Bắt Được Anh Rồi Nhé

Chương 9



Macy bước vào buồng tắm. Cô thấy hoang mang hơn khi đọc lại những dòng chữ thô bỉ trên tường. Trong lúc cuống cuồng chà bông tắm lên những con chữ ấy, cơn hoảng loạn làm tai cô ỳ đặc. Nước và xà phòng chẳng làm được gì. Nhưng khi cảm giác sợ hãi bò lên lưng cô như đàn nhện độc, cô biết rằng nếu cô để cho mình bị nỗi sợ hãi khống chế nghĩa là cô để tên khốn ấy thắng. Như vậy thà nổi điên còn hơn. Hắn sẽ không thể thắng được.

Cô điều chỉnh nhiệt độ của nước tắm, đứng dưới làn nước nóng và mong chờ mình được thư giãn – mong chờ rằng mình sẽ tin là Billy đang bình an vô sự. Liệu bây giờ nó có ở cùng Ellie không? Ngộ nhỡ đặc vụ James nhận xét đúng thì sao? Ngộ nhỡ Ellie đã tiếp tay cho tên Tanks trốn trại thì thế nào?

“Chẳng có lý nào,” cô đã bảo Baldwin.

“Anh cũng nghĩ thế,” anh nói, rồi lại đưa ra hàng loạt lý do thuyết phục cô không nên đi làm. Cô cũng đã nêu một loạt lý do cho cô thấy cô không đi không được.

“Lúc nào em cũng bướng bỉnh thế à?” Anh gắt.

“Không. Vì cuối tuần tôi còn cứng đầu hơn cơ.”

Anh thần mặt như thể không biết làm thế nào để đối phó với cô. Thật lòng mà nói, Macy cũng không biết làm thế nào để đối phó với anh. Cô còn không hiểu vì sao Baldwin lại quan tâm đến cô làm gì. Cô sửng sốt khi anh kể hết với cô cuộc trao đổi giữa anh và James. Jake tin cô từ bao giờ vậy nhỉ?

Chẳng phải cô phàn nàn gì, nhưng – thôi được, cô đang phàn nàn đấy. Cô không muốn quý mến người đàn ông này, nhưng khổ nỗi cô thích anh mất rồi. Nếu anh bắt đầu tin cô, thì cô chỉ còn chút xíu xíu nữa thôi là cô sẽ tin anh mất. Và tin tưởng một người sẽ dẫn đến phụ thuộc vào người đó. Cô đã cay đắng học được rằng phụ thuộc vào đàn ông là tự đưa mình vào thế giới khổ đau. Cứ nhìn mẹ cô thì biết ngay thôi.

Mười lăm phút sau, tươi tỉnh sau khi tắm táp và quyết định tránh cả tên sát nhân lẫn viên cảnh sát to cao đẹp trai, cô mặc bộ đồng phục cửa hàng Papa’s Pizza rồi vào phòng khách. Baldwin đang ngòi trên ghế bành vội đứng lên.

“Em sẽ làm thế thật à?”

“Nếu ‘làm thế’ có nghĩa là đi cướp nhà băng thì không đâu, tôi đã cân nhắc kỹ rồi. Tôi thấy mình không thạo trong việc đối phó với cảnh sát cho lắm.”

Anh nhíu mày không hiểu.

Cô cũng cau màu nhìn lại anh. “Tôi phải đi làm đây.”

“Nghỉ làm tối nay đi.” Jake nghiến răng nói.

“Thế còn ngày mai, tối mai thì sao? Thế lỡ tháng này các anh vẫn chưa bắt được hắn thì sao nào?” Cô nghĩ đến chuyện bị ông Prack cho nghỉ việc, rồi hết tiền trang trải cuộc sống hàng ngày, rồi khóc hết nước mắt và cuối cùng là dọn về ở với Ngoại. Suy cho cùng con gái nào cũng giống mẹ nên chuyện hai mẹ con ôm nhau sụt sịt suốt ngày không còn là viễn cảnh quá xa vời. “Tôi sẽ không sao đâu mà. Với lại, tôi nghe đặc vụ FBI ấy có bảo ai đó rằng anh ta cá là Tanks đã cuốn gói khỏi Hoa Kỳ rồi.”

