Bạo Quân

Chương 88



“Như thế này có đau không?” Chử Thiệu Lăng giúp Vệ Kích đổi trung y, cẩn thận lưu ý vết thương trên người hắn, “Nếu đau lập tức nói với ta, miệng vết thương bị vỡ sẽ cần lập tức đổi dược.”

Vệ Kích gật đầu, giơ tay lên khiến Chử Thiệu Lăng dễ dàng giúp hắn, Chử Thiệu Lăng giống như đang đối mặt một kiện bảo bối sắp vỡ, sau khi thay đổi xiêm y lại lấy một cái gối mềm đặt phía sau cho Vệ Kích dựa, lại cầm một tấm chăn sạch sẽ đắp lên cho Vệ Kích, Vệ Kích rất nóng, nhịn không được lên tiếng: “Điện hạ, thần không lạnh, như thế này rất nóng….”

“Ngươi đang phát sốt, không thể xốc chăn.” Chử Thiệu Lăng nhẹ giọng dỗ dành hắn, “Chịu đựng một chút…. Ta sai người đưa cháo ngân nhĩ đến, chờ lạnh một chút liền ăn, ăn rồi ngươi sẽ không nóng.”

Chử Thiệu Lăng nhìn hắn khó chịu, trong lòng cũng không khỏi lo lắng, lúc này đi ra bình phong gọi ngự y tiến vào, hỏi: “Rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Bắt đầu từ hôm qua vẫn luôn phát sốt, các ngươi rốt cuộc có dụng tâm chữa trị hay không? Dược đắng như vậy không lẽ đều vô dụng!”

Ngự y khổ rồi: “Thái tử…. Trên người Phiêu Kị Tướng quân rất nhiều vết thương, mặc dù bang bó nhưng vẫn có một ít sẽ nhiễm trùng, không thể không phát sốt, may mắn thân thể Phiêu Kị Tướng quân rất tốt, không có quá nhiều trở ngại, chịu khó sống qua thêm vài ngày nữa sẽ tốt lên.”

“Vậy còn cần các ngươi làm gì?!” Chử Thiệu Lăng càng nghe càng sốt ruột, cái gì gọi là “sống qua thêm vài ngày”? Thật còn muốn Vệ Kích chết sao?

Ngự y hai mặt nhìn nhau, bọn họ bất quá chỉ mới nói vài câu, không nghĩ đến lại chọc giận Chử Thiệu Lăng, Vệ Kích ở bên trong nghe thấy cho chút sốt ruột, tính tình Chử Thiệu Lăng luôn không tốt, sau khi xảy ra chuyện này lại càng dễ nổi giận, chỉ cần có một chút không vừa lòng đã sinh khí, Vệ Kích khụ hai tiếng, cách bình phong nhẹ giọng: “Điện hạ…. Không phải điện hạ nói có cháo ngân nhĩ sao?”

Chử Thiệu Lăng vung tay cho lui ngự y, tự mình múc một chén cháo đưa vào, Vệ Kích vươn tay muốn cầm, Chử Thiệu Lăng lại tránh khỏi tay Vệ Kích ngồi xuống bên cạnh uy hắn, Vệ Kích ăn một chút, quả nhiên cảm thấy dễ chịu không ít, ăn hết sạch một chén cháo, hai ngày nay Vệ Kích vẫn luôn không ăn uống cái gì, Chử Thiệu Lăng thấy lần này hắn uống được hết một chén cháo, trong lòng cũng dễ chịu một chút, thấp giọng: “Ngươi thích ăn ta lại cho bọn họ làm, chỉ là thứ này tính hàn, thêm chút táo đỏ thì sao? Cản trở một ít tính hàn của ngân nhĩ, còn có thể bổ huyết.”

Vệ Kích gật đầu: “Hảo.” Chử Thiệu Lăng đem chén không đặt ở một bên, Vệ Kích kéo kéo tay Chử Thiệu Lăng, thấp giọng: “Điện hạ cũng nên ăn vài thứ hạ nhiệt, hai ngày này… điện hạ luôn luôn tức giận đâu, hôm qua vừa mới trách cứ dược đồng ngao dược, hôm nay lại giáo huấn ngự y, thần nhìn cảm thấy rất sợ.”

