Bất Hủ Phàm Nhân

Chương 88: Khách khanh Đan Sư



- Sủng vật của ta bị ngươi lấy đi...

Âm lãnh thanh âm vang lên.

Mạc Vô Kỵ cùng Ân Thiển Nhân lần này thấy rõ ràng, là một nữ tử nhạt yếu đến mức chỉ có bóng dáng. Cô gái này khuôn mặt mơ hồ, căn bản là không thấy rõ cụ thể tướng mạo.

Bên trong Thạch động khí tức âm sâm càng ngày càng nồng đậm, Mạc Vô Kỵ theo bản năng rùng mình một cái. Hắn cảm giác được chính bản thân không khí chung quanh đều muốn kết băng, nhưng trên thực tế là không có nửa phần biến hóa.

Ân Thiển Nhân bỗng nhiên đem túi phía sau chứa Phệ Sinh Thú ném ra ngoài:

- Yên phi tiền bối, vãn bối không biết Phệ Sinh Thú này là có chủ, còn xin tiền bối thứ lỗi. Mạc sư đệ, chúng ta không có khả năng ở tại chỗ này quấy rầy tiền bối...

Phó Yên Phi? Mạc Vô Kỵ không biết Ân Thiển Nhân là thế nào nhận ra đối phương. Bất quá khi hắn thấy Ân Thiển Nhân ánh mắt, liền suy đoán Ân Thiển Nhân rất có thể đang nói mò, trước mắt người này căn bản cũng không phải là Phó Yên Phi. Về phần mục đích nói mò, hắn cũng không biết.

- Nếu tới rồi, vậy cũng đừng đi nữa. Lẽ nào Trác Vô Ngân cái kia lão già kia không có nói cho các ngươi biết, Vô Ngân Kiếm Sơn không thể tùy tiện vào sao?

Bóng dáng nói xong, vươn một cái tay khô trắng chậm rãi chộp tới đỉnh đầu Mạc Vô Kỵ.

Mạc Vô Kỵ muốn nhúc nhích, nhưng căn bản nhúc nhích không được.

Ân Thiển Nhân bỗng nhiên mở miệng phun ra một ngụm nước bọt… í lộn… ngụm máu huyết, nguyên bản nàng cũng bị trói buộc đã đột nhiên nâng tay lên được, theo đó trường kiếm trong tay vừa kiếm đâm ra, không gian xung quanh Mạc Vô Kỵ bị âm lãnh đông lạnh ở dường như có thêm một phần buông lỏng.

- Mạc sư đệ, ta chỉ có thể giúp ngươi đến đây, mau trốn...

Ân Thiển Nhân đâm ra một kiếm này sau đó, cả người hóa thành một đạo ảnh tuyến bay rớt ra ngoài.

Mạc Vô Kỵ cũng không trách Ân Thiển Nhân, lúc này, coi như là hắn cũng chỉ có tự bảo vệ mình. Ân Thiển Nhân căn bản cứu không được hắn, có thể trước khi đi một kiếm đánh vỡ ra không gian chung quanh hắn bị âm lãnh đông lạnh, đã coi như là phi thường đạt đến một trình độ.

Mạc Vô Kỵ cũng không có chạy trốn theo Ân Thiển Nhân, hắn hiểu rõ một cái đạo lý, khi bầy sói đuổi theo, ngươi không cần chạy nhanh hơn so với bầy sói, ngươi chỉ cần chạy nhanh hơn so với ngươi đồng bạn là được. Hiện tại đồng bạn của hắn là Ân Thiển Nhân, hắn vô luận như thế nào cũng không cách nào chạy nhanh hơn so với Ân Thiển Nhân.

Điều này áp dụng với Ân Thiển Nhân, cũng không thích hợp hắn. Ân Thiển Nhân trước khi giúp hắn một tay, có thể ra tay cứu hắn thoát khỏi trói buộc, nhưng không phải có ý muốn lấy hắn làm bia đỡ.

Có lẽ là Ân Thiển Nhân cũng biết, coi như là để cho Mạc Vô Kỵ cản giúp mình một lần, nàng cũng chạy không thoát nữ nhân này.

Mạc Vô Kỵ trước tiên không có trốn, ngược lại là cấp tốc khom lưng rút ra đao nhọn, đồng thời một đao đâm ra ngoài.

