Bệnh Án Khám Chữa FA Di Căn

Chương 54



Còn phía sau Trịnh Diễn Tự...

Là Hướng Mông ngơ ngác không hiểu tình hình ra sao.

Viên Mãn phản ứng rất nhanh, lập tức gạt tay Chung Dĩ Mặc đang nâng má mình ra, dịch mông ngồi cách Chung Dĩ Mặc xa hơn một chút. Nhìn từ góc độ của Trịnh Diễn Tự, người phụ nữ này đang trốn sau lưng Chung Dĩ Mặc, chỉ lộ ra một nửa mặt.

Ánh mắt Trịnh Diễn Tự chỉ nhìn chằm chằm vào nửa gương mặt này, còn ánh mắt Hướng Mông thì hết nhìn Viên Mãn lại nhìn Chung Dĩ Mặc, có lẽ không nhận ra Viên Mãn nên cười nói với Chung Dĩ Mặc: “Sao anh bảo không dẫn bạn gái đến cơ mà?”

Chung Dĩ Mặc bật cười lắc đầu, quay lại nhìn Viên Mãn một cái. Không ngờ cô nàng này lại dịch ra rõ xa. Có điều cũng không sao, luật sư Chung tay dài, dễ dàng đưa tay kéo Viên Mãn về chỗ mình: “Mọi người đều quen biết cả, tình cờ gặp trên đường nên anh gọi cô ấy đi cùng luôn”.

Đều quen biết cả? Lúc này Hướng Mông mới nghi hoặc cau mày quan sát Viên Mãn rất lâu, có thể vì không dám tin, có thể vì quá bất ngờ nên tiếng nói lắp bắp: “Cô... cô giáo Viên?”

Sau đó Chung Dĩ Mặc thấy người phụ nữ hắn đang khống chế trừng mắt nhìn hắn, hất tay hắn ra đứng lên, trở mặt như lật sách, đang lạnh lùng trợn mắt thoáng cái đã cười lên rạng rỡ chào Hướng Mông: “Đã lâu không gặp!”

Hướng Mông sững người một lát rồi mới cười lên: “Trời ạ, không ngờ cô lại gầy đi... nhiều như vậy...”

Chung Dĩ Mặc nhìn hai người phụ nữ này giương cung bạt kiếm, lại nhìn dáng vẻ đường hoàng, sống lưng thẳng tắp của Viên Mãn... Phải chăng thế này gọi là thua người không thua trận? Quả nhiên đàn ông không hiểu được thế giới của phụ nữ.

Chung Dĩ Mặc đang định đứng dậy theo đột nhiên khựng lại.

Thế giới của phụ nữ hắn không hiểu được, điều này còn có thể tha thứ. Nhưng vẻ mặt của gã bạn thân của hắn lúc này tại sao hắn cũng không hiểu được?

Nhìn Trịnh Diễn Tự đứng gần đó với khuôn mặt cau có, sắc mặt không hẳn bình thường cũng không hẳn khác thường, Chung Dĩ Mặc sờ sờ cằm theo thói quen.

Cả đám người đi đến thang máy, tâm tư mỗi người một kiểu.

Cục diện lúc này như sau...

Trịnh Diễn Tự đi đầu tiên. Hướng Mông và Viên Mãn thì đi song song phía sau. Hai người phụ nữ vừa cười vừa nói, nhưng có ai biết nụ cười có giấu dao hay không?

Chung Dĩ Mặc đi không xa phía sau ba người này, vẫn thường xuyên sờ cằm theo thói quen mỗi khi suy tư. Đến tận lúc Trịnh Diễn Ninh đang đi sau cùng đột nhiên vỗ vai hắn, Chung Dĩ Mặc mới dừng chân quay đầu lại.

Hiển nhiên Trịnh Diễn Ninh cũng đang quan sát ba người phía trước giống như hắn. Cũng rất hiển nhiên Trịnh Diễn Ninh cố ý đi sau cùng là để nói chuyện riêng với Chung Dĩ Mặc như bây giờ.

“Hai bà già đó từng là tình địch à?” Trịnh Diễn Ninh hất cằm với ba người đi phía trước, hỏi.

Chung Dĩ Mặc sửng sốt: “Không phải!”

Trịnh Diễn Ninh nhíu mày suy tư chốc lát rồi ngẩng đầu nhìn Chung Dĩ Mặc, rõ ràng trong lòng không tin tưởng hắn cho lắm nhưng ngoài miệng lại không vặn hỏi, chỉ nói: “A, thế thì không có việc gì”.

Nói rồi vượt lên đi trước Chung Dĩ Mặc.

Để lại Chung Dĩ Mặc đứng yên tại chỗ, nhìn bóng lưng cô bé hơi mập mạp này, tặc tặc than thở trong lòng: Con bé này ánh mắt thật là cay độc...