“Ngươi sợ cái gì?” Chử Thiệu Lăng mỉm cười, lấy dây vải giúp Vệ Kích buộc tóc, nhẹ giọng an ủi, “Ta cũng không phát giận với ngươi, chỉ là những người này thực sự rất ngu ngốc, cái gì cũng không thể làm, khiến người sốt ruột.”

Vệ Kích ôn hòa mỉm cười: “Bệnh đến như núi đổ bệnh đi như kéo tơ, sao có thể nahnh khỏi như vậy đâu? Hôm nay thần cảm thấy khỏe hơn rất nhiều, có thể thấy được ngự y cũng không bốc dược sai.”

Chử Thiệu Lăng cười khẽ: “Ngươi ngược lại rất hiền lành.”

Vệ Kích vốn bởi vì phát sốt mà sắc mặt có chút hồng, nghe những lời này đỏ ửng trên mặt lại càng lan đến vành tai, Chử Thiệu Lăng nhìn bộ dáng Vệ Kích giật mình, nhẹ nhàng nhu nhu vành tai mềm mềm cua 3hắn, nói: “Gia hữu hiền thê, như quốc hữu lương tướng, lời cổ nhân quả nhiên không sai.”

Vệ Kích bị Chử Thiệu Lăng trêu đùa chịu không được, ấp úng lên tiếng: “Bên ngoài còn có cháo sao? Thần muốn lại ăn một ít.”

Chử Thiệu Lăng cười cười không tiếp tục đùa Vệ Kích, xoay người cầm cháo đến tiếp tục uy hắn, lần này Vệ Kích chỉ ăn được một nửa đã ngừng, Chử Thiệu Lăng không hề để ý uống chết nửa chén cháo còn lại, Vệ Kích vội la lên: “Điện hạ!”

“Làm sao? Ngươi còn tiếc rẻ sao?” Chử Thiệu Lăng buông bát không, cởi ngoại bào nằm lên giường, để Vệ Kích tựa lên người mình, “Lại ngủ tiếp một lát đi, ngủ nhiều miệng vết thương mới nhanh lành.”

Vệ Kích chỉ vừa mới tỉnh được một canh giờ, làm sao có thể ngủ lại, nghĩ nghĩ thấp giọng: “Điện hạ, khi nào chúng ta mới rời đi?”

“Chờ đến khi ngươi có thể chịu được đi đường xóc nảy chúng ta lại đi.” Chử Thiệu Lăng ôm lấy Vệ Kích, từ từ siết chặt, “Không vội, đám người đại ca ngươi còn chưa giải quyết xong mọi chuyện ngoài kia đâu.”

Vệ Kích gật gật đầu: “Điện hạ, đại ca bọn họ…. hiện tại đã từ Phong Hòa trở lại đi?”

Chử Thiệu Lăng gật đầu: “Quả thật hôm nay nên trở lại, trong Phong Hòa có không ít địch nhân, có lẽ phải mất một ít thời gian.”

Vệ Kích do dự một lát, vẫn hỏi: “Điện hạ chuẩn bị xử lý những người Liêu Lương đó như thế nào? Phái đại thần đến thường trú Phong Hòa sao?”

“Không, trong Phong Hòa thành sẽ không còn bất kì ai sinh sống.” Ngón tay thon dài của Chử Thiệu Lăng nhẹ nhàng gõ mu bàn tay Vệ Kích, “Ta đã nói cho đại ca ngươi, đưa người Liêu Lương trở thành người Tây Di, toàn bộ đưa đến Vân Nam, ở đó vốn đã có không ít dị tộc, có lẽ bọn họ còn có thể tiếp tục sinh sống. Nguyên bản muốn đem tù binh đưa đến bên kia ta còn có chút lo lắng những người này gây chuyện thì làm sao, hiện tại không đáng lo, hiện giờ có nam có nữ, người Tây Di về sau sẽ ở nơi đó phát triển, từ thế hệ này đến thế hệ kia, thay Đại Chử ta khai khẩn ruộng hoang.”

