Bạo Quân

Chương 92



Trong Vệ phủ, Vệ lão thái thái cùng Khương phu nhân ôm lấy hai người Vệ Kích Vệ Chiến khóc lớn một hồi, vài cái a di của Vệ Kích cũng phải dỗ dành an ủi nửa ngày mới bình ổn cảm xúc, Vệ Kích đỡ Vệ lão thái thái ngồi xuống, cười: “Căn bản không bị thương cái gì, tổ mẫu đừng nghe lời người bên ngoài nói này kia.”

“Sao lại có thể không bị thương?” Vệ lão thái thái xoa nước mắt, không ngừng vỗ lưng Vệ Kích, lớn tiếng, “Có phải là thiếu tay thiếu chân thì mới tính là bị thương? Hai cái tiểu nghiệp chướng các ngươi cùng lên chiến trường, nếu vạn nhất có chuyện gì xảy ra, còn không phải muốn mạng ta sao…..” Lão thái thái lại vừa nói vừa khóc lên, mọi người lại vội vàng an ủi.

Khó khăn an ủi lão thái thái, Vệ Kích quay đầu nắm tay Khương phu nhân, nhẹ giọng: “Mấy ngày nay thái thái thế nào? Ta nhờ điện hạ đưa thư bình an về nhà, thái thái có đọc qua?”

Khương phu nhân dùng khăn tay lau khóe mắt, gật đầu: “Có đọc, bình thường nhớ các ngươi sẽ gọi nha đầu đến đọc đọc mấy phong thư kia cho ta, tâm tình khó chịu mới tốt một chút.”

Vệ Kích liên thanh an ủi: “Đều là lỗi chúng ta, khiến cho nương lo lắng.”

Khương phu nhân lắc đầu, đột nhiên nói: “Đúng rồi, sau khi công chúa sinh hài tử, người của phủ Thái tử đưa đến hai phần hậu lễ, nói một phần là cho trưởng tử của ngươi, đây là chuyện gì?”

Nói đến chuyện này, Vệ lão thái thái cũng nghi hoặc hỏi: “Phải a, còn chưa kịp hỏi ngươi đâu, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Đến tặng lễ cũng không phải Vương công công hay đến kia, ta cùng thái thái của ngươi cũng không dám hỏi kỹ càng, chẳng lẽ là người phủ Thái tử đưa nhầm?”

Vệ Kích nghe, do dự không biết nên giải thích thế nào, Vệ Chiến dừng một lát mới nói: “Không sai… là ta thương nghị cùng Vệ Kích, đưa thứ tử cho hắn làm con thừa tự.”

Lời vừa nói ra, đại sảnh lập tức trở nên yên tĩnh, hai huynh đệ này là muốn cái gì? Chỉ có một mình Khương phu nhân biết rõ hơn người khác một phần, nhắm hai mắt, này tất nhiên là chủ ý của Thái tử.

Nên như thế nào nói cho gia nhân, Chử Thiệu Lăng đã từng dặn dò Vệ Chiến, Vệ Chiến chậm rãi nói: “Lần này Vệ Kích vừa ở trận chiến đầu tiên liền lập được đại công, khi đó Thái tử đã dâng một phong tấu chương thỉnh ban thưởng đưa đi hoàng thành, về sau, Vệ Kích lại liên tiếp lập công, không thể không phong, Thái tử liền nói muốn theo lệ cũ của tiền triều, ban ân hậu nhân, phong trưởng tử Vệ Kích làm Trường Bình hầu, nhưng mà Vệ Kích vẫn chưa có nhi tử, sau khi thương nghị… quyết định đem thứ tử của ta đưa cho hắn làm con thừa tự, sẽ không cô phụ ân điển của Thái tử.”

