Bất Tử - Evermore

Chương 2



VÀI GIÂY TRƯỚC KHI THẦY ROBINS BƯỚC VÀO, tôi kéo sụp cái mũ trùm đầu của áo khoác xuống và tắt iPod, giả vờ đang say sưa đọc sách. Tôi không buồn nhìn lên khi nghe tiếng thầy phía trên bục giảng: “Các em, đây là Damen Auguste. Bạn ấy vừa mới từ New Mexico đến đây. Được rồi Damen, em có thể ngồi ở cái ghế trống phía cuối lớp, kế Ever. Đó… Chỗ đó… Đúng rồi. Em sẽ phải xem chung sách với Ever cho đến khi có sách học nhé!”

Damen rất đẹp trai và sang trọng.

Tôi biết điều đó dù chẳng thèm nhìn lên lấy một lần. Tôi cố tập trung vào cuốn sách của mình trong suốt vài giây Damen băng qua dãy bàn học để đến chỗ tôi. Tôi biết cả những suy nghĩ của các bạn trong lớp. Những suy nghĩ ấy vang lên, rõ mồn một giữa ban ngày.

Tôi nghe được thâm tâm của Stacia Miller, người ngồi phía trước tôi hai dãy bàn đang háo hức bảo rằng: Trời ơi, cái anh chàng Damen Auguste này sao hấp dẫn đến thế!

Honor – cô bạn thân của Stacia – cũng vang lên suy nghĩ hoàn toàn đồng ý.

Craig, bạn trai của Honor cũng vậy, dù xen trong đó là cả cảm giác bực tức nữa.

“Xin chào!”, Damen ngồi vào ghế kế bên tôi, vô tình làm cho cái ba lô của tôi rơi bịch xuống sàn.

Tôi gật đầu mà chẳng thèm nhìn vào cái gì khác ngoài đôi giày mô tô đen bóng loáng. Kiểu giày này thuộc câu lạc bộ GQ chứ không phải Hells Angles.

Đôi giày trông có vẻ nổi bật hẳn lên so với những đôi dép lê đủ màu sắc đang hiện hữu trên tấm thảm trải sàn màu xanh lá.

Thầy Robins yêu cầu tất cả chúng tôi lật sách trang 133. Damen nhanh chóng chồm qua bên tôi, thì thào: “Vui lòng cho tôi xem chung với nhé?”

Tôi lưỡng lự, một chút cảm giác hoảng sợ vì khoảng cách giữa cả hai quá gần, nhưng tôi vẫn đẩy cuốn sách của mình ra phía giữa bàn. Damen nhanh nhẹn kéo cái ghế lại gần tôi hơn – chỉ còn khoảng cách nhỏ giữa hai chúng tôi. Lập tức, tôi cũng nhích người ra phần xa nhất trong chiếc ghế của mình và giấu người trong chiếc mũ trùm đầu.

Tôi cảm nhận được Damen khẽ cười trong hơi thở, nhưng vì chưa hề nhìn anh ta nên tôi không biết nụ cười đó có ý nghĩa gì. Tất cả những gì tôi biết là nụ cười đó nhẹ tênh, vui vẻ, dễ chịu, nhưng chừng như nó còn chứa đựng điều gì khang khác bên trong nữa.

Tôi khom người xuống thấp hơn, tay chống cằm, mắt nhìn đồng hồ, quyết định lơ đi tất cả những cái nhìn khinh khi và những ý nghĩ chỉ trích đang nhắm đến tôi. Kiểu như: Tội nghiệp anh chàng đẹp trai đến thế lại phải ngồi gần còn nhỏ kỳ dị!

Những câu đại loại như vậy thường xuất phát từ Stacia, Honor, Craig, và hầu hết mọi người trong lớp này.

Thầy Robins cũng muốn kết thúc lớp học như tôi.

o0o

Vào bữa trưa, tôi cảm nhận được mọi người bàn tán xôn xao về Damen.

Cậu có thấy anh chàng mới vào lớp không? Damen đó. Trông hấp dẫn nhỉ. Tớ nghe nói anh ấy đến từ Mexico. Không, tớ nghĩ từ Tây Ban Nha. Gì cũng được, từ nước ngoài nào đó. Chắc chắn tớ sẽ mời anh ta tham dự dạ hội của trường. Cậu còn chưa làm quen được với anh ta nữa là. Đừng lo tớ sẽ làm được...