“Lỡ James đoán sai thì sao? Em đã đọc những thông điệp hắn sơn đầy nhà em chưa? Đó chẳng phải thơ tình đâu nhé.”

“Đó chỉ là từ ngữ thôi mà,” Macy đáp. Can đảm giả tạo còn hơn chẳng còn chút can đảm nào. “Tôi cảm ơn anh vì thứ này,” cô khoát tay chỉ tấm ván ép anh đóng ốp lên cửa kính vỡ,” và vì anh đã ở đây đêm qua. Mà xin nói thêm là tôi không hề nhờ anh làm.”

Anh véo véo sống mũi mình. “Bên CSI muốn quay lại đây lần nữa để lấy dấu vân tay. Anh bảo họ là sẽ có người ở nhà.”

“À, cái người mà anh nói ấy cũng phải đi làm chứ. Thôi, anh cứ tự nhiên như ở nhà nhé.” Cô chỉ vào bếp. “Trong tủ lạnh có bia đấy.” Cô chỉ tay ra cửa. “Làm ơn khóa cửa rồi hẵng về. Tạm biệt.”

Cô sắp ra khỏi cửa thì nghe tiếng anh nói. “Cô ấy đang ra khỏi nhà.” Giọng anh nghe như anh sắp nổi giận đùng đùng. “Anh chắc chắn phải làm đấy nhé.”

Macy đi giật lùi lại hai bước và trở lại phòng khách. Choáng ngợp bởi vẻ đẹp trai quá đỗi của anh chàng trung úy Baldwin, cô phải vất vả mới nhớ ra lý do khiến mình quay lại. “Ai chắc chắn phải làm gì thế?”

Jake nóng nảy gấp máy lại. “FBI sẽ theo dõi em.”

Cô vén hết tóc vào trong vành mũ. “Chẳng phải vì Tanks nên họ mới theo dõi tôi, phải không? Họ tưởng tôi biết chỗ Billy chứ gì?”

Baldwin nhún vai. “Sao cũng được. Chẳng lẽ em khờ đến nỗi không muốn họ giúp? Chẳng lẽ em ngốc đến mức không còn biết sợ là gì?”

Mình sợ chứ, cô thầm tự nhủ, nhưng mình sẽ không để tên khốn ấy thắng được. “Nếu không đi làm, tôi sẽ bị mất việc,” cô nhắc cho anh nhớ. Mà nào có sai. Ông Prack sẽ mừng húm nếu tóm được cơ hội đuổi việc cô. Sẽ không bao giờ có chuyện đó đâu. “Với lại, dường như tất cả mọi người đều tin hắn đi thật xa rồi, chỉ có anh là không nghĩ thế thôi.”

****

Billy đứng chờ bên ngoài ngôi nhà không người suốt ba tiếng đồng hồ, dõi theo bóng chiều ngày một tối dần và chờ tên Tanks ló mặt ra. Hắn ở đâu thế nhỉ? Phải chăng Bradon đã xạo về địa chỉ này.

Sốt ruột thở hắt ra, Billy rê đầu lưỡi khắp môi dưới. Mùi máu vẫn chưa tan hết. Mace nói đúng. Cậu phải bỏ thói quen cắn môi đi. Năm hai tay thật chặt, Billy thề quyết tâm bỏ tật xấu ấy. Cậu sẽ không tiếp tục hành động ngu xuẩn nữa.

Thành xe xung quanh chỗ cậu ngồi như đang co bóp nghẹt lấy cậu. Billy chuồn khỏi xe và lom khom lủi vào bóng tối đang trùm xuống ngôi nhà. Nếu vào được bên trong, biết đâu cậu sẽ tìm được manh mối dẫn đến chỗ Tanks đang ẩn náu. Tiếng bước chân cậu vang lên trên con phố trống trải.