***

Tại sao trên đời này lại không có thuốc hối hận?

Đây là câu hỏi đêm nay Viên Mãn nhắc lại rất nhiều lần trong lòng.

Cô vốn tưởng rằng chỉ là đi ăn chực bữa cơm, không ngờ lại bước vào sân nhà của Hướng Mông. Hướng Mông bắt đầu từ số không, về nước chưa được nửa năm đã mở được công ty quan hệ xã hội mới. Hôm nay chính là tiệc khai trương. Hôm nay là hai mươi mốt, bà chủ Hướng dẫn bạn trai ngoại hình sáng láng tới dự, đương nhiên cũng không làm khó các khách mời, trong giấy mời gửi khách khứa đã ghi rõ có thể dẫn theo bạn.

Thế là đưa mắt nhìn quanh, toàn bộ mọi người đều có đôi có cặp. Đương nhiên ngoại trừ Trịnh Diễn Ninh.

Trịnh Diễn Ninh cũng không cam chịu, ngồi luôn vào giữa Viên Mãn và Chung Dĩ Mặc, thế là trở thành bộ ba duy nhất trong phòng ăn.

Bên kia, Hướng Mông là trung tâm của vũ trụ, làm gì có ai không tới chúc mừng cô ta?

Bên này, bên cạnh cô giáo Viên lại chỉ có hai kẻ dở hơi.

“Ninh Ninh, đổi chỗ cho anh”.

“Không”.

“Đổi một chút nào, anh có chuyện nói với cô giáo Viên”.

“Em cũng có chuyện nói với cô giáo Viên”.

“Tóm lại có đổi hay không?”

“Không đổi”.

“Đổi vài phút thôi, anh mời em đi xem show diễn của TF Boys”.

“Xin lỗi, em thích EXO”.

Chung Dĩ Mặc xưa nay tự hào ba tấc lưỡi, lần này thảm bại.

Viên Mãn chỉ có thể ngó lơ hai kẻ dở hơi này, đưa mắt xem có gì hay ho không.

Không xem không sao, vừa xem đã giật nảy.

Đúng là bạn mới bạn cũ tề tụ đầy đủ, không ngờ gã Lý Tử Nam lần trước bị cô và Trần Trình phối hợp bắt gian cũng có mặt...

Bạn gái bên cạnh Lý Tử Nam lại không phải cô bé 20 tuổi trong khách sạn đó nữa.

Viên Mãn lập tức quay đầu nhìn ra chỗ khác cho khỏi bẩn mắt. Trong lòng lại không nhịn được nghĩ: Thành Bắc Kinh này thật là nhỏ, thế mà cũng có thể đụng phải hắn.

Có điều nghĩ lại thì Lý Tử Nam là cán bộ cấp trung bình ở công ty phần mềm, thậm chí còn biết Trần Trình, không biết chừng còn có quan hệ công việc với Khoa Tín, có biết Trịnh Diễn Tự hoặc Hướng Mông cũng không có gì lạ. Trịnh Diễn Tự chắc chắn đầu tư không ít tiền vào công ty của Hướng Mông, Lý Tử Nam xuất hiện ở đây cũng không phải chuyện không thể tưởng tượng nổi...

Đang mải nghĩ ngợi lung tung, đến lúc ngẩng đầu nhìn lên, Viên Mãn lại sững người.

Cô nhìn thấy Hướng Mông.

Lúc này Hướng Mông đang cầm li sâm panh đã uống hết đi về bàn chính, Trịnh Diễn Tự cực kì tự nhiên lấy một li nước lọc đổi lấy li sâm panh trên tay cô ta.

Động tác tự nhiên đến mức không thể tự nhiên hơn được nữa, việc làm nhỏ nhặt thể hiện rõ rệt sự quan tâm săn sóc...

“Không hiểu chị nghĩ gì mà lại thích Trịnh Diễn Tự?” Một giọng nói hơi khinh thường bất ngờ vang lên gọi ánh mắt Viên Mãn quay về.

Quay đầu lại nhìn, người cô nhìn thấy đương nhiên là Trịnh Diễn Ninh với vẻ mặt khinh khỉnh.

Viên Mãn sửng sốt, vô thức cười trừ che giấu: “Nói bậy bạ gì thế?”

“Lẽ nào người chị thích là Hướng Mông?” Trịnh Diễn Ninh tặc lưỡi: “Thế thì gu của chị còn tồi hơn...”

Trịnh Diễn Ninh rõ ràng rất tin tưởng cảnh tượng mình tận mắt nhìn thấy: Bà già bên cạnh ngẩn người nhìn Hướng Mông và Trịnh Diễn Tự chằm chằm, sao có thể không có vấn đề?

