Bi Kịch Người Sói

Chương 17



Chắc kẻ phản bội không còn đủ nhẫn nại để chờ đợi. Hiện tôi vẫn chưa hiểu thật rõ mối quan hệ giữa hắn và quái thú, nhưng tôi cũng không muốn nghĩ kỹ chuyện này vội. Điều quan trọng bây giờ chỉ là Blochin sẽ cư xử ra sao. Liệu hắn có còn coi chúng tôi là kẻ tử thù nữa hay không.

Một điều chắc chắn là hắn không tỏ vẻ bạn bè. Bàn tay bên phải của hắn cầm khẩu Beretta, mũi súng chĩa xuống dưới.

- Đứng yên! - Hắn gào lên.

Không biết Người Sói có hiểu tiếng hắn không, nhưng con quái thú dừng lại ở bậc thang thấp nhất, xoay người chênh chếch để có thể nhìn về mọi hướng.

Blochin không đứng lại lâu trên đó. Với những bước chân run rẩy, kẻ phản bội tiến xuống dưới, xuống với bầu không khí nồng nặc mùi máu, mùi mồ hôi và cái chết.

- Dừng lại, Blochin! - Tôi thét lớn.

Hắn dừng lại thật.

- Mày muốn gì?

- Anh nên cân nhắc cho kỹ rồi hãy hành động. Đừng để tình cảm chỉ huy anh. Hãy đánh giá mọi sự việc ở đây cho thật chính xác. Chúng ta có thể thống nhất với nhau.

- Không thống nhất gì cả, phải để cho nó ăn thịt chúng mày! - Gã gào lên.

- Tại sao?

- Bởi vì chỉ có thế... Bởi vì chỉ có thế thì tao mới giải thoát được cho vợ tao. Tao không muốn cô ấy hy sinh. Tao biết tất cả, tao biết tất cả từ lâu rồi. Chính tao đã thương thuyết với con quái vật, tao hứa mang mồi cho nó để dụ nó thả vợ tao. Tao đã đóng kịch với tất cả chúng mày, khốn kiếp, không một đứa nào trong làng này biết sự thật. Chỉ khi tao mang mồi đến cho nó thì mới có thể đưa Irina quay trở lại, cho cô ấy thoát khỏi cơn điên khùng này.

Giờ thì chúng tôi hiểu. Nhưng rõ ràng là Blochin đã tính sai.

Trước khi tôi kịp lên tiếng, bạn tôi đã nói trước.

- Blochin, nghe cho kỹ đây. Tao không tin những gì mày vừa nói. Mày nói thật hả?

- Đúng, tao nói thật.

- Thế thì chính mày đã đẩy trọn gia đình bốn người đó cho Người Sói tấn công và giết chết?

Blochin nhún vai. Chắc gã đàn ông cũng không thấy dễ chịu, chỉ có điều hắn không muốn thú nhận.

Chẳng cần nói thì hai chúng tôi cũng hiểu, Vladimir lắc đầu. Anh hầu như nức nở khi anh nói tiếp :

- Khốn nạn thật, tao không thể chấp nhận được. Tao không hiểu nổi. Mày thật là điên. Một người bình thường không thể tàn nhẫn đến như mày.

- Tao muốn đưa Irina quay trở lại!

Cả câu này tôi cũng hiểu, tôi thét vào mặt hắn.

- Mày muốn có Irina phải không? Thế thì nhìn về phía cái cột kia mà xem, Oleg. Vợ mày đang nằm đó. Cô ấy đang khổ lắm. Cô ấy không đầu hàng, bất chấp cái kiểu trợ giúp khốn kiếp của mày. Mà Người Sói cũng có chấp nhận kế hoạch của mày đâu. Bản năng của nó mạnh hơn, mạnh hơn rất nhiều so với mày tưởng. Người Sói không để cho một con người bình thường chỉ huy nó, quy định xem nó phải làm những gì!

Đứng ở vị trí Blochin lúc này, gã đàn ông không thể nhìn mọi việc cho kỹ được, gã tiến xuống.

