Bảy Năm Sau

Chương 27



Sân hiên nhô cao phía trên khu vườn khách sạn.

Tì người vào lan can, Nikki cố làm dịu nỗi lo lắng bằng cách buông mình theo tiếng róc rách êm ái của đài phun nước cẩm thạch cũ kỹ. Một quần thể thực vật, rậm rạp và xanh rờn bao quanh dinh thự. Hai hàng bách chạy ngang khu vườn khiến nơi này hao hao cảnh vật vùng Toscane. Những gốc Trinh đằng có màu vàng của mùa thu leo dọc bức tường, tranh giành không gian với những cành nhài điểm xuyết những bông hoa trắng tỏa mùi hương quá nồng xông lên tận phòng cô.

Bị cảm giác bất lực đè nặng, Nikki cứ quay mòng mòng từ lúc Sebastian đi khỏi. Trong những hoàn cảnh khác, có lẽ cô đã tận hưởng cảnh thơ mộng và tĩnh mịch nơi này, nhưng nỗi bất an cứ giày vò, khiến các cơ của cô căng cứng và co lại, tim cô bị bóp nghẹt trong lồng ngực.

Không tài nào thư giãn nổi, cô quay vào bên trong và đi chuẩn bị nước tắm.

Trong khi nước đang dâng đầy bồn, tỏa làn hơi nhè nhẹ bao kín phòng tắm, Nikki tiến lại gần cái máy hát cổ đặt giữa một kệ gỗ màu trắng. Đó là một chiếc máy quay đĩa dạng hộp, kiểu dáng những năm 1960, nắp có thể tháo rời làm loa. Xếp trên các kệ nhỏ là một bộ sưu tập đĩa than cũ khoảng năm chục đĩa 33 vòng. Nikki lật nhanh những bao nhỏ đựng toàn album đỉnh: Highway 61 của Dylan, Ziggy Stardust của Bowie, The Dark Side of the Moon của nhóm Pink Floyd, The Velvet Underground & Nico…

Cô dừng lại ở lựa chọn Aftermath, một trong những album hay nhất mọi thời đại khi mà nhóm Stones vẫn là Stones. Cô đặt chiếc đĩa lên khay rồi đặt đầu đọc lên rãnh. Ngay từ những giây phút đầu tiên, những tiếng riff của mộc cầm và đoạn base của bản Under my thumb đã khiến căn phòng rung chuyển. Người ta nói rằng Mick Jagger đã viết bài này để trả thù cô người mẫu Chrissie Shrimpton, người tình khi ấy của ông. Thời ấy, những người ủng hộ nữ quyến không thích thú gì lời bài hát cứ lần lượt đem người phụ nữ trong bài hát ra so sánh với một “con chó vẫy đuôi rối rít” rồi lại một “con mèo Xiêm”.

Với Nikki, cô lại thấy bản nhạc này phức tạp hơn. Nó nói về sự tìm cách áp đặt giữa đôi lứa, về khoái lạc phục thù khi tình yêu đã biến thành thù hận.

Cô đứng trước tấm gương hình bầu dục có khung sắt rèn rồi trút bỏ hết quần áo. Cô săm soi hình ảnh phản chiếu trên gương với vẻ không hài lòng.

Một tia nắng lọt vào phòng vờn trên gáy cô. Cô nhắm mắt lại vài giây rồi phơi mặt ra trước ánh sáng, cảm nhận làn da nóng dần lên dưới tác động của hơi nóng. Theo năm tháng, dáng vóc cô đã trở nên tròn trĩnh, nhưng nhờ tập luyện thể thao cường độ cao, cơ thể cô vẫn rất săn chắc. Bầu ngực cô vẫn cao, dáng người thanh thoát và rắn rỏi, cặp đùi khỏe mạnh, bắp chân rắn chắc.

Trong khoái lạc hiện tại, cô tìm lại được niềm tin vào bản thân.

Ở vòng tuyển chọn Miss Cougar, bà vẫn còn cơ hội, Mrs Robinson…

Cô khóa vòi nước rồi run rẩy trườn mình xuống bồn tắm nước nóng. Như ngày xưa cô vẫn làm thế, cô nín thở rồi ngụp đầu trong làn nước. Ngày xưa, cô có thể nín thở gần hai phút. Khoảng thời gian tạm ngưng mà cô dùng để sắp xếp lại suy nghĩ cho rõ ràng.