“Này, cậu có biết trong trường mình có một bạn mới không? Damen đấy! Hình như học lớp cậu. Cậu thấy anh ta ra sao?” Haven thì thào ngay khi ngồi xuống bên cạnh tôi, môi khẽ mím lại.

“Làm ơn đừng có phá tớ nữa!”, tôi lắc đầu và cắn một miếng táo.

“Cậu sẽ không nói như vậy nếu cậu may mắn tiếp xúc với anh ta”. Haven vừa nói vừa lấy cái bánh nướng ra khỏi lớp vỏ bằng giấy màu hồng, xịt lên mặt bánh một lớp kem theo thói quen dùng bữa trưa thường ngày, mặc dù lối ăn mặc của cô thì trong giống như sắp... ăn tươi nuốt sống một người chứ không phải chỉ nhâm nhi chiếc bánh ngọt nhỏ hiền lành như thế.

“Các cậu đang bàn về Damen à?”, Miles thì thào, sà vào băng ghế và chống hai khuỷu tay lên bàn. Đôi mắt nâu của anh ta nhìn chúng tôi. Gương mặt phing phính phảng phất nét trẻ thơ nở nụ cười toe toét. “Đẹp trai ghê! Mấy cậu có thấy đôi giày không? Cực kỳ mốt nhé! Tớ nghĩ tớ sẽ mời anh ta làm bạn trai kế tiếp của tớ...”

Haven trợn tròn mắt nhìn Miles, nửa muốn phì cười, nửa muốn giả bộ thật nghiêm. Cặp mắt vàng nheo lại. “Quá trễ rồi, tớ cũng có phần trong đó! Cậu nhắm có giành nổi với tớ không?”

“Ơ, thế cơ à...!” Anh chàng làm một động tác đầy vẻ yểu điệu trong khi mở chiếc bánh sandwich.

Haven cười phá lên thành tiếng. “Ever, tớ thề đấy... Anh chàng cực kỳ tuyệt vời. Cậu phải tiếp xúc với anh ta thôi”. Cô tiếp tục lắc đầu khi nhận ra tôi không có ý định tham gia ‘cuộc vui’ này. “Anh ta cứ như là... hừng hực một sức sống mãnh liệt ấy!”

“Cậu chưa nói câu nào với anh ta sao?”, Miles kẹp chặt miếng sandwich và nhìn chằm chằm vào tôi.

Tôi nhìn chằm chằm vào cái bàn, tự hỏi không biết có nên nói dối hay không. Haven và Miles là hai người bạn tốt nhất của tôi, là ‘gia tài’ còn lại của tôi trong ngôi trường này. Cảm thấy không thể giữ bí mật được hơn, tôi ấp úng: “Tớ ngồi kế bên anh ta trong lớp tiếng Anh. Bọn tớ buộc phải cùng xem chung một cuốn sách. Nhưng thật tình là tớ không có nhìn kỹ anh ta!”

“Buộc phải?”, Haven vén những sợi tóc lòa xòa trước trán sang một bên, để nhìn rõ cái kẻ kỳ dị vừa mở miệng nói buộc phải. “Trời đất, cậu thật lạ lùng!” Cô trợn tròn mắt và thở dài. “Tớ dám chắc là cậu không biết mình may mắn thế nào đâu. Con gái cả trường này ước ao được như cậu. Vậy mà cậu cũng không biết giá trị của nó nữa”.

“Cậu nói xem chung một cuốn sách. Cuốn sách gì thế?”, Miles hỏi như thể tên sách có ý nghĩa gì đó.

“Đỉnh gió hú”. Tôi đáp ngắn gọn, nhún vai và để hạt táo vào giữa chiếc khăn giấy, gói lại.

“Còn cái nón của cậu? Lúc nãy cậu có trùm lên hay không?”, Haven vẫn tra vấn.

Tôi nhớ mình đã trùm cái nón ngay sau khi Damen bước đến bên tôi. “Có... Ừm... Tớ có trùm lên”. Tôi gật đầu.

“Ôi, cảm ơn vì điều đó!” Haven lầm bầm, bẻ một nửa cái bánh nướng vani nhỏ. “Nếu cậu không trùm nón lên thì chắc tớ phải tiến hành một cuộc chiến đầu với nữ-thần-tóc-vàng”.

