Bất Hủ Phàm Nhân

Chương 152: Để cho nàng sống vì mình



Linh Lung bà bà thái độ đối với Mạc Vô Kỵ rất là thoả mãn, tiếp tục nói:

- Yên Nhi ký ức bởi vì đoạt linh mất đi, theo ta tu luyện sau đó, thực lực của nàng sẽ càng ngày càng lớn mạnh, đồng dạng ý chí cũng sẽ càng ngày càng lớn mạnh. Theo biến hóa, nàng mất đi ký ức lại rời đi nàng càng ngày càng xa, sau cùng hoàn toàn biến mất.

Mạc Vô Kỵ nhất thời ngây ngẩn cả người, Yên Nhi mất đi ký ức, vậy còn là trước kia Yên Nhi sao?

- Tiền bối, lẽ nào không có biện pháp nào sao?

Mạc Vô Kỵ có chút không cam lòng hỏi.

Linh Lung bà bà lắc đầu nói:

- Cũng không phải không có biện pháp nào, có một việc ta có thể khẳng định là, nàng tu vi càng cao, ký ức thì càng khó khôi phục. Chờ đến Trúc Linh sau đó, ký ức bóng dáng trên cơ bản sẽ chỉ là hoàn toàn biến mất. Nếu là ta đan đạo trình độ tiến thêm một bước mà nói, hoặc là có thể tại cứu nàng đồng thời khôi phục nàng ký ức, nhưng ta chính bản thân biết chuyện của mình, ta đan đạo lại muốn tiến bộ, vô cùng khó khăn, trừ phi rời đi Thất Lạc Đại Lục.

Mạc Vô Kỵ trầm mặc xuống, Linh Lung bà bà đan đạo trình độ có lẽ là cường đại nhất Đan Sư toàn bộ Thất Lạc Đại Lục. Nếu là cả Linh Lung bà bà đều không thể làm được chuyện này, người khác muốn làm được vậy thì càng thêm không có khả năng.

- LL tiền bối, nếu là có một ngày trước bối đan đạo đột phá, có thể sẽ giúp nàng khôi phục ký ức sao?

Mạc Vô Kỵ ôm vạn nhất tâm tư lần thứ hai hỏi.

Linh Lung bà bà than thở:

- Này tuyệt không khả năng, dùng tư chất của nàng, nhất định sẽ tại trong thời gian rất ngắn Trúc Linh thành công. Một khi Trúc Linh, dù cho Đan Sư lợi hại hơn nữa, cũng không cách nào làm cho nàng tìm về ký ức. Trừ phi ngươi không cho nàng tu luyện, không cho nàng tu luyện, nàng ký ức cũng dần dần triệt để biến mất, dưới so sánh chậm một chút mà thôi. Hơn nữa muốn trị tốt nàng, nhất thiết phải cho nàng tu luyện.

- Xin hỏi tiền bối đan đạo tu vi đến trình độ nào?

Linh Lung bà bà nhìn hư không địa phương, ánh mắt có chút mê ly, một hồi lâu lúc này mới cô đơn nói:

- Ta là thất phẩm Thiên Đan Sư.

Dĩ nhiên không phải là lục phẩm Địa Đan Sư, mà là một cái thất phẩm Thiên Đan Sư? Mạc Vô Kỵ trong lòng cực kỳ lay động, trước cho rằng Linh Lung bà bà là thất phẩm Thiên Đan Sư người, dù sao đều là suy đoán mà thôi. Hắn phỏng chừng Linh Lung bà bà là thất phẩm Thiên Đan Sư sự tình, cả Mục Oanh đều không nhất định biết. Linh Lung bà bà đan đạo lại đột phá, đó là cái gì trình độ? Bát phẩm Thiên Đan Sư, hoặc là nói đột phá Thiên Đan Sư cảnh giới?

Ân Thiển Nhân không có lừa gạt hắn, tại ngũ đại đế quốc trong phạm vi, đích xác chỉ có Linh Lung bà bà mới có thể cứu mạng Yên Nhi.

Mạc Vô Kỵ nhìn bên người cái gì cũng không biết Yên Nhi, hít một hơi thật sâu, đồng thời hạ quyết tâm, hắn đối với Linh Lung bà bà khom người nói:

- Tiền bối mời ra tay, chỉ cần có thể cứu trở về Yên Nhi, cái khác đều là thứ yếu.

Dù cho Yên Nhi không cách nào khôi phục ký ức, hắn cũng nhất định phải cứu Yên Nhi.

