Bất Tử - Evermore

Chương 6



MẶC DÙ DAMEN VÀ TÔI CÙNG HỌC CHUNG HAI MÔN, nhưng chỉ có môn tiếng Anh là chúng tôi ngồi cạnh nhau. Hết giờ học Mỹ thuật, Damen chạy đuổi theo tôi, rồi vượt lên mở cửa cho tôi bước qua.

“Ever này…”, anh ngập ngừng đôi chút. “Haven và Miles nói tôi ghé chơi vào tối nay. Nhưng tiếc quá, tôi không đến được!”

“Ồ!” Tôi thốt lên theo một phản xạ tự nhiên và thấy hối hận vì âm thanh đầy vẻ vui sướng của mình ẩn chứa trong đó.

“Anh có chắc không vậy?”, tôi cố phát âm mềm mỏng hơn, thoải mái hơn, giống như là tôi thực sự muốn anh ghé chơi mặc dù giờ đó là quá trễ.

Damen nhìn tôi. Đôi mắt long lanh quyến rũ và mời gọi. “Vâng… Chắc! Hẹn gặp lại Ever vào ngày thứ hai nhé!” Anh nói và sải bước đến bên chiếc xe. Tiếng động cơ kêu rền mạnh mẽ.

Khi tôi đến được chỗ chiếc Miata của mình, Miles đang đứng chờ, khoanh tay trước ngực, mắt nhíu lại, sự buồn thất vọng thể hiện rõ trong nụ cười ngơ ngẩn.

“Tốt hơn là cậu hãy nói cho tớ biết chuyện gì xảy ra? Hình như có chuyện không tốt thì phải?”, Miles bước vào xe trong khi tôi đang bận bịu mở cánh cửa phía bên tôi.

“Damen hủy cuộc gặp rồi. Anh ấy nói không thể đến được!” Tôi nhún vai, liếc qua kính chiếu hậu để lùi xe.

“Nhưng cậu nói gì để anh ta hủy cuộc gặp?”, Miles nhìn tôi chằm chằm.

“Tớ đâu có nói gì”.

Lại một nụ cười ngơ ngẩn buồn và thất vọng. Lớn hơn.

“Thật tình tớ không muốn làm hỏng cuộc gặp đêm nay của các cậu”. Tôi lái xe ra khỏi bãi đậu, lao ra đường.

Khi cảm thấy Miles vẫn còn nhìn tôi chằm chằm, tôi lên tiếng phá tan bầu không khí yên lặng ngột ngạt: “Chuyện gì?”

“Không có gì”.

Miles nhướng mày nhìn ra ngoài cửa sổ. Tôi có thể nghe thấy cậu ta đang nghĩ về chuyện gì, nhưng tôi vẫn lơ đi, tập trung lái xe.

Sau đó, Miles quay sang tôi: “Được rồi, hứa là cậu không nổi điên nhé!”

Tôi nhắm mắt, thở dài. Sắp có chuyện đây.

“Chỉ là việc… Tớ không hiểu nổi cậu!”

Tôi hít một hơi thật dài và từ chối phản ứng lại. Bởi vì phản ứng lại chỉ làm cho tình hình trở nên tồi tệ hơn mà thôi.

“Cậu xinh đẹp, ít nhất là tớ nghĩ vậy. Tớ không hiểu sao lúc nào cậu cũng giấu mình trong cái áo khoác với mũ trùm đầu kín mít, xấu xí đó. Tớ xin lỗi, nhưng Ever… Toàn bộ ấn tượng về cậu toàn là u buồn bi thương, giống như sự khốn khổ cùng cực của những kẻ vô gia cư vậy. Tớ không muốn là người moi móc cậu, song việc cậu tránh một anh chàng quyến rũ như Damen để ý đến cậu, là điều thật lạ lùng!”

Miles dừng lại đủ lâu và nhìn tôi đầy vẻ khuyến khích trong khi tôi cố đoán xem chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.

“Trừ khi… Cậu là người đồng tính!”

Tôi quẹo sang phải và thở hắt ra. Cảm ơn năng lực siêu linh trong tôi đã giúp tôi làm giảm đi cú sốc.

