Bất Tử - Evermore

Chương 8



TÔI THẤY NGƯỜI CHẾT Ở KHẮP MỌI NƠI. Trên đường, trên bãi biển, trong siêu thị, trong nhà hàng. Những linh hồn đi loanh quanh trong trường học, xếp hàng ở bưu điện, đứng chờ ở phòng khám bác sĩ. Nhưng không giống như những con ma bạn thấy trên tivi và trong phim, họ không làm phiền tôi, họ cũng không cần tôi giúp đỡ, họ không dừng lại bắt chuyện với tôi. Điều họ thường làm nhất là cười và vẫy tay khi họ biết ai đó đang nhìn họ. Cũng giống như đa số con người, họ thích được nhìn ngắm.

Nhưng cái giọng trong phòng tôi thì không hẳn là giọng của một linh hồn. Cũng không phải là Riley. Nhiều lúc, tôi nhớ lại và tưởng như đó là giọng của Damen.

Nhiều lúc, tôi hoài nghi chính những điều mình đã thấy. Có thể đó chỉ là một giấc mơ?

Buổi sáng hôm sau, Damen vào lớp sớm. Anh cười tươi tắn, ngồi xuống ghế đúng vài giây trước khi chuông reo.

“Xin chào!”

Tôi gật đầu, hy vọng cử chỉ của mình đủ tự nhiên, đủ bình thường, ít nhất là không để lộ rằng mình đang thích thú. Tôi cố giấu cảm xúc của mình. Cố giấu để anh ta không biết được rằng trong những giấc ngủ đầy mộng mị, tôi đã mơ thấy anh ta.

“Cô của em trông có vẻ rất dễ gần và tử tế nhỉ!”, Damen nhìn tôi, gõ gõ cây bút xuống bàn. Tiếng cạch cạch vang lên khiến tôi thoáng chút bực mình.

“Vâng, cô ấy tốt lắm!” Tôi lúng búng trong miệng, lòng thầm than phiền thầy Robins vì cứ uống cho nhiều rồi lại ở trong phòng vệ sinh của giáo viên quá lâu. Ước gì thầy thôi uống rượu và vào lớp ngay bây giờ để tôi kết thúc được cuộc trò chuyện này.

“Anh cũng không ở với gia đình mình!” Damen dịu dàng. Giọng anh ta làm im lặng cả phòng, tắt luôn nhưng suy nghĩ đang vang vọng trong tôi.

Anh khẽ xoay xoay cây bút vòng vòng trên những ngón tay một cách điêu luyện.

Tôi mím môi, ngón tay sờ soạng trên chiếc iPod trong ngăn bí mật, nửa hy vọng tiếng nhạc ồn ào đủ sức làm phân tán cảm xúc của mình, nửa ngần ngại vì điều mình làm có vẻ chẳng lịch sự chút nào: Bật iPod lên để khỏi phải nghe anh ta nói!

“Anh được… giải phóng nô lệ!” Damen thêm vào bằng giọng hài hước nhưng tỉnh rụi như thật.

“Anh nghiêm túc chứ?”, tôi hỏi, mặc dù đã nỗ lực giữ cuộc nói chuyện của chúng tôi ở mức ít nhất có thể.

Tôi chưa bao giờ gặp một ai được giải phóng nô lệ. Điều anh ta nói sao phảng phất cảm giác cô đơn và buồn quá, mặc dù rõ là khi nhìn chiếc xe và quần áo của anh ta, rồi còn buổi tối thứ Sáu say đắm của anh ta ở khách sạn St. Regis, thì Damen hoàn toàn chẳng có vẻ từng bị đối xử tệ chút nào.

“Nghiêm túc đấy!”, Damen gật đầu.

Trong một tích tắc khi anh ta ngưng nói, tôi nghe rõ trong phòng những suy nghĩ của Stacia và Honor bay vòng vèo. Bọn họ gọi tôi là kỳ dị, là kinh khủng, là cái con khùng khùng điên điên. Cộng thêm vài điều gì đó còn tệ hơn nữa.