- Óe óe óe...

Một tiếng thét chói tai thảm thiết kèm theo một đạo màu xanh nhạt lôi hồ bay rớt ra ngoài, Mạc Vô Kỵ trong nháy mắt liền hiểu ra. Đối phương tuy rằng rất mạnh, lại e ngại lôi hồ của hắn.

Nghĩ tới đây, Mạc Vô Kỵ xoay người chạy đi, dùng tốc độ nhanh nhất chạy ra khỏi huyệt động.

Cái bóng nữ nhân kia thực lực quá mạnh mẽ, cường đại đến tình cảnh không thể tưởng tượng nổi. Hắn mặc dù hắn đánh lén, dùng lôi hồ đả thương ả. Nhưng nếu là không đi, chờ đối phương hiểu được, hắn là một con cọp giấy, phỏng chừng chính là thời điểm bi kịch.

Có lẽ Mạc Vô Kỵ một đạo lôi hồ nổi lên tác dụng, khi Mạc Vô Kỵ lao ra miệng huyệt động dây leo, bóng dáng nữ nhân vẫn không có đuổi theo động thủ.

Mạc Vô Kỵ vừa mới lao ra huyệt động, một loại thiên địa chuyển dời lực lượng liền đem hắn bao lên. Mạc Vô Kỵ kinh hãi không dứt, hắn cho rằng cái bóng nữ nhân kia lại khóa được hắn. Bất quá khi hắn quay đầu lại thấy cái bóng nữ nhân đang từ huyệt động dây leo đi ra, hắn liền biết lực lượng này đưa hắn bao lấy không phải là bóng dáng nữ nhân.

Bóng dáng nữ nhân khô gầy bàn tay bắt lần thứ hai chụp vào Mạc Vô Kỵ, Mạc Vô Kỵ đã bị lực lượng thiên toàn địa chuyển cuốn đi biến mất tại chỗ.

...

Mạc Vô Kỵ nặng nề rơi xuống đất chấn động rút lui ra mấy bước thiếu chút nữa ngã ngồi trên mặt đất, lập tức Mạc Vô Kỵ liền phát hiện hắn xuất hiện ở giữa thạch điện trước đây bị truyền tống đến Vô Ngân Kiếm Sơn.

Trừ hắn ra, hắn còn nhìn thấy Ân Thiển Nhân, Cù Đan Sư cùng một người khác hắn không nhận biết.

13 người đi vào, đi ra cư nhiên chỉ có bốn người bọn họ, vẫn chưa tới một phần ba à nha. Thạch Đan Sư cũng không có đi ra, xem bộ dáng là dữ nhiều lành ít. Mạc Vô Kỵ trong lòng có chút thổn thức, thạch Đan Sư tuy rằng luyện đan rất yếu, tư chất kém cỏi rất, tính khí lại lớn, nhưng hắn là một người thẳng tính, không có nhiều tâm địa gian xảo như vậy.

Ân Thiển Nhân thấy Mạc Vô Kỵ dĩ nhiên đi ra rồi, trong mắt ngược lại hiện lên một vẻ vui mừng. Trên thực tế, khi đó nàng không có năng lực đem Mạc Vô Kỵ mang ra ngoài, trong lòng rất là hổ thẹn. Về phần Mạc Vô Kỵ có chút tài sản này, còn không có bị nàng để ở trong mắt.

Cù Đan Sư cũng nhìn thấy Mạc Vô Kỵ, trong mắt hắn lập tức lộ ra biểu tình kinh ngạc không thể tưởng tượng nổi. Mạc Vô Kỵ chỉ là một dược đồng mà thôi, một dược dĩ cư nhiên ở lúc trước truyền tống trận xảy ra vấn đề mà còn sống.

Không đợi mấy người nói chuyện, từ cửa đại điện liền vội vã đi tới một đám người, cầm đầu chính là tông chủ Vô Ngân Kiếm Phái Cô Nhiên.