Ánh sáng lấp lánh vàng từ mặt trời chuyển dần sang màu xám. Lưng áp vào tường nhà, Billy luồn tay vào trong áo sơ mi và nắm chắc khẩu súng. Đầu cậu đặc cứng sợ hãi khi Billy hé mắt nhìn qua cửa sổ. Lúc trước sợ có người ở nhà nên Billy đã kiểm tra rồi, nhưng cẩn tắc vô áy náy mà. Cẩn tắc vô áy náy. Tanks sẽ không lưỡng lự khi giết cậu đâu. Billy chỉ hy vọng là mình nhanh tay bắn chết tên khốn ấy trước.

Áp má vào tấm cửa sổ lạnh lẽo, cậu nhìn sàn nhà bếp trải simili bong tróc và chiếc bàn bằng gỗ thông sứt sẹo. Khi không nhìn thấy ai và chỉ nghe tiếng tủ lạnh ro ro, cậu đánh bạo nâng cánh cửa sổ lên. Khung cửa nặng trịch không hề nhúc nhích.

Cậu đến bên cửa chính và cầm lấy quả nắm cửa, xoay nhẹ. Cậu mở cửa, tiếng bản lề khô dầu kêu kẽo kẹt. Billy bèn đứng phắt lại, lắng nghe và nín thở chờ đợi. Thời gian như ngừng trôi. Tiếng ro ro của tủ lạnh hình như to hơn lúc nãy. Một giọt mồ hôi lăn trên trán cậu. Liệu cậu có đủ can đảm để giết Tanks không đây?

Billy đi qua nhà bếp, vào phòng khách. Cả căn nhà bốc lên mùi vớ thối như thể trong nhà này chỉ có đàn ông ở. Phụ nữ luôn biết giữ nhà cửa thơm tho. Ellie cũng thơm. Đúng là Billy khó lòng gạt cô gái khỏi tâm trí.

Chút ánh sáng nhá nhem hắt từ cửa sổ đủ cho Billy còn trông thấy được. Một hộp bánh pizza nằm chỏng chơ trên bàn nước. Nghĩ đến việc Macy phải giao pizza cho những gã như tên Tanks, ruột gan Billy thắt lại. Cậu lại nghĩ đến việc gọi điện cho anh cảnh sát Baldwin ấy. Và cậu cũng cần gọi cho cả Ellie nữa.

Cạnh hộp bánh pizza có một hộp diêm in hình cô gái lõa lồ ở mặt ngoài. Dòng chữ GIRL GALORE in ngang trước hộp. Quán bar có nhiều em phục vụ ngực to. Có lần Billy và một trong mấy thằng bạn từng lẻn vào đó bằng thẻ căn cước giả.

Ở cuối bàn có tập giấy viết và dòng số điện thoại to tướng được viết nguệch ngoạc. Billy nhắc ông nghe và quay số.

“Quán Girl Galore đây,” đầu bên dây kia trả lời.

Billy cúp máy.

Girl Galore ư? Tên Tanks có ở đó không? Billy vừa dợm bước ra cửa thì bức màn im lặng bất thường níu chân cậu lại. Cậu đi xuống cuối hành lang. Phòng ngủ thứ nhất chỉ có một chiếc giường và một đống quần áo bẩn. Cậu bước sang phòng ngủ thứ hai. Trong phòng tối đen.

Billy dùng báng súng nhấn công tắc đèn. “Chết mẹ!” Cậu nhảy lùi lại nhưng không quay mặt đi. Không thể quay được. Cổ họng nhột nhạt, đắng nghét. Trên nền nhà là một thanh niên năm ngửa, hai mắt trợn ngược. Vô hồn. Cổ hắn ta bị rạch ngang, và máu, rất nhiều máu, chảy ướt đẫm tấm thảm màu be. Mùi tử khí nồng nặc xông vào mũi Billy.

Billy ôm bụng bạy ra ngoài phòng khách và nôn thốc nôn tháo lên thảm nhà. Khi trong bụng không còn gì để nôn, cậu nhìn thấy cuốn sổ điện thoại vẫn còn mở trên ghế sô pha. Cậu chớp mắt và nhìn số điện thoại ai đó đã dùng bút đỏ gạch dưới. Papa’s Pizza.

*****************

“Cậu chết mê chết mệt cô nàng rồi phải không?” Donalson hỏi.