Viên Mãn không biết làm sao, phải làm thế nào mới chứng minh được mình trong sạch? Cô suy nghĩ một lát, không thể không ngồi nghiêm chỉnh lên: “Em gái, chị cho rằng chị cần phải giải thích với em một chút, hai người đó...” Cô chỉ Trịnh Diễn Tự và Hướng Mông: “Chính là do công ty chị tác hợp, biết không?”

Trịnh Diễn Ninh sửng sốt.

Viên Mãn thấy thế cười đắc ý: lí do này đã đủ chưa?

Không ngờ Trịnh Diễn Ninh lại lập tức khinh khỉnh: “Thôi đi, có bịa chuyện thì làm ơn điều tra trước rồi hãy bịa. Trịnh Diễn Tự và bà già đó yêu nhau bao giờ?”

Lần này đến lượt Viên Mãn sửng sốt.

Đúng lúc này, đèn trong phòng đột nhiên tối đi.

May mà xung quanh trở nên mờ tối, thiếu nữ Sherlock Holmes không bắt kịp một thoáng kinh hãi trong mắt bà già bên cạnh.

Người dẫn chương trình trên sân khấu giải thích, thì ra tiệc rượu khai trương hôm nay còn có một chương trình quyên tiền từ thiện. Hướng Mông đứng ra tổ chức, mọi người ra giá tùy ý, mời một vị khách bất kỳ nhảy điệu nhảy đầu tiên.

Người dẫn chương trình vừa dứt lời, Trịnh Diễn Ninh đã làm bộ buồn nôn: “Cô ta cho rằng cô ta đang diễn phim Hollywood chắc?”

Trịnh Diễn Ninh không những không thích Hướng Mông mà cũng hoàn toàn không giao lưu với Trịnh Diễn Tự. Nguyên do của chuyện này cô giáo Viên tạm thời không muốn đoán bừa, còn những lời này của Trịnh Diễn Ninh, kì thực cô giáo Viên rất muốn biểu thị đồng ý. Nhưng là một người lớn, cô không thể không kiềm chế ý nghĩ rõ ràng được sinh ra từ sự đố kị đáng sợ giữa những người cùng giới tính này, vẫn ngồi yên tại chỗ, phi lễ chớ nhìn, phi lễ chớ nghe.

Điệu nhảy đầu tiên của Hướng Mông đương nhiên là mời Trịnh Diễn Tự.

Trịnh Diễn Tự cũng đương nhiên sẽ không từ chối.

Có điều Viên Mãn không ngờ tiếng nhạc điệu van xơ vừa vang lên, cô đã bị một người kéo đứng dậy. Một giây sau, âm thanh của người dẫn chương trình mới vang lên: “Ngài Chung Dĩ Mặc mời tiểu thư Viên Mãn”.

Lúc này Viên Mãn mới kịp nhìn về phía người không hỏi han gì đã tự ý kéo lên, quả thật là Chung Dĩ Mặc.

Chung Dĩ Mặc mời cô... khiêu vũ?

Viên Mãn cố gắng kéo Chung Dĩ Mặc lại: “Ê này! Em chỉ biết nhảy little apple thôi!” (ND: google little apple dance để biết thêm chi tiết).

Chung Dĩ Mặc vẫn không quay đầu lại, Viên Mãn chỉ nhìn thấy gáy hắn.

***

Nửa phút sau.

Lần thứ 17 bị giẫm chân, Chung Dĩ Mặc đầu đầy vệt đen hỏi bạn nhảy: “Em chỉ biết nhảy little apple thật à?”

Bạn nhảy căng thẳng tay ướt mồ hôi tức giận ngẩng đầu lên: “Đùa chắc?”

Bên kia, Trịnh Diễn Tự và Hướng Mông nhảy nhịp nhàng thướt tha, trở thành tiêu điểm của cả bữa tiệc. Còn bên này...

“Theo bước của anh nào, một hai ba, hai mà ba... Á!”

“Xin lỗi”.

“Đừng căng thẳng, anh dẫn em, một hai ba, hai hai ba... Áo!”

“Xin lỗi...”

“Sao tay chân em không nhịp nhàng gì cả thế? Đã nói rồi, một hai ba, hai...”

Đúng lúc tiếng kêu đau của Chung Dĩ Mặc sắp bật ra, Viên Mãn đã đưa tay bịt miệng hắn lại: “Đừng có kêu nữa! Đàn ông đàn ang, bị giẫm chân mà thôi, chịu đau một chút thì chết à?”

Khóe miệng Chung Dĩ Mặc giật giật, đúng là ăn cắp lại còn la làng...

Còn Viên Mãn, sau khi cảnh cáo xong lại tiếp tục cúi đầu, siêng năng làm quen với bước nhảy của Chung Dĩ Mặc. Nhưng lúc này người cô bỗng nhiên nhẹ bẫng.

