Bầu Trời Sụp Đổ

Chương 8



Sáng thứ tư, lúc đang chuẩn bị bữa sáng, Dana nghe thấy những âm thanh ầm ĩ phía ngoài.

Nàng nhìn ra ngoài cửa sổ và ngạc nhiên thấy một chiếc xe tải nhỏ đỗ trước cửa toà nhà và nhiều người đàn ông đang khiêng đồ đạc lên xe.

Ai chuyển đi vậy? Dana tự hỏi. Tất cả các căn hộ đều có người ở và họ đều thuê với kỳ hạn dài.

Dana đặt bát bột mì lên bàn khi nghe thấy tiếng gõ cửa. Đó là Dorothy Wharton.

- Dana, tôi có tin cho cô, Cô ta hào hứng nói. Howard và tôi sẽ sang Rome hôm nay.

Dana ngạc nhiên nhìn cô ta. Rome. Hôm nay.

- Không thể được sao? Tuần trước có một người đến gặp Howard. Rất là bí mật. Howard bảo tôi không được nói gì. Đêm qua người đó gọi điện lại và đề nghị với Howard làm việc cho một công ty ở Italy với mức lương gấp ba lần mức lương hiện tại của anh ấy. Mặt Dorothy rạng rỡ.

- Tốt, thật là tuyệt vời, Dana nói. Chúng tôi sẽ rất nhớ hai người.

- Chúng tôi cũng sẽ rất nhớ cô.

Howard đến bên cửa.

- Chắc là Dorothy đã cho cô biết?

- Vâng. Mừng cho hai người. Nhưng tôi nghĩ rằng anh đã xác định sống ở đây? Và bỗng nhiên...

- Tôi không thể tin được. Hoàn toàn bất ngờ. Đó là một công ty lớn. Italiano Ripristino. Chúng là một tổ hợp lớn nhất ở Italy, có rất nhiều công ty con làm về lĩnh vực phục chế. Tôi không biết làm sao họ lại biết tôi, nhưng họ đã cử người đến đây để thương lượng. Ở Rome có rất nhiều tượng đài cần phục chế. Họ thậm chí còn trả nốt số tiền thuê nhà năm nay cho chúng tôi để có thể lấy lại tiền cọc. Điều duy nhất là chúng tôi phải có mặt ở Rome vào ngày mai. Nên chúng tôi phải dọn nhà hôm nay.

Dana nói ngập ngừng:

- Chuyện này hơi bất thường, phải không?

- Tôi cho là họ đang rất vội vã.

- Cô có cần tôi giúp một tay không?

Dorothy lắc đầu.

- Không. Chúng tôi đã làm cả đêm rồi. Hầu hết đồ đạc là tặng cho hội từ thiện. Với mức lương của Howard, chúng tôi có thể mua những thứ tốt hơn nhiều.

Dana cười to.

- Vậy thì giữ quan hệ nhé, Dorothy.

Một giờ sau gia đình Whartons rời căn hộ và lên đường sang Rome.

Khi Dana đến văn phòng, nàng nói với Olivia:

- Cô kiểm tra một công ty cho tôi.

- Vâng.

- Tên nó là Italiano Ripristino. Tôi tin là trụ sở của nó ở Rome.

- Vâng.

Ba mươi phút sau Olivia trao cho Dana một trang giấy "Đây rồi. Nó là một trong những công ty lớn nhất châu Âu".

Dana thấy nhẹ cả người.

- Tốt quá. Tôi rất vui khi nghe điều này.

- Nhân tiện, Olivia nói. Nó không phải là công ty tư nhân.

- Ồ?

- Nó là sở hữu của chính phủ Italy...

Khi Dana đưa Kemal về nhà chiều hôm đó, một người đàn ông trung niên đeo kính đã dọn vào căn hộ của Wharton.

***

Thứ năm, ngày mà Dana có cuộc hẹn với Roger Hudson, bắt đầu một cách tồi tệ.