Mười giây…

Khao khát mình trẻ mãi làm hỏng cuộc đời cô. Bao năm rồi cô mệt mỏi rã rời vì cứ muốn yên trí về khả năng quyến rũ của mình. Sự thật là cô vẫn cứ tưởng chỉ có thể làm điều đó bằng vẻ ngoài của mình. Cô khiến đàn ông thích cô vì cô “gợi tình”. Chính cơ thể cô là điều họ luôn để ý trước, chưa bao giờ là nét duyên của cô, chưa bao giờ là trí thông minh của cô, tính hài hước hay học vấn của cô…

Hai mươi giây…

Nhưng tuổi trẻ của cô đã trôi xa. Các tờ tạp chí cho phụ nữ vẫn cứ ra rả giật tít: “Bốn mươi tuổi, chỉ là thêm một lần ba mươi!”, tất cả những thứ đó, chỉ là mấy lời đùa cợt. Thời đại này muốn sức sống, muốn tuổi trẻ, muốn da thịt luôn tươi tắn. Trên phố, cô đã cảm thấy không phải gã đàn ông nào cũng ngoảnh mặt lại mỗi khi cô đi qua. Tháng trước, trong một cửa hiệu ở Greenwich, cô đã thấy vui vì sự chú ý mà anh chàng bán hàng dành cho mình, đó là một gã hấp dẫn và đẹp mã, nhưng sau đó cô nhận ra rằng cô không phải là người mà gã đó tán tỉnh, mà là… Camille.

Ba mươi giây…

Cô cảm thấy khó khăn khi thú nhận điều này, nhưng cô đã rất xúc động khi gặp lại Sebastian. Anh vẫn luôn khó gần, cứng đầu, không công bằng, khăng khăng với những điều mình tin chắc, nhưng cô cảm thấy an tâm khi có anh ở bên để vượt qua thử thách này.

Bốn mươi giây…

Khi họ cưới nhau, cô chưa từng cảm thấy mình tương xứng. Vì nghĩ rằng tình yêu của họ là một sự hiểu lầm – sớm hay muộn Sebastian cũng sẽ nhận ra sai lầm của mình và sẽ nhìn cô đúng như con người thật của cô -, cô đã sống trong nỗi sợ hãi bị bỏ rơi.

Năm mươi giây…

Thậm chí, đối với cô, sự rạn nứt giữa họ là dường như không thể tránh khỏi, đến mức cô đã ra tay hành động trước, liên tục cặp bồ, lao mình vào vòng xoáy hủy hoại và phi lý rốt cuộc đã khiến vợ chồng cô tan vỡ, chứng thực cho nỗi sợ hãi lớn nhất của cô, nhưng cũng đem đến cho cô cảm giác nhẹ nhõm đầy mâu thuẫn: giờ đây khi đã để mất anh, cô không còn thấy sợ sẽ để mất anh nữa.

Một phút…

Bắt đầu đếm ngược. Cuộc đời đang tuột dần khỏi tay cô… Hai hoặc ba năm nữa, có thể Jeremy sẽ đi học ở California. Có thể cô sẽ vẫn một mình. Một mình. Một mình. Một mình. Vẫn là nỗi sợ hãi bị bỏ rơi. Từ đâu mà có vết thương lòng này? Từ thời thơ ấu ư? Hay trước đó? Cô không muốn nghĩ đến điều đó nữa.

Một phút mười giây…

Cô rùng mình và cảm thấy cơn run rẩy đó xuất phát từ dưới bụng cô. Bây giờ, cô đang thiếu ôxy. Đoạn điệp khúc bài hát của nhóm Stones vọng đến tai cô bập bõm, điểm thêm tiếng… riff của Jimi Hendrix!

Điện thoại của mình!

Cô đột ngột ngẩng đầu khỏi mặt nước rồi chộp lấy điện thoại. Là Santos. Từ hôm qua tới giờ, anh đã gửi rất nhiều tin nhắn cho cô, cả giận dữ lẫn yêu thương. Vẫn trong trạng thái hốt hoảng bởi những sự kiện vừa qua, cô chưa muốn trả lời anh ngay.

Cô lưỡng lự. Thời gian gần đây, Santos lộ ra là một người tình ngày càng khiến cô cảm thấy ngột ngạt, nhưng anh là một cảnh sát giỏi. Và nếu anh đã phát hiện ra hướng điều tra liên quan đến vụ mất tích của Jeremy thì sao?

- Vâng? Cô hổn hển nói.

- Nikki à? Tốt rồi! Anh đã tìm cách liên lạc với em suốt. Em đang chơi trò gì đấy, mẹ kiếp!

- Em đang bận, Lorenzo.

- Em đang làm cái quái gì ở Paris vậy?

- Làm sao anh biết em đang ở đâu?

- Anh đã ghé qua nhà em. Anh đã nhìn thấy vé máy bay.

- Nhưng anh đang tự cho mình cái quyền gì vậy?

- May mà là anh chứ không phải một tay cớm khác đấy nhé, anh nổi cáu. Vì anh đã tìm thấy cocain trong phòng tắm!

Chết lặng người, cô cẩn trọng không nói gì. Anh đã dồn cô vào đường cùng.

- Tỉnh lại đi, em thân mến! Có dấu vân tay của em và gã chồng cũ của em ở một hiện trường án mạng bẩn thỉu. Em đang trong tình cảnh vô cùng rắc rối đấy!

- Chúng tôi đến đó chẳng để làm gì cả! Cô tự vệ. Drake Decker đã chết khi chúng tôi đến. Còn gã kia, đó là phòng vệ chính đáng.

- Nhưng em làm cái quái gì ở xó xỉnh đó?

