Bạo Quân

Chương 90



Hành trình trở về hoàng thành rất nhàm chán, trên người Vệ Kích có thương tích, Chử Thiệu Lăng luôn không cho hắn ra ngoài, mỗi ban ngày hành quân đều ở trong xe ngựa, ban đêm lại nghỉ ngơi ở lữ quán, ngay từ đầu vết thương trên người Vệ Kích chưa lành thì không nói, về sau, miệng vết thương đã hoàn toàn khép lại làm sao còn chịu nổi như vậy, mỗi ngày tựa cửa sổ xe ngựa nhìn tướng sĩ bên ngoài, hắn hận không thể ra ngoài cưỡi ngựa chạy hai vòng thống khoái.

“Ngoan ngoãn một chút, hiện tại ngươi cưỡi ngựa làm vỡ miệng vết thương thì làm sao?” So sánh với Vệ Kích, Chử Thiệu Lăng cho dù suốt ngày ở trên xe ngựa cũng bình tĩnh hơn nhiều, Chử Thiệu Lăng lật một trang sách, cũng không ngẩng đầu lên, “Không có việc gì làm liền đọc sách ăn điểm tâm.”

Một tráp chứa sách kia của Chử Thiệu Lăng, Vệ Kích đã sớm xem hết một lần, làm sao còn muốn xem lại, Vệ Kích bĩu môi ngắt một mẩu điểm tâm bỏ vào miệng, mới vừa ăn ngọ thiên, không phải rất muốn ăn cái gì, Vệ Kích chậm rãi nhâm nhi điểm tâm, thấp giọng: “Điện hạ, sau khi trở về, nếu hoàng thượng vẫn còn… vẫn cứ luôn như vậy, làm thế nào?”

Tuy rằng lời này rất bất kính, nhưng Vệ Kích quả thật có chút phát sầu hoàng đế luôn bệnh tật lại không có chuyển biển gì tốt, ngự y trong cung đều rất lợi hại, vạn nhất lại không cẩn thận lỡ tay…. Vệ Kích nuốt xuống điểm tâm, vậy điện hạ nhà hắn nên làm cái gì bây giờ?

Đồ thành sự lần này, Chử Thiệu Lăng cũng là tiền trảm hậu tấu, không phải không có khả năng chờ đến khi hoàng đế tỉnh táo lại sẽ cầm chuyện này đi chất vấn Chử Thiệu Lăng, vừa nghĩ đến chính mình gây họa cho Chử Thiệu Lăng, Vệ Kích càng lo lắng, Chử Thiệu Lăng lại một chút cũng không để trong lòng, thản nhiên nói: “Vẫn luôn như vậy thì cứ việc như vậy ngao đi, ta càng hy vọng hắn nửa chết nửa sống, nửa đời sau đều phải chịu giày vò….”

Vệ Kích mím môi, hạ giọng: “Vạn nhất sức khỏe hoàng thượng đột nhiên tốt lên đâu?”

Chử Thiệu Lăng buông sách trên tay mỉm cười: “Không có khả năng.”

“Như thế nào lại không thể? Hoàng thượng cũng không phải thật lớn tuổi, vạn nhất khỏe lên….” Nói thế nào thì đó cũng là phụ thân của Chử Thiệu Lăng, Vệ Kích không dám nói rất rõ ràng, “Lại hỏi tội sai lầm của điện hạ khi xuất chinh thì sao?”

Chử Thiệu Lăng cười cười xoa nhẹ đầu Vệ Kích: “Ta nói không có khả năng, không cần lo lắng, lại nói, hắn có thể tìm ra sai lầm gì của ta? Chẳng lẽ ta không nên tiêu diệt Liêu Lương? Chỉ mỗi việc công chúa Liêu Lương dám can đảm đến đại doanh ám sát, tội trạng này đã đủ để ta hạ lệnh đồ thành.”

“Vả lại hiện giờ bình định Liêu Lương cũng làm cho các tiểu quốc chung quanh muốn giở trò cũng phải ngẫm lại, có chịu được có ngựa của thiết kỵ Đại Chử hay không.” Chử Thiệu Lăng tựa trên gối mềm lười biếng, “Ta làm tốt như vậy, phụ hoàng không khen ngợi ta thì thôi, còn có khả năng hỏi tội ta sao?”

