi và Nhàn phi vội vàng quỳ xuống tiếp ý chỉ, Thái hậu thản nhiên nói: “Ai gia cho các ngươi chưởng quản lục cung là tin tưởng các ngươi làm người công chính, không xử sự bất công, việc hôm nay, ai gia không muốn lại nhìn thấy.”

Thục phi cùng Nhàn phi cúi đầu thụ giáo.

Thái hậu đem lửa giận phát ra tâm tình tốt không ít, nhìn Lệ phi quỳ trên mặt đất lạnh run thản nhiên nói: “Nhìn ở Nguyễn nhi phân thượng, ai gia đối với ngươi tiểu trừng đại giới, ngươi tự giải quyết cho tốt.”

Thật vất vả bò lên vị quý phi nhất thời bị tước, phượng ấn cũng bị thu hồi, Lệ phi sớm đã mềm nhũn thân mình, dập đầu lẩm bẩm nói: “Thần thiếp chắc chắn bế môn tư quá, không dám hồ đồ làm việc nữa.”

Thái hậu gật đầu, thanh âm lạnh lùng nói: “ Là, Lệ phi gần đây đều ở Lân Chỉ cung hảo hảo tư quá đi, không việc gì không cần ra ngoài trêu chọc mầm tai vạ, tất cả giải tán đi.”

Chúng phi vội vàng đứng dậy cáo lui.

Thái hậu trong lòng rất thống khoái, nàng sinh khí là thật, nhưng hôm nay đúng là có mượn đề tài để nói chuyện của mình, lúc trước chuyện lập Lệ phi làm quý phi nàng vốn không đồng ý, nề hà hoàng đế thích nàng, một lòng muốn cất nhắc, Chân gia ở trên triều được trọng dụng, Thái hậu cũng không dễ nói cái gì, hiện giờ Lệ phi không công trạng, còn chọc giận Hoàng đế, Thái hậu tự nhiên muốn mượn cơ hội hảo hảo gõ gõ nữ nhân này.

Lệ phi không thể độc đại, Lệ phi độc đại, liền sẽ cho Chử Thiệu Nguyễn cùng người bên cạnh hắn có suy nghĩ không nên có, hợp với trên triều Chân gia sẽ càng thêm đắc thế, đến lúc đó nhà mẹ đẻ của Thái hậu Tĩnh Quốc công phủ cùng nhà ông bà ngoại của Chử Thiệu Lăng Tử Quân Hầu phủ sẽ bị cản trở, nhà mẽ đẻ của Thái hậu cùng cố Hoàng hậu so với nhà mẹ dẻ của một phi tần nho nhỏ còn không bằng, người khác không nói Chân thị ương ngạnh, chỉ biết nói Thái hậu vô năng.

Thái hậu ngày thường một lòng hướng Phật, nhưng trong lòng vẫn còn sáng như gương, Chử quốc từ khi lập quốc đến mười đời truyền thừa xuống dưới, Hoàng hầu đều là xuất phát từ Vi gia của Tĩnh Quốc Công phủ, Lăng gia của Tử Quân Hầu phủ, Kinh gia của Túc Quốc Công phủ, những dòng họ này cùng Chử thị có thiên ti vạn lũ quan hệ, ở giữa hỗ trợ lẫn nhau, nhất vinh câu vinh nhất tổn câu tổn, mặc kệ là vì nhà mẹ đẻ vẫn là vì Chử Thiệu Lăng, hoặc là vì vinh quang của thế gia đại tộc, Thái hậu đều không thể để nữ nhân họ Chân lên làm hoàng hậu.

Quyền hành một khi hướng ra ngoài, muốn thu hồi lại cũng rất khó khăn, nếu là Lệ phi lên làm Hoàng hậu, sợ là trong cung những chủ vị sau này đều là họ Chân.

Thái hậu gọi Tôn ma ma đi thỉnh Hoàng đế giữa trưa đến Từ An điện dùng bữa, buổi sáng nàng nặng lời trách cứ Lệ phi, Hoàng đế tất cũng sẽ có lời muốn nói với nàng.