Cô Nhiên nhìn thấy Ân Thiển Nhân, rõ ràng là thở dài một hơi. Hắn lập tức nói:

- Đi tới Vô Ngân Kiếm Sơn truyền tống trận đột nhiên xảy ra vấn đề, để cho Vô Ngân Kiếm Phái chúng ta tổn thất thảm trọng. Cũng may còn có bốn người đi ra, Đan Sư còn có ba người, đây là vạn hạnh trong bất hạnh.

- Tông chủ, chúng ta hay là trở về đại điện rồi hãy nói.

Một người trưởng lão nhìn thấy Ân Thiển Nhân sau đó, cũng là thở phào nhẹ nhõm.

- Á đù, ngươi không phải là dược đồng của Thạch Đan Sư sao? Ngươi thế nào còn sống?

Rốt cục có người chú ý tới Mạc Vô Kỵ.

Lúc này Ân Thiển Nhân đang lo lắng hay tông chủ cũng đem lực chú ý rơi vào trên người Mạc Vô Kỵ, trước hắn cũng nghi hoặc Mạc Vô Kỵ vì sao còn sống. Bất quá bởi vì toàn bộ tinh lực đều đặt ở trên người Ân Thiển Nhân, cho nên không có hỏi sự tình Mạc Vô Kỵ.

Mạc Vô Kỵ liền vội vàng khom người nói:

- Bẩm các vị tông môn tiền bối, vãn bối được Ân Đan Sư cứu giúp, lúc này mới nhặt trở về một cái mạng nhỏ.

Nơi này có nhiều tông môn trưởng lão như vậy ở chỗ này, Mạc Vô Kỵ phỏng chừng là mình không có tư cách gọi Ân Thiển Nhân sư tỷ.

- A đù, còn có loại chuyện này?

Tông chủ và chư vị trưởng lão đều đưa mắt rơi vào trên người Ân Thiển Nhân.

Ân Thiển Nhân gật đầu:

- Đúng là như thế, ta vừa lúc gặp Mạc sư đệ bị thương, lúc này mới thuận lợi cứu Mạc sư đệ. Về sau ta mới biết được, Mạc sư đệ gia học sâu xa, cũng là xuất thân Luyện Đan Sư nhất mạch. Tuy rằng Linh Căn tư chất hơi yếu một phần, đối với đan đạo lại có kiến thức bất phàm. Thời điểm ta gặp được hắn...

Mạc Vô Kỵ nhanh chóng tiếp lời nói:

- Còn phải đa tạ Ân sư tỷ ân tình, nếu không phải Ân sư tỷ tận tâm tận lực chỉ giáo, ta phỏng chừng còn không thể trở thành một Đan Sư chân chính.

Ân Thiển Nhân trong lòng có chút nghi hoặc, nàng nhìn thấy Mạc Vô Kỵ, Mạc Vô Kỵ đã là nhất phẩm Nhân Đan Sư, khoảng cách nhị phẩm Nhân Đan Sư chỉ có một bước xa. Trên thực tế nàng đối với Mạc Vô Kỵ chỉ đạo thật không nhiều, chỉ là thoáng điểm một cái mà thôi. Tuy rằng không hiểu Mạc Vô Kỵ vì sao muốn đem công lao đẩy tại trên đầu của nàng, nàng cũng không có nói nhiều.

- Ngươi là một cái Đan Sư?

Cô Nhiên kinh ngạc nhìn Mạc Vô Kỵ, hắn còn chưa từng nghe nói qua một tên tạp dịch đệ tử dược đồng, có thể đột nhiên xoay người biến thành một cái Đan Sư.

Ân Thiển Nhân giúp Mạc Vô Kỵ hồi đáp:

- Đúng vậy, tông chủ, Mạc sư đệ chẳng những là Đan Sư, còn là một cái nhị phẩm Nhân Đan Sư. Hắn có thể thăng cấp nhị phẩm Nhân Đan Sư, ta đích xác đã chỉ điểm hắn một phần. Nhưng chủ yếu nhất là hắn luyện đan thiên phú, hắn luyện đan thiên phú thậm chí so với ta còn phải mạnh một phần.

Nghĩ đến Mạc Vô Kỵ lúc trước đã nói, Ân Thiển Nhân chủ động đem công lao Mạc Vô Kỵ thăng cấp đến nhị phẩm Nhân Đan Sư cầm tới.

- Thì ra là như vậy.