Vào buổi họp đầu tiên, Roger Fenwick nói:

- Có vẻ như chúng ta gặp rắc rối rồi với bản tin tối nay.

- Thế nào? Dana hỏi.

- Cô biết nhóm nhân viên mà chúng ta cử sang Ireland chứ? Tối nay chúng ta sẽ sử dụng phim của họ.

- Họ đã bị bắt. Tất cả các vật dụng đều bị tịch thu.

- Nghiêm trọng thế à?

- Tôi không bao giờ nói đùa về người Ireland. Anh ta trao cho Dana một tờ giấy. Đây là mục chính của chúng ta về một nhân viên nhà băng ở Washington đang bị truy nã về tội lường gạt.

- Một câu chuyện hay, Dana nói. Và đây là độc quyền của chúng ta.

- Ban pháp luật của chúng ta vừa huỷ bỏ nó.

- Gì cơ.

- Họ sợ bị kiện.

- Tuyệt, Dana cay đắng nói.

- Vẫn chưa hết. Nhân chứng trong vụ giết người mà chúng ta hẹn phỏng vấn trực tiếp vào đêm nay...

- Ừ.

- Anh ta đổi ý rồi. Anh ta không đến nữa!

Dana rên lên. Điều duy nhất nàng còn trông chờ trong ngày hôm nay là cuộc gặp mặt với Roger Hudson.

Khi Dana về đến văn phòng, Olivia nói:

- Mười một giờ rồi, cô Evans. Với thời tiết này thì cô nên đến gặp ông Hudson ngay đi.

- Cảm ơn, Olivia. Hai đến ba giờ nữa tôi sẽ về.

Dana nhìn ra ngoài cửa sổ. Tuyết lại bắt đầu rơi. Nàng mặc áo khoác, quàng khăn và đi ra cửa. Chuông điện thoại vang lên.

- Cô Evans...

Dana quay lại.

- Điện thoại cho cô ở đường dây số ba.

- Lúc này không được. Tôi phải đi.

- Là người nào đó ở trường của Kemal.

- Gì cơ? Dana trở lại bàn làm việc. A lô?

- Cô Evans?

- Vâng?

- Tôi là Thomas Henry.

- Vâng, ông Henry. Kemal có chuyện gì thế?

- Tôi thật sự không biết phải trả lời thế nào. Tôi rất tiếc phải nói ra điều này, nhưng Kemal bị đuổi học!

Dana đứng yên, choáng váng.

- Đuổi học. Tại sao? Nó đã làm gì?

- Có lẽ chúng ta phải gặp nhau nói chuyện. Tôi sẽ rất biết ơn nếu cô có thể đón cháu về.

- Ông Henry...

- Tôi sẽ giải thích khi cô đến đây, cô Evans. Cảm ơn cô.

Dana dập điện thoại. Chuyện gì có thể xảy ra nhỉ?

Olivia hỏi:

- Mọi việc ổn chứ?

- Ổn. Dana rên lên. Nó làm cho buổi sáng hôm nay thật hoàn hảo.

- Tôi có thể làm gì bây giờ?

- Nói thêm một lời cầu nguyện cho tôi.

***

Sáng sớm hôm đó, Ricky Underwood đã đứng quan sát Dana thả Kemal ở cổng trường, vẫy tay chào và lái xe đi.

Khi Kemal đi qua chỗ nó đứng, Ricky nói:

- Này, đúng là người hùng chiến tranh. Mẹ mày sẽ nản chí thôi. Mày chỉ còn một tay, và bây giờ khi mày chơi đập tay với mụ ta...

Kemal cử động nhanh không thể tả. Chân nó giáng thẳng vào háng Ricky và khi thằng này gào lên và co gập người lại, Kemal thúc đầu gối trái vào ngay mũi nó.

Máu bắn toé ra.

Kemal cúi người xuống sát mặt thằng kia.

- Lần sau tao sẽ giết mày!

Dana lái xe nhanh hết khả năng cho phép tới trường trung học Theodore Roosevelt, tự hỏi chuyện gì đã xảy ra. Cho dù thế nào đi nữa mình cũng phải nói ông Henry giữ Kemal ở lại trường.