Chử Thiệu Lăng cầm sách tiếp tục đọc, thấp giọng: “Liền tính muốn trị tội ta… hắn cũng phải bò được ra khỏi giường đã.”

Vệ Kích không biết kế hoạch teip61 theo của Chử Thiệu Lăng, nhưng nghe lời Chử Thiệu Lăng nói, không hiểu sao lại an tâm rất nhiều.

Vệ Kích thật sự không có việc gì làm, nghĩ nghĩ lấy một hạp hạt dựa đặt trên bàn, lại đặt một cái bát sạch phía trước, cúi đầu chăm chú cắn hạt dưa, Chử Thiệu Lăng nhìn sách một lúc, lại ngẩng đầu đã thấy được nửa bát nhân hạt dưa , Chử Thiệu Lăng mỉm cười: “Này là cắn cho ai?”

Còn có thể cho ai? Vệ Kích khó được nghịch ngợm, cười cười: “Cho đại ca a.”

Chử Thiệu Lăng khẽ nhướng mày: “Ai?”

Vệ Kích không dám tiếp tục đùa, chỉ phải thành thật: “Cắn cho điện hạ.”

Chử Thiệu Lăng trực tiếp cầm bát ăn, ăn xong lại đưa bát không cho Vệ Kích, Vệ Kích ngoan ngoãn nhận lấy tiếp tục cắn hạt dưa, hai người một người cắn một người ăn, trong xe ngựa nhất thời trở nên yên tĩnh.

So với Chử Thiệu Lăng cùng Vệ Kích cực kỳ rảnh rỗi, tình hình trong cung rõ ràng càng rối loạn, trong Từ An điện, Thái hậu buông thìa, dùng khăn nhẹ lai khóe miệng, nhìn Chân Tư quỳ trên đất, chậm rãi lên tiếng: “Lệ tần… là tự mình treo cổ?”

Chân Tư cúi đầu: “Phải, đều do thần thiếp… chỉ nghĩ đến cô một người ở trong lãnh cung khó khăn, thiếp không đành lòng liền đem một ít điểm tâm đến muốn thăm cô một chút, ai ngờ….”

Hốc mắt Chân Tư đỏ lên, thấp giọng: “Cô vừa thấy thần thiếp liền luôn miệng hỏi hiện giờ hoàng thượng thế nào, Nhị hoàng tử thế nào, thần thiếp đều trả lời, cô lại khiến thần thiếp thay nàng cầu xin Thái hậu nương nương, thả nàng ra, chuyện này làm sao thần thiếp dám đáp ứng? Thần thiếp người nhỏ lời nhẹ, làm sao dám làm càn, cô liền mắng thần thiếp, còn vẫn luôn nói mình không còn cái gì có thể trông cậy vào, thần thiếp nhìn tâm tình cô không tốt nên trước tiên rời đi, ai ngờ… không bao lâu sau lãnh cung liền truyền tin nói cô đã mất, đây đều là lỗi của thần thiếp, thần thiếp không nên làm trái lệnh đến thăm cô….”

Nước mắt Chân Tư lã chã rơi: “Hiện giờ cung nhân đều truyền tai nhau là thần thiếp đi lãnh cung hại chết cô, lời này nói không sai, nếu khong phải thần thiếp đa sự, cô làm sao sẽ nản lòng thoái chí mà quy tây đâu? Thái hậu nương nương nhân từ, vẫn giữ lại tính mạng cho cô, kết quả lại bởi vì thần thiếp mà khiến cho mất mạng, đều do thần thiếp….”

Thái hậu hiền hòa cười, lệnh Tôn ma ma đỡ Chân Tư đứng lên, nhẹ giọng: “Hài tử ngốc, làm sao lại trách ngươi? Lệ tần dù sao cũng là cô ngươi, ngươi lo lắng mà đến thăm cũng là nhân chi thường tình, ai…. Thôi, Lệ tần thật là người hồ đồ, lại cứ như vậy mà buông xuôi, cũng làm cho người khác nghi ngờ ngươi, ngươi yên tâm…. Những lời đồn đó ai gia đã nghe, ai gia đã sai người trách phạt bọn nô tài lắm miệng, nhất định sẽ không để ngươi chịu oan, Lệ tần chính mình sợ tội tự sát, làm sao lại can hệ đến ngươi?”

