Bất Tử - Evermore

Chương 10



SÁNG HÔM SAU, KHI CHUẨN BỊ ĐẾN TRƯỜNG, tôi đã sai lầm khi nhờ Riley chọn giúp cái áo lạnh dài tay để mặc.

“Em thấy sao?”, tôi giơ chiếc áo màu xanh dương lên (trước đó là chiếc khác màu xanh lá).

“Chị mặc màu hồng đi”. Con bé vừa nói vừa lục lọi trong tủ áo của tôi.

“Chị đâu có cái nào màu hồng!” Tôi cau mày, hy vọng con bé nghiêm túc đưa ra lời đề nghị khác, chứ đừng đùa giỡn nữa. “Thôi nào, giúp chị đi, sắp đến giờ rồi!”

Con bé chà chà tay lên cằm, trông như bà cụ non. “Ý chị là trong hai màu xanh dương và xanh lá thì cái nào đẹp hơn phải không?”

“Đây nè!” Tôi bỏ cái xanh dương xuống và ướm cái màu xanh lá lên.

“Xanh dương đi.”

Tôi ngập ngừng. Có lẽ nó nói đúng.

“Em nghiêm túc nhé!” Tôi liếc nhìn con bé rồi bỏ cái áo xanh lá xuống, làm theo lời khuyên của nó.

Con bé tiếp tục lục lọi trong ngăn tủ: “Được rồi! Thêm chút son bóng môi và má hồng nữa là...”

“Ơ, chị không trang điểm đâu! Chị đến trường mà!” Tôi gần như hét toáng lên.

“Chị đúng là khô như ngói, Ever. Thôi, tô chút sơn môi cũng được. Nó có làm chị mất công gì đâu. Không có gì lòe loẹt cả. Chỉ là xinh xắn và nữ tính hơn một chút thôi!”

Tôi thở dài, cầm lấy cây son bóng lướt nhẹ trên môi mình.

“Chị có ai phải không?” Đột nhiên, con bé hỏi.

Tôi mím môi, đi thẳng ra cửa, xuống cầu thang.

“Hì, chị không nói cũng được! Nhưng chị không thể ngăn em đoán mò đâu!” Con bé bám riết theo sát phía sau tôi.

“Em muốn nói sao cũng được!” Tôi lầm bầm bực tức trong lúc đi vào nhà xe.

“Em biết chắc đó không phải Miles, bởi vì chị không phải là gu của anh chàng ấy, và em cũng biết đó không phải là Haven bởi vì chị ấy không phải là gu của chị, vậy là...”

Riley đi xuyên qua cánh cửa xe đang đóng và đang khóa, ngồi ngay ngắn vào ghế đằng trước. “Em đoán đó phải là một trong những người bạn của chị, nói cho em nghe đi, em chịu thua rồi đó!”

Tôi mở cửa gara, leo lên chiếc xe của mình, đề máy, nhấn ga để tiếng động cơ át đi cái giọng lèm bèm dai như đỉa của nó.

“Em biết hình như chị có chuyện gì đấy...”

Con bé vẫn tiếp tục không ngừng nói giữa tiếng gầm gừ ồn ào của động cơ.

“Cho em xin lỗi nghen, nhưng cách chị xử sự thì y hệt như trước lúc chị quen với anh Brandon vậy. Nhớ không, hồi đó chị cũng căng thẳng bối rối như thế này. Suốt ngày cứ lo không biết anh ta có thích chị không, và nhiều thứ khác nữa. Thôi nào, nói cho em nghe đi. Anh chàng không may mắn kỳ này là ai thế? Ai là nạn nhân kế tiếp của chị vậy?”

Ngay khi Riley nói điều đó, hình ảnh của Damen hiện lên trước mặt tôi. Rất đẹp trai, quyến rũ, nóng bỏng. Trong lòng tôi thôi thúc một cảm giác khao khát muốn được chạm vào anh. Nhưng tôi chỉ tằng hắng giọng và lảng đi: “Không có ai cả. Chị đâu có thích ai. Nhưng tin chị đi, đây là lần cuối cùng chị nhờ em giúp đỡ!”