“Cậu cứ cầm tấm kính cho tớ, đừng hỏi nhiều.” Jake quỳ trong phòng khách nhà Macy và lúi húi thay tấm kính vỡ. CSI vừa gọi, họ nói đã tìm được nhiều dấu vân tay và dấu giày rất rõ nên họ sẽ không cần quay lai nữa. Họ vẫn chưa có kết quả giám định. Mà Jake có phải cần đến bằng chứng về kẻ nào đó đã làm việc này đâu.

Không giống như đặc vụ James và đội phản ứng nhanh vùng Gulf Coast, Jake không tin rằng chỉ cần xịt sơn lên tường nhà Macy cũng làm tên Tanks mãn nguyện lắm rồi. Nhất là khi hắn rõ ràng còn định làm nhiều trò hơn thế. Hắn không phải là người bỏ cuộc dễ dàng. Jake nhớ lại lý do vì sao anh phải tống hắn vào tù.

“Cậu có thể trả tiền cho người ta đến sửa nhà, cậu biết chứ?” Donaldson gợi ý.

“Gì đây? Cậu lại sợ bị bẩn tay chứ gì?”

Donaldson cáu kỉnh lườm anh. “Cô ấy không biết là cậu đã bỏ công làm, phải không?”

Jake xịt hợp chất gắn kinh quanh khung cửa. “Tớ chỉ định giúp cô ấy một tí thôi mà.” Đội của James không chịu trách nhiệm bảo vệ Macy toàn thời gian, nên cô ấy đành phải chịu đựng anh vậy. Jake không hề thấy phiền. Vấn đề là, Macy lại không có cảm giác giống anh.

Donaldson chăm chú quan sát thao tác của Jake. “Cậu học gắn kính ở đâu thế?”

“Tổ chức nhân đạo Habitat.”

“Cậu làm việc cho họ ư?” Donaldson ngạc nhiên.

“Tớ là tình nguyện viên.” Con trai mục sư dòng Baptist thường xuyên tham gia các phong trào tình nguyện mà. Chẳng phải bây giờ anh cũng đang làm công tác tình nguyện, cặm cụi như một thành viên tổ chức Bác Ái gắn kính cửa sổ hộ Macy đó sao? Dù không có sự cho phép của cô ấy?

Ôi quỷ thật, Donaldson nói đúng. Anh đã mê mẩn cô rồi. Nhưng này, cô đã bảo anh cứ tự nhiên như ở nhà cơ mà. Vậy là đàn ông trong nhà, khi nhà cửa có gì hỏng hóc, anh sẽ..

“Cậu đã gặp tổng thống Carter bao giờ chưa?” Donaldson hỏi vu vơ.

“À, tháng nào tớ chẳng rủ ông ấy đi ăn trưa,” Jake trả miếng.

“Thế à? Ông ấy cũng là bạn của bố tớ đấy.”

Jake liếc lên bảo. “Tớ vừa mỉa mai thôi mà.”

“Ồ.” Im lặng kéo dài khi Jake vẫn cặm cụi làm. “Tớ ngạc nhiên khi cậu không đi theo cô ấy.”

“Khi James biết Macy sẽ đến chỗ làm, anh ta quyết định cho người theo sát Macy có lẽ sẽ hữu ích vì rất có thể Billy sẽ tìm cách liên lạc với cô ấy.” Nếu Jake không ngại Macy chống đối mình, anh đã nhất quyết đòi làm người canh chừng Macy rồi.

“Vậy ra lúc nãy cậu gọi James à? Cả hai lần ư?”

Phải, anh đã gọi cho đặc vụ FBI ấy. Anh chỉ muốn đảm bảo rằng anh ta không lơ là công việc.

“Ừ thì tớ thích cô ấy đấy,” cuối cùng Jake cũng thú thật với Donaldson. “Thế thì đã sao nào?” Anh lùi ra ngắm nghía khung cửa. “Trừ phi chính cậu cũng phải lòng Macy.”

“Này, tớ đã rút lui ngay sau cái lườm cảnh cáo ấy rồi còn gì,” Donaldson đáp.