Sau đó, tôi thấy anh tung cây bút vào trong không khí rồi mỉm cười hài lòng khi thấy nó ngoan ngoãn rơi trở lại vào tay anh sau một vũ điệu tuyệt đẹp trên không.

“Vậy gia đình của em… Họ ở đâu?”, anh hỏi.

Những suy nghĩ đang bay vòng vèo trong không trung lại im bặt.

Thật kỳ lạ. Cứ như một bản nhạc đứt quãng. Vang lên rồi im bặt. Như một chiếc máy cassette cứ bị bấn nút ngừng rồi bấm nút chơi.

“Anh nói gì?”, tôi liếc nhìn, thấy mình như bị thôi miên bởi cây bút ma thuật đang bay lượn vòng vèo.

Trong lúc đó, tôi nghe được cả những suy nghĩ của Honor, đùa bỡn về quần áo tôi, và người bạn trai của cô giả vờ đồng ý mặc dù anh chàng này lại đang tự hỏi là cô ấy tại sao lại không ăn mặc giống tôi.

Những suy nghĩ hỗn loạn của con người. Điều đó khiến tôi muốn giật phắt cái mũ trùm đầu của mình ra, mở chiếc iPod cho lớn lên, và quên hết mọi thứ.

Mọi thứ. Kể cả Damen.

Đặc biệt là Damen.

“Gia đình em sống ở đâu?”, anh ta lặp lại.

Tôi nhắm nghiền mắt khi anh ta nói. Một khoảnh khắc im lặng. Một sự im lặng tuyệt vời trong phút chốc. Rồi lại từ từ mở mắt ra và nhìn chằm chằm vào kẻ đối diện.

“Họ đều đã chết rồi”, tôi nói ngay khi thầy Robins bước vào.

“Anh xin lỗi!”

Damen ngồi đối diện với tôi, nhìn đăm đắm tôi suốt bữa trưa hôm đó trong khi tôi cứ nhấp nha nhấp nhổm liếc khắp phòng, mong Haven và Miles sẽ đến.

Tôi vừa mở hộp cơm trưa của mình thì thấy một bông hoa tulip đỏ nằm cạnh cái bánh sandwich và khoai tây chiên. Một bông hoa tulip! Cũng giống như bông hoa hôm tối thứ sáu. Tôi không biết làm sao anh ta có thể làm được điều đó, nhưng tôi biết chắc chắn đó là bông hoa của Damen. Có điều, những thủ thuật phù phép lạ lùng giờ đây cũng không làm tôi băn khoăn bằng cái cách anh ta nói với tôi, cách anh ta làm tôi cảm thấy…

“Chuyện gia đình của em. Thật sự anh không biết…”.

Tôi nhìn xuống chai nước ép trái cây của mình, vặn tới vặn lui cái nắp, hy vọng anh ta chuyển sang đề tài khác.

“Em không thích nói về điều này”. Tôi ngập ngừng.

“Anh biết cái cảm giác mất đi những người mình thương yêu là như thế nào!”

Damen vẫn không chuyển đề tài. Anh chồm người qua bàn và đặt tay lên tay tôi. Một cảm giác gì đó, thoải mái, ấm cúng, bình yên và an toàn.

Tôi nhắm mắt lại, để tự nhiên.

Ừ, cứ cho phép bản thân mình tận hưởng những giây phút bình yên. Cảm ơn anh vì những gì anh đã nói.

“Á á… Xin lỗi!”

Tôi mở mắt ra, thấy Haven đang đứng đó, dựa người vào cạnh bàn, cặp mắt màu vàng của cô nhíu lại và dán chặt vào hai bàn tay của chúng tôi. “Xin lỗi vì… tớ không đúng lúc!”

