Bát Quái Tạp Chí Nói Chúng Ta Rất Tốt

Chương 6



“Như thế này! Có hay không có tư cách?” An Trình Điển bước lên phía trước một bước nhỏ, thân thể hai người gắt gao dán cùng nhau, gần đến mức cơ hồ nghe được cả tiếng tim đập.

Ngực Văn Lược căng thẳng, trái tim không hề có đạo lý đập mạnh, hắn không cao bằng An Trình Điển, tầm mắt chỉ đến mũi của An Trình Điển, kia chính là được truyền thông ngợi khen “Chiếc mũi hoàn mỹ nhất” liền gần ngay trước mắt, khoảng cách làm cho người ta cảm thấy không được an toàn, Văn Lược có điểm không chịu nổi cúi đầu.

“A!” Bỗng nhiên cái mũi một trận đau nhức. An Trình Điển cư nhiên cắn mũi hắn, “Cậu có bệnh à?”

“Đúng vậy nha!” Bản thân không hề tự giác cư nhiên liếm liếm môi.

Muốn chết. Văn Lược một khắc cũng không muốn ngốc nữa. Một bên thúc thân thể cồng kềnh của đối phương một bên cảnh cáo nói, “An Trình Điển tôi cảnh cáo cậu…”

Mới nói được một nửa, miệng liền bị ngăn chặn. Hơi thở cường đại của đối phương đập vào mặt, lực lớn đánh vào làm cho Văn Lược nhất thời mất đi năng lực phản ứng. An Trình Điển cư nhiên hôn hắn, à không, cường hôn!

Hắn lại không phải nữ nhân, bị đối đãi như vậy tự nhiên là nổi trận lôi đình.

Giơ tay lên ngay bụng An Trình Điển đấm một quyền.

An Trình Điển phát ra tiếng đau đớn, lại quá phận ngậm đầu lưỡi Văn Lược, đầu lưỡi liếm qua khoang miệng của hắn, khiến cho Văn Lược một trận run rẩy, hắn dùng sức đẩy ra, cánh tay bị nắm trực tiếp áp qua đỉnh đầu, một chút cũng không thể nhúc nhích.

Trong đầu Văn Lược toát ra một nghi vấn, tay An Trình Điển không phải bị thương sao?

Chính là trọng điểm không phải ở chỗ này, được không.

Văn Lược hết thảy giãy dụa dễ dàng thoái khỏi hôn môi của An Trình Điển, không thể không nói An Trình Điển ở phương diện này đối Văn Lược không thể đạt tới sự thành thạo. Chỉ là bị người như vậy quá phận đối đãi, cho nên tính tình nóng nảy như Văn Lược rốt cuộc cũng bạo phát.

Chờ thời điểm An Trình Điển rút về, Văn Lược không chút do dự đấm vào bụng An Trình Điển một quyền. Một quyền này chính là oán khí tích lũy cả đêm nay, An Trình Điển bị đau dựa vào vách tường chậm rãi ngồi xuống đất.

”Tôi đã cảnh cáo cậu!” Văn Lược đem nắm tay mình đút vào túi, mu bàn tay đau đớn nói cho hắn biết, một quyền kia quả thật đấm không nhẹ. Hắn vừa nghĩ lại cảm thấy lo lắng.

“Cậu tự lo cho mình, tôi đi đây!” Câu cuối cùng cho đối phương đi. Văn Lược không chút do dự xoay người.

“Tôi thích cậu!” Tay vừa đụng tới nắm cửa, sau lưng truyền đến thanh âm của nam nhân vì đau đớn mà trở nên kỳ quái. Cước bộ của hắn dừng một chút, sau đó bỗng nhiên xoay người, ánh mắt chống lại An Trình Điển.

Trong lòng hắn hiện tại đang do dự, do dự chính là phải mắng An Trình Điển “Bệnh thần kinh” hay là hỏi hắn thích mình khi nào?

Kỳ thật so với hướng đối phương mà nói, loại thời điểm này lại đi có loại tâm lý này mới thật là kỳ quái đi!

Bất quá sau khi nhìn An Trình Điển, Văn Lược liền hối hận, lúc nãy đi liền xong, làm chi còn nhiều sự quay đầu sang hướng khác. An Trình Điển ánh mắt tội nghiệp thoạt nhìn tựa như Văn Lược phụ hắn. Cũng không biết làm sao có một cỗ ác khí ập tới, Văn Lược bước tới An Trình Điển hung hăn đá một cái, sau đó bỏ lại ba chữ “Bệnh thần kinh” theo lẽ thường, rồi mở cánh cửa mà đi.