Sua khi mọi người hiểu được,đều rất vui mừng, Vệ Kích âm thầm thở ra một hơi, gật đầu: “Phải, Tống tướng quân Tống Hoành Song của tiền triều năm đó, nhiều lần chinh chiến đều lập kỳ công, tiên đế vì khen ngợi Tống tướng quân mà phong trưởng tử của Tống tướng quân làm Vũ An hầu.”

Vệ lão thái thái thực vui vẻ: “Tổ tông phù hộ! Đứa nhỏ nhà chúng ta vừa mới đầy tháng đã trở thành Hầu gia!”

Khương phu nhân cũng không nghĩ đến Chử Thiệu Lăng sẽ hào phóng như vậy, vui vẻ nói: “Đứa nhỏ này… sau ngươi lại không nói sớm!”

Vệ Kích cười cười: “Nhờ điện hạ theo phong hỏa quân đưa thư bình an về nhà đã là trái lệnh, không thể lại tiết lộ chuyện trong quân. Lại nói… hiện giờ thánh chỉ ban thưởng còn chưa ban xuống đâu, còn chưa chắc chắn.”

“Thái tử đều nói như thế thì còn gì không ổn? Hiện giờ hoàng đế đều….” Vệ lão thái thái cười cười chống tay lên trán, nàng quá mức cao hứng, thiếu chút nữa đã nói lời khi quân, “Hiện giờ còn không phải Thái tử nói cái gì thì là cái nấy sao, ai u…. Đứa nhỏ kia thật sự là mệnh tốt a….”

“Hai hài tử đã đặt tên chưa?” Vệ Chiến vẫn luôn băn khoăn chuyện này, “Sức khỏe thế nào?”

Khương phu nhân mỉm cười: “Làm sao đặt tên, phụ thân ngươi không ở, huynh đệ các ngươi lại chưa trở về, ta cùng lão thái thái suy xét, vẫn quyết định chờ các ngươi trở về rồi tính, nói nửa ngày, mau mau đi nhìn công chúa cùng hài tử, Kích nhi cũng đi theo xem đi.”

Hai người đáp ứng liền vội vàng đi sân phía tây, Phức Nghi nghe nói Vệ Chiến trở lại, đã sớm ở bên trong chờ, lại nghe nói Vệ Kích tới vội vàng sai người đón hai người vào phòng có lò sưởi ở phía đông, lại để bà vú ôm hai hài tử đến.

Hai hài tử vừa ngủ, bị quấy tỉnh, lại thấy người lạ liền khóc lên, Vệ Chiến cười cười: “Nghe tiếng khóc là biết sức khỏe thực tốt a.” Vệ Kích trước tiên hỏi ai là lão Đại ai là lão Nhị, bà vú cười đáp, Vệ Kích vội nhận lão Nhị bế lên, không biết là bát tự hợp nhau vẫn là thế nào, đứa nhỏ kia vừa nằm trong lòng Vệ Kích không bao lâu đã ngừng khóc, ngốc ngốc nhìn Vệ Kích, hai bàn tay nhỏ bé vỗ vỗ mặt Vệ Kích, trong lòng Vệ Kích một mảnh nhu hòa, cười: “Thật là đứa nhỏ dễ dụ…”

Hai huynh đệ ôm hài tử xem xét một hồi lâu, không bao lâu sau bù vú của Phức Nghi đến gọi Vệ Chiến, Vệ Kích cười nói: “Không quấy rầy đại ca cùng công chúa tâm tình, lúc này có lẽ điện hạ đã hồi phủ, ta đi về.”

Vệ Chiến gật đầu: “Mấy ngày nay chỉ sợ sẽ bận rộn, thương thế của ngươi còn chưa lành hẳn, chính mình cẩn thận chút.”

Vệ Kích đáp ứng đi rồi.

Vệ Chiến để bà vú ôm hài tử vào trong phòng, chính mình lại đi buồng lò sưởi phía tây, Phức Nghi đang ngổi ở tháp quý phi, thấy Vệ Chiến đến vội lại gần cẩn thận nhìn một lần, Vệ Chiến mỉm cười: “Công chúa yên tâm, chỉ có vài vết thương nhỏ, không có việc gì.”

