Bất Hủ Phàm Nhân

Chương 283: Bán Nguyệt Thi



Hùng Hưng Đằng lúc này liền nói:

- Ta sớm liền muốn đi tinh không chiến trường, chỉ là không có cơ hội mà thôi. Chết thì chết vậy, né tránh hoài, không phải là chuyện ta Hùng Hưng Đằng làm.

Dong Hà cũng gật đầu:

- Ta nghe theo Khởi ca, nói đi nơi nào liền đi nơi đó.

- Tốt.

Bàng Khởi ngữ khí kiên định đáp lại một tiếng sau đó, lúc này mới nói với Mạc Vô Kỵ:

- Vị bằng hữu này, đã như vậy, chúng ta liền cáo từ trước. Có lẽ tương lai chúng ta tại tinh không chiến trường còn có cơ hội gặp mặt.

Mạc Vô Kỵ nghi ngờ hỏi:

- Mấy vị nếu đi tinh không chiến trường, chúng ta vừa lúc cùng đường a.

Trên thực tế, Mạc Vô Kỵ căn bản cũng không biết tinh không chiến trường tại vị trí nào. Có cùng đường, hắn tự nhiên không muốn đi hỏi lại người khác.

- Đại ca, chúng ta là người Cảnh gia truy sát, nếu mà cùng đường, có thể sẽ liên lụy đến ngươi.

Dong Hà ở một bên giải thích.

Mạc Vô Kỵ cười ha ha một tiếng:

- Ta xuất đạo đến nay, liền chưa hề lo lắng qua bị người liên lụy. Ta đắc tội người khác so với Cảnh gia còn lợi hại hơn, đương nhiên, các ngươi nếu mà lo lắng nói, cũng là có thể lại đem phương vị tinh không chiến trường chỉ cho ta, ta tự mình đi cũng có thể.

Bàng Khởi cũng là cười ha ha một tiếng:

- Chúng ta đều như vậy, còn có cái gì sợ bị liên lụy. Đã như vậy, này mọi người cùng đi sao?. Được rồi, còn chưa thỉnh giáo bằng hữu xưng hô như thế nào.

- Ta gọi Mạc Vô Kỵ, cũng là một cái tán tu.

Mạc Vô Kỵ ôm quyền nói.

- Mạc đại ca, ngươi đắc tội người so với Cảnh gia còn lợi hại hơn, vậy là ai a?

Mấy người làm quen xong sau đó, Dong Hà tại vừa nói.

- Nghe nói là đến từ Tinh Đế Sơn, họ Hạ...

-A đù!

Ba người Bàng Khởi nghe được lời của Mạc Vô Kỵ, đều là hai mặt nhìn nhau, cũng hút hơi lạnh. Bọn họ đắc tội Cảnh gia tuy rằng lợi hại, này cũng chỉ là bởi vì Cảnh gia có một nữ nhân gả cho Tinh Đế Sơn một trong tam đại gia tộc Yến gia. Mà bọn họ mới quen Mạc Vô Kỵ này chế giễu, trực tiếp đắc tội Hạ gia.

Bàng Khởi cười khổ nói:

- Mạc huynh đắc tội người ta xác thực lợi hại hơn so với chúng ta đắc tội, so với Mạc huynh đến, ta ngược lại cảm thấy rất xấu hổ. Đắc tội Cảnh gia, liền muốn muốn chạy trốn cách Chân Mạch Đại Lục. Mạc huynh đắc tội Hạ gia, lại còn suy nghĩ đi tới tinh không chiến trường.

- Mạc đại ca thế nào đắc tội Hạ gia?

Mấy người hàn huyên sau khi đều quen thuộc, Dong Hà cảm giác được Mạc Vô Kỵ dường như rất dễ thân cận, hỏi cũng không có cái gì cố kỵ.

Mạc Vô Kỵ cười ha ha:

- Ta giết mấy cái nô tài của Hạ gia, cho nên đắc tội Hạ gia.

Nghe được Mạc Vô Kỵ nói giết Hạ gia mấy cái nô tài, Bàng Khởi mấy người cũng không có để ý. Thậm chí cảm thấy Hạ gia rất có thể sẽ không bởi vì mấy cái nô tài, chuyên môn đi tìm Mạc Vô Kỵ báo thù. Hạ gia một đại gia tộc như vậy, mấy cái nô tài chết mất, quỷ mới nhớ tới.

Theo bọn họ, Mạc Vô Kỵ giết chết tối đa bất quá là vài Nhân giới tu sĩ mà thôi. Bởi vì đối phương đến từ Hạ gia, cho nên mới nghiêm trọng hẳn lên. Nếu là bọn họ biết Mạc Vô Kỵ nói mấy cái nô tài này, tu vi thấp nhất cũng là Chân Thần Cảnh tầng ba, tu vi cao đều là Chân Thần viên mãn, thậm chí còn có một người Nhân Tiên Vương, phỏng chừng bọn họ sẽ hoàn toàn điên mất.

