Bệnh Sủng

Chương 30: Mua thuốc




Trở về nhà Giản Chính Dương, sắp xếp đơn giản một chút trên giường ngủ, Tiểu Thỏ không có thói quen ngủ cùng người khác, càng không có thói quen bị người ta ôm chặt, vốn cô có vốc dáng nhỏ xinh xắn, hơn nữa trọng lượng của Giản Chính Dương không nhỏ, bị anh đè giống như đã chết rồi vậy.

"Sao còn chưa ngủ?" Giản Chính Dương ngủ không sâu, Tiểu Thỏ trong ngực anh luôn nhúc nhích, làm cho anh từ buồn ngủ đã trở nên tỉnh táo, thẳng thắn xoay Tiểu Thỏ quay qua phía mình.

Ánh đèn mờ tối nên không thấy rõ vẻ mặt của Giản Chính Dương, thế nhưng hô hấp phả vào mặt làm cho Tiểu Thỏ càng thêm không được tự nhiên, "Em làm ồn đến anh?"

"Ừ."

"... Xin lỗi."

"Không có việc gì." Giản Chính Dương lắc đầu, "Có phải ban ngày đã ngủ nên giờ không ngủ được, nếu không chúng ta tiếp tục vận động?"

"Không được, em rất đau."

Mặc dù Tiểu Thỏ không có nói rõ, thế nhưng Giản Chính Dương đã nghe ra được, bàn tay tiến nơi nhảy cảm của Tiểu Thỏ: "Còn đau sao? Có cần anh ra ngoài mua thuốc cho em không?"

"Không cần." Tiểu Thỏ lắc đầu, đau chỉ là một lý do của cô thôi, cô ngủ không được, một là bởi vì giường lạ, hai là bởi vì thái độ của Giản Chính Dương làm cho cô có chút lo lắng.

Cô không biết vì sao anh lại xem trọng mình, trong lòng cô thật sự rất lo lắng, tính cách của Giản Chính Dương, là bởi vì mình không đến bên này, anh muốn đập nhà của mình, mà cô càng lo lắng hơn chính là, ngày hôm nay có thể đạp bể cái này, ngày mai có thể đánh người hay không?

Thấy cô nàng âm thầm thở dài một hơi, Giản Chính Dương cho là cô thật sự rất đau, vì vậy đứng dậy, đồng thời kéo cô, "Đứng lên mặc quần áo, chúng ta đi ra ngoài."

Tiểu Thỏ không hiểu được nhìn Giản Chính Dương, "Đã trễ thế này còn đi đâu?"

"Mua thuốc."

Tiểu Thỏ sửng sốt một chút mới phản ứng được, vừa định nói không cần, vừa nghĩ đến mình hình như vẫn chưa tránh thai, lập tức vội vàng, "Cũng được, anh mặc quần áo."

Giản Chính Dương không biết gần đó có nhà thuốc lớn mở cửa 24h, Tiểu Thỏ lại biết, bởi vì nguyên nhân công tác của cô, gần đó có cửa hàng gì cô rất rõ.

Đến cửa hàng, sau khi mua một viên thuốc tránh thai, Tiểu Thỏ lại hỏi về việc bình thường dùng thuốc tránh thai, đơn giản là ông chủ nói thuốc này dùng lâu không tốt cho cơ thể, tốt nhất là mua áo mưa dành cho nam, Giản Chính Dương lập tức kiên quyết không cho Tiểu Thỏ uống thuốc, mở miệng nói sẽ mua một trăm hộp áo mưa, làm  ông chủ cho kinh ngạc một chút, cũng khiến cho khóe miệng Tiểu Thỏ co quắp, mua nhiều như vậy, dùng bao lâu chứ, lẽ nào anh muốn cho người khác biết anh lợi hại cỡ nào sao, thật mất mặt mà.

"Thanh niên bây giờ quả là rất khỏe, nhưng mà chỗ tôi không có một trăm hộp nhiều đến thế, nhưng mà hàng khác không biết như thế nào." Điếm ông chủ chỉ là kinh ngạc một chút thì đã khôi phục bình thường, tuy rằng ông chỉ là cửa hnag2 nhỏ, nhưng là người tới nơi này, loại người gì cũng có, cái này coi như là một vụ làm ăn lớn,, đương nhiên muốn lấy được.

"Có thể." Giản Chính Dương gật đầu.

Tiểu Thỏ ở bên cạnh mặt đỏ, kéo Giản Chính Dương, "Mua ít thôi, nhiều như vậy anh định dùng đến bao giờ chứ?"

Giản Chính Dương nhìn hộp, "Một hộp mười một cái, hai ngày anh đã dùng hết."

"Ha, ha tiểu tử này rất khỏe, cô gái nhỏ cô thật là tính phúc mà." Ông chủ cửa hàng trêu ghẹo nhìn Tiểu Thỏ.