Linh Lung bà bà đối với Mạc Vô Kỵ gật đầu:

- Ngươi coi như là không sai, ta ngược lại có một cái cơ hội cho ngươi, đó chính là tại trước khi Yên Nhi thăng cấp Trúc Linh cảnh, ngươi tiếp xúc nhiều hơn với Yên Nhi, theo nàng nói nhiều, nhiều trò chuyện một phần sự tình trước kia. Đây là biện pháp duy nhất tại trước khi nàng Trúc Linh cảnh, tìm về nàng ký ức.

- Thế nhưng ta Linh Căn tư chất quá kém, căn bản là vào không được Vấn Thiên Học Cung, chứ đừng nói chi là tiến vào Vấn Thiên Học Cung Đan Tháp...

Mạc Vô Kỵ bất đắc dĩ nói.

Linh Lung bà bà cười nhạt:

- Nhìn xem tại phân thượng ngươi giúp ta tìm được Vô Lượng Tục Hồn Hoa, ta sẽ giúp ngươi một việc.

Nói xong, Linh Lung bà bà xuất ra một cái ngọc bài đưa cho Mạc Vô Kỵ:

- Ngươi cầm cái ngọc bài này đi Vấn Thiên Học Cung, nói là ta cho ngươi trở thành Vấn Thiên Học Cung ngoại môn đệ tử. Nói như vậy, ngươi cũng sẽ là một thành viên của Vấn Thiên Học Cung. Đến lúc đó, ngươi cầm ngọc bài tùy thời có thể tới tìm Yên Nhi. Tại trên người Yên Nhi, ta có thể giúp ngươi chính là nhiều như vậy.

- Đa tạ tiền bối.

Mạc Vô Kỵ tiếp nhận ngọc bài, mừng rỡ không thôi cúi người hành lễ. Hắn đang rầu làm thế nào tiến vào Vấn Thiên Học Cung, thế nào nhìn thấy Yên Nhi, Linh Lung bà bà một lần giúp hắn giải quyết rồi, hắn há có thể mất hứng?

Người quả nhiên là tới rồi cảnh giới nhất định sau đó, lòng dạ cũng sẽ đến cảnh giới nhất định.

So với trước đây cái kia Cảnh Phi Lan mà nói, Linh Lung bà bà mạnh hơn đâu chỉ gấp đôi? Thế nhưng Linh Lung bà bà thu Yên Nhi làm đệ tử trưng cầu ý kiến của hắn, đồng thời, Linh Lung bà bà cũng không quan tâm hắn Linh Căn tư chất yếu, vẫn như cũ cho phép hắn gặp Yên Nhi, thậm chí còn vì hắn tìm kiếm biện pháp tìm về Yên Nhi ký ức.

Càng là cũng không nói gì nửa câu đả kích lời của hắn. Tuy rằng đây cũng là hắn Vô Lượng Tục Hồn Hoa nổi lên tác dụng, nhưng Linh Lung bà bà lòng dạ đồng dạng nổi lên tác dụng.

- Ngươi còn có cái gì yêu cầu, cứ việc nói ra, ta có thể giúp ngươi đều có thể tận lực giúp ngươi.

Linh Lung bà bà lần thứ hai hỏi một câu.

- Tiền bối giúp ta cứu Yên Nhi, lại cho phép ta tiến vào Vấn Thiên Học Cung trở thành một ngoại môn đệ tử, đối với đệ tử mà nói, đã là trợ giúp lớn nhất. Nếu là đệ tử còn (muốn) cầu tiền bối xuất thủ giúp một tay, vậy đệ tử cũng quá không biết tốt xấu. Đệ tử tâm nguyện tiền bối đều giúp đệ tử giải quyết rồi, đệ tử hiện tại không cầu gì khác.

Mạc Vô Kỵ kính cẩn hồi đáp.

Hắn biết rõ, làm người không thể quá tham lam. Lại yêu cầu cái khác, đó là chủ động để cho người ta khinh thường.

- Yên Nhi là gì của ngươi?

Linh Lung bà bà cũng có chút xúc động (vì) Mạc Vô Kỵ ý chí.

- Yên Nhi vốn là nữ tỳ, tại trong lòng ta, nàng chính là người thân nhất duy nhất của ta.

Mạc Vô Kỵ nhìn Yên Nhi, trong lòng có chút thương cảm nói, hắn thực sự lo lắng sau này Yên Nhi đối với trí nhớ của hắn hoàn toàn biến mất.