Vô Ngân Kiếm Phái tông chủ Cô Nhiên nghe lời của Ân Thiển Nhân sau đó, hai mắt tỏa ánh sáng:

- Thì ra Vô Kỵ còn là một cái nhị phẩm Nhân Đan Sư, Thiển Nhân, không bằng để cho Vô Kỵ trở thành Đan Sư chính thức của Vô Ngân Kiếm Phái....

Cù Đan Sư lúc trước đối với Mạc Vô Kỵ có chút khó chịu sắc mặt xấu xí, một cái dược đồng dĩ nhiên cũng muốn địa vị ngang nhau cùng hắn. Chỉ là Mạc Vô Kỵ thành nhị phẩm Nhân Đan Sư sau đó, hắn căn bản cũng không có bất kỳ lý do gì đưa ra phản bác ý kiến.

Ân Thiển Nhân lại ở phía sau nói:

- Mạc sư đệ mặc dù là nhị phẩm Nhân Đan Sư, luyện đan thiên phú cũng cực kỳ kinh người, linh căn của hắn cũng không phải tốt...

Lời của Ân Thiển Nhân còn chưa nói hết, lại nhắc nhở Cù Đan Sư, hắn ngay lập tức nói theo:

- Tông chủ, Ân sư tỷ nói rất đúng. Mạc sư đệ trước là một tên tạp dịch đệ tử, tư chất tu luyện rất chênh lệch. Một cái Đan Sư không chỉ cần luyện đan thiên phú, nếu mà tư chất tu luyện quá kém, chung quy cả đời cũng khó mà tiến thêm một bước. Một Đan Sư không có khả năng thăng cấp, gia nhập Vô Ngân Kiếm Phái, chung quy sẽ ảnh hưởng tông môn...

Vô Ngân Kiếm Phái tông chủ Cô Nhiên cũng tỉnh táo lại, tông môn bản thân Đan Sư yêu cầu hàng loạt tài nguyên, một Đan Sư không có khả năng thăng cấp đối với tông môn mà nói cũng không phải chuyện gì tốt.

- Tông chủ, ta cảm thấy không bằng để cho Mạc Đan Sư trở thành tông môn khách khanh Đan Sư, như vậy là thích hợp nhất không hơn.

Ân Thiển Nhân mở miệng lần nữa nói.

Liền ngay cả Cù Đan Sư cũng theo ở phía sau tán đồng phụ họa một câu, khách khanh Đan Sư tại tông môn lấy được tài nguyên cùng tông môn bản thân Đan Sư hoàn toàn không có khả năng so sánh. Đan Sư muốn thăng cấp, ngoại trừ thiên phú ra, trọng yếu nhất chính là luyện đan tài nguyên. Không có tài nguyên, có thiên phú thì như thế nào?

Cô Nhiên cùng chư vị trưởng lão trong lòng rất là cảm thán, Ân Thiển Nhân tuy rằng luyện đan thiên phú kinh người, địa phương khác liền hơi kém chút. Coi như là muốn cho Mạc Vô Kỵ trở thành khách khanh Đan Sư, cũng không thể thay Mạc Vô Kỵ nói ra a. Nói như vậy sẽ làm cảm kích của Mạc Vô Kỵ đối với nàng biến mất.

Hiện tại Ân Thiển Nhân đề nghị, Cô Nhiên không thể làm gì khác hơn là hỏi:

- Mạc Đan Sư, không biết ngươi có ý nguyện trở thành ta Vô Ngân Kiếm Phái khách khanh Đan Sư hay không.

Trở thành Vô Ngân Kiếm Phái khách khanh Đan Sư, vốn chính là điều Mạc Vô Kỵ đã thương lượng với Ân Thiển Nhân, hiện tại Vô Ngân Kiếm Phái tông chủ hỏi hắn, Mạc Vô Kỵ tự nhiên là không có nửa phần do dự nói:

- Đa tạ tông chủ ưu ái, ta nguyện ý trở thành khách khanh Đan Sư của Vô Ngân Kiếm Phái.

Chư vị trưởng lão Vô Ngân Kiếm Phái cùng tông chủ Cô Nhiên liếc nhau thầm nghĩ, tạp dịch đệ tử quả nhiên là tương đối hiểu chuyện.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.