An Trình Điển ngồi dưới đất dở khóc dở cười, hành động ngây thơ này chỉ có người hiểu Văn Lược mới biết là hắn không hề có ác ý, chính là tâm lý phản ứng thông thường, hắn đại khái đã sớm muốn đánh mình đi!

An Trình Điển một tay chống đầu cười khổ, Văn Lược đi rồi hắn mới kêu lên một tiếng, cởi áo khoác, cánh tay đã muốn sưng thành cây củ cải, hắn hôm nay nhẫn không dễ dàng.

Gian nan lấy từ trong túi lấy ra điện thoại, gọi cho người đại diện của mình, thuận tiện liếc nhìn tên khách sạn, báo địa chỉ, sau đó ôm cánh tay tựa vào vách tường, rốt cuộc băng không được lui thành một đoàn.

“Văn Lược, nếu cậu biết tay tôi thật sự bị chặt đứt, cậu có hay không khổ sở?”

Nếu thật sự, vậy thì đáng giá! Cười khổ…

Văn Lược trở lại khách sạn của mình, ngày cũng mau sáng, tim của hắn ở thẳng ở trên giường không có biện pháp bình phục. Là một nhân vật của công chúng bị thổ lộ như vậy cũng là chuyện bình thường, ngay cả những fan nam, hắn cũng có rất nhiều, nhưng lại bị ngôi sao tử triền loạn đánh (tạm dịch là stalker) (hiện tại hắn hoàn toàn có thể dùng bốn từ này để hình dung hành vi của An Trình Điển), sau còn bị thổ lộ, như vậy mọi chuyện kinh thế hãi tục hắn đều đã trải qua. Thảo nào An Trình Điển vẫn đối hắn làm ra một chút hành động làm cho người ta khó có thể lý giải.

Bị hồng nhân* thích, hắn… có phải hay không nên cảm thấy cao hứng? Hay cần phải đứng ở lập trường nam nhân cảm thấy ghê tởm? Nhưng Văn Lược thẳng thắn nói, hắn không cảm thấy ghê tởm. Chính là cảm thấy An Trình Điển người này đáng ghét, cùng chuyện này không quan hệ. Càng nghĩ càng loạn, càng loạn càng ngủ không được, trừng mắt đến lúc khó chịu, mới bắt đầu buồn ngủ.

(*hồng nhân: dựa theo truyện có thể giải thích là người được ưu thích nhất hiện nay)

Này rối rắm liền rối rắm đến sáng rồi.

Thời điểm Vệ Sanh từ phòng kế bên sang bắt người, Văn Lược đang ngủ say, bị người dựng dậy, mắt đều không mở ra được, chớ nói quầng mắt có bao nhiêu thâm. Tình huống hiện tại xem bộ dáng là không có biện pháp ra phim trường. Vệ Sanh chỉ tiếc luyện sắt không thành thép, bỏ lại người đến phim trường giải thích với đạo diễn.

Nhờ An Trình Điển, từ trước tới nay đây là lần đầu tiên đi quay phimVăn Lược được ngủ ngon giấc, mở mắt ra đã là buổi chiều, rửa mặt vài cái rồi gọi đồ ăn Trung Quốc, sau đó ngồi trên ghế salon vừa ăn vừa xem TV.

Vì tiết kiệm thời gian, Vệ Sanh cùng đạo diễn thương lượng, hôm nay vừa lúc đem kịch bản quay buổi tối ra quay cho hết. Buổi tối còn muốn quay, nghĩ đến đây Văn Lược tính tình trẻ con ôm ôm lấy chăn lăn lộn.

“Nghĩ đều đừng nghĩ, nghỉ ngơi một ngày đã là hạn độ lớn nhất. Nếu chậm trễ tiến độ, công việc tiếp theo của cậu cũng sẽ bị kéo dài thời hạn!” Vệ Sanh đưa cho hắn chén trà.

“Ân!” Văn Lược khó khăn ngoan ngoãn gật đầu. Tầm mắt nhìn chằm chằm vào TV không có biện pháp rời, hắn có một thói quen dị thường, xem TV chỉ xem tin tức giải trí, trọng yếu hắn phải xem nhiều người ở đâu sẽ bị phóng viên viết loạn để hắn tránh xa. Cho nên hắn được xem là một trong những ngôi sao trong sạch nhất. Toàn bộ tin tức chủ yếu đều là tin tốt.

Đang xem tin tức giải trí, bỗng nhiên mắt mở to, “An Trình Điển quay phim bị thương, rạng sáng được đưa vào bệnh viện!”

Vệ Sanh cũng nhìn thấy, quay đầu nhìn chằm chằm Văn Lược, “Tối qua cậu đưa hắn về nhà, cậu đánh hắn?”