- Em thử tìm con trai em! Anh nghe đây, em sẽ giải thích hết cho anh ngay khi em có thể làm việc đó. Anh không có tin tức gì về Jeremy sao?

- Không, nhưng anh là người duy nhất có thể giúp em.

- Sao cơ?

- Anh có thể cố trì hoãn cuộc điều tra về cái chết của Decker, với điều kiện em trở về New York càng sớm càng tốt.

-…

- Được chứ, Nikki?

- Được, Lorenzo.

- Và đừng để Sebastian tác động đến em, anh đe dọa.

Cô nhận thấy một khoảng ngừng. Anh đang cố gắng bình tĩnh lại.

- Anh… anh nhớ em, em yêu. Anh sẽ làm tất cả để bảo vệ em. Anh yêu em.

Suốt một lúc lâu, Santos chờ đợi một câu “Em cũng yêu anh” mà Nikki không thể nói ra thành lời.

Một tín hiệu vang lên báo cho cô biết có một cuộc gọi nữa. Cô tranh thủ cơ hội để chẩm dứt cuộc nói chuyện.

- Em phải ngắt máy đây. Có một cuộc gọi khác đang chờ. Em sẽ nhắn tin sớm cho anh.

Cô kết nối với người gọi mới mà không để cho Santos kịp phản kháng gì hết.

- Alô?

- Bà Larabee phải không?

- Speaking.

- Chúng tôi là Công ty du thuyền Paris, một giọng thông báo bằng tiếng Anh. Tôi gọi cho bà để xác nhận bữa tối của bà.

- Bữa tối nào?

- Bà đã đặt một bữa tối “Hạng sang” vào 20h30 tối nay trên tàu Amiral của chúng tôi.

- Ờ… ông chắc chắn là không có nhầm lần gì chứ?

- Chúng tôi đã nhận đặt trên danh nghĩa Ông và Bà Larabee cách đây một tuần, nhân viên lễ tân nói rõ. Vậy tôi nên hiểu là bà hủy đặt?

- Không, chúng tôi sẽ tới, Nikki đảm bảo. 20h30, ông đã nói thế phải không? Chúng tôi sẽ lên tàu ở đâu?

- Tại cầu Alma, quận VIII. Mong bà nhớ mặc trang phục dạ tiệc.

- Được rồi, Nikki vừa xác nhận vừa nhẩm lại các chỉ dẫn.

Cô ngắt máy. Đầu óc cô hoàn toàn bấn loạn. Lộn xộn. Hoang mang. Cuộc hẹn hò lần này nghĩa là thế nào? Liệu có phải ở đó, cầu Alma, sẽ là nơi rốt cuộc người ta liên hệ với họ? Và có thể là sẽ trả Jeremy cho họ…

Cô nhắm mắt lại rồi lại ngụp đầu vào làn nước.

Để suy xét mọi chuyện rõ ràng hơn, cô những mong có thể cài đặt lại đầu óc mình theo kiểu như một chiếc máy vi tính. Nhấn nút Reset.

Ctrl-Alt-Del

Đầu óc cô đang dồn dập những ý nghĩ tiêu cực, những hình ảnh khủng khiếp đi thẳng từ một cơn ác mộng ra. Cô chậm rãi làm dịu nỗi sợ hãi bằng cách tập trung đầu óc như đã được học trong các buổi học thiền. Dần dần, cơ bắp cô thả lỏng hơn. Việc nín thở khiến cô cảm thấy ổn. Sự tiếp xúc với làn nước ấm trên da cô như một chiếc kén bảo vệ. Tình trạng thiếu ôxy giữ vai trò như bộ lọc, xóa sạch khỏi thâm tâm tất cả những gì làm ô uế cô.

Cuối cùng, chỉ còn lại một hình ảnh. Một kỷ niệm xưa cũ đã bị kiềm nén bấy lâu. Một chiếc bao giam hãm thời gian, một bộ phim nghiệp dư phai màu đưa cô trở lại mười bảy năm trước.

Vào cuộc gặp gỡ thứ hai của cô với Sebastian.

Mùa xuân năm 1996.

Tại Paris…

Nikki

Mười bảy năm trước…

Vườn hoa Tuileries

Paris

Mùa xuân năm 1996

- Chụp lần cuối cùng nhé, các cô gái! Vào vị trí! Chú ý… Bắt đầu!

Trước cung điện Louvre, một tốp người mẫu đang thực hiện lần thứ mười cảnh diễn cầu kỳ. Để phục vụ cho lần quảng cáo này, thương hiệu may mặc cao cấp đã huy động mọi phương tiện: đạo diễn tiếng tăm, trang phục lộng lẫy, bối cảnh hoành tráng, thừa mứa diễn viên quần chúng làm nền cho ngôi sao được chọn làm đại sứ thương hiệu.