Tôi rụt tay lại, đút vào túi như thể điều Haven vừa thấy thật đáng xấu hổ, không nên để ai nhìn thấy. Muốn giải thích rằng mọi thứ chẳng có gì, nhưng đầu óc tôi rỗng không, đến mức chẳng thể thốt lên một câu có nghĩa.

“Miles đâu rồi?”, cuối cùng tôi lên tiếng, chẳng biết tìm ra cái gì khác để nói.

Haven tròn xoe mắt và ngồi xuống cạnh Damen. Những ý nghĩ giận dữ, bực bội, thù địch trong cô đã làm vầng hào quang bao quanh người cô biến từ màu vàng sáng sang màu đỏ sậm. “Miles đang chat chit với một anh chàng mới quen trên Internet”. Haven tránh cái nhìn của tôi, giả vờ bận rộn mở chiếc bánh nướng của mình ra. Được một lúc, cô ngẩng lên nhìn Damen và nói thêm: “Cuối tuần của mọi người thế nào?”

Tôi nhún vai, biết rằng dù cô bạn hỏi “cuối tuần của mọi người” nhưng lại thực sự không hề ám chỉ đến mình.

Liếc nhìn sang Damen, tôi hơi sốc khi thấy anh cũng nhún vai, như thể những ngày cuối tuần của mình chỉ là những ngày tồi tệ, chẳng có gì đáng nói, dù tôi biết rõ mọi thứ không phải như thế.

Haven lúc lắc đầu: “Với tớ thì ngày thứ Sáu vừa rồi thật là kinh khủng. Tớ phải lau dọn vết nôn mửa của Austin vì người giúp việc đã đi Vegas, còn bố mẹ tớ thì chẳng buồn về nhà. Không biết họ chết dấp ở chốn địa ngục nào. May cho tớ thì ngày thứ Bảy lại hoàn toàn khác. Ý tớ là rất tuyệt! Thật đấy có thể nói là một đêm vui nhất trong cuộc đời tớ. Chắc chắn tớ sẽ mời mọi người tham dự nếu tớ biết sớm hơn…”.

“Các cậu đã đi đâu?”, tôi hỏi, cố giữ giọng bình thường dù tôi đã mường tượng ra một nơi kinh hoàng nào đó.

“Một câu lạc bộ đáng kinh sợ mà vài đứa bạn gái trong nhóm rủ tớ đến”.

“Nhóm nào?” Tôi hợp một ngụm nước.

“Thứ Sáu là ngày dành cho những người luôn có cảm giác bị phụ thuộc vào nhau”, cô cười. “Evangeline, cô ấy giống như người đóng vai chính. Tất cả bọn họ gọi cô ấy là người cho!”

“Cái gì? Người cho là sao?” Miles từ đâu xuất hiện, để chiếc điện thoại di động xuống bàn và bước vòng phía sau tôi.

“Những người luôn có cảm giác bị phụ thuộc vào nhau”, tôi đáp.

Haven lập tức trợn tròn mắt. “Không, không phải. Người cho là người cho phép những con ma cà rồng khác hút máu họ. Tớ thì chỉ thích đi vòng vòng xem họ thôi. Tớ chẳng cho ai hút máu mình cả. Chưa!” Cô bạn bật cười.

“Cậu đi vòng vòng với ai?”, Miles hỏi, nhấc chiếc điện thoại của mình lên.

“Thì đi vòng vòng với ma cà rồng chứ với ai! Tớ cố đi theo. Nhưng Evangeline chỉ là cái tên theo kiểu ma cà rồng thôi, chứ không phải tên thật của cô ấy…”.

“Ai cũng có tên theo kiểu ma cà rồng à?”, Miles để chiếc điện thoại của mình xuống bàn lại.

“Ai cũng có!” Haven gật đầu, đưa tay quệt miếng kem trên chiếc bánh rồi liếm ngon lành.