Thời gian ngọ thiện, Hoàng đế đúng hẹn đến, thỉnh an vấn an cũng như thường ngày giống nhau, Thái hậu cũng như trước ôm ấp tình cảm từ mẫu, trong thời gian dùng bữa không nói chuyện.

Cung nhân dọn bát đĩa, lại dâng trà đi lên, Thái hậu lệnh cung nhân lui ra, hai mẹ con liền mình nói trước.

“Sáng nay ta tước đoạt phong hào Quý phi của Lệ phi, có lẽ Hoàng thượng cũng đã biết. “ Thái hậu nếm một ngụm trà, “Có trách mẫu hậu chuyên quyền không?”

“Không dám.” Nếu là bình thường, trong lòng Hoàng đế tất nhiên sẽ không thoải mái, nhưng nhớ đến việc ngày hôm qua…Hoàng đế gật đầu, “Lệ phi làm việc kích động, quả thật nên phạt.”

Thái hậu để chén trà lên bàn, thanh âm mềm xuống: “Không phải là ai gia trách ngươi, ngay từ đầu ai gia liền không đồng ý ngươi đề bạt Lệ phi, ngươi không nghe, hiện tại nhìn xem… Lệ phi tâm tư quá nặng, lòng dạ hẹp hòi, thích hợp lập làm trung cung sao? Làm việc bất công, tính tình mạnh mẽ, nàng có thể làm mẫu nghi thiên hạ sao?” W.e.b.T.r.u.y.e.n.O.n.l.i.n.e.c.o.m

“Ai gia biết ngươi thích nàng, cho ngươi ngươi lần lượt đề bạt nàng, đề bạt nhà mẹ đẻ nàng, ai gia không nói gì, nhưng mọi sự có mức độ, đức hạnh Lệ phi không làm được trọng trách, Hoàng thượng nếu cứ khư khư cố chấp, sợ là hại cả nàng.”

Hoàng đế yên lặng nghe, một lúc lâu nói: “Nhi tử biết, Lệ phi… vả lại làm cho nàng nghĩ lại đi.”

Thái hậu gật đầu, chậm rãi nói: “Vài năm nay tinh thần của ai gia cũng kém, nhiều địa phương chiếu cố không đến, vạn hạnh có Hoàng hậu ở, mọi sự đều được chuẩn bị thỏa đáng, tuyệt đối không ra cái chê cười như vậy, đáng tiếc…Một chuyện Hậu vị này, Hoàng thượng tự mình cân nhắc đi.”

Hoàng đế bất công Lệ phi ngay cả hắn cũng hiểu được trong lòng, từ lúc giao phượng ấn cho Lệ phi sao, xử lý hậu cung mọi việc không được như xưa, Hoàng đế đối với cố Hoàng hậu cũng không quá yêu thích, nhưng ở khía cạnh chưởng quản hậu cung, Lăng hoàng hậu quả thật khiến cho mình bớt lo.

“Còn có một chuyện.” Thái hậu cười cười, “Đứa bé Lăng nhi kia là cực kỳ hiếu thuận, còn không thích nói ra, liền không thể nào làm cho ngươi thích, chuyện hôm qua thật sự là ủy khuất, ngươi hảo hảo trấn an đi, phụ tử thiên tính, còn có chuyện gì không giải quyết được.”

Hoàng đế gật đầu: “Sáng nay nhi tử liền phái người đưa không ít trân bảo đi Bích Đào uyển, ngợi khen Đại hoàng tử hiếu tư bất quỹ một phen.”

Thái hậu mỉm cười: “Nên là như thế.”

Hoàng đế lại cùng Thái hậu nói chuyện nửa ngày, lại thảo luận chính sự trên triều hôm nay việc không chọn được người nhậm chức Thống lĩnh kỵ binh dũng mãnh doanh, Tử Quân Hầu bước ra khỏi hàng đề cử Phiêu kị doanh Vệ Chiến, phụ thân Lệ phi Lại bộ thượng thư Chân Gia Hân đề cử Vũ lâm quân Phùng Đức, Hoàng đế do dự, sau lại định ra là Vệ Chiến.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.