“Bởi vì nếu cậu là người đồng tính thì mọi chuyện vẫn tốt đẹp thôi”, cậu bạn tiếp tục. “Tớ cũng là người đồng tính này, nên tớ chẳng phân biệt đối xử với cậu, đúng không?”

Cả hai chúng tôi cùng cười phá lên, thoải mái, như hai đứa con gái đang tâm sự điều bí mật với nhau.

Nhưng tôi lắc đầu và đạp thắng. “Cảm ơn cậu đã quan tâm đến tớ. Nhưng tớ không quan tâm đến Damen thì không có nghĩa tớ là người đồng tính. Có nhiều thứ quyến rũ khác chứ không chỉ ngoại hình, cậu biết mà!”

Ừ, có nhiều thứ khác… Giống như những cái va chạm rộn ràng, giống như cặp mắt sâu hừng hực sức sống và chất giọng làm say đắm lòng người, đủ sức làm im lặng cả thế giới…

“Hay là tại vì Haven?”, Miles ngẫm nghĩ một lúc lâu rồi ngây thơ hỏi tiếp.

“Không!” Tôi nắm chặt vô-lăng, mắt nhìn chằm chằm vào đèn giao thông, lòng thắc thỏm trông chờ nó chuyển từ màu đỏ sang màu xanh để tôi có thể thả Miles xuống và kết thúc câu chuyện ở đây.

Nhưng Miles vẫn liến thoắng. “Ê! Tớ biết rồi! Là bởi vì Haven… Bởi vì cô ấy đã tuyên bố xí phần trong cuộc đua giành tình cảm của Damen. Tớ không thể tin được cậu thật sự tôn trọng cái chuyện xí phần trẻ con đó! Cậu từ bỏ cơ hội được ở bên cạnh anh chàng nóng bỏng nhất trường, có thể là nhất thế giới, tất cả chỉ bởi vì Haven tuyên bố xí phần?”

“Cậu nói nghe buồn cười quá!” Tôi lầm bầm, lắc đầu quầy quậy trong khi quẹo vô con đường vào nhà Miles và đậu lại.

“Sao?” Cậu bạn cười, rõ là rất vui vẻ vì điều mình mới khám phá. “Cậu không chịu trả lời tớ à?”

Tôi trợn tròn mắt, bật cười.

Miles đứng im nhìn tôi một hồi, rồi chộp lấy mấy cuốn sách đi vào nhà. Trước khi đi còn lẩm bẩm để tôi nghe được: “Tớ hy vọng Haven đánh giá cao một người bạn như cậu”.

Rốt cuộc buổi tối thứ sáu đó bị hủy bỏ. Không chỉ bỏ một buổi tối mà là hủy bỏ cả kế hoạch của chúng tôi. Một phần bởi vì đứa em trai của Haven – Austin – bị bệnh và cô là người duy nhất chăm sóc cho cậu em trai. Một phần vì ông bố yêu thể thao của Miles kéo cậu ta đến một trận đấu bóng và còn ép cậu ta mặc đồng phục của đội bóng như một cổ động viên cuồng nhiệt. Và ngay sau khi cô Sabine biết tôi ở nhà một mình, cô nghỉ việc về sớm để đưa tôi đi ăn bữa tối.

Biết rằng cô Sabine không tán thành sở thích mặc áo khoác với mũ trùm đầu và quần jeans, lại cũng muốn làm vui lòng cô sau những việc cô đã làm, tôi diện một cái áo đầm khá đẹp màu xanh mà cô ấy vừa mua cho tôi, mang giày cao gót, tô bóng đôi môi (“di vật” còn lại từ cuộc sống trước đây của tôi, lúc tôi toàn quan tâm đến những chuyện như vậy), chuyển từ cái ba lô cố hữu sang cái ví nhỏ cầm tay hợp với bộ váy, và mái tóc đuôi ngựa thường ngày được thả ra thành mái tóc xõa bồng bềnh tự nhiên.

Khi tôi chuẩn bị đi ra cửa thì Riley xuất hiện ngay phía sau lưng tôi, thích thú: “Chị bắt đầu ăn mặc giống như con gái rồi đó!”

Tôi muốn nổi da gà.

