Bát Quái Tạp Chí Nói Chúng Ta Rất Tốt

Chương 17



Thời điểm ngày hôm sau Văn Lược tỉnh dậy, ý thức được chính mình cư nhiên lại ngủ trong lòng nam nhân khác cả đêm.

Này không khoa học!

Không khoa học chính là An Trình Điển cư nhiên đem cánh tay làm gối đầu cho hắn cả đêm, thế cho nên bước ra cửa nhìn thấy tay An Trình Điển đều đỏ hắn cả người đều nổi lông tơ.

“Tay cậu làm sao vậy?” Tiểu Càng sáng sớm ngồi ở một bên xoa cánh tay của An Trình Điển thực buồn bực, “Cậu tối hôm qua cái kia…”

An Trình Điển tức giận trừng mắt nhìn Tiểu Càng một cái, “Những thứ trong đầu của cậu cùng với khuôn mặt thật không cân xứng.”

Khuôn mặt của Tiểu Càng như búp bê thoạt nhìn liền cũng những thứ phát dục hoàn toàn không giống, xong dường như cùng hắn tán gẫu những lời thế này làm An Trình Điển có cảm giác tội lỗi.

“Cậu không muốn nói cho tôi biết tối hôm qua sau khi ngủ cùng Tiểu Lược….” Mắt Tiểu Càng đích xác mở càng thêm lớn, thần tình bất khả tư nghị viết rành rành!

“Ân hử? sau khi ngủ cái gì?” An Trình Điển dù bận vẫn ung dung nhìn Tiểu Càng bảo hắn tiếp tục.

“Lái….phi….cơ!” Tiểu Càng biểu tình sửng sốt cùng nuốt con gián y như nhau, “Cậu rốt cuộc nhịn không được? Cậu cũng biến thái quá đi!”

An Trình Điển đem bánh mì trực tiếp nhét vào miệng Tiểu Càng, “Cậu yên tâm, vì để không ảnh hưởng đến Tiểu Lược, tôi sẽ đến phòng của cậu để giải quyết vấn đề này!”

“A!” Tiểu Càng giật mình sửng sốt một chút, mới kịp phản ứng, “Không đúng! Phòng tôi không được đâu! Không được đâu! Cậu… Cậu tối hôm qua thật sự?”

An Trình Điển nhìn người đại diện của mình chạy không ngừng mà có điểm bất đắc dĩ, người này có khi khôn khéo muốn chết, như thế nào lại có lúc đầu óc ngu ngốc như thế. Lại nói tiếp năm đó cho dù cùng nhau bước vào xã hội, An Trình Điển đã muốn không phải là An Trình Điển lúc trước, mà Tiểu Càng cư nhiên vẫn là Tiểu Càng, còn có người không thay đổi chính là Văn Lược.

An Trình Điển nhìn cách đó không xa đang có một người nhăn mày chờ hóa trang xong, vẻ mặt của hắn tựa hồ vĩnh viễn đều là một bộ dạng không kiên nhẫn, kỳ thật lúc sau tiếp xúc mới phát hiện hắn chính là đơn thuần cảm thấy phiền toái mà thôi, mà không phải nhắm vào cái người làm cho hắn cảm thấy việc đó phiền toái. Có điểm làm cho người ta khó tiếp nhận, khó trách khi đó vẫn bị nữ sinh bầu thành lạnh lùng vương tử, khẳng định Văn Lược nghe đến bốn chữ này đều cảm thấy khó nghe.

An Trình Điển lộ ra nét tươi cười quỷ dị, Tiểu Càng một bên cảm thấy được sắc mặt hắn đại biến, nghệ sĩ dưới tay hắn thật sự đều trở nên biến thái!

“Tiểu Càng, cậu lại dùng ánh mắt biến thái nhìn tôi, tôi liền khấu trừ tiền lương tháng này!” An Trình Điển đắc ý sờ sờ sọ não tròn vo của Tiểu Càng, trên mặt bắn đi nụ cười.

Tiểu Càng ôm đầu ở phía sau oán giận, không có biện pháp, hai người bọn họ theo trường học tốt nghiệp, một người là nghệ sĩ, một người vẫn công tác phía sau hậu trường, hợp tác thật nhiều năm. An Trình Điển là kim chúa của hắn nha! Không được đắc tội!

Sau khi trang điểm, Văn Lược ở phim trường cùng đạo diễn trao đổi kịch bản, cổ tay giấu trong ống tay áo nhìn không rõ lắm, dù sao lúc đem dây thừng tới, đều là trợ lý buộc cho hắn. Ánh mắt lơ đãng luôn liếc về phía An Trình Điển, hắn rất sợ An Trình Điển sẽ chạy tới kéo lấy tay hắn, sau đó đối với vết thương nói này nói nọ.

