Bất Hủ Phàm Nhân

Chương 268: Thăng thước ân đấu thước thù



Thế nhưng kinh khủng nguyên lực này đi tới cửa đại điện sau đó, đột ngột biến mất vô tung vô ảnh. Nam tử không có lông mày một bước bước ra khỏi đại điện, sát khí xông thẳng bầu trời Ngũ Hành vực thành.

Bên tai Mạc Vô Kỵ truyền đến thanh âm lười biếng của lão đầu câu cá râu bạc trắng:

- Tiểu tử không có lông mày sau này sẽ biến mất, ngươi nhớ kỹ chuyện ta đã nói với ngươi a.

- Chờ một chút a, ông phải giải quyết cái đám Chân Thần Cảnh ở đây nữa chứ, ta đánh không lại chúng nè. Còn có nhẫn của Thanh Vân Bảo Trầm Bách Kỳ, đó là thứ ta phải đưa cho bằng hữu ta...

Mạc Vô Kỵ mau đuổi theo tới cửa, lớn tiếng kêu lên.

Trầm Bách Kỳ bị giết, vật của hắn, Mạc Vô Kỵ nhất định phải cầm về giao cho Trầm Liên. Nếu không, hắn làm sao trả ơn được sự giúp đỡ của Trầm Liên cho hắn.

- PHỐC PHỐC...

Mấy đạo quang mang bắn vào, mỗi đạo quang mang đều xuyên qua mi tâm một người Chân Mạch Đại Lục tu sĩ mang ra một mũi vết máu.

- Đinh đương!

Một cái nhẫn rơi vào bên người Mạc Vô Kỵ.

- Yêu cầu của ngươi ta đã làm xong, hiện tại đến phiên ngươi giúp ta.

Thanh âm của lão đầu râu bạc trắng rơi vào bên tai Mạc Vô Kỵ, sau đó biến mất.

Mạc Vô Kỵ thở phào nhẹ nhõm, nhặt lên nhẫn trên đất, sau đó lột luôn hết nhẫn của đám Chân Mạch Đại Lục cường giả không biết mình tại sao lại chết.

Lão đầu câu cá coi như là phúc hậu, lần này không có cùng hắn đoạt chiến lợi phẩm. Hehe! Đoán chừng là sợ mình mất hứng, cho nên chừa cho hắn một ít đồ.

Trong đại điện, tất cả mọi người đều ngây dại, what đờ heo? Cái lồng gì vại? Vừa rồi mọi người còn bị Nhân Gian Tiên Vương của Chân Mạch Đại Lục uy hiếp, thế nào minh chủ vừa đến chẳng những dễ dàng đuổi đi Nhân tiên, còn thông hết cả đám Chân Thần Cảnh cường giả này?

Không đúng, vừa rồi vài đạo quang mang này đã giết năm sáu gã Chân Thần cường giả của Chân Mạch Đại Lục, đây rốt cuộc là tu vi gì?

Nghĩ thông suốt điểm này xong, trong đại điện mỗi người đều nhìn về Mạc Vô Kỵ, ánh mắt đều là tràn đầy kính nể. Khó trách hắn có thể dễ dàng chém giết một người Ngoại Vực Chân Thần, thì ra phía sau Mạc Minh Chủ còn có tồn tại cường đại như vậy. Dễ dàng mang đi Nhân Gian Tiên Vương, sau đó thuấn sát vài Chân Thần Cảnh. Loại uy thế này, người Nhân tiên không có lông mày bị mang đi, mạng nhỏ phỏng chừng cũng là khó giữ.

Mạc Vô Kỵ đi tới trước mặt Hình Hoàng, xuất ra một viên thuốc đưa vào trong miệng hắn, võ một nhịp vào hậu tâm Hình Hoàng, Hình Hoàng há mồm phun ra một ngụm tụ huyết.

- Tông chủ...

Hình Hoàng mở mắt, ngươi liền đã nhìn thấy Mạc Vô Kỵ.

Mạc Vô Kỵ gật đầu:

- Không có việc gì liền tốt rồi, ngươi nắm chắc thời gian chữa thương.

Nói xong, hắn đứng lên đi tới một người thanh niên phía cửa nói:

- Ngô Kinh Vũ, ngươi cứ như vậy đi sao?