Dong Hà thở dài nói:

- Vậy còn tốt, mấy cái nô tài mà thôi. Khởi ca lại là bởi vì một nữ nhân, bị Cảnh gia truy sát, thậm chí ngay cả gia chủ Cảnh gia đều kinh động.

- Vì một nữ nhân?

Mạc Vô Kỵ nghi hoặc nhìn Bàng Khởi, hắn cảm giác được, Bàng Khởi không phải là cái loại người này vì một nữ nhân để cho huynh đệ của mình rơi vào tử cục.

Dong Hà nhìn thoáng qua Bàng Khởi, không có tiếp tục nói hết.

Bàng Khởi hít một tiếng:

- Cũng không có cái gì khó mà nói, ta cùng Cảnh gia Cảnh Đan Vũ tình đầu ý hợp, đi cùng nhau. Ca ca của nàng Cảnh đan văn lại cho là ta lừa gạt Cảnh gia Bán Nguyệt Thi, lại đem chuyện này nói cho Cảnh gia. Hắn muội muội Cảnh Đan Vũ bởi vì một mình cùng ta trao đổi Bán Nguyệt Thi, kết quả bị Cảnh gia trực tiếp khóa lại. [T R U Y E N F U L L . V N] Sau đó Cảnh gia lại không phân tốt xấu muốn giết ta, căn bản cũng không nghe ta giải thích. Nếu không phải vận khí ta tốt, căn bản là trốn không tới nơi này.


- Bán Nguyệt Thi? Đây là vật gì?

Mạc Vô Kỵ thuận miệng hỏi một câu.

Bàng Khởi từ trong túi đựng đồ lấy ra một cái chìa khóa hình bán nguyệt đưa cho Mạc Vô Kỵ nói:

- Chính là thứ này, trên thực tế thứ này căn bản cũng không có bất kỳ tác dùng nào, bởi vì không có ai biết vật này là làm cái gì, tối đa chỉ là một kỷ niệm mà thôi.

Mạc Vô Kỵ cười ha ha:

- Thảo nào Cảnh gia muốn truy sát ngươi, có lẽ thứ này đối với Cảnh gia hữu dụng đâu nè. Ngươi thật đúng là lại đem này cái chìa khóa cầm tới rồi, ngươi trả lại cho Cảnh gia không được sao?

Bàng Khởi cười khổ nói:

- Bán Nguyệt Thi này có hai thanh, cấu thành một cái vòng tròn. Trong tay ta Bán Nguyệt Thi đích thật là của đan vũ, đồng dạng Bán Nguyệt Thi trong tay đan vũ là của ta. Chúng ta trao đổi vật này, làm đính ước dùng...

- Chờ một chút...

Mạc Vô Kỵ bỗng nhiên nhìn chằm chằm Bàng Khởi hỏi:

- Ngươi nói Bán Nguyệt Thi này có hai thanh, ngươi cái chuôi này là của Cảnh gia? Mà của ngươi lại cho Cảnh gia Cảnh Đan Vũ?

Bàng Khởi gật đầu:

- Không sai, chính là như vậy. Bởi vì trước đây Cảnh gia quá mức xúc phạm, chẳng những không tha đan vũ, còn mọi cách dằn vặt nàng. Đối với ta càng là trực tiếp hạ sát thủ, ta chỉ hận chính bản thân tu vi quá yếu, không có khả năng lại đem đan vũ cứu ra, còn làm liên lụy tới chính bản thân Hưng đằng cùng Dong Hà.

Mạc Vô Kỵ nhiều lần quan sát trong tay Bán Nguyệt Thi, cái chuôi Bán Nguyệt Thi này thoạt nhìn phi thường phong cách cổ xưa, hơn nữa tài liệu cư nhiên dùng là Tiên Quỳ Tinh Kim, cầm trong tay là một mảnh lạnh lẽo.

- Đây là đồ tốt luyện chế ra.

Mạc Vô Kỵ trầm giọng nói.

Bàng Khởi cũng nói:

- Không sai, cha ta nói đây là Tiên Quỳ Tinh Kim luyện chế, ta về sau tìm một phần tài liệu luyện khí ghi chú nhìn một chút, đây chính là Tiên Quỳ Tinh Kim luyện chế. Tiên Quỳ Tinh Kim cực kỳ trân quý, đừng xem chỉ có điểm này, nếu mà gia nhập vào phi hành pháp bảo, phi hành pháp bảo đẳng cấp lập tức liền tăng lên.