Đi tới thế giới này, Yên Nhi là duy nhất để cho hắn chân chính lo lắng người. Một là phía sau đối với hắn đâm đao nữ nhân, một là dùng mạng của mình đổi hắn vui vẻ nữ hài. Chỉ có trải qua, mới biết được bản thân có người sau là cỡ nào trân quý và hạnh phúc.

Linh Lung bà bà than thở:

- Vì nữ tỳ của mình, dùng Thác Mạch cảnh tu vi liều mạng đi Ngũ Hành Hoang Vực tìm kiếm Vô Lượng Đoán Hồn Tinh, có lẽ tại toàn bộ Thất Lạc Đại Lục chỉ có một mình ngươi.

Lúc này nàng xem hướng Mạc Vô Kỵ ánh mắt càng là nhu hòa, giọng nói bình hòa nói:

- Ngươi đi về trước đi, Yên Nhi sau này liền ở lại bên cạnh ta, ngươi tùy thời có thể sang đây thăm nàng.

Mạc Vô Kỵ lần thứ hai cảm tạ Linh Lung bà bà một phen, lại nhiều lần dặn dò Yên Nhi sau đó, mới không muốn xoay người rời đi.

Hắn cũng không biết này một rời đi, tương lai cùng Yên Nhi sẽ không trở thành người xa lạ. Coi như là biết trở thành người xa lạ, hắn cũng phải làm như vậy.

So với Yên Nhi sinh mệnh mà nói, cái khác đều là thứ yếu. Yên Nhi lớn như vậy, còn không có vì chính nàng sống một ngày. Giả như Yên Nhi ký ức thực sự không cách nào tìm về, vậy hãy để cho Yên Nhi vào hôm nay sau này vì chính nàng sống, đừng lại đem tính mạng của mình xem như đồ của người khác, đừng lại đem mình làm thành hèn mọn nữ tỳ.

Vô luận kết quả cuối cùng làm sao, hắn đều có thể vĩnh viễn bảo hộ cái này nữ hài đã từng bảo vệ hắn hơn mười năm.

Nhìn bóng lưng Mạc Vô Kỵ đi xa cô đơn lại có vài phần tiêu điều, Linh Lung bà bà bỗng nhiên vuốt ve tóc Yên Nhi nói:

- Tương lai vô luận như thế nào, ngươi cũng không nên quên hắn. Nhớ kỹ, hắn là Mạc Vô Kỵ, một kẻ Linh Căn tư chất bình thường, nhưng có thể liều mạng mạng của mình, đi cứu ngươi. Thậm chí, (không cần) cầu ngươi có thể nhớ kỹ hắn, chỉ cần ngươi có thể sống là được!

Yên Nhi cái hiểu cái không nhìn Linh Lung bà bà, Linh Lung bà bà thở dài. Đừng xem Mạc Vô Kỵ nói dễ dàng, làm một Thiên Đan Sư, nàng há có thể không biết Mạc Vô Kỵ đạt được Vô Lượng Tục Hồn Hoa là gian nan dường nào? Bất kỳ một cái tu sĩ nào dưới Nguyên Đan Cảnh, muốn ngắt lấy Tục hồn hoa, đều là cửu tử nhất sinh.

Như Mạc Vô Kỵ nói tùy tiện liền ngắt lấy Vô Lượng Tục Hồn Hoa, đó là lừa gạt quỷ đi. Muốn có được Vô Lượng Tục Hồn Hoa, chỉ có một điều kiện, đó chính là dùng mạng của mình đi đổi. Đến bây giờ, nàng cũng không biết Mạc Vô Kỵ là làm sao làm được. Chiếm được Vô Lượng Tục Hồn Hoa, còn sống. Bất quá Mạc Vô Kỵ không nói, nàng cũng không hỏi. Mỗi người đều có bí mật của mình.

...

- Vô Kỵ, Yên Nhi đâu nè?

Thấy Mạc Vô Kỵ đơn độc trở về, vẫn chờ Mạc Vô Kỵ Chân Thiếu Khắc vội vàng hỏi.

- Cũng may Yên Nhi tư chất không sai, Linh Lung bà bà quyết định thu Yên Nhi là quan môn đệ tử, lúc này mới để cho Yên Nhi có cơ hội sống.

Mạc Vô Kỵ đáp.

Vô Lượng Tục Hồn Hoa quan hệ quá lớn, hắn và Chân Thiếu Khắc không sai, cũng không có thể tùy tiện nói ra. Huống hồ thứ này nói hay không đối với Chân Thiếu Khắc cũng không có ảnh hưởng, cần gì phải đưa mình vào nguy hiểm cảnh đâu nè?

