Bắt Được Rồi, Vợ Ngốc

Chương 35: Em sẽ phạt anh!




-“Vĩnh Kỳ…”-Ái Hy bất giác lùi về phía sau một bước, ngạc nhiên chỉ về phía chàng trai vừa xuất hiện ở cửa phòng.-“Tại sao anh lại ở đây?”

Lúc này, Vĩnh Kỳ đang khoác lên mình một bộ vest đen hệt như những tên cận vệ trong tổ chức Knight, cả ánh nhìn và phong thái cũng thay đổi một cách bất bình thường…

Đây vốn không phải cách ăn mặc thường thấy ở Vĩnh Kỳ…

Dường như chỉ Ái Hy có thái độ ngỡ ngàng đến thế khi Vĩnh Kỳ bước vào…

Hoàn toàn ngược lại với Ái Hy, Minh Vỹ vẫn tỏ vẻ dửng dưng và đưa đôi mắt vô cảm lặng lẽ quan sát từng cử chỉ của cô vợ ngốc…

-“Thiếu gia gọi tôi đến.”-Một câu trả lời cứng nhắc như đã được lập trình từ trước vang lên, Vĩnh Kỳ lúc này trông như một tên cận vệ thực sự, hoàn toàn không hề có chút biểu cảm nào ngoài những ánh nhìn sắc bén…

Cả người Ái Hy bắt đầu run lên từng hồi, đầu óc trở nên trống rỗng, không thể nghĩ được bất cứ điều gì cả…

Những mảng ký ức về cái ngày định mệnh cuối cùng Ái Hy được trông thấy Vĩnh Kỳ một lần nữa lại được tái diễn trước mắt…

Khoảnh khắc khẩu súng từ tay Minh Vỹ bị Vĩnh Kỳ giằng lấy, sau đó lại chĩa thẳng về phía mình lại được viễn cảnh thêm một lần nữa trong tầm nhìn vô định của Ái Hy…

Ái Hy lại vô thức lùi thêm một bước, nét mặt tái dần lộ rõ vẻ thất thần vô hạn định…

Tại sao chỉ cần trông thấy gương mặt kia, vết thương lòng tưởng chừng như đã được khép kín lại trở nên vô cùng đau đớn, như bị thêm một nhát dao khác cứa nhẹ vào nơi hiện hữu nỗi đau đã được quên lãng theo thời gian khiến nó trở về với cơn đau nhức tột cùng…

Minh Vỹ nhíu mày nhìn hành động bất thường của Ái Hy, ánh mắt kia đang dần đậm nét hơn tia nhìn của sự kinh hãi và đau đớn…

Đưa tay nắm nhẹ lấy tay Ái Hy, Minh Vỹ dùng một lực vừa đủ kéo Ái Hy về phía mình, rồi lại vòng tay ôm Ái Hy vào lòng, hôn nhẹ lên mái tóc dài bồng bềnh trong ánh nắng buổi sớm…

-“Bắt đầu từ hôm nay, hắn sẽ có nhiệm vụ bảo vệ em khi anh vắng mặt.”-Minh Vỹ nhắm hờ đôi mắt, cảm nhận mùi hương nhẹ nhàng của mái tóc Ái Hy, vòng tay dần siết chặt hơn.

Ái Hy dường như chẳng nghe thấy gì, vẫn đưa mắt nhìn về phía Vĩnh Kỳ, đôi mắt trong sáng đang thấp thoáng chút tia nhìn sợ hãi…

-“Đi học đi, trễ rồi.”-Minh Vỹ khẽ thở dài, đôi mắt vừa khép lại cũng đến lúc phải mở ra, vòng tay đang ôm lấy Ái Hy cũng dần nới lỏng, sau đó đẩy nhẹ người Ái Hy đứng lên, tiện tay kéo theo cả Ái Hy đứng dậy.

Ái Hy cúi gầm mặt, đưa bàn tay nắm nhẹ lấy vạt áo Minh Vỹ, cả người vẫn run lên từng hồi.

-“Em sao thế?”-Hàng lông mày trên gương mặt điển trai của Minh Vỹ cũng dần nhíu chặt lại, nhìn Ái Hy khó chịu, đưa tay gạt nhẹ tay Ái Hy ra, gằn giọng.-“Anh bảo em đi đi!”

Nếu cứ kéo dài tình trạng đôi co này mãi, có lẽ Minh Vỹ sẽ không kìm chế được mà tham lam giữ Ái Hy lại bên cạnh mình, không cần suy nghĩ gì đến những phiền toái sẽ mang đến cho Ái Hy mất…

Nhưng bàn tay kia vừa bị gạt ra một giây, sau đó lại lập tức nắm chặt áo Minh Vỹ hơn, gương mặt xinh xắn kia cũng dần tối sầm lại.