Phức Nghi cúi đầu, hốc mắt ửng đỏ, bà vú của Phức Nghi tự giác mang theo các ma ma nha hoàn lui xuống.

Vệ Chiến quay đầu thấy mọi người đều đi xuống, tiến lên một bước đem người kéo vào lòng, nhẹ giọng dỗ dành: “Không phải ta đã trở về sao, khóc cái gì? Là Vệ Chiến ta thực xin lỗi ngươi, lúc ngươi lâm bồn lại không thể kề bên chăm sóc…..”

“Không trách ngươi.” Phức Nghi lắc đầu, nhỏ giọng nức nở, “Chuyện đánh giặc ngươi làm sao có thể thay đổi, ta là vui mừng, các ngươi rốt cuộc bình an trở về, ngươi cùng Đại ca vừa đi không lâu, Nhị ca liền dâng một mâm trái cây độc cho phụ hoàng, suýt nữa khiến phụ hoàng mất mạng, lúc ấy trong hoàng thành loại lời đồn gì đều có, ngươi không biết… ta không hiểu cái gì, nghe người khác nói cái gì cũng đều sợ hãi….”

“Trách ta, trách ta….” Vệ Chiến không ngừng an ủi, “Chiến sự vội vàng, ta cũng không thể tùy ý truyền tin về nhà, cũng làm cho ngươi mất công lo lắng…. Yên tâm, có Thái tử ở đây, người khác cũng không thể làm nên chuyện gì.”

Phức Nghi dùng khăn lau nước mắt, gật đầu: “Ta hiểu, vừa rồi… ma ma ở trước viện mơ hồ nghe thấy chuyện đưa hài tử làm con thừa tự, này….”

Vệ Chiến đem lý do vừa nói với lão thái thái cùng Khương phu nhân lại lặp lại một lần: “Chúng ta đã thương lượng rồi, hài tử vẫn do ngươi nuôi nấng, chỉ là thay đổi xưng hô mà thôi, đứa nhỏ này đưa cho Vệ Kích làm con thừa tự, không chỉ đơn giản là kế thừa tước vị, về sau Thái tử tất nhiên sẽ xem trọng hắn.”

Phức Nghi nghe được chuyện đưa làm con thừa tự vuốn rất lo lắng, lúc này biết được là ý định của Chử Thiệu Lăng, còn nhấn mạnh hài tử vẫn do nàng nuôi dưỡng, lúc này mới yên tâm, gật đầu: “Nếu như vậy, cũng tốt, ta chỉ lo lắng một việc, nếu sau này Vệ Kích cưới vợ sinh con, nếu… nếu muốn thu hồi tước vị, vậy phải làm sao?”

Vệ Chiến thầm nghĩ nếu Vệ Kích thật sự có thể cưới vợ sinh con, làm sao Chử Thiệu Lăng còn phải tốn nhiều công sức như vậy an bài việc này, Vệ Chiến nghĩ nghĩ, không khỏi trả lời có lệ: “Chuyện này sẽ không xảy ra, lại nói, chuyện này có thánh chỉ viết rõ, làm sao có thể đổi? Ngươi yên tâm đi.”

Phức Nghi nghĩ nghĩ gật đầu: “Nếu các ngươi đã thương nghị tốt thì được rồi. Ngươi… một lần này chịu không ít thương tích đi?”

Vệ Chiến khó được trêu đùa một hồi: “Công chúa cởi xiêm y ta nhìn xem, không phải sẽ biết sao?”

Phức Nghi đỏ mặt sẵng giọng: “Đều đã làm cha, lại càng ngày càng không biết xấu hổ….”

Vệ Chiến nắm chặt mười ngón tay mảnh khảnh của Phức Nghi, nhẹ giọng: “Biết xấu hổ cái gì, ba tháng này ở chiến trường… chỉ cần rảnh rỗi lại sẽ nhớ đến ngươi, nhớ đến hài tử.”