Trái tim Chân Tư treo cao giờ phút này mới thả lỏng, may mắn lần này chính mình đoán đúng tâm tư Thái hậu, chuyện mình đi lãnh cung treo cổ Lệ tần, chắc chắn không qua khỏi mắt lão Thái hậu, mà sau đó Thái hậu xử trí chính mình như thế nào… liền đại biểu thái độ của Thái hậu với việc này, Thái hậu lần này lên tiếng bảo hộ chính mình, nghĩa là chuyện lần này đã làm đúng ý Thái hậu.

Sắc mặt Chân Tư tốt hơn rất nhiều, biết nghe lời phải mà nói: “Đa tạ Thái hậu nương nương anh minh, về sau thần thiếp chắc chắn sẽ tuân thủ quy củ, sẽ không lại dính vào thị phi.”

Thái hậu cười cười: “Này thì tính cái gì thị phi, ở trong cung lâu ngươi sẽ biết, có khi không phải là ngươi tìm thị phi, mà là thị phi tìm đến ngươi đâu, lúc này a, có muốn trốn cũng trốn không thoát, yên tâm, ngươi là đứa nhỏ thông minh, ai gia đều minh bạch trong lòng….”

Nữ nhân có thể sống sót sau vụ án Chân gia đương nhiên là người thông minh, nháy mắt Chân Tư đã hiểu được ý muốn của Thái hậu, cúi đầu: “Thần thiếp thụ giáo, về sau nếu thị phi thật sự có, thần thiếp đương nhiên sẽ tiếp nhận.”

Nụ cười của Thái hậu lại càng hiền hòa, vỗ vỗ bàn tay Chân Tư, cười: “Được rồi, chuyện lần này ủy khuất ngươi, người khác chỉ nói ngươi hại chết Lệ tần, sao lại không nói là sau khi ngươi đến, Lệ tần cố ý tự sát, cố ý vu oan giá họa cho ngươi? Cung nhân muốn nói gì liền có thể nói cái đó, nghe qua xem như thôi…. Ngươi yên tâm đi, hảo hảo dưỡng dục Lục hoàng tử, về sau… ngươi sẽ có thể sống ngày yên bình.”

Chân Tư triệt để yên tâm, gật đầu cười: “Này còn không phải nhờ vào Thái hậu nương nương che chở sao.”

Thái hậu mỉm cười, Chân Tư lại cùng Thái hậu trò chuyện một lúc, mới nói: “Lúc này có lẽ Lục hoàng tử đã tỉnh, thần thiếp trước tiên trở về nhìn xem.”

Thái hậu gật đầu: “Đi thôi, tiểu hài tử tuổi này dễ dàng đau ốm, bình thường nhớ cẩn thận để ý.”

Chân Tư vâng lời rời đi.

Tôn ma ma thu thập chén trà, dìu Thái hậu vào nội điện, Thái hậu tựa trên tháp quý phi, mỏi mệt xoa ấn đường, Tôn ma ma cầm mỹ nhân quyền nhẹ nhàng thay Thái hậu vỗ vỗ, thấp giọng: “Thái hậu nương nương… thật sự tin lời Chân tần nói?”

Thái hậu từ từ nhắm hai mắt, hơi mỉm cười: “Đương nhiên không tin.”

Ánh mắt Tôn ma ma tối lại, nhẹ giọng: “Vậy vì sao Thái hậu không thừa dịp này… trực tiếp giải quyết mọi chuyện? Chân tần dám can đảm dùng tư hình mưu hại phi tử khác, tội danh này là quá đủ rồi.”

Thái hậu lắc đầu: “Không cần, Chân Tư vừa thông minh lại thức thời, quan trọng nhất là nàng không có dã tâm, mẫu gia lại là tội thần, cũng xem như không có, nàng cũng không gây được song giá gì, chỉ có thể phụ thuộc vào ai gia, người như vậy có thể dùng, hơn nữa…. Lục hoàng tử có gia đình bên ngoại như thế, nếu lại không còn mẫu thân, chỉ sợ sẽ không sống được đến lúc trưởng thành, rốt cuộc vẫn là tôn nhi của ai gia, ai gia đành xem như không thấy.”

Thái hậu cùng Chân Tư nói chuyện một buổi trưa đã mệt mỏi, nói: “Vừa rồi đã ăn một chén tổ yến, ngọ thiện không cần, đỡ ai gia vào trong nghỉ một lát.”