Tôi tên là Nikki Nikovski, tôi hai mươi lăm tuổi và tôi là một trong số những cô người mẫu ấy. Không phải siêu mẫu được xuất hiện chính, không phải như vậy. Chỉ là một trong những cô gái vô danh không thứ hạng đang đứng ở hàng thứ tư kia. Đang là giữa thập niên 1990. Một vài siêu mẫu hàng đầu – Claudia, Cindy hay Naomi – đã vụt sáng thành ngôi sao và cần mẫn tích cóp làm giàu. Nhưng tôi không sống cùng cái hành tinh đó. Vả lại, Joyce Cooper, quản lý của tôi, đã không nể nang gì mà nói thẳng điều đó với tôi: “Cô nên cảm thấy hạnh phúc vì được du hành ở Paris.”

Cuộc đời tôi chẳng có gì giống với câu chuyện cổ tích hấp dẫn mà những người mẫu hạng sao vẫn thường thổ lộ trên các tạp chí. Tôi không hề lọt vào tầm ngắm của nhiếp ảnh gia công ty Elite trên một bãi biển hay trong một trung tâm thương mại nào đó nhân dịp ông ta “Tình cờ” ghé qua chốn khỉ ho cò gáy quê tôi ở Michigan. Không, tôi bắt đầu nghề người mẫu rất muộn, năm hai mươi ba tuổi khi đến New York. Các bạn không bao giờ nhìn thấy tôi trên bìa tạp chí Elle hay Vogue đâu, và nếu đôi khi tôi được biểu diễn trên sàn catwalk thì đó cũng chỉ là những buổi trình diễn cho những nhà tạo mẫu hạng hai.

Cơ thể tôi trụ được đến bao giờ?

Tôi đau chân và lưng. Tôi có cảm giác xương như gãy đến nơi rồi, nhưng tôi tập trung hết sức để tạo được dáng đẹp. Tôi đã tập cười, tập cách làm nổi bật đôi chân thon và khuôn ngực, tập bước những bước thật nhẹ nhàng uyển chuyển, tập luyện sao cho mỗi cử chỉ của tôi đều toát lên nét duyên dáng, yểu điệu.

Nhưng tối nay, cô gái yểu điệu ấy đã mệt bã người. Tôi mới bay tới đây sáng nay và ngày mai tôi sẽ về. Không hẳn là một kỳ nghỉ! Những tháng vừa qua thật khó khăn. Tay cầm hồ sơ báo chí, suốt cả mùa đông tôi chỉ có đi casting. Lên tàu từ ngoại ô vào Manhattan từ sáu giờ sáng, chụp hình trong những studio lạnh giá, diễn giá rẻ trong các quảng cáo hạng xoàng. Mỗi ngày tôi lại phải đối mặt với hiện thực phũ phàng nhiều hơn: tôi không còn đủ trẻ. Tôi cũng không sở hữu cái vẻ lóe sáng giúp tôi có thể trở thành Christy Turlington hay Kate Moss. Và nhất là, tôi đang già đi. Đã già.

- Cắt! đạo diễn hô. OK, tốt lắm, các cô gái! Các bạn có thể đi ăn mừng được rồi. Paris là của các bạn!

Thật khó tin!

Nhà sản xuất đã dựng một số lều làm nơi nghỉ tạm. Ánh nắng cuối chiều thật đẹp, nhưng trời thì lạnh cắt da cắt thịt. Lúc tôi đang tẩy trang trong gió rét thì một cô nhân viên tập sự của Joyce Cooper gọi tôi:

- Xin lỗi cô, Nikki, không còn phòng ở Royal Opéra. Chúng tôi đã phải đổi khách sạn cho cô.

Cô ta chìa cho tôi một mảnh giấy trên đó có in địa chỉ một quán trọ ở quận XIII.

- Cô giễu tôi đấy à? Tại sao các người không tìm xa hơn? Đã đến nước này thì tại sao không phải là ở ngoại ô luôn đi!

Cô ta dang tay tỏ vẻ bất lực.

- Xin lỗi cô. Đang kỳ nghỉ đông. Tất cả đều đã kín chỗ.

Tôi thở dài, thay giày và quần áo. Không khí thật náo nhiệt. Các cô gái đều vô cùng phấn khích: có một bữa tiệc được tổ chức ở vườn hoa khách sạn Ritz. Lagerfeld[1] và Galliano[2] sẽ xuất hiện tại đó.

[1]. Tức Karl Lagerfeld, nhà thiết kế huyền thoại, giám đốc sáng tạo của nhãn hiệu thời trang Chanel. (ND)

[2]. Tức John Galliano, nhà thiết kế, giám đốc sáng tạo của nhãn hiệu thời trang Christian Dior giai đoạn 1997 – 3/2011. (ND)

Khi tôi đến nơi, tên tôi không có trong danh sách khách mời thần kỳ.

- Em đi uống một ly với bọn anh chứ, Nikki? Một tay chụp ảnh trường quay rủ rê tôi.

Anh ta đi cùng một anh bạn, một tay quay phim đã ngấp nghé tôi từ buổi sáng.