Thomas Henry đang đợi Dana trong văn phòng, Kemal ngồi ở ghế đối diện ông ta. Lúc Dana bước vào, nàng có cảm giác ngờ ngợ.

- Cô Evans.

Dana hỏi:

- Chuyện gì đã xảy ra thế?

- Con cô đánh vỡ mũi và xương gò má của bạn học. Xe cứu thương đã đưa cậu ta đến phòng cấp cứu..

Dana hoài nghi nhìn Kemal.

- Chuyện đó làm sao... làm sao xảy ra được. Kemal chỉ có một cánh tay.

- Vâng. Thomas Henry nói. Nhưng nó có hai chân. Nó đánh vỡ mũi bạn học bằng đầu gối.

Kemal nhìn lên trần.

Dana quay sang thằng bé:

- Kemal, sao cháu làm được điều đó?

Nó nhìn xuống.

- Dễ lắm.

- Cô hiểu ý tôi mà, cô Evans, Thomas Henry nói. Toàn bộ hành vi của nó là... tôi... tôi không biết phải diễn tả thế nào. Chúng tôi không thể chấp nhận những hành vi ấy nữa. Tôi khuyên cô nên tìm một trường học khác thích hợp với nó.

Dana nói với vẻ nghiêm túc:

- Ông Hery, Kemal không hề muốn đánh nhau. Tôi chắc rằng khi làm thế, là nó phải có một lý do chính đáng. Ông không thể...

Ông Henry cương quyết nói:

- Chúng tôi đã quyết định rồi, cô Evans...

Dana hít một hơi dài.

- Cũng được. Chúng tôi sẽ tìm một trường khác biết thông cảm hơn. Đi nào, Kemal.

Kemal đứng dậy, nhìn ông Henry với vẻ thách thức rồi đi theo Dana ra ngoài. Hai người bước đi trong im lặng. Dana nhìn đồng hồ. Nàng đã trễ hẹn và không có chỗ nào gửi tạm Kemal cả. Mình phải dẫn nó đi theo.

Khi đã vào trong xe, Dana hỏi.

- Được rồi, Kemal. Chuyện gì đã xảy ra vậy?

Nó không biết phải nói với nàng về những lời lẽ của Ricky Underwood như thế nào.

- Cháu xin lỗi, Dana. Là lỗi của cháu.

Rad, Dana nghĩ.

***

Dinh thự của Hudson nằm trên một miếng đất rộng năm mẫu trong một khu vực riêng biệt ở Georgetown.

Toà nhà, không nhìn thấy được từ ngoài phố, là một lâu đài ba tầng kiểu Georgian toạ lạc trên đỉnh đồi. Bên ngoài nó được quét vôi trắng và có một con đường ốtô dài quanh co dẫn đến trước cửa nhà.

Dana dừng xe lại trước căn nhà. Nàng nhìn Kemal.

- Cháu vào cùng cô.

- Tại sao?

- Vì bên ngoài trời rất lạnh. Nào, đi thôi.

Dana đi đến trước cửa nhà, Kemal miễn cưỡng theo sau nàng.

Nàng quay sang thằng bé.

- Kemal, cô đến đây để thực hiện một cuộc phỏng vấn vô cùng quan trọng. Cô muốn cháu giữ im lặng và tỏ ra lịch sự. Được chứ?

- Vâng.

Dana nhấn chuông cửa. Một gương mặt to bè vui vẻ trong bộ đồng phục quản gia ló ra.

- Cô Evans?

- Vâng.

- Tôi là Cesar. Ông Hudson đang đợi cô. Ông ta nhìn Kemal, rồi quay lại Dana. Để tôi cất áo khoác giúp cô! Ông ta mang nó treo lên mắc áo ở hành lang.

Kemal nhìn Cesar chằm chằm, ông ta cao hơn rất nhiều so với nó.

- Ông cao bao nhiêu vậy?