Người thanh niên này nhanh chóng dừng lại, đối với Mạc Vô Kỵ cúi người hành lễ:

- Ngô Kinh Vũ ra mắt minh chủ đại nhân, minh chủ đại nhân thần uy vô song, dễ dàng liền đuổi đi người xâm lăng Chân Mạch Đại Lục.

Nói ra những lời này, Ngô Kinh Vũ mặt dài đã một mảnh trắng bệch, ánh mắt dài nhỏ cũng đều run run lợi hại.

- Ngươi nói Thanh Vân Bảo Ngô Kinh Vũ, ta liền không rõ, người lang tâm cẩu phế ta thấy cũng nhiều, muốn nói ngươi là lang tâm cẩu phế, vậy thì thật là vũ nhục sói và chó. Ngươi muốn đi Chân Mạch Đại Lục không ai ngăn cản ngươi, ngươi cư nhiên ám toán Trầm Bách Kỳ dưỡng dục ngươi. Lẽ nào mấy năm nay, ngươi là ăn cứt của Trầm Bách Kỳ mà lớn lên sao? Không hiểu một chút tâm báo ân?

Mạc Vô Kỵ đi tới, trên người sát khí nhất thời bùng lên.

Hắn xem thường và chán ghét nhất một loại người, chính là vong ân phụ nghĩa.

- Ta...

Ngô Kinh Vũ rút lui hai bước sau đó, bỗng nhiên lạc giọng kêu gào:

- Trầm Bách Kỳ chỉ là đem ta xem như một con chó mà thôi, trong miệng hắn luôn miệng nói muốn cho ta kế thừa Thanh Vân Bảo, thế nhưng hắn nào có nửa điểm để cho ta kế thừa Thanh Vân Bảo ý tứ? Nữ nhi của hắn Trầm Liên trộm đi vật của hắn, hắn nói cho ta biết chỉ cần ta lại đem Trầm Liên tìm trở về, tương lai sẽ đem Trầm Liên hứa gả cho ta.

Ta thiên tân vạn khổ lại đem Trầm Liên tìm trở về, hắn thật giống như quên mất bình thường giống nhau, cho tới bây giờ cũng không nói chuyện này. Này còn chưa tính, Vô Tự Đan Thư hắn rõ ràng chính bản thân không cách nào phá giải, lại không cho ta xem...

Mạc Vô Kỵ sắc mặt càng ngày càng lạnh:

- Vong ân phụ nghĩa quả nhiên là ý nghĩ cũng không bình thường, Ngô Kinh Vũ, Trầm Bách Kỳ lại đem ngươi xem như một con chó, ngươi con chó này còn có thể tu luyện tới ngày hôm nay? Chẳng lẽ chó của Thanh Vân Bảo đều trâu bò như vậy, có thể nuốt đan dược dùng linh thạch đi tu luyện? [T R U Y E N F U L L . V N] Ta rốt cuộc hiểu rõ một câu nói, đó chính là thăng thước ân, đấu thước thù. Nếu là Trầm Bách Kỳ thực sự lại đem ngươi xem như một con chó để nuôi, có lẽ ngươi thật đúng là sẽ không cắn chủ nhân. Xem ra, Trầm Bách Kỳ đối với ngươi con chó này thật sự là quá tốt.

Nói xong Mạc Vô Kỵ lại cũng lười đi dong dài cùng Ngô Kinh Vũ, giơ tay lên chính là một đạo lôi cầu đánh tới.

Có đôi khi ngươi trợ giúp người ta một chút, người khác sẽ nhớ kỹ ân tình của ngươi. Ngươi trợ giúp cực lớn cho đối phương, có lẽ hắn trợ giúp cho ngươi còn có thể lớn hơn, mà ngươi không có làm như vậy, để cho hắn ghét ngươi. Trên đời khó nhất đoán chỉ sợ là lòng người, bởi vì luôn luôn có người cặn bã như vậy tồn tại.

- Ầm!

Lôi cầu nổ tung, Ngô Kinh Vũ bị nổ thành một mảnh huyết vụ.

Mạc Vô Kỵ quay người lại, mọi người mới nhanh chóng thi lễ ân cần thăm hỏi:

- Ra mắt minh chủ.

Nếu là trước kia Mạc Vô Kỵ trở thành minh chủ, chủ yếu là bởi vì có quá nhiều người và Vấn Thiên Học Cung hỗ trợ, đó mới để cho đại đa số tông chủ hỗ trợ Mạc Vô Kỵ trở thành tông chủ Bách Tông Liên Minh, vậy bây giờ Mạc Vô Kỵ trở thành minh chủ, này không còn có người cảm thấy có nửa điểm không thích hợp.