Chưa có mảy may một giây phút nào tôi muốn đi cùng hai gã tầm thường này, nhưng tôi cũng không từ chối họ. Quá sợ hãi phải ở một mình. Quá cần cảm giác được người khác thèm muốn, dù chỉ là những kẻ tôi coi thường.

Tôi theo họ đến một quán ba trên phố Alger. Chúng tôi uống liền mấy ly “Chiến binh cảm tử”, một loại cocktail lừa miệng pha từ vodka, rượu cam Cointreau và chanh. Rượu giúp tôi ấm người, khiến tôi thư giãn và mau chóng bốc lên đầu tôi.

Tôi cười, tôi đùa, tôi ra vẻ tươi tỉnh. Thế nhưng tôi vẫn ghét mấy tên chụp ảnh đồi bại này, những kẻ thích săn hàng mới. Tôi thừa biết chiến thuật của họ: chuốc say các cô gái, cho họ một ít ma túy, miệt mài theo sát mục tiêu, lợi dụng cơn mệt mỏi của họ, nỗi cô đơn của họ, phút hoang mang của họ. You’re so awesome! So sexy! So glamourous[3]… Họ nhìn tôi như một con mồi dễ dãi và tôi cũng chẳng làm gì để khiến họ phải hiểu khác đi. Tôi sống bằng điều đó: bằng ngọn lửa bùng lên trong ánh mắt tôi khơi gợi ở đàn ông, thậm chí ở những tên khốn như hai gã này. Như một thứ ma cà rồng, tôi sống bằng khao khát của họ.

[3]. Tiếng Anh trong nguyên bản: Em thật tuyệt! Rất gợi cảm! Rất quyến rũ…

Về thế giới thời trang, tôi không còn nhìn thấy sự quyến rũ, cũng không còn thấy những điều lấp lánh. Từ giờ trở đi, sẽ chỉ còn là sự rệu rã, chán nản, đua tranh. Tôi hiểu rằng mình chỉ là một hình ảnh, một phụ nữ có thể vứt bỏ, một sản phẩm sắp quá đát.

Hai gã kia ghé sát lại, vởn quanh tôi, những cử chỉ của họ đã táo bạo hơn. Trong một lúc, họ tưởng rằng tôi sẽ theo họ thực hiện một cuộc chơi tay ba.

Màn đêm buông xuống. Tôi ngắm từng ngọn đèn dần bật sáng cho đến khi hai gã kia tỏ ra thực sự quá thúc bách. Tôi đứng phắt dậy, khi cảm thấy mình vẫn còn chút tỉnh táo. Tôi kéo va li rời khỏi quán. Tôi nghe thấy những tiếng chửi rủa sau lưng mình: đồ lẳng lơ, đồ đỏng đảnh… Business as usual[4]­.

[4]. Tiếng Anh trong nguyên bản: Thói đời là thế.

Trên phố Rivoli, không thể bắt được taxi. Tôi rẽ sang trạm tàu điện. Trạm dừng Palais – Royal. Sau khi liếc qua sơ đồ dán trên bến, tôi lên một chuyến tàu rồi mặc nó mang tôi đi dọc tuyến số 7: Pont – Neuf, Châtelet… Jussieu… Les Gobelins…

Khi tôi đến quảng trường Italia, trời đã tối hẳn. Tôi nghĩ khách sạn tôi ở cũng gần thôi, nhưng thực ra tôi đã mất nhiều phút đi bộ. Trời bắt đầu mưa. Tôi hỏi đường, nhưng người ta xua đuổi tôi vì tôi không nói được tiếng Pháp. Đất nước lạ lùng… Tôi đi ngược lên phố Bobillot kéo theo va li, bánh xe của nó đã bị kẹt. Trời mưa càng lúc càng to.

Đêm nay tôi cảm thấy mình thật tả tơi và mỏng manh. Cô đơn hơn bao giờ hết. Nước mưa chảy dọc cơ thể tôi và tất cả vỡ vụn trong tôi. Tôi nghĩ đến tương lai. Tôi sẽ chỉ có một tương lai đó sao? Tôi không một xu dính túi. Sau năm năm làm nghề, tôi chẳng dành dụm được đồng nào. Lỗi là ở một hệ thống được tổ chức để duy trì cho bạn trạng thái phụ thuộc. Các công ty người mẫu rất giỏi chơi trò vặt vãnh này và thường thì tôi làm việc chỉ đủ hoàn lại tiền hoa hồng và chi phí đi lại.

Đang bước lên vỉa hè thì một gót giày của tôi bị gãy và thế là trong cảnh bước thấp bước cao, giày cầm trên tay còn thể diện tụt thê thảm, rốt cuộc tôi cũng tới được Butte – aux – Cailles.

Tôi chưa từng nghe nói đến khu phố trên cao này ở Paris. Hồi đó, nơi này tựa như một ngôi làng nhỏ cách biệt với thời gian. Ở đây không có những con phố lớn, không có những ngôi nhà cao tầng san sát nhau, mà chỉ toàn những con phố nhỏ lát đá và những ngôi nhà như ở miền quê nào đó. Tôi cảm giác như biến thành Alice, bị rơi vào “Thế giới bên kia tấm gương”.