Khi đến lớp tiếng Anh, tôi hơi bị choáng váng, căng thẳng, tay đầy mồ hôi và lo lắng vì những gì Riley vừa chọc phá. Nhưng điều khiến tôi choáng váng kế tiếp là ở trong lớp, Damen đang ngồi nói chuyện với Stacia!

Tôi cảm thấy như chuyện này tiếp tục đánh dấu thêm một điều khiến tôi cùng cực hoang mang về anh, vào cái danh sách vốn đã dài.

“Xin lỗi”.

Tôi lắp bắp khi bị đôi chân dài của Damen cản đường. Đôi chân anh bắt chéo, chiếm lĩnh cái vị trí để ba lô thường lệ của Stacia.

Nhưng anh tiếp tục lơ tôi và vẫn ngồi ở bàn cô ấy. Anh cũng làm một động tác vuốt nhẹ bên má cô như ảo thuật và rút ra một đóa hoa hồng.

Một đóa hoa hồng trắng.

Tinh khiết. Tươi mới. Long lanh. Và đẫm sương.

Khi anh trao đóa hoa cho Stacia, cô nàng hét toáng lên sung sướng một cách không kiềm chế, cứ như thể anh ta vừa mới trao cho cô một chiếc nhẫn kim cương.

“Ôi, trời đất ơi! Thật tuyệt vời... Không thể nào tin được! Làm sao mà anh làm được điều kỳ diệu đó?”

Cô nàng la inh ỏi, vẫy vẫy đóa hoa lộng lẫy trên tay để mọi người trong lớp có thể nhìn thấy.

Tôi mím môi, nhìn chằm chằm xuống đất. Ngón tay tôi vội vội vàng vàng mở chiếc iPod với âm thanh lớn nhất có thể để không còn phải nghe giọng nói lảnh lót sung sướng kia.

“Xin lỗi, cho tôi qua!”

Tôi lúng búng từng chữ trong miệng, mắt liếc trộm Damen. Trong một giây, tôi cảm nhận được tia nhìn ấm áp ngắn ngủi trước khi cái nhìn của anh trở nên sắc lạnh. Anh né người, tránh đường cho tôi.

Tôi đi như chạy về phía bàn của mình nơi cuối lớp. Những bước chân luống cuống, như lập trình sẵn. Không kịp suy nghĩ gì, tôi ngồi vào chiếc ghế của mình và tiếp tục làm những việc quen thuộc. Lấy tập. Lấy sách. Lấy bút viết ra. Giả vờ không chú ý đến sự lưỡng lự của Damen. Không chú ý đến kiểu anh ta làm như phải miễn cưỡng lê bước trở về chỗ ngồi của mình khi thầy Robins bước vào lớp.

Giờ cơm trưa, Damen không ngồi cùng ba đứa tôi như thường lệ.

“Chuyện khỉ gió gì thế?” Haven nói, vén mái tóc ngang trán sang một bên và nhìn thẳng tới trước.

“Tớ biết mọi chuyện chưa kết thúc đâu!” Miles lắc đầu, nhìn chằm chằm vào Damen.

Rõ ràng, anh ta như một chàng trai xuất thân trong tầng lớp thượng lưu, với sự hấp dẫn tự nhiên, với cây viết ma thuật, và với những đóa hoa hồng chết tiệt. “Tớ biết không có cái gì quá tốt có thật trên đời này đâu mà. Từ hồi đầu tớ đã nói thế rồi. Nhớ không? Nhớ cái lúc tớ nói điều đó không?”

“Không!” Haven lầm bầm nhìn Damen. “Tớ chả nhớ gì cả”.

“Ơ, tớ nói rồi mà...!”

Miles nốc chai nước khoáng và gật đầu. “Tớ có nói điều đó. Các cậu chẳng thèm nghe tớ!” Tôi nhìn xuống cái bánh sandwich của mình, cố không can dự vào cuộc tranh cãi chả tới đâu này, thật sự không muốn ngẩng lên hay nhìn bất cứ chỗ nào gần Damen, gần Stacia, hay bất cứ ai ở bàn đó.

Ban nãy, trong khi tôi đang quay cuồng với bài học tiếng Anh thì Damen chồm người qua phía tôi và đưa cho tôi một tờ giấy ghi chú.