Còn không có chờ Mạc Vô Kỵ hỏi trên đầu Giang Tú Sơn, Giang Tú Sơn liền chủ động lại đây khom người thi lễ nói:

- Giang Tú Sơn lòng tiểu nhân, còn xin minh chủ đừng để bụng.

Phía sau Mạc Vô Kỵ có một cường giả có thể dễ dàng tiêu diệt Nhân Gian Tiên Vương, Giang Tú Sơn coi như là có một vạn cái lá gan, lúc này cũng không dám bất kính đối với Mạc Vô Kỵ. Hắn không cho là cái kia Nhân Gian Tiên Vương rời đi nơi này sau đó, còn có thể trở về.

Mạc Vô Kỵ đem ánh mắt rơi vào trên người Giang Tú Sơn, lạnh giọng nói:

- Giang tông chủ, ta tuy rằng khinh thường ngươi, nhưng ngươi tốt xấu coi như là một người hán tử. Ta có thể minh xác nói cho ngươi biết, Đại Diễn Tông là Đại Diễn Tông, Lôi Hồng Cát là Lôi Hồng Cát. Nếu là ngươi tiếp tục cho rằng lá bài tẩy của Đại Diễn Tông chính là Lôi Hồng Cát, Lôi Hồng Cát liền đại biểu cho Đại Diễn Tông mà nói, vậy ta phỏng chừng thời kì ngươi Đại Diễn Tông chôn cùng Lôi Hồng Cát đã rất gần.

Nếu như trước Mạc Vô Kỵ nói ra những lời này, dù cho Mạc Vô Kỵ là minh chủ Bách Tông Liên Minh, Giang Tú Sơn cũng sẽ không chút do dự đứng ra quát lớn, thậm chí cùng Mạc Vô Kỵ giở mặt. Thế nhưng hiện tại, hắn biết rõ Mạc Vô Kỵ nói là lời thật. Chỉ bằng mượn một cái Nhân Gian Tiên Vương cũng bị người phía sau Mạc Vô Kỵ giết chết, hắn cũng không dám có nửa điểm bất kính.

- Dà! Mạc Minh Chủ dạy phải.

Giang Tú Sơn kính cẩn trả lời, hắn dù ngạo khí, cũng không có thể đánh bạc sự tồn vong của Đại Diễn Tông.

Mạc Vô Kỵ không có lại để ý tới Giang Tú Sơn, chủ động đi tới chỗ ngồi vừa rồi nam tử không có lông mày ngồi, sau đó ngồi xuống, mới nói:

- Các vị mời ngồi đi, ta bế quan hai năm qua thời gian, Bách Tông Liên Minh bộc phát quy mô, đây ít nhiều bởi các vị khổ cực. Ta đây làm minh chủ, trái lại càng là xấu hổ.

Vài tên tu sĩ Bách Tông Liên Minh, đã sớm đem vài cổ thi thể chung quanh tha đi.

- Nếu là không có minh chủ định ra quy tắc, Thất Lạc Đại Lục ta, thậm chí Bách Tông Liên Minh cũng không có tốc độ phát triển nhanh như vậy.

Phong Chấn Thu thứ nhất đứng ra nói.

Nếu là trước đây nói hắn hỗ trợ Mạc Vô Kỵ, chỉ là nhìn trúng tiềm lực của Mạc Vô Kỵ. Vậy bây giờ hắn hỗ trợ Mạc Vô Kỵ, đó là thật thật tại tại bởi vì thực lực của Mạc Vô Kỵ.

Hắn lời này cũng không có nói sai, trước khi Mạc Vô Kỵ bế quan đã định ra quy tắc rất thích hợp cho Ngũ Hành Hoang Vực. Tuy rằng giữa quy tắc này còn có một vài lỗ thủng, bất quá trong hai năm qua, theo Bách Tông Liên Minh nỗ lực, những lỗ thủng này đều đã lấp đầy.

Bích La Môn tông chủ Hàn Hành đứng ra nói:

- Bẩm minh chủ, hai năm trước chuyện minh chủ giao cho ta, ta đã tìm được một phần đầu mối.

- À há, thế nào?