Jake đã gắn xong cửa kính. Hài lòng vì Donaldson đã rút lui, vì Macy sẽ bình an vô sự và vì công việc gắn cửa kính của anh vừa hoàn thành mỹ mãn, anh thoải mái đứng khoanh tay trước ngực. Liệu việc gắn cửa kính có giúp anh được điểm thưởng với Macy hay cô lại trách anh vượt quá giới hạn đây? Điểm thưởng thì tuyệt quá rồi. Anh biết chính xác mình sẽ sử dụng điểm ấy vào việc gì.

“Giờ ta làm gì đây?” Donaldson hỏi.

“Cậu có biết dùng cọ sơn không?” Jake xách thùng sơn Kilz lên.

“Cậu đùa chắc? Cậu định sơn cả nhà của cô ấy nữa à?”

“Không phải sơn toàn bộ nhà đâu. Chỉ dùng sơn lót phủ lên chữ viết bậy thôi. Sao vậy, mới có tí việc vặt mà đã ngại rồi à, cậu bé Vàng?”

Donaldson với lấy lon sơn. “Thôi tớ giúp. Nhưng chỉ vì sáng này cậu mua đồ ăn sáng cho tớ thôi đấy.” Cậu ta làu bàu.

“Vậy tớ nghĩ giờ không phải lúc dại dột khai rằng bánh ấy tớ mua cho Macy nhưng cô ấy không ăn đâu nhỉ.”

Cả hai phá lên cười và trải bạt hứng sơn xuống sàn nhà rồi cùng quét sơn lên tường.

Sau năm lần nhúng cọ vào thùng sơn, Jake nhìn lên hỏi bạn. “Chắc chắn cậu chán làm thế này lắm nhỉ?”

“Tại sao chán? Tại tớ đang giúp cho cái thằng bạn đáng thương được lấy điểm với nàng thay vì tự thử vận may của chính mình ấy à?”

“Ừ,” Jake cười ngoác mang tai. “Cậu thấy thế nào về chuyện ấy?”

“Tớ mới về đồn một tháng. Với lại tớ chưa quen ai cả?” Donaldson buông cọ xuống và lấy chai bia họ vừa lục được trong tủ lạnh.

“Đừng nói với tớ là cậu cả thẹn đấy nhé?”

“Không. Tớ chỉ hơi kén bạn tí thôi.”

Một giờ sau, hai người đã sơn kín hết những chữ bậy. Jake lấy thêm cho mỗi người một chia bia nữa. Anh sẽ phải mua đồ trả lại cho tủ lạnh của Macy, nhưng thực ra anh cũng đã định làm thế từ trước rồi. Anh thả người lên ghế tựa, đối diện với Donaldson ngồi trên ghế sô pha. Ký ức về lúc ngắm Macy nằm ngủ trên ghế lấp đầy tâm trí anh. Cơn nôn nao mong đến lúc được gặp cô tối nay làm bụng dưới anh rạo rực.

Không muốn lại bắt đầu vơ vẩn theo hướng ấy, anh đưa ra thêm một câu hỏi khó cho cậu bé vàng. “Lớn lên trong nhung lụa giàu sang là như thế nào ấy nhỉ?”

Donaldson nhướn một bên mày lên và nói cụt ngủn. “Tuyệt vời.” Chỉ có thế và Donaldson không nói thêm câu nào nữa.

“Vậy ra cả người giàu có và nổi tiếng cũng có thời thơ ấu không vui.”

Donaldson lừ mắt nhìn anh. “Sao cậu lại nói thế?”

“Nếu đúng như người ta đồn đại, cậu thừa mứa tiền bạc muốn học đến bằng nào chả được. Tớ đoán việc cậu quyết định làm cảnh sát là một cách quẳng trả những mơ mộng bằng cấp ấy vào mặt cha mẹ cậu thôi.”

Ánh mắt sắc lạnh của Donaldson cho Jake biết anh đã đụng chạm đến nỗi đau tinh thần của cậu ta. “Gì đây? Cậu đang tìm cách cứu rỗi linh hồn tớ và ngăn tớ thôi không bất kính với cha mẹ nữa à, đúng không cậu con trai mục sư dòng Baptist? Tớ cũng nghe người ta nói này nói nọ về cậu đấy.”