“Cũng giống như tên tự đặt à? Giống như tên con vật cưng đầu tiên hồi nhỏ cộng với tên thời con gái của mẹ? Nếu thế thì tên tớ là Princess Slavin, hì hì…!” Miles phá lên cười.

Haven thở dài, cố kiên nhẫn.

“Không phải kiểu tên đùa giỡn đó đâu. Các cậu biết không, tên theo kiểu ma cà rồng được đặt rất nghiêm túc. Không giống như đa số những người đến dự, tớ không phải thay đổi tên của mình, bởi vì tên Haven về cơ bản nó cũng là cái tên của ma cà rồng rồi, một trăm phần trăm tự nhiên, không thêm không bớt!”

Cô bạn lại cười.

“Tớ nói với các cậu rồi mà! Tớ là Công chúa Bóng đêm. Dẫu sao thì bọn tớ cũng đã đến một câu lạc bộ thật tuyệt vời ở đâu đó, hình như là ở Nocturnal hay gì đây!”

“Nocturne”, Damen đột nhiên lên tiếng, tay nắm chặt cái ly uống nước trong khi đôi mắt anh tập trung cao độ vào cô ấy.

Haven để miếng bánh ngọt xuống và vỗ tay reo lên: “Đúng rồi! Chính xác là Nocturne. A, cuối cùng cũng có người đồng cảm với những điều tớ nói rồi đấy nhé!”

“Cậu có vào khu vực bất tử?” Damen hỏi, vẫn nhìn chằm chằm vào cô ấy, cách xưng hô đột nhiên thân mật hơn.

“Chỗ đó quá đông người! Còn có cả cái phòng VIP dành cho phù thủy. Tớ vô phòng đó và đến quầy bar máu!”

“Họ có kiểm tra tuổi của cậu không?”, Miles cắt ngang, mấy ngón tay vuốt vuốt cái điện thoại.

“Các cậu có thể cười tớ, nhưng như tớ đã nói, ở đó thật là tuyệt. Evangeline giới thiệu tớ với một số người bạn. Tớ gặp được một cô gái rất dễ thương, cũng mới chuyển đến đây. Có thể bọn tớ sẽ đi chơi với nhau!”

“Ơ, thế cậu nghỉ chơi với bọn tớ à?” Miles lên giọng chế giễu.

Haven trợn tròn mắt: “Cậu nói sao cũng được. Tất cả những điều tớ biết là tối thứ Bảy của các cậu…À không! Có lẽ không tính tới Damen, bởi vì Damen biết kiểu câu lạc bộ này rồi. Chắc chắn là biết nhiều hơn hai người này!” Cô bạn đưa ngón tay chỉ tôi với Miles.

“Anh bạn chat chít với quen của cậu thế nào?” Tôi thúc khuỷu tay vào Miles, cố kéo sự quan tâm của cậu bạn tập trung vào chúng tôi thay vì cứ mơ mơ màng màng với chiếc điện thoại.

“Tớ bỏ nhiều thời gian trong nhà vệ sinh chat với gã này, một kẻ nói dối trắng trợn!”

Miles lắc đầu, đẩy màn hình điện thoại về phía tôi để tôi xem. “Nhìn đây này!” Cậu ta bấm bấm bàn phím bằng những ngón tay nhanh thoăn thoắt của mình. “Tớ đã hỏi xin hình suốt cuối tuần rồi bởi vì tớ không thể gặp mà không biết mặt anh ta là ai được. Và đây là tấm hình anh ta gửi lại. Chắc chắn đó không phải là người tớ chat chít. Đúng là một sự dối trá trắng trợn không biết nói sao luôn!”

Tôi thờ ơ không thèm liếc nhìn màn hình điện thoại.

“Làm sao cậu biết tấm hình đó chắc chắn không phải hình của cái anh chàng cậu chat chít?”, tôi liếc nhìn Miles.

Một giây yên lặng.

Đột nhiên, Damen lên tiếng: “Bởi vì…đó là hình của anh!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.