Bất Hủ Phàm Nhân

Chương 64: Đan Sư cửu phẩm



- Thiếu gia, thiếu gia...

Mạc Vô Kỵ ôm lấy Yên Nhi sau đó, chỉ nghe được Yên Nhi trong miệng không ngừng tự lẩm bẩm.

Yên Nhi ánh mắt vô thần, cả người tả tơi, tản mát ra từng trận mùi chua. Trong miệng nàng không ngừng kêu thiếu gia, hiển nhiên không phải là nhận ra Mạc Vô Kỵ, mà là vẫn kêu như vậy.

- Cảnh - Phi - Lan!

Mạc Vô Kỵ gần như là mỗi chữ mỗi câu gọi ra ba từ này, hắn chỉ biết là nữ nhân trước đây mang đi Yên Nhi tên là Cảnh Phi Lan. Hiện tại Yên Nhi lưu lạc đầu đường, thậm chí đã điên mất, hắn nếu mà không giết người nữ nhân này, hắn liền uổng sống trên đời.

Yên Nhi cả người dơ bẩn, tóc vàng khô, Mạc Vô Kỵ đem nàng ôm vào trong tay, tối đa chỉ nặng tầm 30 kg. Có thể tưởng tượng, Yên Nhi ở chỗ này chịu bao nhiêu khổ.

Bởi vì nội tâm cuồng nộ, Mạc Vô Kỵ nắm chặt nắm tay, móng tay đâm vào lòng bàn tay, máu tươi lưu đầy tay, hắn vẫn như cũ hồn nhiên không biết.

- Mới vừa rồi là ngươi đá Yên Nhi một cước?

Mạc Vô Kỵ ôm Yên Nhi đứng lên, đi tới chỗ người nam tử kia đã đá Yên Nhi một cước.

Hắn đã từng nói sau này sẽ không để Yên Nhi chịu cực khổ. Thế nhưng chỉ trong chớp mắt, Yên Nhi liền bị đối xử như vậy. Chẳng những trở thành một người lưu lạc không có ý thức tự chủ, hơn nữa còn bị người ta tùy ý khi dễ. Hắn thà rằng chính bản thân chịu khổ một chút, cũng không muốn Yên Nhi lại bị khổ nữa, Yên Nhi đi theo hắn cùng nhau, chịu khổ đã đủ nhiều.

Nam tử kia quét mắt Mạc Vô Kỵ, lạnh lùng nói:

- Chính là gia đá, ngươi có thể làm khó dễ được ta?

- Răng rắc! Óe óe...

Mạc Vô Kỵ một cước đá vào đầu gối nam tử, một thanh âm bộ xương vỡ vụn truyền đến. Cũng trong lúc đó, Mạc Vô Kỵ một cái tát vỗ vào bên mép nam tử này. Chuyện phát sinh trên người mình hắn có thể nhẫn nại, hắn có thể chờ đợi thời cơ, thế nhưng hắn không cách nào nhẫn nại Yên Nhi ở trước mặt hắn bị khi dễ. Có một số việc, không thể nhẫn nhịn cũng không cần đi nhịn, hà tất phải nhẫn.

Tiếng kêu thảm thiết của nam tử này bị một cái tát của Mạc Vô Kỵ cho đập tản mất, nam tử này co quắp ngồi hai tay ôm đùi, vài cái răng cùng máu phun ra.

Bởi vì quá nhiều người, cộng thêm Mạc Vô Kỵ chỉ là ở ngoại vi, hắn đem đầu gối nam tử này đá vỡ chỉ là đưa tới người chung quanh chú ý, cũng không có khuếch tán đến chỗ xa hơn.

Người bên cạnh cảm nhận được Mạc Vô Kỵ hung hãn, mau né ra một khối đất trống. Mạc Vô Kỵ không để ý tới đáp lại tên này, ôm lấy Yên Nhi xoay người rời đi.

- Nàng là bằng hữu ngươi?

Trầm Liên chạy tới, tại bên tai Mạc Vô Kỵ hỏi.

Mạc Vô Kỵ đang muốn trả lời, chợt nghe đến một cái thanh âm âm trầm nói:

- Tại Dược Tiên Môn đại hội quảng trường đánh người đã muốn đi sao?