Nghe nói lần trước thu được Vô Lượng Đoán Hồn Tinh tu sĩ mất tích, hắn lấy được thế nhưng Vô Lượng Tục Hồn Hoa, cư Linh Lung bà bà nói, đây chính là so với Vô Lượng Đoán Hồn Tinh tốt quá nhiều đồ đạc. Thứ này một khi bại lộ, hắn há có thể an ổn xuống tới?

Nếu là sớm biết thế Vô Lượng Tục Hồn Hoa đẳng cấp như vậy cao, hắn thậm chí không dám mang theo hoa này đi tìm Linh Lung bà bà. Cũng may Linh Lung bà bà cùng nghe đồn vẫn còn có chút xuất nhập, nàng đích thật là rất khó cầu động. Nhưng một khi đáp ứng sau đó, liền cực kỳ phụ trách.

Hơn nữa từ Linh Lung bà bà không có động thủ với hắn, thậm chí không có phân phó hắn không muốn nói ra Vô Lượng Tục Hồn Hoa sự tình, hắn liền biết Linh Lung bà bà không phải là cái loại này lòng dạ hiểm độc hạng người.

Hắn tin tưởng Linh Lung bà bà chính bản thân càng là sẽ không nói ra Vô Lượng Tục Hồn Hoa, chỉ cần Linh Lung bà bà không nói, hắn không nói, không có ai biết hắn đã từng đã từng đạt được Vô Lượng Tục Hồn Hoa.

Chân Thiếu Khắc thở phào nhẹ nhõm:

- Vậy là tốt rồi, Yên Nhi đáng yêu như vậy cô nương, nếu là có chuyện, trong lòng ta vẫn khổ sở.

Nói xong, Chân Thiếu Khắc lại vội vàng nói:

- Được rồi, ta quên nói cho ngươi biết, Thiếu Nho đã trở thành Vấn Thiên Học Cung nội môn đệ tử.

Mạc Vô Kỵ gật đầu, Chân Thiếu Nho nói mình thu được thứ tốt, hiện tại Vấn Thiên Học Cung chiêu thu đệ tử, Thiếu Nho chỉ cần cống hiến ra thứ tốt, tự nhiên là có cơ hội trở thành đệ tử.

- Ngươi không cần lo lắng Yên Nhi, Linh Lung bà bà tuyệt đối là Thất Lạc Đại Lục đan đạo đệ nhất nhân, chỉ cần Linh Lung bà bà xuất thủ cứu Yên Nhi, 100% không có vấn đề. Ngươi nếu là nguyện ý mà nói, tạm thời ở lại Cửu Nguyệt Đan Các, ta giúp ngươi làm một cái trưởng lão thân phận....

Chân Thiếu Nho gia nhập Vấn Thiên Học Cung, Chân Thiếu Khắc tâm tình rất tốt, Yên Nhi được cứu rồi, Mạc Vô Kỵ liền có thể có thể ở lại hắn Cửu Nguyệt Đan Các.

Người khác cảm thấy Mạc Vô Kỵ tư chất kém, không có tiền đồ, hắn cũng không cho là như vậy, hắn cho rằng Mạc Vô Kỵ tuyệt đối không phải là tầm thường tam phẩm Nhân Đan Sư. Để cho Mạc Vô Kỵ trở thành Cửu Nguyệt Đan Các trưởng lão, chiếm tiện nghi không phải là Mạc Vô Kỵ, mà là Cửu Nguyệt Đan Các.

Mạc Vô Kỵ áy náy nói:

- Linh Lung bà bà tặng cho ta một quả ngọc bài, đã hứa hẹn ta có thể tiến vào Vấn Thiên Học Cung trở thành ngoại môn đệ tử. Ta phỏng chừng không thể đi Cửu Nguyệt Đan Các.

- A đù!

Chân Thiếu Nho hơi sững sờ, lập tức liền ngạc nhiên mừng rỡ nói:

- Ngon a, Vô Kỵ, ta tạm thời không đi Vấn Thiên Học Cung, đang lo Thiếu Nho làm việc không có đầu óc, ngươi đi Vấn Thiên Học Cung cùng Thiếu Nho vừa lúc chiếu cố cho nhau.

Chân Thiếu Khắc cũng là âm thầm khiếp sợ Yên Nhi tư chất, chẳng những để cho Linh Lung bà bà nhận lấy Yên Nhi làm đệ tử, còn hứa hẹn Mạc Vô Kỵ tiến vào Vấn Thiên Học Cung trở thành ngoại môn đệ tử, tư chất imba cỡ nào mới có thể?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.