Nhưng hôm nay An Trình Điển không có lên tiếng ngăn cản, mà là đứng ở nơi Văn Lược bị treo lên hảo hảo nghiên cứu một chút động tác, đợi đến lúc quay, hành văn liền mạch lưu loát một lần quay xong, đạo diễn đối với hành động của bọn họ khen không dứt miệng.

Bởi vì quá mức thuận lợi, thế nên thời điểm Văn Lược được tháo xuống đều có điểm không thể tin được, An Trình Điển một bên lặng lẽ trừng mắt nhìn hắn, sau đó xoay người chuẩn bị cảnh tiếp theo.

Trong lòng Văn Lược có loại tư vị nói không nên lời, hắn không chịu để An Trình Điển nhìn đến cổ tay mình vì hắn không muốn An Trình Điển cảm thấy hắn vô dụng, lại càng không nghĩ muốn nhận được sự chiếu cố của An Trình Điển. Không nghĩ tới An Trình Điển lại dùng phương thức này giúp hắn, loại này vô hình giúp hắn làm, cho Văn Lược không có cách nào cự tuyệt lại cũng không khỏi cảm kích, thậm chí không có biện pháp không cảm kích.

Việc Văn Lược không chịu thừa nhận, vừa ý vẫn là đối An Trình Điển không cảm kích là không được. Loại cảm giác này thuận theo tự nhiên cứ như vậy đến, cẩn thận ngẫm lại, tuy rằng An Trình Điển đối hắn làm một số chuyện khiến hắn kháng cự, nhưng chưa bao giờ làm cho hắn cảm thấy quá bất mãn. Bỗng nhiên có loại này giác ngộ, Văn Lược ngược lại thấy bất an. Thói quen thực đáng sợ, sự tình một khi tiếp nhận rồi lại phát triển theo phương hướng đáng sợ, thoát đều không thoát được.

Văn Lược trong lòng khủng hoảng bởi vậy thời khắc này bắt đầu quang minh chính đại thay đổi.

Không chỉ có nội tâm, cảm tình của nhân vật trong phim cũng bắt đầu phát sinh biến hóa.

Loại sự tình thiếu nợ ai đó là Văn Lược không thích nhất, mà thiếu nợ An Trình Điển, hắn lại càng thêm không muốn, trước không nói An Trình Điển mưu đồ gây rối, chính hắn không muốn quan hệ giữa hai người tiến thêm một bậc.

Chính là mỗi khi không cẩn thận lật đến trang XX kia, nhìn đến hai chữ XX kia nội tâm của hắn giống như xe lửa ầm ầm chạy qua, hoàn toàn không thể bình tĩnh.

Đỗ Minh Thành cái kia ba hoa, cũng không biết có cái gì không đúng, gần đây vẫn cường điệu nói An Trình Điển cùng Văn Lược phải chú ý lẫn nhau bồi dưỡng cảm tình, vì sau đó cảm tình của nhân vật liền có phát sinh biến hóa, đầu tiên chính là cảm tình của Phương Gia Tuấn, hắn từ bắt đầu chán ghét Kỳ Ca đến chậm rãi bội phục ngượng mộ cuối cùng là ái mộ đến chấp nhất si mê một lần vượt bậc.

Cho nên nghiêm túc nhìn lại, nội tâm của Văn Lược bắt đầu tra tấn hắn.

Từ lúc thật lâu trước kia Văn Lược nghe nói có diễn viên quá mức chuyên nghiệp đều nhập vai từ đầu đến cuối không thể thoát ra. Phương diện này còn có một điển hình, chính là Bạch Đồng phong lưu thành tánh đồng dạng cùng Liên Mục Thanh. Nói đến hai người kia, trong lòng Văn Lược bắt đầu phát run, hai người kia có vô số scandal, bị phóng viên chụp đem nữ minh tinh về nhà không đến một trăm lần cũng đến chín mươi chín lần. Kết quả bởi vì cùng nhau hợp tác một bộ phim về đồng chí, phóng viên bắt đầu chụp được vô số hình hai ngươi qua đêm ở nhà nhau. Thế cho nên lúc đó nháo thành scandal nam ngôi sao cùng nam ngôi sao yêu nhau.

Điều này làm cho Văn Lược thực khó hiểu, hai người kia không biết mức độ tiết tháo thực kì lạ!

Đương nhiên hai người cùng một chỗ phóng viên sẽ không biết, cho dù biết, đương sự công khai không phải, họ sẽ không minh mục đưa tin, Bạch Đồng cùng Mục Thanh điểm ấy câu chuyện vẫn phải có.

Văn Lược mặc dù đang trong vòng luẩn quẩn có điều đem chuyện của hai người đó ra nghĩ, hắn ít nhiều xem như biết một chút. Hợp tác một lần liền cùng nam nhân tốt hơn, điểm này Văn Lược vô luận như thế nào đều không có biện pháp chấp nhận.

