Bất Hủ Phàm Nhân

Chương 297: Thảm cảnh



Bằng Không Kinh Lôi trừ hắn biết thi triển ra, chỉ có Sầm Thư Âm biết. Nơi này xuất hiện vết tích Bằng Không Kinh Lôi đánh xuống, vậy đã nói rõ Sầm Thư Âm đã từng tới nơi này, hơn nữa còn chưa có mất đi năng lực hành động. Sầm Thư Âm ở chỗ này thi triển Bằng Không Kinh Lôi, lẽ nào nơi này còn có yêu thú xuất hiện sao?

Yêu thú có thể sinh tồn ở loại địa phương này, phỏng chừng cũng không phải bình thường tồn tại.

Mạc Vô Kỵ thần niệm lại đem một mảnh địa phương này hoàn toàn bao phủ, rất nhanh thì phát hiện chỗ khe nứt vách đá cách hắn mấy ra, một con cuồng phong rống đã chết từ lâu hầu như hoàn toàn ngăn chặn lối đi.

Mạc Vô Kỵ đi tới, con cuồng phong rống này hẳn là còn nhỏ, khoảng chừng dài chừng mười thước. Coi như là cuồng phong rống mười thước thực lực cũng cực kỳ kinh người, tương đương với Chân Hồ Cảnh sơ kỳ. Mạc Vô Kỵ đoán chừng thực lực của Sầm Thư Âm tối đa cũng bất quá là đang ở Nguyên Đan Cảnh hậu kỳ, nàng có thể giết chết một con cuồng phong rống sao?

Kinh Cức Phong Môn loại địa phương này, đối với cuồng phong rống mà nói, là chỗ có điều kiện tốt nhất để sinh tồn. Chân Hồ Cảnh sơ kỳ cuồng phong rống, sức chiến đấu nhất định phải càng mạnh hơn. Dựa theo đạo lý mà nói, coi như là Sầm Thư Âm đến nơi này, dù cho nàng một điểm sinh khí cũng không tiêu hao, cũng tuyệt đối đánh không lại một con cuồng phong rống.

Mạc Vô Kỵ kiểm tra vết thương trên con cuồng phong rống, đích thật là Bằng Không Kinh Lôi cùng kiếm kỹ tạo thành, trong đó còn có một đạo kiếm quang trực tiếp xuyên qua đan điền của cuồng phong rống. Từ phía trên này đó có thể thấy được, kiếm kỹ của Sầm Thư Âm dường như không yếu bao nhiêu so với Vô Hình Kiếm của hắn, không biết là môn kiếm kỹ gì.

Vết thương trên người Cuồng phong rống cho thấy, con cuồng phong rống này là do Sầm Thư Âm giết chết.

Mạc Vô Kỵ thần niệm lần nữa quét ra, mãi cho đến đầu cùng của khe nứt, cũng không có thấy tung tích của Sầm Thư Âm.

Phía ngoài cuồng phong dường như ít đi một chút, Mạc Vô Kỵ suy nghĩ một chút, tay vung lên một cái, lại đem xác con cuồng phong rống từ trong khe cuốn đi ra ngoài.

Bên ngoài cuồng bạo Liệt Phong, cuồng phong rống rất nhanh thì sẽ bị cuồng phong kéo thành mảnh nhỏ.

Mạc Vô Kỵ phi thân nhảy ra ngoài, đang lúc hắn rời đi, bỗng nhiên nghĩ đến nếu mà hắn là Sầm Thư Âm, chắc chắn sẽ không rời đi như vậy. Trong khe này tuy rằng cũng có cuồng phong cuốn vào, nhưng so với ở bên ngoài thì an toàn hơn nhiều.

Nghĩ tới đây thần niệm của Mạc Vô Kỵ lần nữa rơi vào chỗ xung quanh xác con cuồng phong rống, lúc này đây thần niệm của hắn thẩm thấu tới giữa khe nứt hai bên vách đá.

Quả nhiên, Mạc Vô Kỵ rất nhanh liền tìm được một chỗ huyệt động, cửa huyệt động bị mấy khối tảng đá thô ráp xốc xếch ngăn trở.

Mạc Vô Kỵ đi tới trong khe, hắn rất nhanh thì đẩy ra những tảng đá thô ráp này, tiến vào trong động.

Tuy trong động chỉ tương khảm mấy khối minh quang thạch đơn giản, sau khi Mạc Vô Kỵ tiến vào đã nhìn thấy Sầm Thư Âm té trên mặt đất.