Đến khoảng giữa cầu thang, gã dừng lại và quay đầu về hướng trái. Con quái thú đứng cách hắn chẳng xa nữa. Chỉ một cú nhảy là nó sẽ tới nơi.

Blochin nhìn thấy vợ mình.

Không khí trầm lặng xuống.

Tôi có cảm giác như một thế lực cao cấp đã cầu xin cho không khí tĩnh lặng trở lại. Nó kéo dài vài giây đồng hồ. Nó hiện ra sừng sững như một bức tường giữa cái sống và cái chết.

Blochin bẻ gãy bức tường im lặng đó.

- Irina?... - Hắn thì thào.

Không câu trả lời.

Hắn lấy hơi thật sâu, rồi gọi lớn hơn :

- Irina.. Irina! Em lên tiếng đi, Irina!

Irina im lặng. Thậm chí cả tiếng run rẩy cũng không thoát khỏi bờ môi của người đàn bà đã bị thương quá nặng.

Đột ngột, Blochin run rẩy toàn thân. Hắn gọi tên vợ mình một lần nữa. Lần này giọng hắn nghẹn như tiếng khóc thương người chết.

Cả tôi cũng có cảm giác như mình đã biến thành một cây cột đá, và Vladimir chắc không khác mấy. Chúng tôi đang chứng kiến cơn thất vọng tột cùng của một con người vừa bị hiện thực chỉ rõ rằng anh ta đã đặt tất cả vào một quân bài sai lầm. Anh ta đã bước vào một con đường trái hướng.

Tôi thầm sợ Blochin sẽ gục xuống trong một cơn khủng khoảng tinh thần. Đó là thứ chúng tôi bây giờ thật sự không cần tới. Suy cho cùng, chính người đàn ông này đang cầm khẩu Beretta bắn đạn bạc của tôi. Cả con dao bằng bạc của tôi cũng đang nằm trong tay anh ta.

Tôi phải dựng anh ta dậy.

- Blochin! - Tôi kêu lớn - Blochin, nghe tôi nói đây!

Ít nhất thì gã đàn ông cũng xoay đầu lại, nhìn về hướng tôi.

- Tôi không biết điều gì đã xảy ra với vợ anh, nhưng trước đây một phút thì Irina còn sống.

- Cô ấy chết rồi! - Gã gào lên.

Những tiếng vọng đập qua đập lại, khiến câu nói càng rùng rợn hơn trong tầng hầm.

- Cũng có thể cô ấy chỉ ngất đi. Nhưng cần phải băng bó vết thương cho cô ấy. Không được để cô ấy mất máu thêm...

- Nó đã làm điều đó - Chính nó.

Ý gã muốn nói đến Người Sói, con quái thú lúc này ngồi bất động, kể cả những tiếng gầm gừ khe khẽ cũng đã tắt.

- Đúng, thủ phạm là con thú! - Vladimir công nhận - Tao có cần phải nói cho mày biết, cái gì có thể xảy ra nếu...?

- Không...! - Blochin như đã nổi điên. Viễn cảnh kinh hoàng đang xuyên qua đầu óc anh ta, nhưng anh ta không muốn chấp nhận. Cuối cùng, anh ta tập trung vào Người Sói, kẻ phải chịu hoàn toàn trách nhiệm - Mày... mày đã làm điều đó! Mày không nghe lời tao! Tao đã chỉ đường cho mày. Tao đã phục vụ mày, nhưng mày đã phản bội tao.

Blochin bây giờ đã tới giai đoạn chỉ còn biết nghe theo tình cảm.

Anh ta xoay người lại, chĩa súng vào con quái vật. Người Sói đâu có ngu. Chắc chắn nó không hiểu hết những câu người đàn ông vừa nói, nhưng nó hiểu rất chính xác chuyển động của con người này. Và nó biết, bây giờ là lúc nó phải đưa mọi việc đến kết thúc, nếu không nó sẽ đánh mất tất cả.

Nó nhảy tới.

Và Oleg Blochin nhả đạn.

Jarson Dark

Bi Kịch Người Sói

Dịch giả: Khanh Khanh

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.