Sắc mặt Phức Nghi thoắt cái đỏ ửng, hai vợ chồng son lâu ngày gặp lại, đều có không ít lời muốn nói….

Vệ Kích đi tiền viện nói chuyện với lão thái thái cùng Khương phu nhân một lát mới rời đi. Vừa bước ra đại môn, Vệ Kích đã thấy một chiếc xe ngựa của Vương phủ dừng ở cách đó không xa, Vệ Kích vội vàng đi đến, người đánh xe đúng là xa phu của Chử Thiệu Lăng, xa phu thấy Vệ Kích vội vàng tiến lên đón: “Vệ đại nhân muốn hồi phủ sao?”

“Ân.” Vệ Kích gật đầu, lên xe ngựa, “Thái tử đã trở về chưa?”

Xa phu gật đầu: “Đã trở lại… được nửa canh giờ đi, biết Vệ đại nhân trở về Vệ phủ liền hỏi Vương tổng quản có xe đưa đi hay không, nghe nói là không liền vội vàng sai tiểu nhân đến chờ đón đại nhân.”

Vệ Kích nghe vậy liền lấy một khối bạc trong hà bao đưa cho xa phu, an ủi: “Sợ là điện hạ đã quát mắng các ngươi đi, sau khi ta ra khỏi cung liền trực tiếp trở về Vệ phủ, các ngươi đương nhiên không biết, đương nhiên sẽ không truyền xe, tính tình điện hạ không tốt, các ngươi chịu khó bao dung.”

Xa phu không dám nhận, liên tục từ chối: “Không không, chúng ta làm sao có thể thấy được Thái tử, có nghe giáo huấn cũng là các quản sự đại nhân phía trên gánh vác….”

Vệ Kích hiểu rõ cười cười: “Quản sự bên trên đã nghe giáo huấn, quay đầu lại không khỏi trút giận lên người các ngươi, nói thế nào chuyện này đều là vì ta, bạc này ngươi cứ cầm đi.”

“Đa tạ Vệ đại nhân, đa tạ Vệ đại nhân….” Xa phu liên tục cúi người cảm ơn, xoay người lại đánh xe chạy về Vương phủ, trên đường còn không ngừng cách một tầng màng nói với Vệ Kích, “Vệ đại nhân quả nhiên là người hiền hòa, trước kia tiểu nhân chỉ nghe qua các quản sự đại nhân nói qua đại nhân ngài tính tình thật sự rất tốt, hiện giờ gặp, quả nhiên lời đồn không sai.”

Vệ Kích mỉm cười: “Nguyên bản ta cũng chỉ là thị vệ bên người điện hạ, khó khăn của đại gia ta cũng có biết được ít nhiều, chỉ là điện hạ từ nhỏ ở trong cung cẩm y ngọc thực lớn lên, khó khăn của hạ nhân cũng không hiểu được, hơn nữa tính tình hắn có chút nóng nảy, không khỏi khiến cho người ta cảm thấy không dễ hầu hạ, kỳ thật, tiếp xúc một thời gian, sẽ thấy điện hạ là người rất tốt.”

Xa phu liên tục đáp ứng, không bao lâu đã đến Tần Vương phủ, Vệ Kích vừa xuống xe đã được người đón đi vào.

Vệ Kích trực tiếp trở về tẩm điện thay thường phục, ở trong, Chử Thiệu Lăng đã sớm chờ, thấy Vệ Kích liền cười: “Gặp con ngươi?”

“Đã gặp.” Vệ Kích cười cười đến gần, “Thân mình xương cốt nhìn rất rắn chắc, ngày nào điện hạ rảnh rỗi cũng đi nhìn xem đi, đứa nhỏ rất khiến người thích.”

Chử Thiệu Lăng cười khẽ gật đầu: “Sức khỏe tốt là được, ta còn lo nếu là song sinh hài tử sẽ yếu ớt hơn bình thường đâu…. Người trong nhà thế nào?”