Vệ Kích sửng sốt: “Kia Phong Hòa thành thì sao?”

“Không làm gì, khiến cho nó trống không như thế.” Chử Thiệu Lăng cúi đầu hôn môi Vệ Kích, “Đừng lại nói nhiều, ngủ.”

Nguyên bản Vệ Kích còn không ít chuyện muốn hỏi, nhưng Chử Thiệu Lăng lại cứ dầu muối không tiến, vừa dỗ vừa dụ hắn ngủ, lại còn đốt an thần hương, không bao lâu Vệ Kích chống đỡ không được lại thiếp đi.

Chử Thiệu Lăng cùng Vệ Kích nằm trên giường một lát mới rời đi đại trướng, một lúc sau, Vệ Chiến cugn2 các tướng sĩ từ Phong Hòa đuổi về, Chử Thiệu Lăng nghe được thân binh truyền lời trực tiếp truyền người vào đại trướng nghị sự, Vệ Chiến vừa bước vào, đầu tiên là hỏi tình hình Vệ Kích, mày Chử Thiệu Lăng nhíu lại: “Tuy nói là không có gì nguy hiểm… nhưng cũng không khá lên, hai ngày này còn thêm phát sốt, cũng ngủ nhiều hơn lúc thường.”

Vệ Chiến nghe không có nguy hiểm mới yên lòng, trầm giọng: “Đều dựa vào Đại Tướng quân tỉ mỉ trông nom, sức khỏe Vệ Kích rất tốt, chịu khó qua hai ngày hết sốt sẽ khỏe lại.”

Chử Thiệu Lăng nhu nhu ấn đường: “Hy vọng thế, chuyện ta phân phó ngươi thế nào? Tin tức do ai truyền ra?”

Nói đến đại sự, sắc mặt Vệ Chiến trầm xuống, tiến lên một bước thấp giọng: “Thần may mắn không làm nhục sứ mệnh, trước khi Liêu Lương vương tự sát kịp đuổi theo bắt lại, Liêu Lương vương chịu không được khổ hình đã khai, chuyện Vệ Kích, là hắn nghe… nghe một người đến từ bên kia bình vực nói với hắn.”

Tây Nam bình vực, là đất phong của Chử Thiệu Dương.

Chử Thiệu Lăng không giận mà cười: “Giống như cô nghĩ, quả nhiên là hắn…. Ngày đó ta quả thật nên trực tiếp giết chết súc sinh kia!”

“Đại Tướng quân bớt giận.” Việc Chử Thiệu Lăng cùng Chử Thiệu Dương không cùng một thuyền Vệ Chiến cũng biết, chỉ là không nghĩ đến đã đến tình trạng này, vừa nghĩ đến Chử Thiệu Dương thiếu chút đã hại chết đệ đệ, trong lòng Vệ Chiến cũng không khỏi dâng lên một cỗ tức giận, cưỡng chế hỏa khí tiếp tục nói, “Khi điện hạ vừa đến Khách Lạp Tạp Thập, người nọ cũng đã đuổi đến Phong Hòa, nói thẳng chỉ cần bắt được Vệ Kích, muốn cái gì Đại Tướng quân sẽ đưa cái gì, lúc đầu Liêu Lương vương không tin, sau lại dần dần nghe được… nghe được chuyện trong doanh trướng chúng ta, hắn nửa tin nửa ngờ, về sau chiến sự liên tiếp bại lui, lúc này Liêu Lương vương mới nghĩ đến biện pháp của người kia.”

Vệ Chiến ngừng một chút: “Biện pháp vây công Vệ Kích lần này, cũng là do người nọ dạy cho Liêu Lương quân, người này hiểu biết trận pháp thường dùng của chúng ta, chắc hẳn cũng là người Đại Chử.”

Chử Thiệu Lăng cười lạnh: “Không cần đoán, tất nhiên là Chử Thiệu Dương, trước kia vẫn luôn không làm gì hắn, lần này là hắn tự mình muốn chết, cô cũng không lại nương tay làm gì.”