Quần áo cả người của Sầm Thư Âm sớm đã bị xé nát, da thịt trên cánh tay cũng không phân biệt ra được là màu da hay là bùn đất, thoạt nhìn một mảnh màu xám tro.

Mạc Vô Kỵ kinh hãi vãi tè, nhanh chóng vọt tới bế Sầm Thư Âm lên, lúc này mới nhận ra Sầm Thư Âm sớm đã đã không còn chút khí tức nào.

Mạc Vô Kỵ trong lòng rất là thương cảm, Sầm Thư Âm tuyệt đối là một nữ tử tự mình cố gắng, tự lập. Hơn nữa tư chất phi thường kinh người, có thể nói nếu mà không phải vì Hạ Mạt bức bách, Sầm Thư Âm tương lai thành tựu có thể sẽ rất cao.

Không đúng, Sầm Thư Âm tiến vào trong này không biết bao nhiêu lâu, coi như là ngã xuống cũng là chuyện lúc trước thật lâu, nhưng mà thân thể của nàng vì sao còn rất mềm mại, thơm thơm, mềm mềm, bóp vào vẫn rất sướng?

Mạc Vô Kỵ nhanh chóng lấy ra một thùng nước trong, bắt đầu tẩy rửa thân thể cho Sầm Thư Âm.

Nửa nén hương sau, bụi đất trên người Sầm Thư Âm đã bị Mạc Vô Kỵ tẩy sạch, dù là Mạc Vô Kỵ tự nhận định lực kinh người, khi xem cũng không khỏi giật mình, nàng toàn thân cao thấp không có một chỗ nào lành lặn. Cũng may còn có 1 món áo giáp như cái yếm nằm trong cơ thể bảo vệ tốt các bộ phận hiểm yếu, nếu không, phỏng chừng còn thảm hại hơn.

Vô luận là cẳng tay hay là cánh tay, cổ, bắp đùi. Toàn bộ bị máu khô trải rộng, dù là trên mặt cũng đầy vết già, những thứ này cũng đều là do phong tiên tạo thành.

Mạc Vô Kỵ thở dài, nhưng cũng không cảm thấy ngoài ý muốn. Lúc hắn vừa mới tiến vào, so với Sầm Thư Âm còn phải thê thảm hơn. Xem ra Nội Giáp Sầm Thư Âm mặc trên người này đẳng cấp không thấp, thậm chí rất có thể là cực phẩm linh khí Nội Giáp hắn chưa từng thấy qua.

Đang ở thời điểm Mạc Vô Kỵ suy tính có nên dùng thần niệm triệt để kiểm tra một phen hay không, Trái tim của Sầm Thư Âm hơi động nhẹ một cái, sau đó lại lần nữa trở về yên tĩnh. May là hắn đang ôm Sầm Thư Âm, nếu không hắn thậm chí đều không cảm nhận được.

Dù nhịp tim này hơi yếu, nhưng Mạc Vô Kỵ đã xác định được Sầm Thư Âm chưa chết, chí ít là chưa có hoàn toàn tử vong, còn có một tia sinh cơ. Sầm Thư Âm sở dĩ còn giữ một tia sinh cơ, hẳn là dùng một loại công pháp hôn mê sâu. Đại tông môn quả nhiên có nội tình thâm hậu, loại công pháp này, hắn chỉ là nghe nói, lại chưa từng tiếp xúc qua. Sầm Thư Âm đến từ Vấn Thiên Học Cung Kiếm Hồ, có loại công pháp này ngược lại là như thường.

Dù cho biết Sầm Thư Âm chưa chết, Mạc Vô Kỵ cũng không cách nào giúp Sầm Thư Âm tỉnh lại, thần niệm của hắn bắt đầu kiểm tra Linh Lạc của Sầm Thư Âm.

Sầm Thư Âm bị hắn ôm vào lòng, ngoại trừ các địa phương được Nội Giáp che chở, tất cả đều bại lộ tại trước mắt hắn. Nhưng mà, tình huống hiện tại của nàng, thật không có gì đẹp mắt để xem.

Không nói Sầm Thư Âm, chính bản thân hắn cũng giống vậy, hắn thậm chí không bằng Sầm Thư Âm, vì cái địa phương này căn bản không thể mặc quần áo, hắn lại không có cực phẩm Nội Giáp như Sầm Thư Âm.

Chân Hồ Cảnh?