Vệ Kích gật đầu: “Đều tốt, cuyện cho làm con thừa tự đại ca đã nói rõ ràng, người trong nhà nghe đến chuyện phong tước đều rất cảm kích, còn dặn dò ta nhớ cố gắng vì điện hạ làm việc, báo đáp đại ân của điện hạ đâu.”

Chử Thiệu Lăng không quá để ý cười cười, nghĩ một hồi, đột nhiên nói: “Nhìn xem… ngay cả người nhà ngươi cũng biết ngươi nên cố gắng làm việc cho ta đâu.”

Chỉ một câu nói đột nhiên bị Chử Thiệu Lăng thoắt cái thay đổi ý nghĩa, vốn Vệ Kích còn đang muốn thay áo đổi thường phục, nghe đến đây cũng không dám tiếp tục cởi, Chử Thiệu Lăng đi đến ôm thắt lưng Vệ Kích thấp giọng cười: “Không tiếp tục đánh giặc, Phiêu kị Tướng quân muốn báo đáp cô vương như thế nào nha?” Bạn đang

Mặt Vệ Kích thoáng đỏ, nhỏ giọng: “Điện hạ, các nàng còn ở bên ngoài đâu….”

Chử Thiệu Lăng quay đầu nhìn thoáng qua, trong tẩm điện vẫn còn vài nha hoàn đứng thị lập, Chử Thiệu Lăng lại nhìn Vệ Kích cười khẽ: “Ở bên ngoài làm sao? Ngươi có chuyện gì muốn nói với ta mà phải giấu người?”

Moỗi khi Chử Thiệu Lăng thấy Vệ Kích một bộ nơm nớp lo sợ khiến người ngoài nghe thấy, đều cảm thấy thú vị cực kỳ, cố ý đùa hắn: “Ngày thường lúc đi ngủ cũng có bao nhiêu đó người đứng bên ngoài thị lập, hiện tại sao lại không dám để người nghe thấy? Ân?”

Da mặt Vệ Kích làm sao dày bằng Chử Thiệu Lăng, bởi vì hắn bị thương, đã rất lâu rồi hai người chưa thân thiết, Chử Thiệu Lăng vì thế lại càng thích dùng những lời này đùa hắn, nhưng mà bình thường trên xe ngựa không có người ngoài, đùa giỡn thì thôi, cũng không ai thấy, bây giờ trở về Vương phủ, trong trong ngoài ngoài không biết bao nhiêu người, nói cái gì đều sẽ có người nghe được, nha hoàn hầu hạ bên ngoài, tuổi cũng chỉ xấp xỉ Vệ Kích, làm sao có thể để những cô nương này nghe thấy Chử Thiệu Lăng tán tỉnh hắn đâu, Vệ Kích càng nghĩ càng xấu hổ, thấp giọng cầu xin: “Điện hạ đừng phá, thần còn có việc đâu.”

“Việc gì?” Chử Thiệu Lăng cúi đầu sủng nịch hôn hôn vành tai Vệ Kích, nhẹ giọng nỉ non, “Hôm nay miệng vết thương có ngứa không?”

Vệ Kích nhẹ lắc đầu: “Từ hôm qua đã không còn ngứa, huyết già cũng đã lột gần hết, có lẽ đã hoàn toàn khỏi hẳn, điện hạ…. thần muốn thay thường phục.”

“Hoàn toàn khỏi hẳn?” Chử Thiệu Lăng thấp giọng cười, “Vậy, đêm nay có phải nên ‘báo đáp’ ta hay không?”

Vệ Kích buông mi mắt không nói, Chử Thiệu Lăng lại hôn hôn môi Vệ Kích một lúc mới thả người: “Không nói lời nào, ta xem như ngươi đáp ứng.”

Vệ Kích mím môi, trốn đi thay thường phục.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.