Cho dù thế nào Chử Thiệu Dương cũng là huynh đệ của Chử Thiệu Lăng, Vệ Chiến dù có hận hắn đến đâu cũng không tiện nói cái gì, chỉ khuyên: “Sau khi Đại Tướng quân hồi triều sẽ là thời điểm quan trọng, động thủ lúc này… không khỏi phí sức.”

Trong mắt Chử Thiệu Lăng lộ mộ tia lệ khí, thản nhiên nói: “Không cần lo lắng, chờ sau khi đem chuyện ở đây xử lý rõ ràng ngươi theo ta về triều, để Liêm Du ở lại áp giải tù binh đi Vân Nam, lộ tuyến áp giải cần phải đi qua tây nam bình vực, đến lúc đó… thả ra vài tù binh, sau khi Chử Thiệu Dương chết chỉ cần đổ tội lên đầu địch nhân là được.

Vệ Chiến thầm khen một tiếng “Hay”, lại lập tức lo lắng: “Liêm Du… có thể tin sao, không bằng để thần….”

“Không cần, sau khi hồi triều còn có đại sự, ngươi phải trở về.” Chử Thiệu Lăng cười lạnh, “Liêm Du chỉ là ngụy trang, chân chính động thủ đều có người khác, hắn chỉ cần thả ra vài tù binh làm náo loạn bình vực là được, riêng chuyện ấy hắn còn có thể làm đến.”

Vệ Chiến nghĩ nghĩ gật đầu: “Như vậy quả thực là ngàn thỏa vạn thỏa.”

Trong mắt Chử Thiệu Lăng lóe lên một tia ngoan độc, đương nhiên không thể để cho Liêm Du động thủ, làm sao Liêm Du có thể biết được cách giết người nào ngoan độc nhất, hủy thi diệt tích như thế nào mới là tàn nhẫn nhất? Ngay cả thi thể của Chử Thiệu Dương, Chử Thiệu Lăng cũng không cần lưu lại, đây không phải là lần đầu tiên hắn dám làm hại Vệ Kích, trước kia không rảnh quan tâm, hiện tại chính mình lập tức muốn chấp chưởng đại quyền, làm sao còn có thể để lại hắn!

Chử Thiệu Lăng ngồi xuống, thấp giọng: “Sau khi tra hỏi xong có xử lý sạch sẽ?”

“Đã làm tốt, hoàng thất Liêu Lương tổng cộng một nghìn bảy trăm ba mươi hai người, toàn bộ treo cổ.” Nhớ đến trường hợp này ngay cả Vệ Chiến cũng có chút sợ hãi, trước khi đi Chử Thiệu Lăng đã từng dặn dò kỹ càng, “Sau khi dùng dây thừng trói chặt, toàn bộ treo lên tường Phong Hòa thành, trên thi thể đều có rải dược, kền kền sẽ không đến ăn, Liêu Lương… không, người Tây Di đều đã chuyển đi rồi, người khác cũng không dám tiến vào Phong Hòa thành, có lẽ… có thể treo được tám mươi, một trăm năm.”

Chử Thiệu Lăng vừa lòng mỉm cười: “Vậy đi, người dị tộc đi qua nhìn thấy… xem như một cái cảnh cáo, ngày sao có người hỏi đến cũng không cần kiêng dè, liền nói bởi vì Liêu Lương vương dám can đảm lấy Vệ Kích uy hiếp cô mới có kết cục như thế, cũng làm cho những người khác dài mắt nhìn xem, động đến Vệ Kích thì kết cục sẽ thế nào.”

Vệ Chiến cúi đầu: “Là.”

Chử Thiệu Lăng cầm lấy bản đồ Liêu Lương đặt trên bản tùy tay ném vào lò sưởi, ngọn lửa nháy mắt liếm lên, không bao lâu đã đốt sạch bản đồ, từ đó, quốc gia mang tên Liêu Lương biến mất trong dòng sông dài lịch sử, lưu lại chỉ là bộ tộc tây di ở phía nam tiếp tục sinh sống vài nghìn năm cùng tòa thành đã từng phồn vinh một thời giờ lại hóa quỷ thành, Phong Hòa thành.