Nằm trên phố Năm Viên Kim Cương, khách sạn tôi ở là một tòa nhà cũ kỹ chật hẹp có mặt tiền hơi đổ nát. Người mệt nhoài, run lẩy bẩy, tôi bước vào gian sảnh tồi tàn rồi chìa cho bả chủ tờ giấy xác nhận việc đặt phòng của tôi.

- Phòng 21, thưa cô. Anh họ của cô đã tới đây cách đây một tiếng, bà ta thông báo với tôi mà không đưa chìa khóa phòng.

- Anh họ của tôi á? Bà đang nói về chuyện gì vậy?

Tôi chỉ biết một vài từ tiếng Pháp, bà ta thì không nói được tiếng Anh, dù tấm biển chỉ dẫn nhỏ khẳng định điều ngược lại. Sau năm phút lúng búng nói chuyện, tôi lờ mờ hiểu ra rằng có một anh chàng người Mỹ đã chiếm lĩnh phòng của tôi cách đây một tiếng bằng cách xưng là anh họ tôi. Tôi đòi bà ta một phòng khác, bà ta nói khách sạn đã kín chỗ. Tôi yêu cầu bà ta gọi cảnh sát, bà ta đáp gã kia đã thanh toán tiền phòng.

Câu chuyện điên rồ này là thế quái nào đây?

Tôi hùng hục leo cầu thang bộ và bỏ lại hành lý giữa chừng rồi lên tầng đập cửa phòng 21.

Không có tiếng trả lời.

Không do dự, tôi lao ngay ra phố rồi đi vòng quanh khách sạn theo một ngõ nhỏ lát đá. Tôi tìm ra cửa sổ căn phòng của kẻ chiếm đoạt rồi ném thẳng một chiếc giày lên đó. Tôi ném trượt, nhưng vẫn còn cơ hội thứ hai. Lần này, chiếc giày của tôi bẹp gí trên ô cửa kính. Vài giây sau, rút cuộc một gã đàn ông cũng mở cửa kính rồi thò đầu ra ngoài.

- Chính cô đã làm trò ầm ĩ vừa rồi à? Anh ta càu nhàu.

Tôi không thể tin nổi điều đó. Là… Sebastian Larabee, tay làm đàn tôi đã gặp ở Manhattan. Tôi khó lòng kiềm chế được cơn giận dữ.

- Anh làm cái quái gì trong phòng tôi vậy?

- Tôi đang cố gắng chợp mắt, cô biết đấy. Đấy là… trước khi cô làm mấy trò ầm ĩ này.

- Anh xéo ngay cho tôi nhờ!

- Không đâu, tôi không nghĩ thế, anh ta điềm tĩnh đáp lời.

- Nghiêm túc nhé, tại sao anh lại có mặt ở Paris?

- Tôi đến đây để gặp cô.

- Gặp tôi á? Với vinh hạnh nào đây? Mà làm sao anh tìm được tôi?

- Tôi đã làm một cuộc điều tra nho nhỏ.

Tôi thở dài. Thôi, gã này đúng là đồ khùng. Anh ta cứ phải dính lấy tôi là làm sao. Đây không phải là lần đầu tiên tôi gặp một kẻ loạn thần. Thế nhưng, anh chàng này có vẻ bình thường, tốt bụng, dịu dàng…

Tôi cố làm ra vẻ hờ hững:

- Chính xác thì anh chờ đợi gì ở tôi?

- Mấy lời xin lỗi.

- Thế ư? Nhưng tại sao?

- Trước tiên vì đã móc ví của tôi, cách đây ba tháng.

- Nhưng tôi đã trả nó lại cho anh rồi! Một trò vui thôi ấy mà. Một cách để biết địa chỉ của anh.

- Lẽ ra cô chỉ cần hỏi tôi là được, thậm chí có khi tôi còn mời cô ấy chứ!

- Phải, nhưng làm như thế sẽ bớt phần thú vị.

Một ngọn đèn đường rọi sáng mặt đường lát đá ẩm ướt của con ngõ cụt. Sebastian Larabee khinh khỉnh nhìn tôi với nụ cười tuyệt đẹp.

- Tiếp nữa, tôi trách cô vì đã trốn mất tích, không để lại địa chỉ cho tôi.

Tôi lắc đầu.

- Phức tạp nhỉ!

- Dù sao chúng ta cũng đã ngủ với nhau, hình như là thế.

- Thế thì sao? Tôi ngủ với cả cái thế giới này ấy chứ, tôi khiêu khích anh ta.

- Vậy sao, thế thì tối nay cô ngủ ngoài đường nhé, anh ta nói dứt khoát đồng thời đóng sầm cửa sổ lại.

Đã khuya mà lại còn lạnh nữa. Tôi mệt lả cả người, nhưng cũng bị bất ngờ. Dù sao tôi không hề có ý định để mình bị cái gã thô lỗ này đối xử như thế.