Mạc Vô Kỵ lại nhìn một hồi lâu, tiếp tục hỏi:

- Phụ thân ngươi là lúc nào lại đem Bán Nguyệt Thi này truyền cho ngươi?

- 34 năm trước, năm đó ta mới 4 tuổi, ta nhớ kỹ phi thường rõ ràng. Cha ta lại đem thứ này đeo ở trên cổ của ta, cho ta rồi qua đời. Về sau mẫu thân ta nói cho ta biết, tương lai thứ này lưu cho đạo lữ của ta, rồi truyền cho Bàng gia con cháu.

Bàng Khởi một ngụm liền nói ra.

Mạc Vô Kỵ thản nhiên nói:

- Tuy rằng ta không biết Cảnh Đan Vũ đối với ngươi cảm tình là thật hay giả, thế nhưng ta khẳng định nàng và ngươi trao đổi Bán Nguyệt Thi này là giả...

Bàng Khởi sắc mặt nhất thời liền đỏ lên, cố nén phẫn nộ đối với Mạc Vô Kỵ liền ôm quyền nói:

- Mạc huynh, ta biết ngươi không phải là người bình thường, ngươi thậm chí có thể quở trách ta. Bất quá đan vũ là một nữ hài đơn thuần chân thành tha thiết, nàng bị khổ sở thật sự là nhiều lắm, xin ngươi không muốn nói nàng bất luận cái gì không tốt.

Mạc Vô Kỵ khẽ mỉm cười, cũng không thèm để ý nói:

- Ta không phải là đang nói nàng không tốt, bởi vì ta cho rằng nếu là một đôi Bán Nguyệt Thi, vậy niên đại xuất hiện chắc cũng là không sai biệt lắm. tấm Bán Nguyệt Thi này của ngươi tuy rằng cũng là Tiên Quỳ Tinh Kim luyện chế, thế nhưng bên trong trận văn cùng với các loại cấm chế, cũng sẽ không cao hơn mười năm. Cho nên ta cho rằng, cái Bán Nguyệt Thi này là giả.

Đang khi nói chuyện, Mạc Vô Kỵ đã đem Bán Nguyệt Thi cầm trong tay đưa cho Bàng Khởi. Hắn nghiên cứu Trữ Tinh Tử trận đạo nhiều năm như vậy, dùng thời gian trên đường nghiên cứu trận đạo, thậm chí gần bằng với thời gian tu luyện, há có thể không nhìn ra Bán Nguyệt Thi trong tay là mới luyện chế?

Bàng Khởi thu hồi Bán Nguyệt Thi, sắc mặt có chút không đẹp. Tuy rằng hắn không có nói tiếp cái gì, hiển nhiên vừa rồi Mạc Vô Kỵ nói, hắn có chút tức giận. Cho dù là đối với Cảnh Đan Vũ hoài nghi, hắn cũng tuyệt không cho phép.

Mạc Vô Kỵ cười cười, cũng không có lại giải thích. Đây vốn là không có quan hệ gì với hắn, hắn là nhìn Bàng Khởi người này cũng không tệ lắm, lúc này mới lắm mồm một câu.

Dong Hà vội vàng ngắt lời nói:

- Mạc đại ca, ngươi có nghĩ tới hay không đi leo Địa Bảng?

- Thế nào leo lên Địa Bảng?

Mạc Vô Kỵ thuận miệng hỏi một câu.

- Đơn giản nhất biện pháp, chính là tìm một cường giả trên địa bảng, đem đánh bại, sau đó liền có thể thay thế được vị trí của hắn ở trên Địa bảng...

Bởi vì Dong Hà cố ý đổi chủ đề, không trò chuyện Cảnh gia sự tình, mọi người rất nhanh đều quên lúc trước không thoải mái. Cộng thêm dọc theo đường đi Bàng Khởi nói hay nhất không nên dùng phi thuyền linh khí, miễn cho đưa tới cường đại phi hành yêu thú, cho nên mọi người là một đường chạy vội, trên đường trò chuyện các loại Tu Chân Giới đề tài, chung đụng coi như là hài lòng.

Một tháng sau, đoàn người sắp đi ra Thất Lạc Thiên Khư, bỗng nhiên thấy một đạo bóng người chật vật vọt tới.

- Là Sở gia, nữ nhân lúc trước cho chúng ta ngọc bài đi tới tinh không chiến trường.

Dong Hà kinh thanh kêu lên.

Mạc Vô Kỵ cũng nhận ra, chính là Sở gia thiếu phụ. Lúc này nàng cả người là máu, khí tức hỗn loạn, hiển nhiên là bị thương không nhẹ.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.