Dana nói:

- Kemal! Không được hỗn.

- Ồ không sao, cô Evans. Tôi cũng quen rồi.

- Ông có cao hơn Michael Jordan không? Kemal hỏi.

- Bác e là thế. Người quản gia mỉm cười. Bác cao hai mét tư. Mời cô đi lối này.

Lối vào rất rộng, một hành lang dài có sàn gỗ cứng, những tấm gương cổ, những chiếc bàn đá hoa cương...

Dọc theo tường là những bức tượng quý giá đời Minh xếp thành dãy dài.

Dana và Kemal đi theo Cesar vào đến phòng khách tường màu vàng nhạt và có các đồ gỗ màu trắng. Giữa phòng là những chiếc ghế bành êm ái, những chiếc bàn theo kiểu cuối thời Nữ hoàng Anne, những chiếc ghế lưng cao có bọc lụa vàng nhạt.

Thượng nghị sĩ Roger Hudson và vợ, Pamela, đang ngồi chơi cờ thỏ cáo. Họ đứng dậy khi Cesar thông báo rằng Dana và Kemal đã đến.

Roger Hudson khoảng gần sáu mươi, vẻ nghiêm khắc, cặp mắt xám lạnh lùng, nụ cười giữ kẽ. Nó báo trước một thái độ cách biệt đáng ngại ở ông ta.

Pamela Hudson trông xinh đẹp, hơi trẻ trung hơn chồng mình. Bà ta có vẻ nồng nhiệt và khả cởi mở. Mái tóc vàng hoe nhạt và hơi ngả xám, cho thấy sự không cầu kỳ trang điểm.

- Xin lỗi vì tôi đã tới trễ, Dana lên tiếng. Tôi là Dana Evans. Đây là con trai tôi, Kemal.

- Tôi là Roger Hudson. Đây là vợ tôi, Pamela.

Dana đã điều tra qua về Roger Hudson trên Internet. Bố ông ta làm chủ một công ty thép nhỏ, tập đoàn Hudson, và Roger Hudson đã biến nó thành công ty toàn cầu. Ông ta là tỷ phú, đã từng là người lãnh đạo chính của Thượng nghị viện và có một thời gian đứng đầu Uỷ ban Dịch vụ vũ trang. Ông ta đã thôi công việc kinh doanh và bây giờ là cố vấn chính trị cho Nhà trắng.

Hai mươi năm trước Roger Hudson kết hôn với một phụ nữ thượng lưu xinh đẹp, Pamela Donnelly. Hai người rất nổi bật ở Washington và có ảnh hưởng lớn đến các vấn đề chính trị.

Dana nói:

- Kemal, đây là ông và bà Hudson. Nàng nhìn Roger. Xin lỗi vì tôi đã cho cháu đi cùng, nhưng...

- Không có vấn đề gì cả, Pamela Hudson nói.

- Chúng tôi biết tất cả về Kemal rồi.

Dana ngạc nhiên nhìn bà ta.

- Thật sao?

- Đúng vậy. Đã có một bài báo dài viết về cô, cô Evans. Cô đã đưa Kemal từ Sarajero về đây. Đó là một điều tuyệt vời!

Roger Hudson đứng đó, im lặng.

- Cô dùng gì nhỉ? Pamela Hudson hỏi.

- Cám ơn, tôi không muốn uống gì cả. Dana trả lời.

Họ nhìn Kemal. Nó lắc đầu.

- Mời ngồi. Roger Hudson và vợ ngồi xuống ghế bành.

Dana và Kemal ngồi xuống hai chiếc ghế nhỏ đối diện họ.

Roger Hudson nói cộc lốc:

- Tôi không rõ cô đến đây vì chuyện gì, cô Evans. Matt Baker đề nghị tôi gặp cô. Vậy tôi có thể giúp gì được cho cô?

- Tôi muốn nói chuyện với ông về Taylor Winthrop.

Roger Hudsòn cau mày.

- Chuyện gì về ông ta?

- Tôi được biết rằng ông biết ông ta khá rõ?