Khi thần niệm của Mạc Vô Kỵ rơi vào nguyên khí hồ lớn của Sầm Thư Âm, trong lòng khiếp sợ không thôi. Hắn có thể thăng cấp đến Chân Hồ Cảnh, là bởi vì hắn có hơn một trăm nhánh mạch lạc đồng thời bao trùm linh khí, lại là chính bản thân sửa chữa nghịch chuyển công pháp. Mà Sầm Thư Âm chỉ là tư chất tốt một chút, cư nhiên cũng thăng cấp tới Chân Hồ Cảnh rồi.

Xem ra hoàn cảnh ở Chân Mạch Đại Lục tu luyện, so với thất lạc tốt không chỉ gấp mấy lần.

Bất quá Sầm Thư Âm nguyên khí hồ lớn khô cạn, căn bản cũng không có chút nguyên khí nào tồn lưu lại. Không chỉ như thế, Sầm Thư Âm nguyên khí hồ lớn còn có vết nứt xuất hiện. Có thể thấy được nàng đã đến thời điểm dầu hết đèn tắt, thảo nào lâm vào hôn mê sâu. Ngoài ra, hắn cả ý niệm của Sầm Thư Âm đều chạm vào không được, có thể thấy được cả hồn phách của Sầm Thư Âm đều bị thương tổn.

Nhưng vào lúc này, Mạc Vô Kỵ thấy khóe mắt của Sầm Thư Âm chảy xuống hai hàng nước mắt, nước mắt từ lăn xuống trên khuôn mặt xinh đẹp đầy vết thương của nàng.

Mạc Vô Kỵ hiểu rõ, Sầm Thư Âm dù như thế nào đi nữa, cũng là một cô gái. Chính hắn trần truồng đứng ở trước mặt nàng như vậy cũng có chút không ổn, huống chi Sầm Thư Âm còn là xử nữ, mà mình lại thậm chí dùng thần niệm ‘nội soi’ nàng luôn.

Đây cũng là chuyện không có biện pháp khác, coi như là hắn xuất ra một bộ y phục bọc lấy Sầm Thư Âm, chờ thời điểm đi ra, hắn và Sầm Thư Âm vẫn như cũ sẽ bị cuồng phong xé rách quần áo. Rồi lại nói, nếu mà hắn không dùng thần niệm kiểm tra một chút, cuối cùng không thể kiểm tra thương thế Sầm Thư Âm sao?.

Sầm Thư Âm lúc này thân thể đều đang run nhè nhẹ, Mạc Vô Kỵ nhanh chóng lấy ra một bộ y phục đắp lên cho nàng, sau đó áy náy nói:

- Sầm sư tỷ, ta là Mạc Vô Kỵ, chờ ta cứu tỉnh được nàng đã. Nàng không nên kích động, tiếp tục như vậy nữa, ta cũng không thể làm gì được.

Sầm Thư Âm đã dầu hết đèn tắt, cả chữa thương đều làm không được, nếu mà tiếp tục như vậy, phỏng chừng sẽ hồn phi phách tán.

Quả nhiên nghe được lời của Mạc Vô Kỵ xong, thân thể Sầm Thư Âm bỗng đình chỉ run rẩy, dần dần an ổn lại. Chỉ là nước mắt ở khóe mắt vẫn như cũ chảy dài, có thể thấy được nội tâm của nàng vẫn như cũ không cách nào bình tĩnh được.

Thần niệm của Mạc Vô Kỵ quét tới trong chỗ sâu huyệt động, rất nhanh thì tại tận cùng bên trong nhìn thấy một địa phương diện tích có rộng cỡ hai ba trăm thước. Xem ra chỗ này là ổ của con cuồng phong rống kia, cuồng phong rống có thể ở bên trong Kinh Cức Phong Môn tìm được một cái chỗ náu thân như vậy, coi như là bản lĩnh.

Chờ Mạc Vô Kỵ đi tới ổ cuồng phong rống, hắn mới cảm nhận được nơi này linh khí nồng nặc.

Kinh Cức Phong Môn linh khí vốn là cực kỳ kinh người, hắn trước đây không lâu liền lợi dụng trong này linh khí xông phá nguyên đan, bước vào Chân Hồ Cảnh. Nhưng cái chỗ này linh khí, so với nơi hắn trùng kích Chân Hồ Cảnh linh khí càng là tinh thuần và nồng nặc hơn.

Mạc Vô Kỵ ngầm hạ quyết định, vô luận như thế nào cũng phải ở chỗ này tu luyện một đoạn thời gian. Loại địa phương tốt này, không ở lại tu luyện, vậy đơn giản là tới uổng phí một chuyến.