Sau khi công đạo mọi chuyện, Chử Thiệu Lăng trở về đại trướng, bữa tối đã được đưa đến, Chử Thiệu Lăng mở ra thực hạp thoáng nhìn lại buông xuống, phóng khinh cước bộ đi qua bình phong, bên trong Vệ Kích vẫn còn ôm chăn ngủ say, Chử Thiệu Lăng đến gần dịch chăn cho Vệ Kích, Vệ Kích mơ màng mở mắt: “Điện hạ…..”

“Đánh thức ngươi….” Chử Thiệu Lăng mỉm cười, “Có đói bụng không? Bữa tối đã đưa đến, ăn xong lại ngủ tiếp?”

Vệ Kích gật đầu cẩn thận chống tay ngồi dậy, Chử Thiệu Lăng một bên lệnh không cho hắn cử động, một bên cẩn thận cầm một cái bàn nhỏ đến đặt trên giường, lại cầm thực hạp đến đặt lên, hôm nay Vệ Kích ngủ suốt một ngày, hiện giờ tỉnh táo không thiếu, cũng hạ nhiệt độ, Vệ Kích cầm thìa ăn cháo, cẩn thận nhìn sắc mặt Chử Thiệu Lăng, thấp giọng: “Ngày mai thần cùng điện hạ đi ra ngoài ăn đi, muốn động động…..”

Chử Thiệu Lăng nghĩ nghĩ gật đầu: “Đi, ngày mai nếu ngươi không lại phát sốt ta liền dìu ngươi ra ngoài đại trướng đi một vòng.”

“Tạ điện hạ.” Vệ Kích mỉm cười, nghĩ nghĩ nói, “Đại ca trở lại sao? Bên kia… thế nào?”

Chử Thiệu Lăng gắp cho Vệ Kích một khối thịt xông khói, dừng một lát: “Thế nào? Còn có thể thế nào? Nên giết giết, nên bắt bắt.”

Chử Thiệu Lăng ngẩng đầu, quả nhiên nhìn thấy một tia không đành lòng lướt qua trong mắt Vệ Kích, Chử Thiệu Lăng thầm than nhẹ, đồ ngốc này khẳng định lại bắt đầu đem chuyện này quy thành lỗi tại mình rồi, Chử Thiệu Lăng buông bát đũa xoa đầu Vệ Kích: “Đại ca ngươi đã an táng những người đó, về sau Phong Hòa thành cũng không còn người sinh sống, bọn họ… xem như có một nơi an thân.”

Quả nhiên Vệ Kích thoải mái không ít, nhẹ giọng: “Điện hạ nhân đức.”

Lừa được khi nào thì được khi đó đi, Chử Thiệu Lăng nói dối tuyệt đối tim không đập nhanh mặt không đổi sắc, sau khi hai người dùng bữa xong Chử Thiệu Lăng sai người thu thập, chính mình cầm quyển sách lên giường cùng Vệ Kích, Vệ Kích còn rất tỉnh táo, ngủ không được, vịn tay Chử Thiệu Lăng nhẹ giọng: “Điện hạ… thần có thể cũng đọc sách sao?”

“Không ngủ được?” Chử Thiệu Lăng khép sách, buông mắt nhìn Vệ Kích, “Đau không ngủ được sao?” W.e.b.T.r.u.y.e.n.O.n.l.i.n.e.c.o.m

Vệ Kích vội vàng lắc đầu: “Không đau, buổi chiều sau khi đổi dược cũng đã không còn đau, thần chỉ là ngủ không được.”

Chử Thiệu Lăng cầm một cái gối mềm đệm sau lưng: “Đọc sách dễ mệt nhọc, ngươi dựa vào ta nầm một lát, ta đọc cho ngươi, nhắm mắt lại.”

Trong lòng Vệ Kích ấm áp, gối lên chân Chử Thiệu Lăng, ngón tay thon dài của Chử Thiệu Lăng luồn qua tóc dài, nhẹ nhàng xoa ấn huyệt vị trên đầu Vệ Kích, Vệ Kích thoải mái nhắm nghiền hai mắt, Chử Thiệu Lăng cầm lấy một quyển thoại bản nhẹ giọng đọc thành tiếng……

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.