Jake ngả người trên ghế nệm bọc da. “Vậy huề thôi. Ai nói với cậu bố tớ là mục sư thế?”

“Ai mà chẳng biết. Người ta bảo rằng cậu không bao giờ đi lễ nhà thờ nhưng vẫn cầu nguyện trước khi phải dùng đến súng”

“Chẳng phải ai cũng thế ư?” Jake nhấc chai bia lên.

Donaldson nhìn chai bia trong tay. “Chúng ta đều nên làm thế.” Cậu ta im lặng một thoáng rồi nhìn đồng hồ. “Mấy giờ Macy đi làm về thế?

“12h đêm.”

“Cậu định chờ đến tận lúc ấy cơ à?”

Jake cười. “Thế cậu tưởng từ chiều tới giờ tớ làm không công chắc?”

“Thế cậu tin là sửa chữa hỏng hóc vặt trong nhà sẽ giúp cậu được ngủ với nàng ư?”

“Không. Chỉ giúp tới công đoạn hôn hít thôi.”

Họ lại cười vang. Macy có vẻ không thuộc tuýp phụ nữ thích nhảy ngay lên giường với đàn ông. Về mặt này, Jake cũng không muốn nàng thay đổi.

Anh nhìn bốn bức tường và quyết định chia sẻ mối nghi ngờ với Donaldson. “Cậu còn nhớ mấy vụ trèo tường bẻ khóa nhà riêng trong đó bọn trộm cũng dùng sơn đỏ không?”

Đồng sự của anh ngạc nhiên. “Cậu cho rằng vụ này có liên quan đến chúng à?”

“Tớ không biết nữa. Ý là, Tanks thì ở trong tù. Tớ cũng biết hắn chủ mưu trong vụ vẽ bậy lên nhà Macy, nhưng …” Nhiều ý tưởng dồn dập đến trong tâm não anh. “Có lẽ tên nào giúp hắn trong vụ này cũng từng dính mấy vụ kia.”

“Nghe có vẻ rắc rối đấy,” Donaldson gật gù.

Điện thoại di động của Jake đổ chuông. Anh bảo, “Chính vì thế tớ mới không đề cập chuyện này với nhóm của James.” Đoạn anh trả lời điện thoại. “Alo?”

“Baldwin hả?” Stan, bạn anh bên chuyên án giết người gọi đến. “Cậu đã gọi tớ. Có chuyện gì nào?”

“À, tớ định nhờ cậu giúp thay kính cửa sổ ấy mà. Nhưng tớ tìm được người khác giúp rồi.”

Stan khịt mũi. “May mà lúc ấy tờ không nghe máy được. À này,…” Bạn anh đổi giọng hỏi. “Cậu nói gì với nhóm thanh tra bên đồn Clear Lake về chuyện cái xác chết trôi không đầu chưa đấy?”

“Chúng tớ có trao đổi,” Jake thừa nhận.

“Tốt. Vậy bây giờ cậu đang ở đâu? Hết giờ làm việc rồi. Hay nõi là cậu đang đi chơi với cô nào đó đi. Nghe cậu ở nhà hoài, tớ chán lắm.”

Jake liếc sang Donaldson đang cầm cuốn sách trên góc tường nhà Macy lên xem. “Có thể không lâu nữa đâu.” Nếu anh không bị cô nàng đang ám chỉ đá đít chỉ vì cô gắng giúp nàng.

Anh kể vắn tắt cho Stan nghe vụ nhà Macy bị đột nhập và bị xịt sơn. Anh cũng đề cập đến những chi tiết trùng hợp của vụ này với những vụ trộm cướp nhà riêng có liên quan đến việc dùng sơn đỏ.

“Macy có phải cô em bắt chước Monroe nhưng có giọng nói the thé không thế?” Stan hỏi.

“Không. Cô ây là chị của một trong những phạm nhân vượt ngục.”

“À, ra vậy. Chúc cậu may mắn với gia đình ấy nhé.”

Jake từ biệt, cúp máy rồi quay sang Donaldson. “Stan Anders thuộc ban hình sự Án mạng đấy.”