Mang Sầm Thư Âm đặt ở trên một tảng đá lớn, Mạc Vô Kỵ chỉ có thể lần nữa cởi ra bộ y phục hắn vừa khoác lên trên người nàng. Hắn muốn cứu Sầm Thư Âm, ít nhất phải trước hết làm cho ngoại thương trên thân thể nàng biến mất, nếu không còn cứu cái gì?

Hai quả Minh Ngọc đan bị Mạc Vô Kỵ lấy ra trực tiếp xoa thành thuốc bột rải lên trên người Sầm Thư Âm, đồng thời lại cầm hai quả Minh Ngọc đan đưa vào trong miệng nàng.

Minh Ngọc đan là đan dược chữa thương tốt nhất trên người Mạc Vô Kỵ, thuộc về ngũ phẩm chữa thương linh đan. Loại đan dược này có thể chữa lành ngoại thương của Sầm Thư Âm, muốn cứu Sầm Thư Âm tỉnh lại còn khả năng không lớn.

Sầm Thư Âm hô hấp lúc có lúc không, Minh Ngọc đan mặc dù ở trong miệng Sầm Thư Âm tan đi, lại không thể bị hấp thu hoàn toàn, Mạc Vô Kỵ chỉ có thể giúp Sầm Thư Âm luyện hóa Minh Ngọc đan.

Mạc Vô Kỵ thần niệm cường đại, nguyên lực hùng hậu, chỉ thời gian một nén nhang, đã giúp trợ Sầm Thư Âm luyện hóa Minh Ngọc đan.

Khi Minh ngọc đan thẩm thấu vào, vết thương bên ngoài thân Sầm Thư Âm dần dần biến mất, da thịt đã dần dần hoàn nguyên như xưa.

Lại là hai canh giờ đi qua, vết thương ngoài thân của Sầm Thư Âm trên cơ bản đều biến mất không sai biệt lắm. Cái cổ cùng da thịt trên cánh tay cũng đều lộ ra trắng nõn nguyên trạng, lúc này Mạc Vô Kỵ mới có thể cảm nhận được thân thể của Sầm Thư Âm hoàn mỹ cỡ nào.

Nhưng Mạc Vô Kỵ là nửa điểm ý nghĩ cũng không có, Sầm Thư Âm mặt ngoài thoạt nhìn như thường không có gì hai loại. Trên thực tế Mạc Vô Kỵ biết, thương thế của Sầm Thư Âm cũng không có nửa phần thay đổi. Chí ít nguyên khí hồ lớn trong cơ thể Sầm Thư Âm, vẫn là khô cạn, rạn nứt. Phải bơm nước vào mới được… Ahihi.

Ngoài ra, Sầm Thư Âm vẫn là không cách nào tự thu linh khí khôi phục.

Hơn nữa Mạc Vô Kỵ phát hiện trên người Sầm Thư Âm ngoại trừ một món Nội Giáp ra, một món đồ nào khác cũng không có (bao gồm cả quần xí líp sao ta?:((). Bao gồm chiếc nhẫn trữ vật của nàng, cũng biến mất vô tung vô ảnh.

Mạc Vô Kỵ thở dài:

- Sầm sư tỷ, thực lực của ta hữu hạn, chỉ có thể giúp nàng đến đây.

Nói đến đây, Mạc Vô Kỵ chợt nhớ tới một việc, ý niệm của Sầm Thư Âm hắn đều không cảm thấy, nhưng cũng không thể nói Sầm Thư Âm ý niệm hoàn toàn biến mất. Bởi vì chí ít Sầm Thư Âm còn có thể rơi lệ, có thể thấy được chỉ là nàng hồn phách yếu ớt mà thôi.

Để giúp cho nguyên khí hồ lớn của Sầm Thư Âm khôi phục, Mạc Vô Kỵ không có bản lĩnh kia, thế nhưng chữa trị hồn phách của Sầm Thư Âm, hắn thật sự có một món đồ.

Vô Lượng Tục Hồn Hoa, đây là đỉnh cấp linh thảo khôi phục hồn phách, cả hồn phách vỡ vụn đều có thể chữa trị. Thứ này hắn không những bản thân đã dùng qua, còn dùng để cứu Kinh Lãnh Bội.

Mạc Vô Kỵ không chút do dự lấy ra Vô Lượng Tục Hồn Hoa, ngắt một mảnh đưa vào trong miệng Sầm Thư Âm...


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.