- Được lắm, anh muốn thế đấy nhé!

Có một thùng rác bằng nhựa ở góc ngõ. Bất chấp mệt mỏi, tôi leo lên thùng rác rồi leo dọc theo đường ống nước. Đứng thăng bằng trên một bồn hoa, tôi tạm ngưng trên tầng hai rồi tiếp tục công cuộc leo trèo. Ngước mặt lên trời, tôi nhìn thấy Sebastian đang bàng hoàng nhìn qua cửa kính. Mắt trợn tròn, anh ta nhìn tôi với vẻ hoảng hốt.

- Cô sẽ bị gãy cổ đấy! Anh ta vừa mở cửa sổ vừa gào lên.

Bị bất ngờ, tôi lùi lại và bị mất thăng bằng. Trong khi bị hụt mất điểm tựa, rốt cuộc tôi cũng kịp tóm lấy bàn tay anh ta chìa ra cho mình.

- Cô bị điên rồi! Anh ta vừa mắng mỏ vừa kéo tôi lên gờ cửa sổ.

Vừa thoát khỏi mối nguy hiểm tôi liền xông vào túm lấy cổ áo anh ta, rồi đấm như thụi vào người anh ta.

- Tôi mà bị điên á, đồ khùng? Suýt nữa thì anh giết tôi rồi đấy!

Bất ngờ trước cơn hung hăng của tôi, anh ta cứ thừ người ra. Điên tiết, tôi tóm lấy va li đang mở của anh ta dưới chân giường rồi lấy đà quăng nó qua cửa sổ. Anh ta ngăn tôi lại, vòng tay ôm tôi.

- Cô bình tĩnh lại đi! Anh ta hét lên.

Khuôn mặt anh ta chỉ cách mặt tôi vài cen ti mét. Ánh mắt anh ta thẳng thắn và chân thật. Từ anh ta thoát ra vẻ nhân từ khiến anh ta trở nên đáng tin cậy. Người anh ta rất thơm. Mùi nước hoa hẳn đám đàn ông cùng thời với Cary Grant thường dùng.

Đột nhiên tôi cảm thấy vô cùng phấn khích. Tôi cắn môi anh ta, xô anh ta ngã xuống đệm rồi giật tung các cúc áo sơ mi anh ta.

*

Sáng hôm sau.

Tiếng chuông điện thoại đột nhiên đánh thức tôi dậy. Đêm qua thật ngắn ngủi. Mắt vẫn díp lại vì buồn ngủ, tôi với lấy điện thoại rồi ngồi tựa vào gối.

Đầu dây bên kia, bà chủ khách sạn lí nhí vài câu bằng tiếng Anh.

Tôi nheo mắt lại. Một làn ánh sáng dịu nhẹ lọt qua tấm ri đô bằng đăng ten của căn phòng bé tí này. Vừa cố lấy lại thần trí tôi vừa thò chân đẩy cửa phòng tắm mở hé.

Không có ai…

Chẳng lẽ Sebastian Larabee đã bỏ tôi lại sao?

Tôi yêu cầu bà chủ khách sạn lặp lại từng từ.

- Your cousin is waiting for you at the coffee shop just around the corner.

“Anh họ” của tôi đang đợi tôi trong quán cà phê ở góc phố.

Ra thế, anh ta cứ việc đợi.

Tôi bật dậy, tắm táp qua loa rồi thu lượm đồ đạc. Tôi xuống cầu thang, lấy lại va li của tôi vẫn đang ở sảnh. Tôi gặp bà chủ quán trọ đứng ở sau quầy rồi thò mặt ra phố. Quán cà phê cách chỗ này khoảng một trăm mét về phía bên trái. Tôi rẽ phải theo hướng bến tàu điện ngầm. Tôi đi được khoảng hai chục mét thì bà chủ quán trọ đuổi kịp tôi.

- Tôi nghĩ anh họ cô đã lấy hộ chiếu của cô… bà ta nói với tôi, vẻ thờ ơ.

*

Lạc lõng giữa không gian hiện đại, quán cà phê Đèn xanh tạo cảm giác như được gửi đến từ thập niên 1950: quầy rượu bằng kẽm, khăn trải bàn bằng vải kẻ ô vuông, ghế dài bọc vải giả da, bàn formica. Tấm bảng đen treo trên tường ghi những món ăn phục vụ ngày hôm trước: xúc xích nhân đào lạc, chân giò heo, dồi Troyes nhỏ.

Khi giận dữ xông vào quán cà phê, tôi nhận ra Sebastian đang ngồi ở một bàn cuối phòng. Tôi đến đứng trước mặt anh ta rồi đe dọa:

- Anh trả hộ chiếu cho tôi đi!

- Chào buổi sáng, Nikki. Anh cũng thế, anh hy vọng là em ngủ ngon, anh ta nói với tôi đồng thời chìa hộ chiếu của tôi ra. Em ngồi xuống đi, xin em đấy. Anh đã tự ý gọi đồ cho em rồi.