Ái Hy lúc này cũng không thể nhận định được mình đang và đã làm gì, chỉ biết vô thức thực hiện những gì bản năng cho là đúng…

Và Ái Hy thật sự không muốn đi với Vĩnh Kỳ, vì Vĩnh Kỳ mang đến cho Ái Hy cảm giác chán ghét và ghê sợ…

-“Đưa cô ấy đến trường.”-Minh Vỹ nhìn Vĩnh Kỳ ra lệnh, tiếp tục gạt bàn tay nhỏ bé kia ra.

Vĩnh Kỳ gật nhẹ đầu, sau đó bắt đầu cất bước đến gần cô gái bướng bỉnh kia…

Đột ngột Ái Hy ngẩng mặt lên nhìn Minh Vỹ, mím nhẹ đôi môi hồng như cánh hoa anh đào và nhìn Minh Vỹ với một ánh mắt “nảy lửa”…

Hành động tiếp theo là đôi tay kia nắm chặt vạt áo hơn…

Sau nữa là một lực tiếp xúc từ bên dưới…

Ái Hy dồn tất cả sự căm phẫn vào lực từ bàn chân, tiếp theo nhấc lên và đạp mạnh lên chân Minh Vỹ…

1s…

2s…

3s…

Sau hành động “tầm cỡ” của Ái Hy, cả không gian như ngừng lại, ngay cả Vĩnh Kỳ cũng dừng bước…

Tĩnh lặng…

Đôi mắt mang sắc màu hổ phách đặc trưng nhìn chằm chằm vào bàn chân “đáng yêu” của Ái Hy, nét mặt dần tối lại.

-“Em thích dùng hành động thay lời nói?”-Khoé môi Minh Vỹ nhếch lên, từng từ từng chữ được chất giọng lạnh lùng gằn xuống, đôi mắt vẫn dán chặt vào nơi vừa xảy ra lực tác động.-“Thế thì anh phải phạt em!”

-“Không cần anh phạt! Em sẽ phạt anh!”-Ái Hy lập tức phản bác lại, sau đó vòng tay lên cổ Minh Vỹ kéo mạnh xuống, đồng thời hôn nhẹ lên môi Minh Vỹ.-“Đi học với em!”

Ái Hy buông Minh Vỹ ra, sau đó nắm lấy tay áo Minh Vỹ lay lay, đưa đôi mắt “ngây thơ” chớp chớp nhìn Minh Vỹ…

-“Anh đã nói rồi, hắn sẽ thay anh bảo vệ em.”-Minh Vỹ nói đều đều, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc của Ái Hy, trên gương mặt vô cảm đang nở một nụ cười dịu dàng.-“Ngoan, đi đi, trễ rồi.”

-“Cô Ái Hy, tôi sẽ đưa cô đến trường.”-Vĩnh Kỳ không biết đã đứng bên cạnh cả hai từ lúc nào, lên tiếng nối tiếp câu nói của Minh Vỹ, sau đó cầm lấy chiếc balô của Ái Hy bước đi.

Đã biết trước rằng cả Minh Vỹ và Ái Hy thân mật là chuyện thường thấy, nhưng tại sao khi được tận mắt trông thấy cảnh ấy thì trái tim Vĩnh Kỳ chợt thắt lại?

Phải rồi…

… vì thứ tình cảm đơn độc ấy vẫn chưa hề phai nhạt, thậm chí còn mãnh liệt hơn khi trông thấy gương mặt tựa thiên sứ ấy…

-“Tại sao lại là Vĩnh Kỳ?”-Ái Hy ngước mặt lên, nhìn Minh Vỹ nghi hoặc.-“Tại sao anh lại bảo anh ta theo bảo vệ em? Và tại sao anh ta lại trở thành người của tổ chức? Sao anh lại không thể đến trường?”

-“Vì hắn sẽ không bao giờ động đến em.”-Phớt lờ những câu hỏi còn lại, Minh Vỹ chỉ trả lời duy nhất một câu ngắn gọn… có những chuyện Ái Hy không thể và không cần biết…

Ái Hy nheo nheo mắt nhìn Minh Vỹ, sau đó hậm hực bước ra khỏi phòng theo Vĩnh Kỳ, không quên lườm Minh Vỹ một ánh nhìn oán hận.



Ái Hy bước vào cổng trường với dáng vẻ dửng dưng và kênh kiệu hằng ngày, dường như ở gần Minh Vỹ đã giúp Ái Hy học được cách tạo khoảng cách với mọi người…

Vĩnh Kỳ vẫn lặng lẽ bước theo sau, đưa tay đeo cặp kính đen trông đúng chất mafia…

Đã trải qua một quãng thời gian khá dài để Vĩnh Kỳ học cách xử sự của những người trong tổ chức…

Tuy rằng Vĩnh Kỳ từng đối đầu với Minh Vỹ, nhưng hiện tại… nếu muốn bảo vệ Ái Hy, thật sự chỉ còn duy nhất cách này…

-“Anh định theo tôi đến khi nào?”-Ái Hy vẫn tiếp tục bước đi, không ngoảnh mặt lại, đặt ra một câu hỏi nghi vấn với chất giọng vừa đủ để Vĩnh Kỳ nghe thấy.