Anh nhờ tôi đưa nó cho Stacia.

“Xin lỗi! Anh tự đưa đi!” Tôi không đụng vào tờ giấy.

Một tờ giấy tập xếp thành hình tam giác. Tôi biết, nó có thể gây ra sự đau đớn đến chừng nào.

“Làm ơn giúp tôi!” Anh xưng hô xa cách hơn, nhưng vẫn nháy mắt với tôi, và để tờ giấy gần ngón tay tôi. “Tôi hứa là không có cái bẫy gì trong đó đâu”.

“Không phải là chuyện bẫy hay không bẫy”. Tôi lúng búng từng tiếng, mắt nhìn trừng trừng anh ta nhưng không biết giải thích thế nào.

“Vậy vì cái gì?” Damen hỏi, đôi mắt sâu thẳm chiếu thẳng vào tôi.

Vì tôi không muốn đụng tới nó! Không muốn biết nó viết cái gì! Chỉ cần tôi chạm ngón tay vào, những gì viết trong tờ giấy sẽ hiện lên trong đầu tôi ngay tức khắc. Tất cả, những lời nói à ơi, tán tỉnh, những đong đưa của anh dành cho cô ấy... Nếu tôi chạm vào mảnh giấy đó, tôi sẽ biết sự thật... Và tôi không thể chịu đựng được khi biết điều đó...

“Anh tự đưa đi!”

Tôi thấy mình muốn khóc, nhưng vẫn kiên nhẫn dùng cây viết chì dịch chuyển tờ giấy ra đầu bàn. Tôi ghét trái tim mình lúc này. Nó cứ đập thình thịch từng hồi trong lồng ngực khi anh ta cười bí ẩn và chồm người tới lấy nó.

Tôi xấu hổ và ghét chính mình khi nhận ra mình nhẹ nhõm xiết bao vì thấy anh cất miếng giấy vào trong túi chứ không đưa nó cho Stacia.

“Ê, Ever... Tỉnh lại đi!”

Miles trân trối nhìn tôi, nhận ra rằng từ nãy đến giờ tâm trí tôi lãng đãng tận đâu đâu.

Tôi lắc nhẹ đầu.

“Cậu nghe tới không? Tớ hỏi chuyện gì đã xảy ra vậy? Tôi không có ý gì nhưng cậu là người sau cùng trong nhóm nói chuyện với Damen hôm nay...”

Tôi nhìn Miles vô vọng.

Tôi nhớ ánh mắt của Damen nhìn mình hôm qua, trong lớp Mỹ thuật. Nhớ cái chạm tay của anh như truyền hơi ấm vào da thịt tôi. Chắc chắn chúng tôi đã chia sẻ cái gì đó rất riêng tư, có thể nói là rất tuyệt diệu. Nhưng sau đó, tôi nhớ đến cô gái trước Stacia, cô gái tóc đỏ kiêu kỳ ở khách sạn St. Regis, người mà tôi cố quên đi.

Tôi cảm thấy mình thật ngốc nghếch vì đã quá ngây thơ, vì nghĩ rằng anh ta có thể thích mình. Bởi vì không thể chối bỏ một sự thật: Đó là Damen! Đó là một anh chàng quyến rũ, có hàng tá cô gái bên cạnh. Anh ta lịch lãm, cuốn hút. Anh ta là kẻ ăn chơi. Và anh ta lúc nào cũng làm như vậy.

Tôi nhìn dọc theo dãy bàn ăn trưa, vừa kịp lúc thấy Damen lại tiếp tục trò ảo thuật, lướt tay lấy ra những đóa hoa hồng trắng muốt từ tóc, từ tay áo, từ ngực, và từ ví của Stacia.

Tôi mím môi ngoảnh sang nhìn chỗ khác.

“Tớ chẳng làm gì cả!”

Tôi thở dài, trong lòng rối bời vì những cư xử thất thường của Damen cũng như của Miles và Haven – những người bạn thân thiết nhất của tôi.

Tôi có thể đọc được suy nghĩ của Miles. Cậu ta đang “nghiên cứu” lời nói của tôi, đang cố quyết định xem có nên tin tôi hay không. Miles trầm ngâm một lúc lâu rồi bảo: “Có phải cậu cũng đang cảm thấy thất vọng, thấy bị bỏ rơi, và thất tình giống như tớ?”