Mạc Vô Kỵ vội vàng hỏi.

Hàn Hành thấy Mạc Vô Kỵ không có cấm kỵ cái gì, vội vàng trả lời:

- Về sau bọn họ nội bộ ra một vài vấn đề, sau đó từ Thiên hải rời đi Thất Lạc Đại Lục, về phần đi địa phương nào, ta tại cũng rời bến tìm kiếm qua, lại không có nửa điểm manh mối.

Mạc Vô Kỵ thất vọng khoát tay áo:

- Cứ như vậy đi, đa tạ Hàn tông chủ.

Cửu Nguyệt Đan Các nội bộ có vấn đề, Mạc Vô Kỵ đã sớm biết. Nếu Chân Thiếu Khắc rời bến, hắn hiện tại cũng không có bất kỳ biện pháp nào tìm được hắn. Chỉ hy vọng Chân Thiếu Khắc vận khí không tệ, có thể ở thiên hải sống sót.

Đông đảo tông chủ thấy tông chủ Bích La Môn còn được minh chủ tin dùng, đều cũng có chút ước ao như Hàn Hành.

Mạc Vô Kỵ cũng biết Hàn Hành làm chuyện cẩn thận, hắn thật sự là lười đi lưu ý loại chuyện này.

- Mạc Minh Chủ, Chân Mạch Đại Lục cường giả như mây, lần này tuy rằng bị minh chủ giải quyết rồi. Nếu là lần sau lại phái tới người mạnh hơn, chúng ta Thất Lạc Đại Lục nên ngăn trở như thế nào?

Một người nam tử tóc có chút xốc xếch đứng dậy.

Mạc Vô Kỵ quen biết người này, là Thiên trận môn chủ Úc Hòa Hi. Đừng xem thiên trận môn chỉ là một cái địa cực tông môn, thế nhưng tại Thất Lạc Đại Lục, không ai dám xem thường tông môn này.

Thất Lạc Đại Lục tông môn hộ trận, 10 phần có bảy tám, là thiên trận môn trợ giúp bố trí. Ngay cả Ngũ Hành Hoang Vực cửa vào đại trận, cũng là thiên trận môn đi đầu xây dựng. Úc Hòa Hi chẳng những là tông chủ thiên trận môn, mà còn là hội chủ Bách Tông Liên Minh trận đạo liên hội.

- Úc hội chủ nói cực phải.

Mạc Vô Kỵ tôn kính Úc Hòa Hi hơn nhiều so với Giang Tú Sơn, Giang Tú Sơn nhiều nhất chỉ là tu vi lợi hại một phần. Còn không vào được pháp nhãn của Mạc Vô Kỵ, đối với Úc Hòa hi, Mạc Vô Kỵ rất là vài phần kính trọng.

- Ta dự định tại Ngũ Hành Hoang Vực bố trí lại phòng ngự đại trận, một khi có người đi qua Ngũ Hành Hoang Vực đi tới Thất Lạc Đại Lục ta, chúng ta sẽ biết trước tiên. Đến lúc đó cái phòng ngự đại trận này còn phải phiền phức úc hội chủ ra sức nhiều hơn.

Mạc Vô Kỵ thậm chí đứng lên ôm một cái quyền.

Biện pháp tốt nhất, tự nhiên là bố trí một cái đại trận đem toàn bộ Thất Lạc Đại Lục bao phủ lại. Nhưng điều này hiển nhiên không được, không muốn nói Mạc Vô Kỵ tu vi bây giờ, coi như là tu vi của hắn tới rồi Chân Thần Cảnh, muốn bố trí cái đại trận này cũng là trở ngại. Cho nên Mạc Vô Kỵ lui mà cầu thứ yếu, nghĩ biện pháp ngăn chặn đường Chân Mạch Đại Lục đến Thất Lạc Đại Lục.

Từ Chân Mạch Đại Lục lại đây có hai con đường, một là Ngũ Hành Hoang Vực, một là thiên hải.

Mạc Vô Kỵ biết Chân Mạch Đại Lục cường giả muốn tới Thất Lạc Đại Lục, nhất định sẽ lựa chọn đi qua Ngũ Hành Hoang Vực, mà không phải lựa chọn thiên hải. Thiên hải lộ trình là gấp bao nhiêu lần so với Ngũ Hành Hoang Vực, hơn nữa rất dễ lạc phương vị.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.