Tôn ma ma vội vàng dìu Thái hậu đứng dậy, nhịn không được lại liên miên khuyên nhủ: “Hiện giờ sức khỏe Thái hậu càng không tốt, về sau ít phí tâm suy nghĩ một chút đi….”

Thái hậu cười tự giễu: “Ai gia là mệnh lo lắng, cả đời đều lo, nếu thật không để ai gia quan tâm cái gì, ai gia còn cảm thấy không được tự nhiên đâu…. Không có việc gì, chờ Lăng nhi trở về thì tốt rồi, ai gia đã sai người đi thúc giục, đứa nhỏ này cũng thật là, đánh giặc xong rồi thì nên trở về a, còn trì hoãn làm gì!”

Tôn ma ma cười: “Mới vừa rồi còn nói không lo lắng sẽ không được tự nhiên, lúc này đã ngóng trông Thái tử trở lại?”

“Ngươi làm sao hiểu được tâm sự của ai gia….” Thái hậu thở dài, “Không phải ai gia nóng lòng muốn Lăng nhi trở về xử lý chính sự, mà là….”

Thái hậu ngồi xuống, thấp giọng nói: “Ngươi xem tình hình hoàng đế hiện giờ… không tốt a, không biết khi nào liền chống đỡ không được, ai gia muốn cho Lăng nhi nhanh chóng trở về, lại nhanh chóng định ra hôn sự cho hắn, vội vàng một chút cũng không sao, nhưng nhất định phải đuổi kịp lúc hoàng đế còn có mặt! vởi vì ai gia luôn do dự không chừng đã rất ủy khuất đứa nhỏ kia, tuổi lớn như vậy, chẳng lẽ lại khiến hắn đợi thêm ba năm nữa hay sao? Lại nói, đều do ai gia tham lam, sớm tìm nữ hài nhi nhà khác thì tốt rồi, không phải chờ mấy nha đầu kia lớn lên, lại trì hoãn đến hiện tại….”

Tôn ma ma hiểu được vội vàng gật đầu: “Đúng vậy đúng vậy, nói thế không bằng trước tiên khiến Nội Vụ phủ chuẩn bị đi, đến lúc đó chỉ nói cho hoàng đế xung hỉ xung hỉ, lại đem việc này làm vô cùng náo nhiệt, cuối cùng cái gì cũng sẽ không bị chậm trễ.”

Thái hậu gật đầu: “Quả thật là ý ta.”

Trong lữ quán, Chử Thiệu Lăng lại nhận được một phong thư của Thái hậu, từ lúc ở thư của Chử Thiệu Đào xác định được Thái hậu phượng thể vô lo, Chử Thiệu Lăng đã yên tâm, không quá để ý đặt thư sang một bên.

Vệ Kích vừa tắm rửa lau tóc xong đi đến: “Trong cung đưa đến tin?”

Chử Thiệu Lăng trấn an mỉm cười: “Không có gì, bất quá là thúc giục chúng ta nhanh chóng trở về.”

Vệ Kích cầm thư tín nhìn xem không rõ hỏi: “Thái hậu sao lại vội vã như thế, chẳng lẽ trong cung có chuyện?”

Chử Thiệu Lăng cười không nói, không ngờ lần này hắn cùng Thái hậu nghĩ đến cùng một chỗ, bất quá Thái hậu là muốn tranh thủ đem hôn sự định ra trước khi hoàng đế chết, mà bản thân hắn lại muốn trước khi xác định phải đưa hoàng đế quy thiên.

Thái hậu cùng hắn, một người vô tâm một người hữu tâm, vô tâm được nhiên không sánh bằng hữu tâm.

Chử Thiệu Lăng kéo Vệ Kích cùng ngồi trên tháp, Vệ Kích sợ tóc chưa khô làm ướt xiêm y Chử Thiệu Lăng, một tay tóm gọn lại tóc, Chử Thiệu Lăng bật cười: “Tóc còn chưa khô dâu, ngươi buộc lại làm gì?”

Chử Thiệu Lăng cầm khăn vải giúp Vệ Kích lau khô tóc, thuận tay xoa nắn vành tai bị nước nóng ửng hồng của Vệ Kích, tâm tình rất tốt, lần này hảo phụ hoàng của hắn giúp hắn đại ân đâu, người khác hắn đều không thèm quan tâm, nhưng Thái hậu nơi đó lại không thể từ chối, một cái giữ đạo hiếu ba năm quả thực có thể giảm rất nhiều phiền toái.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.