Nói chuyện là một người Thanh Niên nam tử mặt dài mắt nhỏ, nam tử này cõng sau lưng một thanh trường kiếm, tóc dài kết thành tiên nhân kế, chân mang giày. Mạc Vô Kỵ gần nhất tiếp xúc qua rất nhiều tu luyện giả, vừa nhìn người này liền biết đây là một cái tu luyện giả.

- Ngô Kinh Vũ, ngươi là có ý gì?

Trầm Liên đứng ở bên người Mạc Vô Kỵ tức giận chất vấn.

Mạc Vô Kỵ thế mới biết Thanh Niên mặt dài mắt nhỏ này cùng Trầm Liên có quen biết, xem ra tên này tới tìm hắn phiền phức, rất có thể là bị Trầm Liên liên lụy.

Ngô Kinh Vũ nhìn Trầm Liên nói:

- Sư muội, ngươi không nên cùng những người cấp thấp phàm nhân cùng một chỗ, sẽ hạ thấp thân phận của ngươi. Sư phụ vẫn tìm không được ngươi, liền biết ngươi sẽ len lén đến Dược Tiên Môn đại hội. Ngươi cũng không cần đi Dược Tiên Môn đại hội khảo thí Linh Căn, coi như là ngươi bị các tông môn khác nhận lấy, ngươi cảm thấy ta nói ra thân phận của ngươi sau đó, các tông môn đó còn dám nhận ngươi sao?

Nói xong câu đó, Ngô Kinh Vũ quay đầu lại dường như muốn gọi người lại đây.

Trầm Liên lạnh giọng nói:

- Ngô Kinh Vũ, nếu như hôm nay ngươi dám liên lụy Mạc Vô Kỵ, ta cuộc đời này tuyệt đối sẽ không buông tha ngươi. Ta Trầm Liên ở chỗ này phát thệ, nói được thì làm được.

Ngô Kinh Vũ sắc mặt có chút khó coi, hắn nhìn Mạc Vô Kỵ lạnh nhạt hỏi:

- Người kia là ai?

Mạc Vô Kỵ nói với Trầm Liên:

- Trầm sư tỷ, ta đi trước, hữu duyên gặp lại.

Nói xong Mạc Vô Kỵ ôm Yên Nhi cấp tốc rời đi, cũng không có để ý tới Ngô Kinh Vũ.

- Vô Kỵ, chuyện gì xảy ra?

Đinh Bố Nhị đuổi theo.

Mạc Vô Kỵ nói với Đinh Bố Nhị:

- Bố Nhị, ngươi trước nỗ lực đi một cái, vạn nhất bị tiên môn chọn, đây là chuyện tốt.

- Tốt, ta khảo nghiệm qua sau đó, lập tức liền trở lại.

Đinh Bố Nhị không biết Yên Nhi là ai, đại thể đoán được một phần.

...

Mạc Vô Kỵ trở lại nơi ở, lập tức giúp Yên Nhi tắm rửa sạch sẽ một lần. Hắn không hiểu Yên Nhi vì sao biến thành như vậy, nhưng khi nhìn thấy hình dạng Yên Nhi da bọc xương, liền biết giả như Yên Nhi không phải là ngày hôm nay đúng dịp tìm được Dược Tiên Môn đại hội, sau đó bị hắn phát hiện, chỉ sợ hắn sẽ không còn được gặp lại Yên Nhi.

Từ khi Yên Nhi đã không còn ý thức tự chủ sau đó, vẫn như cũ không ngừng kêu thiếu gia, Mạc Vô Kỵ liền biết Yên Nhi vẫn đang tìm hắn. Đây là một loại chấp niệm, loại này chấp niệm hướng dẫn nàng đi tới địa phương có nhiều người. Tại trong tiềm thức của nàng, địa phương nhiều người, tỷ lệ tìm người khẳng định lớn hơn một chút.

Tự mình nấu một phần cháo đút Yên Nhi, chờ Yên Nhi ngủ sau đó, Mạc Vô Kỵ đi ra ngoài mua một đống thuốc trở về, lại trợ giúp Yên Nhi mua vài bộ quần áo.

Yên Nhi loại tình huống này, hắn cũng không biết mình có thể trị hết cho nàng hay không.

Ban đêm, Đinh Bố Nhị vẫn chưa về, ngược lại Trầm Liên đã về tới tửu lâu.

- Xin lỗi, hôm nay là ta liên lụy đến ngươi.

Trầm Liên trở lại một cái liền hướng Mạc Vô Kỵ xin lỗi.