- Đúng. Tôi gặp Taylor khi ông ấy còn là đại sứ ở Nga. Lúc đó tôi đang còn lãnh đạo Uỷ ban Dịch vụ vũ trang. Tôi sang Nga để đánh giá về khả năng quân sự của họ. Taylor đã đi cùng chúng tôi hai, ba ngày gì đó.

- Ông thấy ông ta thế nào, ông Hudson?

Một thoáng trầm ngâm.

- Một cách thành thật, cô Evans, tôi không quá ấn tượng về tất cả những sự hấp dẫn của ông ấy. Nhưng phải nói, tôi nghĩ rằng người đàn ông này rất có năng lực.

Kemal tỏ ra chán ngắt, nó nhìn quanh rồi đứng dậy và đi sang căn phòng bên cạnh.

- Ông có biết liệu ngài đại sứ Winthrop có gặp rắc rối gì ở Nga không?

Roger Hudson nhìn nàng một cách khó hiểu.

- Tôi không chắc là tôi có biết hay không. Rắc rối kiểu gì?

- Đại loại đại loại là ông ta có thể có kẻ thù ở đâu đó. Ý tôi là kẻ thù thật sự nguy hiểm, nguy hiểm đến chết người?

Roger Hudson chậm rãi lắc đầu.

- Cô Evans, nếu có chuyện như thế xảy ra, không chỉ mình tôi mà cả thế giới sẽ đều biết. Cuộc sống của Taylor Winthrop cực kỳ công khai. Cho phép tôi hỏi cô những câu hỏi này được đưa ra với mục đích gì?

Dana ngượng nghịu trả lời:

- Tôi nghĩ rằng có lẽ Taylor Winthrop đã đụng chạm đến ai đó đủ nguy hiểm để giết ông ta và luôn cả gia đình ông ta.

Vợ chồng Hudson nhìn nàng chằm chằm.

Dana nhanh chóng tiếp tục.

- Tôi biết chuyện này nghe có vẻ không được bình thường, nhưng sao cả nhà họ lại chết thảm trong vòng chưa đầy một năm.

Roger Hudson nói một cách cộc cằn:

- Cô Evans, tôi đã sống đủ lâu để biết cái gì là có thể, nhưng chuyện này... cô dựa vào đâu vậy?

- Nếu ý muốn nói đến bằng chứng cụ thể, thì tôi không hề có.

- Tôi không ngạc nhiên. Ông ta do dự. Tôi có nghe rằng... giọng ông ta chùng xuống. Không có gì.

Hai người phụ nữ cùng nhìn ông ta.

- Như thế là không công bằng với cô Evans, anh yêu. Anh định nói gì vậy?

Ông ta nhún vai.

- Nó không quan trọng. Ông ta quay sang Dana. Lúc tôi còn ở Moscow, có tin đồn rằng Winthrop dính vào vài vụ làm ăn cá nhân với người Nga, nhưng tôi vốn không tin các tin đồn, và tôi chắc rằng cô cũng vậy, cô Evans. Giọng ông ta nghe giống hệt một lời chỉ trích.

Trước khi Dana kịp trả lời, một tiếng vỡ loảng xoảng vang lên từ phòng đọc sách bên cạnh.

Pamela Hudson đứng dậy và đi về phía âm thanh phát ra. Roger và Dana theo sau. Họ dừng lại ở cửa.

Trong phòng một chiếc bình đời Minh đã rơi xuống đất và vỡ thành nhiều mảnh. Bên cạnh đó là Kemal.

- Ồ Chúa ơi, Dana nói, vẻ giận dữ! Tôi thành thật xin lỗi. Kemal, sao cháu lại...

- Chỉ là chẳng may thôi.

Dana quay sang vợ chồng Hudson, mặt đỏ bừng vì xấu hổ.

- Tôi thành thật xin lỗi. Tôi sẽ trả tiền lại cho ông bà. Tôi...