Đang đói nẫu ruột, tôi đầu hàng trước bữa sáng thịnh soạn: cà phê sữa, bánh sừng bò, bánh mì lát, mứt. Tôi nhấp một ngụm cà phê rồi giở khăn ăn ra thì nhìn thấy một gói thắt ruy băng.

- Cái gì đây?

- Một món quà.

Tôi ngước mắt lên trời.

- Anh không cần phải tặng quà cho tôi chỉ vì chúng ta đã hai lần ngủ với nhau… Tên anh là gì đã nhỉ?

- Em cứ mở nó đi. Anh hy vọng em sẽ thích. Đừng lo, không phải nhẫn đính hôn đâu.

Tôi vừa xé lớp giấy bọc vừa thở dài. Đó là một cuốn sách. Một bản in đặc biệt cuốn Tình yêu thời thổ tả. Có minh họa, được đóng rất đẹp và có chữ ký của chính Gabriel Garcia Márquez.

Tôi lắc đầu, nhưng tôi thấy xúc động trước ý định này. Tôi nổi cả da gà. Đây là lần đầu tiên một gã đàn ông tặng sách cho tôi. Tôi cảm thấy nước mắt chực trào ra, nhưng cố kìm nén. Cử chỉ này khiến tôi thấy xúc động nhiều hơn là tôi muốn.

- Chính xác thì anh đang chơi trò gì vậy? Tôi vừa nói vừa đẩy cuốn tiểu thuyết ra. Bản này phải đáng giá cả gia tài. Tôi không thể nhận nó được.

- Tại sao?

- Chúng ta không quen nhau.

- Chúng ta có thể tập quen nhau.

Tôi quay mặt đi. Một cặp vợ chồng già nhỏ bé đang đi sang đường, không biết người nào mới là nạng chống của người kia.

- Anh đang nghĩ gì vậy?

Với vẻ nồng nhiệt và liều lĩnh, Sebastian chân thành thổ lộ:

- Bốn tháng nay, sáng nào anh cũng thức giấc với hình ảnh em trong tâm trí. Lúc nào anh cũng nghĩ đến em. Chẳng còn điều gì khác đáng kể hơn…

Tôi nhìn anh ta, rụng rời. Tôi hiểu đó không phải là lời tán tỉnh và rằng anh ta thực sự nghĩ như vậy. Tại sao anh chàng này lại ngây thơ đến vậy? Quyến rũ đến vậy?

Tôi đứng dậy đi khỏi, nhưng anh ta giữ cánh tay tôi lại.

- Em hãy cho anh hai mươi tư tiếng để thuyết phục em.

- Thuyết phục tôi về cái gì?

- Rằng chúng ta sinh ra là để cho nhau.

Tôi lại ngồi xuống rồi nắm lấy tay anh ta.

- Anh nghe này, Sebastian, anh rất tốt và anh làm tình rất cừ. Tôi cảm thấy thích thú khi anh yêu tôi và tôi thấy chuyện anh thực hiện hẳn một chuyến đi như thế này để tìm tôi thực sự cứ như trong tiểu thuyết ấy…

- Nhưng?

- Nhưng chúng ta phải thực tế, chúng ta chẳng có lấy một cơ hội để có thể cùng nhau xây dựng được điều gì đó. Tôi không tin câu chuyện cổ tích lọ lem lấy được hoàng tử và…

- Em sẽ là một lọ lem quyến rũ.

- Anh nghiêm túc đi, tôi xin anh! Chúng ta chẳng có điểm gì chung: anh là một người thượng lưu có học thức, bố mẹ anh là triệu phú, anh sống trong một ngôi nhà ba trăm mét vuông và anh giao du với những người giàu có ở Thượng Đông Manhattan…

- Thế thì sao? Anh ta ngắt lời tôi.

- Thế thì sao ư? Tôi không biết điều gì khiến anh nảy sinh tình cảm với tôi, nhưng tôi không phải cô gái anh hình dung đâu. Chẳng có điều gì ở tôi khiến anh có thể thực sự yêu đâu.

- Em có quá lời không đấy?

- Không. Tính tôi thất thường, không chung thủy và ích kỷ. Anh không thể biến tôi thành cô gái tốt bụng đáng yêu, ân cần và chăm chút được đâu. Và tôi sẽ không bao giờ xiêu lòng vì anh.

- Cứ cho anh hai mươi tư tiếng, anh ta yêu cầu. Hai mươi tư tiếng chỉ có anh, em và Paris.

Tôi gật đầu.

- Lẽ ra tôi nên ngăn anh lại.

Anh ta cười sung sướng như một đứa trẻ. Tôi tin là anh ta sẽ chóng chán thôi.

Tôi vẫn chưa biết là mình vừa gặp được tình yêu. Tình yêu duy nhất, tình yêu thật sự, tình yêu nồng cháy. Thứ tình yêu sẽ trao cho bạn tất cả rồi cũng đòi lại tất cả. Thứ tình yêu sẽ soi sáng một cuộc đời rồi cũng phá hủy cuộc đời ấy vĩnh viễn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.