Donaldson gật đầu và lại tò mò nhìn chồng sách trên bàn. “Macy đang đi học à?”

“Ừ.” Jake nhớ lúc trước cô có nhắc đến thi cử gì gì đó. Thốt nhiên anh nhận ra rằng anh biết quá ít về cô. Nhưng không sao, anh đã lên kế hoạch sửa lỗi ấy rồi. Sau ba giờ tới, khi cô đi làm về ấy.

“Vậy ra cô nàng đang học để trở thành người nhổ cây sống trồng cây chết đây.” Donaldson giơ cuốn sách giáo khoa về luật hiến pháp lên cho anh xem.

Nhảm thật. Điều đó giải thích bài diễn văn về quyền công dân của nàng đây. Luật sư không phải loại người Jake ưa thích gì lắm. Nhưng rồi anh nhớ đến nụ cười, nhờ tài đối đáp sắc sảo và dí dỏm, cộng với thân hình của cô gái, toàn bộ con người ấy lại làm cho anhc ảm nhận mình được đầy đủ trở lại. Chắc có lẽ không phải luật sư nào cũng xấu.

Donaldson đứng lên nhìn xuống quần Jean lấm tấm sơn của mình. “Nhìn xem, thôi tớ đã dùng hết chỉ tiêu lao động chân tay của ngày hôm nay rồi.”

“Đúng là con nhà giàu,” Jake trêu. Anh cũng đứng dậy. “Cảm ơn cậu về tất cả nhé.”

“Cỡ nào cũng giúp cho bạn được lên giường.” Donaldson ngần ngừ, “nói thực là tớ cũng thích làm mấy việc này mà.” Vừa dợm bước ra cửa, cậu ta ngoái đầu nói với. “Sáng mai tớ muốn ăn bánh quy với phô mai.”

******

Macy đỗ xe trước cửa kiểm soát dẫn vào khu cao ốc căn hộ cao cấp và nhấn số nhà có đặt bánh Pizza trong lần giao cuối cùng trong ngày. Cô đã dùng tiền của mình trả tiền bánh ấy cho cửa hàng để khi nhận thanh toán xong, cô chỉ việc đến thẳng ngân hàng nộp tiền và không phải quay lại tiệm nữa. Do tiết kiệm được chút thời gian công với hôm nay cô được nghỉ sớm hơn mọi ngày, Macy định ghé thăm Ngoại và mẹ mình. Nếu cô không nguôi lo lắng cho Billy thì chắc chắn bà và mẹ cô cũng thế. Dù cô chẳng vui vẻ gì khi phải nghe mẹ khóc lóc, nhưng gia đình phải sát cánh bên nhau – nhưng chỉ được hai miếng khăn giấy thôi đấy.

“Tôi đến giao bánh pizza đây,” Macy nói vào điện thoại ngoài cổng an ninh. Có tiếng o o và cửa tự động mở. Macy chạy xe vào trong.

Cô cho xe chạy đến tòa nhà cao ốc thứ hai rồi đỗ lại. Đến khi ra khỏi xe rồi, cô mới nhớ có nhân viên FBI đang giám sát. Khi quay lại xem cái đuôi của mình có kịp vào cổng với cô không, Macy thấy anh ta đã chậm chân; chàng đặc vụ đang đứng cạnh cổng sắt và tức tối quát nạt om sòm.

Macy vẫy tay dè bỉu. “Chắc là nhân viên FBI nên tu dưỡng thêm cả kỹ năng bám đuôi lẫn cách cư xử nữa thôi,” Macy lầm bầm, nhớ lại những lời bình luận khó nghe của anh ta về khả năng lái xe của cô khi anh ta hộ tống cô giữa những lần đi giao hàng. Macy đã định lùi xe ra cổng cho anh ta vào. Nhưng cô chỉ vào đó một thoáng rồi ra ngay thôi mà.