Ước gì tôi có thể thoải mái tâm sự với Miles. Ước gì tôi có thể kể cho cậu ta nghe mọi chuyện. Cả một mớ cảm xúc hỗn độn trong lòng. Mới hôm qua thôi, tôi còn chắc chắn giữa Damen và tôi có một ý nghĩa đặc biệt nào đó với nhau. Vậy mà hôm nay, tôi lại vừa thấy chuyện ấy.

Mọi thứ điều đảo ngược.

Nhưng tôi chỉ lắc đầu, thu dọn hộp thức ăn của mình rồi đi thẳng vào lớp, dù chuông vào học còn khá lâu nữa mới reo.

Đang học tiết năm môn tiếng Pháp, trong đầu tôi lóe lên suy nghĩ sẽ cúp tiết Mỹ thuật.

Môi mấp máy những từ tiếng Pháp, nhưng đầu óc tôi chỉ quay cuồng với hàng lô hàng lốc lý do có thể viện dẫn ra để nghỉ tiết sau, như đau bao tử, buồn nôn, cảm sốt hoa mắt, cúm, hay bất cứ bệnh gì đó...

Không phải chỉ vì Damen.

Sự thật là, đến giờ, tôi còn không biết tại sao tôi lại đăng ký môn học ấy. Tôi chẳng có chút năng khiếu nghệ thuật nào. Những bức vẽ của tôi thật kinh khủng. Tôi không thể trở thành họa sĩ được.

Nhưng cuối cùng thì... tôi vẫn đi học tiết Mỹ thuật.

Vào lớp, tôi tập trung vào việc chuẩn bị các dụng cụ chăm chú đến nỗi lúc đầu tôi không nhận ra Damen không có mặt ở đó.

Vài phút qua đi mà không thấy bóng dáng anh ta, tôi chụp lấy cây cọ, thong thả đến giá vẽ của mình.

Và...

Một mẫu giấy hình tam giác chết tiệt đang nằm trên giá vẽ!

Tôi nhìn nó chằm chằm, chăm chú đến mức mọi thứ xung quanh đều trở nên mờ dần thành màu đen. Toàn bộ lớp học thu lại còn đúng một điểm. Toàn bộ thế giới của tôi chứa trong một miếng giấy hình tam giác, đang để trên khung giá vẽ bằng gỗ mỏng.

Cái tên Stacia được viết nguệch ngoạc phía ngoài.

Tôi không biết tại sao nó được để ở đây. Và mặc dù không thấy bóng dáng Damen trong phòng, nhưng tôi hoàn toàn không muốn phải mở nó ra xem. Tôi không muốn tham gia trò chơi độc địa này của anh ta.

Tôi chụp cây cọ, ném vèo nó vào không trung thật mạnh rồi nhìn nó bay vút lên trước khi rơi xuống đất.

Ngay sau đó, tôi biết rằng hành động vừa rồi cùa mình không khác gì một đứa trẻ con!

“Hình như em làm rơi cái gì đây này!” Cô giáo bước ngang qua, nói như hát với nụ cười tươi tắn. Trên nay cô là tờ giấy gấp hình tam giác.

“Dạ, cái đó... không phải của em!” Tôi lí nhí trong miệng, sắp xếp cọ vẽ, ra dấu để cô có thể mang nó đến cho Stacia, hay tốt hơn là ném đó đi.

“Vậy còn có một Ever khác trong lớp mà cô chưa biết à?” Cô giáo cười.

Sao cơ?

Tôi cầm lấy tờ giấy mà cô đưa trước mặt tôi.

Chữ Ever được viết một cách rõ ràng phía trước, nét chữ viết tay của Damen.

Tôi không biết chuyện gì đang xảy ra. Không thể giải thích. Không thể hiểu. Tôi chắc chắn ban nãy mình nhìn thấy cái gì. Không thể như thế này được!

Tay tôi run lên khi bắt đầu mở tờ giấy ra. Mở cả ba góc và vuốt thẳng nếp.

Những gì trước mặt tôi là bức vẽ phác họa: Một bông hoa tulip đỏ rất đẹp!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.