Tôi bối rối miết nhẹ ngón tay trên mặt bàn. Hình như khá lâu rồi, tôi không nghe ai gọi mình như thế. Một nữ-thần-tóc-vàng tươi tắn, trẻ trung và đầy cuốn hút. Tôi từng quen với cách gọi đó, nhưng bây giờ không còn nữa.

“Ơ, còn Miles thì sao? Cậu không nghĩ cậu ấy cũng là đối tượng cạnh tranh với cậu à?”, tôi hỏi bâng quơ, nỗ lực để làm phân tán sự chú ý của hai đứa bạn vào mình.

“Ê...!”, Miles dùng tay vuốt ngay mái tóc ngắn màu nâu của mình lại và quay sang chúng tôi. “Đừng có loại trừ tớ ra khỏi danh sách cạnh tranh à nghen!”

“Chắn chắn là tớ loại đấy!” Haven vừa nói vừa phủi mẫu bánh vụn ra khỏi chiếc váy của mình.

“Damen và Miles không cùng kiểu với nhau đâu. Điều đó có nghĩa là tất cả vũ khí của Miles sẽ chẳng có tí ti giá trị nào với tớ!”

“Làm sao cậu biết Damen sẽ thích cậu hay thích tớ?” Miles vặn nắp chai nước khoáng, rồi nhíu mắt. “Làm sao cậu có thể biết chắc được?”

“Damen không cùng nhóm của cậu đâu”, Haven gõ gõ ngón tay lên trán. “Tin tớ đi, cậu mà cứ mộng tưởng thế thì vỡ mộng đấy. Tớ đánh cuộc!”

Damen học chung với tôi tiết đầu tiên môn tiếng Anh và tiết thứ sáu môn Mỹ thuật (tôi biết điều này không phải vì anh ta ngồi gần tôi, không phải tại vì tôi thấy anh ta mà chỉ là vì những suy nghĩ của mọi người cứ bay loanh quanh trong phòng, kể cả suy nghĩ từ cô giáo của chúng tôi, cô Machado, tất cả đã kể cho tôi nghe những điều tôi cần biết). Rồi bây giờ tôi còn phát hiện anh ta đỗ xe kế bên tôi nữa chứ. Mặc dù tôi tránh nhìn những thứ khác ngoài đôi giày của anh ta, nhưng tôi biết có một điều gì đó sẽ thay đổi cuộc đời tôi.

“Trời đất ơi! Anh ta kìa! Sát bên chúng ta!” Miles thét lên một cách sung sướng. “Coi kìa, chiếc BMW màu đen láng coóng. Đẹp lung linh lộng lẫy. Ôi, bây giờ vầy nhé, tớ sẽ mở cửa và… và…vô tình va vào xe anh ta, sau đó tớ sẽ xin lỗi và bắt chuyện với anh ta!” Miles lắp bắp, quay sang chờ sự đồng ý của tôi.

“Ừm, nhưng đừng có làm trầy xe tớ hay xe anh ta. Hay bất kỳ xe nào khác!” Tôi thờ ơ gật đầu, lục lọi tìm chìa khóa.

“Được thôi”. Miles hí hởn. “Ôi trời ơi... Giấc mơ của tôi! Cậu muốn cái gì cũng được hết. Tớ chiều theo hết. Miễn là cậu ủng hộ tớ. Nhìn anh ấy một cái đi, rồi cậu sẽ nhận ra rằng anh ấy tuyệt vời đến mức độ nào!”

Tôi trợn mắt, núp mình giữa chiếc xe của tôi và chiếc con bọ VW. Khi tôi chuẩn bị mở cửa xe, Miles kéo mạnh cái nón tôi xuống, giật kính mát của tôi ra và chạy qua bên kia xe, làm những động tác ra sức thúc giục tôi nhìn Damen, bằng cách nghiêng nghiêng đầu và chỉ chỉ trỏ trỏ ngón tay cái. Damen đang đứng ngay phía sau Miles.

Tôi hít một hơi thật sâu, biết mình không thể tránh né chuyện này mãi được. Cũng đến lúc rồi. Tôi ngẩng lên, nhìn thẳng vào anh ta.

Những gì tôi thấy lập tức khiến tôi cứng đờ cả người. Không thể nói. Không thể chớp mắt. Không thể nhúc nhích hay ấp úng thốt nên dù một câu vô nghĩa nào.

Mặc cho Miles vẫy tay rối rít với tôi, nhìn trừng trừng vào tôi, ra hiệu cho tôi thôi đừng nhìn nữa nhưng tôi không thể!