“Tôi không có!” Văn Lược vội vàng phủ nhận, càng phủ nhận thanh âm lại càng nhỏ càng hư, hắn tối hôm qua đúng là có đánh An Trình Điển, chính là, quyền kia, không đến mức phải vào bệnh viện đi!

“Rốt cuộc là Tiểu Càng thủ đoạn cao minh!” Vệ Sanh thì thào nói, “Còn có chút thời gian, đi xem An Trình Điển đi! Tôi liên hệ với vài phóng viên!”

“Không đi!” Văn Lược quyết đoán cự tuyệt.

“Phải đi!” Vệ Sanh trong lời nói kiên định không để cho cự tuyệt, “Mọi người đều biết hắn là do quay phim của cậu bị thương, cậu nếu không đi nhìn xem, cậu muốn làm cho phóng viên với fan hâm mộ nghĩ như thế nào?”

“Tôi không muốn đi!” Thái độ Văn Lược cũng thực kiên quyết, trải qua chuyện tối ngày hôm qua, hắn còn chưa có chuẩn bị thái độ thản nhiên cùng tên hỗn đản An Trình Điển kia đối mặt.

Ý đã quyết, Văn Lược tính toán qua loa coi như xong, “Anh đại diện cho tôi đi đi! Dù sao có tấm lòng là được rồi!”

“Không được, hắn trước mặt người khác, mọi nơi đều hướng cậu quan tâm, nói cậu cùng hắn rốt cuộc là quan hệ như thế nào, ít nhất truyền thông cũng biết hai người là bạn tốt, cậu nếu không đi liền không hợp lẽ, coi như là vì sỉ diện đi!”

Giải trí là vậy, nói đến nói đi đều là vì vẻ bên ngoài! Vệ Sanh muốn Văn Lược đi bất quá cũng là vì như thế, cho nên vẫn là Văn Lược thỏa hiệp.

Tối nhưng vẫn phải đi bệnh viện. Trước cửa bệnh viện phóng viên rất nhiều, Văn Lược xem tin tức biết, phóng viên đều bị người đại diện của An Trình Điển bắt giam ở ngoài cửa, nói cái gì An Trình Điển cần có một không gian yên tĩnh để tịnh dưỡng.

Nếu cần một không gian yên tĩnh để tịnh dưỡng, thì cần gì phải thông báo cho truyền thông.

Thời điểm Văn Lược đến hiện trường, phóng viên cùng fan hâm mộ đã ở cửa bệnh viện vây quanh rất nhiều. Thấy hắn đến, lại có một đám vây quanh lại đây. Các loại câu hỏi chen chúc mà đến, Văn Lược cùng phóng viên cười chào hỏi, phóng viên hỏi hắn An Trình Điển vì làm khách mời cho phim của hắn mới bị thương, hắn có ý kiến gì không.

Hắn nở nụ cười, sau đó phóng viên bị người gạt ra để hắn đi vào trong. Trong lòng cảm thấy vấn đề được hỏi thật là không có trình độ, An Trình Điển bị thương hắn có thể có ý kiến gì? Vui sướng khi người gặp họa?

“Văn Lược, Văn Lược, An Trình Điển bị thương. Cậu có hay không cảm thấy đau lòng?”

Không biết ai bỗng nhiên hô một câu như vậy, hắn như bị điện giật dừng lại một chút, câu này hẳn không phải là phóng viên hỏi. Sau đó hắn nhìn đằng sau liền thấy một người giơ ảnh chụp hắn cùng An Trình Điển ôm nhau ở lễ trao giải.

Hắn sửng sốt một chút, chỉ kịp liếc mắt nhìn một cái liền bị người kéo vào trong bệnh viện.

Phóng viên đều bị nhốt ở ngoài cửa, trong đầu Văn Lược đều là hình ảnh ảnh chụp lúc nãy, này đều là fan của An Trình Điển, tại sao lại giơ ảnh chụp hắn cùng An Trình Điển chứ? ( trời ơi khổ quá, thì người ta là fan gơ chứ gì nữa ~ )

“Cái kia… lúc nãy là ảnh chụp?” Văn Lược hỏi Vệ Sanh.

“Cái gì?” Hiển nhiên lực chú ý của Vệ Sanh là giúp Văn Lược mở đường, cũng không có chú ý điều này.

Tới trước cửa phòng bệnh, Tiểu Càng đang ở ngoài cửa nghịch di động, nhìn thấy Vệ Sanh cùng Văn Lược tiến lại, sắc mặt không tốt lắm đứng lên, “Hắn đang ngủ, không được vào nhiều người!”

“Nếu không cần nhiều người, vậy..” Văn Lược thực tự nhiên đón lời Tiểu Càng.