- Xin cô đừng lo lắng về chuyện đó, Pamela Hudson nói với nụ cười dễ thương. Những con chó của chúng tôi làm vỡ nhiều hơn thế cơ.

Mặt Roger Hudson đanh lại. Ông ta định nói điều gì đó nhưng bà vợ đã đưa mắt ngăn lại.

Dana nhìn những mảnh vỡ của cái bình. Có lẽ nó đáng giá đến mười năm lương của mình mất, nàng nghĩ.

- Sao chúng ta không trở lại phòng khách nhỉ? Pamela Hudson gợi ý.

Dana đi theo vợ chồng Hudson, với Kemal bên cạnh.

- Ngồi đây với cô, nàng giận dữ thì thầm. Họ ngồi xuống.

Roger Hudson nhìn Kemal.

- Sao cháu lại mất một cánh tay?

Dana ngạc nhiên trước sự vô ý của câu hỏi, nhưng Kemal lại trả lời một cách thoải mái.

- Một quả bom.

- Bác hiểu. Thế còn bố mẹ cháu, Kemal?

- Họ bị giết trong một trận oanh tạc cùng em gái cháu.

Roger Hudson làu bàu:

- Mẹ kiếp chiến tranh.

Cùng lúc đó, Cesar đi vào phòng.

- Bữa trưa đã sẵn sàng.

Bữa trưa rất ngon miệng. Dana nhận thấy Pamela rất nồng nhiệt và duyên dáng, còn Roger Hudson tỏ ra hoà hoãn hơn.

- Bây giờ cô đang làm chương trình gì? Pamela Hudson hỏi Dana.

- Chúng tôi đang có một chương trình mới tên là Đường dây tội ác. Mục đích của nó là vạch trần những tội phạm đang sống ung dung sau những tội ác mà chúng thực hiện, đồng thời cố gắng giúp đỡ những người vô tội bị bỏ tù oan.

Roger Hudson nói:

- Washington là một nơi tuyệt vời để bắt đầu. Ở đây có đầy những tên giả mạo đang chễm chệ ở những vị trí cao ngất, những kẻ đang sống ung dung với những tội ác mà cô không thể hình dung tới.

- Roger có chân trong một vài uỷ ban cải cách chính phủ, Pamela tự hào nói.

Chồng bà ta càu nhàu:

- Sự khác nhau giữa đúng và sai có vẻ như càng ngày càng mờ đi. Có lẽ điều này được dạy ở nhà. Trường học của chúng tôi không hề dạy bọn trẻ điều này.

Pamela Hudson nhìn Dana.

- Nhân tiện, tối thứ bảy này Roger và tôi sẽ tổ chức một buổi party nho nhỏ. Cô có sẵn lòng tham gia với chúng tôi không?

Dana mỉm cười.

- Tại sao lại không, cảm ơn bà. Tôi rất vui lòng.

- Cô có bạn trai chưa?

- Rồi. Là Jeff Connors.

Roger Hudson nói:

- Tay phóng viên thể thao trên truyền hình?

- Vâng!

- Anh ta không tệ đâu. Thỉnh thoảng tôi cũng có xem mục của anh ta, ông ta nói. Tôi rất muốn gặp anh ta.

Dana mỉm cười.

- Tôi chắc là Jeff cũng rất muốn đến đây!

Lúc Dana và Kemal ra về, Roger Hudson dẫn nàng sang một bên.

- Nói một cách thành thật, cô Evans, tôi cho rằng giả thuyết của cô về vụ nhà Winthrop hoàn toàn là sự tưởng tượng. Nhưng vì Matt Baker, tôi sẽ kiểm tra thử và xem có thể tìm ra cái gì đó chứng minh được điều đó không.

- Cám ơn ông.

***

Nói một cách thành thật, cô Evans, tôi cho rằng giả thuyết của cô về vụ nhà Winthrop hoàn toàn là sự tưởng tượng. Nhưng vì Matt Baker, tôi sẽ kiểm tra thử và xem có thể tìm ra cái gì đó chứng minh được điều đó không.

Hết băng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.