Đôi môi Vĩnh Kỳ khẽ mấp máy, nhưng một giọng nói khác đã lấn áp câu nói dự định của Vĩnh Kỳ…

-“Hôm nay vợ của thiếu gia Knight đem cả vệ sĩ theo sao? Chồng cô đâu rồi?”-Hai bóng người lướt nhanh qua Vĩnh Kỳ, tay của một trong hai tên vỗ nhẹ lên vai Ái Hy, giọng điệu khinh khỉnh.

Ái Hy giật mình quay mặt lại, lại thêm hai gương mặt quen thuộc khác đập vào tầm nhìn…

Là Hạo Thần…

… và Điền Huân…

Và dĩ nhiên tên đang đặt tay lên vai Ái Hy là Điền Huân, kèm theo một nụ cười nửa miệng ở khuôn mặt ấy…

-“Liên quan đến anh sao?”-Ái Hy gạt mạnh tay của Điền Huân ra khỏi vai mình, sau đó phủi mạnh tay áo như thể vừa bị một vật thể kinh tởm chạm vào…

Hạo Thần vẫn im lặng, đưa mắt lặng lẽ quan sát Ái Hy và tình hình xung quanh…

-“Ồ, liên quan chứ!”-Điền Huân vẫn giữ cái thái độ cười cợt chẳng ra sao của mình, nhưng lại bị một bàn tay chặn ngang trước mặt.

-“Biến!”-Vĩnh Kỳ điềm nhiên uy hiếp, chất giọng hơi có chút khó chịu…

-“Vĩnh Kỳ, có chủ mới rồi nên quên chủ cũ à?”-Điền Huân tiếp tục nở nụ cười mà như không cười kia, nhìn Vĩnh Kỳ một lượt từ trên xuống dưới, rồi lại cười khinh bỉ.-“Chó cũng nên nhớ chủ chứ nhỉ?”

Vĩnh Kỳ vẫn yên lặng, đôi mắt ẩn sau cặp kính màu đen đang có những tia nhìn đầy lửa.

-“Thần.”-Điền Huân nhìn Hạo Thần, sau đó hất mặt về phía Ái Hy ra hiệu, tiếp theo đưa tay giữ Vĩnh Kỳ lại.

Hạo Thần đang đứng cách Ái Hy không xa, bắt đầu cất bước tiến lại gần Ái Hy…

Tất cả mọi ánh mắt trong trường dường như đã có điểm dừng…

-“Anh sẽ nói cho em biết về cái chết của Triết Dạ…”-Hạo Thần vẫn bước đi, chậm rãi nói từng từ một.-“… tất cả đều do…”

Tại sao chỉ cần một từ nữa thôi thì kế hoạch sẽ thành công rất dễ dàng, nhưng Hạo Thần lại không thể nào nói được từ cuối cùng đó?

Làm sao lại có thể tàn nhẫn đến mức nói chính Ái Hy là nguyên nhân khiến cả gia đình của Ái Hy trong một thời gian ngắn đã mãi mãi rời xa mặt đất?

Nếu nói tất cả sự thật cho Ái Hy, chẳng khác nào chính Hạo Thần đã khiến nụ cười rạng rỡ như thiên sứ toả sáng kia hoàn toàn biến mất…

Có thế nụ cười sẽ được thay bằng những giọt nước mắt đau thương…

Ái Hy nhíu mày nhìn Hạo Thần, cố gắng lắng nghe từ cuối cùng…

Vĩnh Kỳ cố gắng thoát khỏi Điền Huân, đến bên Ái Hy và chặn ngang những lời nói nghiệt ngã sắp được buông ra…

Vì hơn ai hết, Vĩnh Kỳ hiểu rõ Hạo Thần đang muốn nói gì, và đó cũng chính là lý do mà Vĩnh Kỳ tham gia tổ chức Knight để bảo vệ Ái Hy…

Nhưng hoàn toàn ngược lại với Vĩnh Kỳ, Điền Huân lại nở một nụ cười đắc ý…

Cả ba đôi mắt khác nhau của ba chàng trai đều hướng về phía Ái Hy…

Chợt bước chân của Hạo Thần dừng lại, cách Ái Hy một khoảng cách khá gần…

-“Bỏ đi! Không có gì cả.”-Hạo Thần bất lực buông một câu nói phủ định, sau đó lại quay bước bước đi.

Một bàn tay chợt níu Hạo Thần lại, câu hỏi nghi hoặc lại gấp gáp vang lên…

-“Là do ai?”