Vệ Sanh cùng Tiểu Càng đồng loạt trừng mắt nhìn Văn Lược. Văn Lược bất đắc dĩ, do dự vài giây, hít một hơi sau đó đẩy cửa vào.

Tên An Trình Điển kia cư nhiên đang ngủ, Văn Lược đi qua dạo một vòng cũng không thấy đối phương tỉnh, Văn Lược nhàm chán đem đầu sát lại, phát hiện An Trình Điển ngủ dường như rất sâu, sâu đến mức người tới cũng không phát hiện.

Bộ dạng thật đúng là không tồi, làn da bảo dưỡng cũng rất tốt, cùng internet lưu truyền “mỹ nam không có góc chết” có chút chênh lệch, Văn Lược khó chịu trừng mắt nhìn người đang ngủ, sau đó nghiêng đầu nhìn tay bị thương của An Trình Điển, cánh tay hắn đã bị bọc thạch cao, Văn Lược đi lên gõ hai cái, thạch cao cứng rắn phát ra thanh âm thanh thúy.

Ở trong lòng thầm nói câu xứng đáng.

Sau đó đứng thẳng người, khách khách khí khí nói: “Tôi đều đã đến xem qua! Cho nên… Hiện tại tôi phải đi!”

Thật sâu nhẹ nhàng thở ra, cuối cùng hoàn thành nhiệm vụ, ai ngờ vừa mới chuyển thân, tay đã bị kéo lại.

“Nếu đã đến, sao không ngồi một chút?” Tiếng nói còn có chút khàn khàn, đại khái là cổ họng rất khô, Văn Lược thuận tay cư nhiên hướng tới một bên chăn kéo qua, phục hồi tinh thần liền cảm thấy chính mình nhiều chuyện liền vội vàng rụt tay về. An Trình Điển phát ra tiếng cười, Văn Lược nghe được cảm thấy rất không tự vị.

“Ai muốn ngồi nha!” Văn Lược bỏ tay An Trình Điển ra, sau đó lại bị bắt lấy, hắn bỗng nhiên cảm thấy An Trình Điển giảo hoạt này có thể giả bộ ngủ, “Cái kia… Cậu… Cậu đã tỉnh lúc nào?”

“Thời điểm cậu trước mặt tôi khoa tay múa chân!” Ánh mắt An Trình Điển rất có tinh thần, hoàn toàn không có bộ dáng vừa mới tỉnh ngủ. Văn Lược càng thêm khẳng định suy đoán của mình.

“Như thế nào? Đối với mặt của tôi còn hài lòng không?” An Trình Điển còn chưa buông tay Văn Lược.

“Tôi bề bộn nhiều việc! Hôm khác tới thăm cậu!” Văn Lược cũng sẽ khách khí cự tuyệt người khác.

Nhưng An Trình Điển cũng sẽ không để mình bị đẩy vòng vòng, Văn Lược chỉ cảm thấy một quái lực dị thường từ tay đi xuống, sau đó là một trận thiên toàn địa chuyển (trái đất quay cuồng), chỉ nghe một tiếng ầm, hắn liền bị nhấn xuống giường An Trình Điển.

Thời điểm hắn biết cái gì nện hắn xuống, theo bản năng tránh nhưng lại bị tay bó thạch cao của An Trình Điển đè xuống. Tái giãy dựa đã muốn được rồi, An Trình Điện lại như bạch tuột vùng lên, hắn hoàn toàn giãy không ra.

Hai người đang ở vị trí đối nhau, An Trình Điển nghiêng đầu nhìn Văn Lược, sau đó thực tự nhiên dúi đầu vào cổ hắn, “Tay của tôi đau quá!”

“Buông!” Văn Lược không có tâm tư nghe hắn ở trong này làm nũng.

“Nó bị chặt đứt!” An Trình Điển tiến đến trước mặt Văn Lược, miệng hơi hơi mở, bộ dạng đáng yêu kia bị Văn Lược một chưởng đánh lên.

“Cậu ít ở đây ghê tởm đi, cậu nếu không buông tay, liền đừng trách tôi đem tay kia của cậu cắn đứt!” Văn Lược hung tợn uy hiếp nói.

“Xin cắn đi!” An Trình Điển rất lớn mật mà đem tay kia đưa tới trước mặt Văn Lược, vẻ mặt chắc chắn, hắn khẳng định Văn Lược sẽ không làm vậy.

Bị người ngăn chặn không tốt như vậy khiêu khích. Văn Lược miệng cười cười, sau đó không lưu tình chút nào há mồm cắn cánh tay An Trình Điển. Nhất thời đau quá mặt An Trình Điển cũng vặn vẹo.

“Trình Điển em tới thăm anh!” Bỗng nhiên ngoài cửa truyền đến một thanh âm nũng nịu.

Hết chương 6


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.