Trước mắt tôi, chính là Damen.

Khuôn mặt quyến rũ. Mái tóc đen mượt vừa chấm vai, gợn xoăn nhẹ đầy vẻ lãng tử. Khi anh ta thong thả nhấc chiếc kính mát sẫm màu ra để nhìn thẳng vào tôi, tôi chết điếng khi nhận ra rằng đôi mắt sâu, đầy nam tính và mạnh mẽ ấy trông thật thân quen một cách lạ lùng. Chân mày rậm. Hàng lông mi hoàn hảo. Và môi anh ta nữa! Đôi môi đầy vẻ mời gọi, như vòng cánh cung của thần tình ái. Đi kèm với khuôn mặt ấy là một thân hình cao ráo, vạm vỡ, không có chút mỡ thừa. Tất cả đều đầy vẻ gợi cảm, trong bộ trang phục màu đen sang trọng và bí ẩn, từ đầu đến chân.

“Trời đất, Ever... Ever... Nghe tớ nói không? Làm ơn tỉnh lại đi!”

Tôi nghe thấy suy nghĩ đó của Miles. Anh chàng lúc này đang quay sang nhìn Damen bối rối. “Xin lỗi về người bạn của tớ, cô ấy lúc nào cũng đội mũ trùm đầu”.

Đương nhiên là tôi biết mình phải dừng lại. Tôi cần phải dừng lại ngay bây giờ. Nhưng cặp mắt của Damen như dán chặt vào mắt tôi. Nó có sức thôi miên!

Thật ra, không phải vẻ đẹp trai sang trọng của anh ta làm cho tôi sững sỡ. Hoàn toàn không phải như vậy! Nó là một điều gì đó khác. Là bởi vì trọn vẹn thân hình ấy, bắt đầu từ đỉnh đầu xuống cho đến tận đôi giày mô tô màu đen hợp mốt, tất cả đều hoàn toàn vô sắc xung quanh.

Không màu sắc.

Không ánh sáng tỏa ra.

o0o

Tất cả mọi người đều có thứ ánh sáng rất đặc biệt tỏa ra xung quanh. Bất cứ sinh vật sống nào cũng có một vầng hào quang nhiều màu sắc khác nhau bao quanh thân hể họ.

Một trường năng lượng cầu vồng mà mắt thường không nhìn thấy được và chính người đó không cảm nhận được. Nó chẳng có gì là nguy hiểm hay đáng sợ hãi. Nhưng nó tồn tại như thế, và là một phần hiện hữu của con người.

Trước khi gặp tai nạn, tôi chưa từng bao giờ biết về điều này. Tôi như tất cả mọi người bình thường, chẳng bao giờ thấy được nó.

Nhưng kể từ khi tỉnh dậy trong bệnh viện, tôi thấy vầng hào quang mầu sắc đó hiện hữu ở khắp mọi nơi, bao quanh một con người.

Tôi nhớ, một nữ y tá tóc đỏ đã cúi xuống hỏi tôi một cách đầy lo lắng lúc tôi ở trong bệnh viện : “Em có ổn không?”

“Ổn ạ! Nhưng sao toàn người cô có màu hồng vậy?”

Tôi bối rối khi nhìn thấy vầng hào quang mang sắc hồng bao quanh người cô.

“Tại sao... cái gì?” Cô y tá giấu vẻ lo sợ.

“Màu hồng à. Cô biết không, có một vầng sáng màu hồng ở xung quanh cô, đặc biệt quanh đầu cô, thật đó...”

“Không sao, cô bé ạ. Có lẽ là em còn mệt... Em cứ nằm nghỉ đi. Tôi sẽ đi gọi bác sĩ!” Cô ấy nói rồi ra khỏi phòng và đi gần như chạy xuống phía cuối hành lang.

Tôi tưởng đó chỉ là ảo giác ban đầu. Nhưng rồi, cái khả năng nhìn thấy vầng hào quang bao quanh mỗi con người vẫn tiếp tục tồn tại trong tôi, kể cả khi tôi được đưa đi kiểm tra mắt, scan não và đánh giá tâm lý. Sau đó, tôi bắt đầu nghe được những suy nghĩ, biết được cuộc sống trong quá khứ của mỗi người bằng cách chạm vào họ, và tôi có thêm niềm hạnh phúc riêng với những cuộc viếng thăm thường xuyên của đứa em gái đã chết trong tai nạn: Riley.