Tiểu Thỏ thật sự hận không thể chôn mình xuống dưới, ngay cả nhiều ít cũng không thèm cãi với anh nữa "Mau lấy rồi đi thôi."

Tuy rằng ông chủ là một người đàn ông trung niên, nhưng khi ông nhìn thân thể mình rồi khen Tiểu Thỏ có phần tính phúc, Giản Chính Dương vẫn liếc nhìn Tiểu Thỏ một cái."

"Chờ một chút, bảo bối, vẫn còn cái chưa mua."

"Còn muốn mua cái gì, anh mua đi, em đi ra cửa." Tiểu Thỏ không muốn để ánh mắt kì quái của ông chủ nhìn mình, nên cô chạy ra, không muốn để ông chủ nhớ rõ bộ dáng của mình, sau này mỗi lần đều chào hỏi, trời ạ, sớm biết thế này cô nên lôi kéo Giản Chính Dương đi xa một chút, tính sai mà.

Thấy Tiểu Thỏ ở cửa, Giản Chính Dương cũng không phản đối, lại hỏi ông chủ có cái gì... Có thể giảm đau, chủ yếu là lần đầu tiên, ông chủ nhìn anh rất có lòng lại rất cảm thấy hứng thú, sau khi cho Giản Chính Dương thuốc giảm đau, lại đề cử cho anh một ít đồ người trưởng thành dùng, từ trước đến giờ chưa từng tiếp xúc qua những thứ Giản Chính Dương thật tò mò, vung tay lên, "Mỗi loại đều lấy về cho tôi, tôi về nhà xem thử."

"Được, không thành vấn đề." Mặt của ông chủ cười tươi như hoa, làm ăn lớn, đóng gói được coi là có tiền, rồi sau đó nói, "Lần sau trở lại, có cần có thể tùy lúc gọi điện thoại cho tôi, cho cậu một tấm danh thiếp, điện thoại luôn mở 24h."

"Được." Giản Chính Dương chưa từng khách sáo với người nào như vậy, ngoại trừ Tiểu Thỏ.

"Anh mua cái gì, nhiều như vậy?" Đứng ở bên lề đường Tiểu Thỏ nghe được âm thanh ra cửa ra cửa của Giản Chính Dương, quay đầu lại, thì bị cái bọc to lớn của anh dọa sợ.

"Về nhà em sẽ biết." Giản Chính Dương đùa giỡn thần bí với Tiểu Thỏ.

"Lần sau trở lại." Ông chủ nhiệt tình ra tiễn.

Tiểu Thỏ không muốn cùng ông xuất hiện nhiều, vội vã lôi kéo Giản Chính Dương, "Chúng ta đi thôi."

"Được."

Sau khi về đến nhà, nhìn Giản Chính Dương lấy những vật đó ra, Tiểu Thỏ liên tục giật mình, mặt đỏ nhìn những vật này.

"Anh mua những thứ này làm gì?"

"Ông chủ nói là đồ dùng tình thú, có lợi cho trao đổi tình cảm vợ chồng." Giản Chính Dương lấy thuốc ra, vui mừng nói, "Đến đây, anh giúp em bội thuốc."

Chờ cô tốt hơn, anh mới cùng cô từ từ thử nghiệm.

Tiểu Thỏ đoạt lấy thuốc, "Tự em bôi thì được rồi."

Nhìn đống đồ đó trong đó còn có dương v*t giả, khóe miệng Tiểu Thỏ không ngừng co lại: "Cài này cũng mua về chơi sao?"

Nếu như cần, chính là cho cô dùng? Còn còn chơi tới mức phải dùng loại đồ này,, đánh chết cũng sẽ không dùng cái đó.

Giản Chính Dương vừa nhìn, lập tức đoạt lại, "Vật này em không cần, có anh là được."

"..."

"Em Ta đi bôi thuốc." Tiểu Thỏ đứng dậy đi tới phòng vệ sinh, "Sắp xếp mấy thứ này đi."

"Được." Giản Chính Dương vui vẻ sửa sang lại bảo bối mà bản thân mua về, ông chủ thật sự rất nghe lời, trong cửa hàng có thứ gì cũng đóng gói một phần cho Giản Chính Dương, nhưng mà anh không có ý đến lấy dương v*t giả cho Tiểu Thỏ dùng, mấy cái đó anh trực tiếp ném vào thùng rác.

Tiểu Thỏ ở trong phòng vệ sinh trốn tránh bôi thuốc, có chút mát lạnh, rất thoải mái, bản thân cũng kiên trì mua một viên thuốc ngừa thai, lúc này mới uống nó vào bụng, thành thật mà nói, nhìn thấy Giản Chính Dương nghe ông chủ cửa hàng nói uống thuốc sẽ tổn hại thân thể, anh lập tức nói sau này sẽ dùng áo mưa, đã làm cho Tiểu Thỏ có chút cảm động. Giống như những thứ liên quan đến cô anh đều cẩn thận như thế.