Hai phút sau, cô ra xe với năm đô la tiền boa. Cô nhìn quanh xem cái đuôi của mình có tìm được cách vào bên trong khu phức hợp chưa, nhưng hình như anh ta không vào được; chiếc bốn chỗ chẳng thấy đâu. Ra khỏi khu nhà, Macy lái quanh một vòng để xem anh ta có đợi cô bên ngoài không. Chẳng thấy gì. Macy đành chạy thẳng đến nhà Ngoại. Chẳng phải lỗi của cô khi làm mất dấu anh ta. À đúng hơn là lỗi không hoàn toàn thuộc về cô. Với lại, có lẽ giờ này tên Tanks đã nửa đường đến Mexico rồi. Cô chỉ không hi vọng là Billy không đi cùng hắn.

*****************

Jake về nhà lấy túi đựng mấy bộ quần áo và đồ dùng cá nhân và tắm táp qua loa. Thuyết phục Macy cho anh ở lại sẽ không dễ dàng gì, nhưng nếu anh đã gom đồ đến sẵn thì biết đâu Macy sẽ dễ xiêu lòng nhượng bộ hơn. Mặc dù cái ý tưởng là Macy sẽ nhượng bộ trong bất cứ chuyện gì thật rất xa vời. Vì lý do ấy, anh cũng nhét thêm tấm chăn mỏng và gối vào hàng ghế sau của xe.

Phải. Anh đã mê mệt.Mà chuyện này không phải vì anh là thành viên của hiệp hội Bác Ái. Chuyện này là về một người đàn ông mong muốn được bảo vệ một người đàn bà. Là về việc khiến cô phải cởi hết quần áo – tất nhiên là nếu cô cũng muốn như thế.

Quay lại nhà Macy, anh cuộn mấy tấm vải lót sàn hứng sơn quăng vào garage. Anh sẽ còn dùng lại chúng khi anh giúp cô sơn phủ lớp hôm nay.

Anh lục túi lấy mấy ổ khóa mới. Không, anh vẫn không quên tay chồng cũ cố tình giữ chìa khóa nhà cô. Sau khi nhanh chóng thay một lúc mấy ổ khóa trong nhà, anh vào nhà tắm. Lúc trước anh đã thấy những câu bỉ viết đầy bốn bức tường. Giờ đây khi nhìn đọc chúng, anh không thể tin Macy đã tắm trong này.

Anh cạo gần hết sơn đỏ trong đó. Khi anh ra khỏi phòng tắm, chuông điện thoại của Macy đổ hồi. Máy ghi âm tự động trả lời. Anh nghe thông điệp cô ghi lại, “Xin chào. Tôi là Macy..” Giọng cô nghe mới quyến rũ làm sao.

“Macy, cha Luis đây. Ta không muốn gọi lại làm phiền con nhưng ta muốn bàn với con về chuyện con sẽ thay thế xơ Beth. Ta biết con đang lo chuyện ấy sẽ ảnh hưởng thế nào đến cuộc sông của mình nhưng ta đảm bảo con sẽ làm được. Nhà thờ đang cần con, Macy. Chúa đang cần con đấy.”

Cái gì? Jake nhớ lại lời nhắ tối qua. Phải chăng Macy…? Chẳng lẽ anh đang thèm muốn một cô gái sắp thề nguyền phụng sự Chúa? Không đời nào! Cô từng có chồng, từng li dị. Thế rồi anh nhớ ra mình có đọc đâu đó rằng nhà thơ dòng Cơ Đốc đang thiếu nữ tu và giáo sỹ trầm trọng.

Ngồi phịch xuống ghế, anh bất giác đưa tay lên vuốt tóc. Dù không thích cạnh tranh, Jake vẫn thừa sức xử lý các diện cạnh tranh bình thường – nhưng anh không định chống lại cả Giáo hội Công giáo. Trước khi anh nghiêm túc tiến xa hơn trong quan hệ giữa hai người, anh phải bàn kỹ đến vấn đề này.

Anh vừa đứng lên thì chuông di động của anh reo. Rút nhanh điện thoại áp lên tai, Jake không thể ngăn được hình ảnh Macy mặc áo chùng của nữ tu đang dấy lên bực dọc trong giọng mình. “Tôi nghe đây?”

“Anh Jake Baldwin phải không ạ?” một giọng nam hỏi.

“Anh tìm đúng người rồi đấy. Ai hỏi vậy?”

“Em là Billy Moore.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.