Tôi đã quen với cuộc sống như vậy. Tôi đã quen với một thế giới như thế, cho đến khi tôi nhìn thấy Damen. Damen không hề có bất kỳ vầng hào quang hay đường viền màu sắc nào xung quanh anh như những người khác có! Chỉ là bộ trang phục đen bóng, sang trọng đi kèm với chiếc xe hơi đắt tiền làm tôi mơ hồ nhớ lại những ngày xưa thanh bình và hạnh phúc của chính mình.

“Ever, phải không?”, Damen hỏi. Gương mặt anh trở nên ấm áp hơn với một nụ cười tỏa rạng, để lộ thêm một nét hoàn hảo khác. Hàm răng trắng sáng, đều tăm tắp.

Tôi vẫn đứng sững đó, cố quyết tâm rời mắt khỏi anh thì thật may, Miles tằng hắng giọng. Biết cậu ấy rất ghét bị “bỏ quên”, nên tôi vội vàng bước tới mấy bước và nhanh nhẹn giới thiệu: “Ồ, xin lỗi! Miles, đây là Damen. Damen, đây là Miles”.

Tôi nói như cái máy. Và trong suốt thời gian đó, mắt tôi vẫn không một lần chớp.

Damen liếc nhìn Miles, gật nhẹ đầu chào lịch sự rồi quay trở lại chú ý vào tôi. Tôi biết, nghe có vẻ thật điên rồ, nhưng trong khoảnh khắc anh ấy quay đi chỗ khác, tôi cảm thấy mình bỗng nhiên yếu đuối lạ lùng.

Song chỉ cần đến lúc anh quay lại nhìn, tất cả mọi thứ lại trở nên ấm áp và sáng bừng lên. “Có thể vui lòng giúp tôi không?”, anh cười. “Có thể cho tôi mượn cuốn Đỉnh Gió Hú? Tôi muốn đọc trước để theo kịp bài, vì tối nay chắc tôi không có thời gian đến tiệm sách”.

Tôi thò tay vào ba lô, tìm lấy cuốn sách đã có nhiều nếp quăn ở góc, và đắn đo giữ nó một lúc lâu trong tay mình. Một phần trong tôi khao khát được chạm vào những ngón tay của anh ấy, được có một cử chỉ tiếp xúc với anh chàng bí ẩn và đẹp trai này. Nhưng một phần khác, một điều gì đó mạnh hơn, thì như ngăn cản, như e dè – như sợ cái cảm giác thấu đến tâm can mỗi người khi tôi chạm vào họ.

Anh ta thoáng một nụ cười, đặt cuốn sách vào trong xe, kéo kính mát xuống che kín đôi mắt và nhẹ nhàng: “Cảm ơn, Ever! Hẹn gặp lại ngày mai!”

Trước khi tôi kịp trả lời, Damen đã ngồi xuống sau vô-lăng và lái đi.

“Xin lỗi”, Miles lắc đầu khi leo lên xe ngồi cạnh tôi. “Nếu tớ nói cậu như bị thôi miên khi gặp anh ta, thì đó không phải là lời nói quá. Chuyện gì xảy ra vậy, Ever? Nét mặt, cử chỉ của cậu đầy vẻ lúng túng, căng thẳng, cứ như thể cậu nói thẳng vào mặt anh ấy: Xin chào, tên tôi là Ever, tôi sẽ là người kế tiếp theo đuổi anh đến cùng. Tớ nói nghiêm túc đấy, tớ nghĩ bọn tớ phải giúp cho cậu tỉnh lại. Và tin tớ đi, cậu là cực kỳ may mắn vì Haven không có ở đây để chứng kiến. Tớ không muốn nhắc lại, nhưng rõ là Haven cũng đã tuyên bố xí phần theo đuổi anh ấy rồi đấy nhé!”

Miles cứ càu nhàu như thế trên suốt đoạn đường về nhà. Nhưng tôi cứ mặc kệ Miles nói. Trong lúc lái xe, ngón tay tôi vô tình chạm vào vết sẹo dày màu đỏ trên trán – vết sẹo được giấu kín sau mái tóc.

Kể từ sau tai nạn khủng khiếp đó, chỉ duy nhất khi tiếp xúc với những người chết, tôi mới không nghe được ý nghĩ của họ, không biết được cuộc sống của họ, và không thấy được hào quang xung quanh họ. Vậy thì, rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.