“Trời đất ơi, Riley… Em làm chị hết hồn!” Tôi thì thào trong lúc đóng cửa lại để cô Sabine không nghe thấy.

“Em biết”, con bé cười. “Mà chị đi đâu vậy?”

“Một cái nhà hàng nào đó tên Stonehill Tavern. Nó ở trong khách sạn St. Regis!” Tôi nói mà tim vẫn còn đập thình thịch.

Con bé nhướng mày, gật đầu. “Em biết rồi!”

“Làm sao em biết?”, tôi nhìn chăm chăm vào con bé, tự hỏi không biết nó có đến chỗ đó chưa.

“Em biết nhiều chuyện lắm!”, nó cười. “Nhiều hơn chị luôn”.

Nó nhảy lên giường tôi và xếp lại mấy cái gối trước khi dựa người vào.

“Ừ, chị thì đâu có biết nhiều!” Tôi lẩm bẩm, hơi khó chịu khi thấy nó ăn mặc và mang giày giống y chang như tôi. Con bé nhỏ hơn tôi bốn tuổi nhưng chỉ thấp hơn tôi một chút xíu. Trông nó thật chải chuốt.

“Thật tình chị nên mặc thế này thường xuyên hơn. Em không thích góp ý để chị bực mình đâu, nhưng thường ngày chị ăn mặc không hợp với xì-tai của chị tí nào. Chẳng lẽ chị nghĩ Brandon sẽ đến với chị nếu chị ăn mặc như vậy?”

Con bé bắt chéo chân nhìn tôi, dáng điệu của nó thư thả như một người đang trong tâm trạng thoải mái nhât.

“Chị có biết hiện giờ anh ta đang hẹn hò với Rachel không? Vâng, họ đã quen nhau năm tháng rồi. Có vẻ như còn lâu hơn chị hả?”

Tôi mím chặt môi và ghìm chặt chân xuống nền nhà lặp lại câu thần chú quen thuộc. Đừng để nó ảnh hưởng đến mình. Đừng để nó…

“Chúa ơi, chị sẽ không bao giờ tin điều này đâu nhưng đó là sự thật! Hai người bọn họ trở về sớm sau lớp học múa, họ đã có kế hoạch, nhưng sau đó…”, con bé dừng lại và cười. “Em biết em không nên nói điều này nhưng Brandon đã làm một việc rất đáng tiếc và rắc rối to rồi đấy. Phải chi có chị ở đó, nhưng em sẽ kể cho chị nghe, thật là vui. Anh ta còn nhớ chị và vô tình gọi tên chị trước mặt cô nàng kia một hay hai lần gì đó. Thật đấy! Nhưng như họ nói, cuộc sống vẫn tiếp tục, đúng không?”

Tôi hít một hơi dài và nhíu mắt nhìn theo đứa em của mình thơ thẩn đi trên giường, trông cứ như một nữ hoàng, lên tiếng phê bình cuộc đời tôi, cách ăn mặc của tôi, hầu như tất cả mọi thứ về tôi, cập nhật thông tin cho tôi về những người bạn đã thành xưa cũ dù tôi không yêu cầu.

Tự nhiên, trong một khoảnh khắc, tôi cảm thấy khó chịu với cuộc viếng thăm bất ngờ của Riley. Nó giống như một cú đánh lén vậy. Tôi mong nó trả cho tôi sự bình yên và hãy để tôi sống với những gì còn lại trong cuộc đời nhếch nhác của tôi mà không cần những lời bình luận thô lỗ của nó. Tôi nhìn thẳng vào mắt nó: “Vậy khi nào em định vào trường thiên thần? Hay là họ đã không cho em vào vì em xấu tính quá?”

Con bé chằm chằm nhìn tôi, mắt tóe lên những tia giận dữ trong khi cô Sabine bước lại gần cửa, gõ khẽ và gọi: “Xong chưa, Ever ơi?”

Tôi nhìn Riley bằng ánh mắt thách nó dám làm điều gì ngốc nghếch. Làm đi để cho cô Sabine biết tất cả sự thật lạ lùng đang xảy ra trong này.

Nhưng nó chỉ cười và dịu dàng: “Bố mẹ gửi lời hỏi thăm chị!”

Rồi biến mất.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.