Chung Dĩ Mặc ôm ngang người cô nhấc lên rồi đặt xuống, hai chân Viên Mãn giẫm lên hai chân Chung Dĩ Mặc.

“Anh dẫn em nhảy”.

Đây là tư thế kì lạ gì?

Viên Mãn dán sát ngực Chung Dĩ Mặc, dưới chân bồng bềnh. Một giây sau đã thấy hắn ôm eo cô, lòng bàn tay ghì chặt: “Ôm sát anh”.

Hắn ghé sát vào tai cô, khẽ đếm bắt nhịp: “Một hai ba, hai hai ba...”

Vành tai ai nóng lên?

Tim ai đập tăng tốc?

Đáp án của những câu hỏi này bị nhấn chìm trong tiếng nhạc van xơ du dương.

Điệu nhảy kết thúc.

Cuối cùng Viên Mãn lại được đặt chân xuống đất.

Chung Dĩ Mặc cũng buông tay ôm eo cô ra. Viên Mãn ngẩng đầu lên nhìn thấy tai hắn đỏ ửng, nhưng còn chưa kịp nhìn lại xem có phải mình nhìn nhầm hay không, Chung Dĩ Mặc đã ra hiệu cho cô nhìn đôi giầy da bị giẫm vô cùng thê thảm của hắn.

“Nhớ đền anh một đôi”.

Người đàn ông với đôi tai đỏ ửng này cười ngán ngẩm.

Không có ai phát hiện, lúc này Hướng Mông đã đứng cách đó không xa, chắm chú nhìn hai người bọn họ. Còn Trịnh Diễn Tự...

Đã biến mất.

***

Lúc này, trong nhà vệ sinh nam, mấy người đàn ông đang họp chợ trước bệ tiểu.

“Con bé điên cuồng giẫm chân bạn nhảy vừa rồi đúng là buồn cười thật. Hỏi thăm giúp tôi xem công ty nào được không?”

“Con bé này lẳng lơ lắm, biết không? Tôi và nó từng xem mắt, nó cứ sán vào như mấy trăm năm chưa từng thấy đàn ông ấy, tôi không chịu nổi nên rút vội. Sau đó tôi đã lên mạng tra về con bé này, trên người nó không có gì là thật, toàn bộ là phẫu thuật hết. May mà tôi phát hiện sớm, tôi tìm bạn gái chứ không tìm một đống si li côn”.

“Thật không?”

“Không tin à? Không tin tôi cho anh số điện thoại di động của nó, anh hẹn nó đi mà xem”. Lý Tử Nam khẳng định.

“Được! Ha ha ha ha!”

Tiếng cười vang vọng trong nhà vệ sinh, dư âm còn văng vẳng bên tai đã bị một luồng không khí lạnh đột nhiên ập đến làm cho tắt ngấm.

Lý Tử Nam quay đầu lại nhìn, thì ra là có người đi vào nhà vệ sinh. Sau khi nhìn kĩ, sắc mặt Lý Tử Nam không khỏi trở nên trịnh trọng.

“Tổng giám đốc Trịnh?”

Gã tổng giám đốc Trịnh này đang khiêu vũ ngoài kia mới phải chứ? Tại sao lại xuất hiện bất ngờ trong nhà vệ sinh? Đúng là xuất quỷ nhập thần...

“Anh nói lại lần nữa”.

Trịnh Diễn Tự mặt không biểu cảm, câu chữ lạnh lùng. Lý Tử Nam ngẩn ra, bắt hắn nói lại lần nữa? Mặc dù không hiểu nhưng Lý Tử Nam vẫn phải hắng giọng nhắc lại một lần: “Tổng giám đốc Trịnh...”

Giọng nói của Trịnh Diễn Tự lại lạnh hơn một phần, ngắt lời hắn: “Câu trước đó”.

Câu trước đó?

Lý Tử Nam còn đang nghĩ xem trước đó mình nói câu nào, cổ áo đã bị xách lên...

Viên Mãn hơi vội vàng đi trên hành lang tìm nhà vệ sinh, cuối cùng nhìn thấy biển hiệu nhà vệ sinh, cô lập tức bước nhanh về phía đó.

Nhưng khi bước lên bậc thềm bên ngoài nhà vệ sinh, trong nhà vệ sinh nam đối diện đột nhiên bay ra một người.

Bóng người này nặng nề đập xuống ngay sát chân Viên Mãn, sau đó là tiếng ôm mặt kêu đau.

Viên Mãn kinh hãi, vội vàng lui lại một bước, lấy bình tĩnh mất vài giây mới cúi đầu nhìn.

Là một người đàn ông, nằm gần dưới chân cô, mặt mũi bầm dập, mặt lại quen quen...

Lý Tử Nam?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.