Có điều tâm hắn gần đây đã muốn bắt đầu đi trật. Cho nên luôn không tự chủ đem ví dụ kia ra nghĩ.

Thời điểm kết thúc công việc cũng đã rạng sáng, Văn Lược đi tắm rửa trước, An Trình Điển ngồi ở bên máy tính. Đợi cho Văn Lược tắm đi ra, hắn đang đối diện máy tính nói chuyện. Văn Lược thô thô phiêu phiêu liếc mắt một cái, nhìn đến liền thấy đó là Liên Mục Thanh. Hắn chợt nhớ tới công ty cũ của An Trình Điển chính là cùng một nhà với Liên Mục Thanh, bọn họ là sư huynh đệ.

Như vậy tính ra, An Trình Điển cũng là sự đệ của hắn nha!

Sư đệ nha! Hừ… Văn lược khó chịu! Sư đệ này khi nào thì tôn lão?

“Trở về hảo hảo tụ tập thế nào? Bạch Đồng hắn gần đây đối nấu nướng có hứng thú tăng nhiều, trở về cho hắn đầu độc cậu một chút!” Thanh âm của Mục Thanh theo máy tính truyền tới.

Loại ngữ khí này… quả nhiên! Văn Lược cũng đã biết có chuyện nghe, bèn vảnh lỗ tai lên.

“Vậy có thể phải chờ lâu một chút, em gần đây phải đóng phim!” An Trình Điển đối máy tính nói.

“Anh biết, tin tức mỗi ngày đếu nói, cậu cùng Văn Lược hợp tác chỉ nói thôi cũng đã gây sự chú ý rồi! Này cậu không cần lo lắng!” Liên Mục Thanh tựa hồ cùng cái TV nói có điểm quá giống nhau rồi, nói chuyện thật không để ý đến tâm tình người khác.

Văn Lược ở một bên nói thầm, hắn trực tiếp khinh thường hành động của An Trình Điển là xong, để làm chi còn nói như vậy.

Hai người đang nói chuyện, Bạch Đồng bỗng nhiên xuất hiện, Văn Lược nhìn thấy rõ ràng, Bạch Đồng lại đây liền ôm cổ Liên Mục Thanh trên mặt hôn một hơi.

Văn Lược nháy mắt liền hóa đá, nguyên lai tin đồn trong làng giải trí cũng có thật, hắn lúc bắt đầu nghĩ cảm tình của hai người này hảo nên mới xuất hiện loại tin đồn này, có người nam nhân bình thường nào lại hoài nghi tính hướng của nam nhân khác?

Nghĩ như vậy liền thuận tiện liếc An Trình Điển một cái, nam nhân này mới chính là không bình thường.

“Tiểu Lược dường như còn chưa cùng các anh gặp qua đi!” An Trình Điển bỗng nhiên đem đề tài xả lên người Văn Lược,Văn Lược sửng sốt, ánh mắt trừng lớn nhìn An Trình Điển còn không ngừng xua tay cảnh cáo.

“Ân, hắn có điều tương đối nhàm chán đi! Trước kia cũng mời hắn qua đây chơi, nhưng cho tới bây giờ cũng chưa từng qua, bảo bối trong làng giải trí chính là loại này!” Nói chuyện vẫn là Liên Mục Thanh, nói chuyện không khách khí chỉ có thể là diễn viên xuất thân từ MC.

Văn Lược một hơi nghẹn thiếu chút nữa phun trào, nếu không cùng Liên Mục Thanh bọn họ không quen, đối phương vẫn là tiền bối, hắn sợ thật sự đã bạo phát rồi.

“Hắn không phải loại đó!” An Trình Điển một bên nhìn chằm chằm vẻ mặt của Văn Lược, hướng về phía màn hình nở nụ cười.

“Anh xem như cũng giống! Này vài năm hắn cũng đã đủ hồng đi! Chính là scandal lúc trước với An Miên Miên!” Liên Mục Thanh đối với tin tức bát quái cũng thực rành.

Bạch Đồng một bên đột nhiên nói, “Hắn kỳ thật thích nam nhân đi!”

An Trình Điển còn chưa kịp ngăn chặn lời nói của đối phương, chợt nghe Văn Lược rầm một tiếng té xuống đất, xanh cả mặt, nhưng hắn vẫn rất lãnh tĩnh không nói gì, mà là hướng An Trình Điển dựng ngón tay giữa.

An Trình Điển đầu tiên là sửng sốt một chút, sau đó phát ra một trận cười, hắn nhìn nam nhân chật vật ngồi dưới đất giơ ngón giữa, thật là từ đầu tới chân đều lộ ra một cỗ khí không được tự nhiên rất đáng yêu.

Hết chương 17.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.