Mạc Vô Kỵ khoát khoát tay:

- Không có gì, dù sao còn không có liên lụy đến. Tên kia là sư huynh ngươi?

Mạc Vô Kỵ nói dễ dàng, trên thực tế đồng dạng biết lúc đó hắn rất nguy hiểm. Một khi bị bất luận cái gì chấp pháp tiên sư chú ý, hắn đó là một con đường chết. Tại trước mặt tiên sư, mạng của hắn ngay cả con kiến hôi cũng không bằng.

Trầm Liên lắc đầu, không muốn nói đến Ngô Kinh Vũ, mà là nhìn một chút Mạc Vô Kỵ đang nấu thuốc, sau đó lại nhìn một chút căn phòng Mạc Vô Kỵ nói:

- Ta đi vào giúp ngươi xem một chút bằng hữu của ngươi sao??

- Ngươi hiểu y học?

Mạc Vô Kỵ nghi ngờ hỏi.

Trầm Liên do dự một chút, vẫn là nói:

- Cha ta chính là một cái Địa Đan Sư...

- Cái gì là Địa Đan Sư?

Mạc Vô Kỵ còn chưa hiểu.

Trầm Liên trợn to hai mắt nhìn Mạc Vô Kỵ, một hồi lâu mới hỏi:

- Ngươi không phải là một cái Luyện Dược Sư sao? Còn bỏ ra ba mươi bảy vạn kim tệ mua một bộ thiết bị chế thuốc, lẽ nào ngươi không biết cái gì là Địa Đan Sư?

Mạc Vô Kỵ ha ha:

- Luyện Dược Sư của ta cũng không có đi qua chứng thực, chỉ là chính bản thân mua một phần dược liệu trở về luyện tập mà thôi.

Trầm Liên im lặng vò trán, vẫn là giải thích:

- Đan dược chia làm cửu phẩm linh đan, nhất phẩm linh đan đến tam phẩm linh đan là Nhân Cấp linh đan. Tứ phẩm đến lục phẩm là Địa Phẩm Linh Đan, thất phẩm đến cửu phẩm là Thiên Phẩm linh đan, cửu phẩm trở lên là Tiên Phẩm linh đan. Có thể luyện chế nhất phẩm linh đan xưng là nhất phẩm linh đan sư, cứ vậy, có thể luyện chế cửu phẩm thiên đan là cửu phẩm Thiên Đan Sư.

- Vậy Địa Đan Sư chẳng phải là chí ít có thể luyện chế tứ phẩm địa linh đan? Cha ngươi là Địa Đan Sư mấy phẩm? Một cái Địa Đan Sư có đúng hay không rất giỏi rồi?

Mạc Vô Kỵ liên tiếp hỏi mấy vấn đề.

Trầm Liên càng là không lời nào để nói, đủ yên lặng hơn mười giây mới lên tiếng:

- Toàn bộ Tinh Hà Đế Quốc cũng không có một cái Thiên Đan Sư, ngươi nói Địa Đan Sư có đúng hay không rất rất giỏi?

Mạc Vô Kỵ nhanh chóng đứng lên đối với Trầm Liên:

- Còn xin Trầm sư tỷ giúp ta vào xem Yên Nhi.

- Nàng gọi Yên Nhi sao? Tên rất dễ nghe.

Trầm Liên nói chuyện đồng thời đã đi vào căn phòng của Mạc Vô Kỵ, nàng rất muốn biết Mạc Vô Kỵ nhớ nhung Yên Nhi này rốt cuộc là một nữ hài dạng gì.

Nàng cùng với Mạc Vô Kỵ ở chung gần một tháng, mặc dù hai người cùng xuất hiện không nhiều lắm, nàng đối với Mạc Vô Kỵ coi như là có chút lý giải. Dung mạo của nàng tuyệt đối là đệ nhất đẳng, vóc người càng làm cho chín mươi chín phần trăm nữ nhân đố kỵ. Thế nhưng Mạc Vô Kỵ nhiệt tình đối với nàng không có nửa điểm vì dung mạo cùng vóc người của nàng, nàng rất rõ ràng Mạc Vô Kỵ đối với nàng nhiệt tình, thậm chí mời nàng vào ở gian phòng, đều là bởi vì nàng đối với tu luyện am hiểu nhiều hơn so với hắn, mà không phải bởi vì nàng là một nữ nhân xinh đẹp. Không rõ hắn có bị liệt dương không nữa…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.