Bi Kịch Người Sói

Chương 2



Người đàn ông tóc đen có bộ râu lưa thưa đó tên là Oleg Blochin. Anh ta ngồi trên một tảng đá tương đối cao. Tảng đá hầu như đã “mọc rễ” vào mảnh đất bụi bậm bên dưới. Oleg chọn thế ngồi để đồng thời quan sát được hai hướng.

Một là phía trái với một triền đất khổng lồ thoai thoải dốc xuống và những ngôi nhà đầu tiên của ngôi làng đang hiện ra đằng sau một khu nhà ga rất nhỏ, chỉ còn rất ít tàu qua lại.

Đằng sau đó là một vài trang trại cũ đang còng lưng xuống dưới bàn tay thời tiết. Trong mùa hè là cái nóng ghê người, còn mùa đông là cái lạnh sắc như dao.

Xa hơn nữa, phía bên kia con đường là miền bờ của hai con hồ đứng rất gần nhau. Một bức tường dày bằng lau sậy bao kín xung quanh, khiến những người không quen khó có thể lách qua, ra tới mặt nước.

Có một cái hồ lớn và một cái hồ nhỏ hơn.

Ở khoảng giữa con hồ lớn có một hòn đảo nhỏ, trên đảo có một tòa lâu đài cổ. Lâu đài này ngày xưa vốn của một ông Nam tước, nhưng bây giờ nó đã đổ nát tiêu điều. Không một ai dám tới nơi đây, bởi những bức tường u ám cùng những câu chuyện rùng rợn của quá khứ ngăn chân họ.

Oleg Blochin quay người về hướng kia và không kìm được một tiếng thở dài khi ánh mắt dõi tới cửa nhà xác, nơi anh bạn Vladimir Golenkov của anh vừa bước vào. Oleg Blochin chẳng ghen tị với Vladimir chút nào. Cho đến lúc này, anh vẫn chưa hết ngạc nhiên trước chuyện Vladimir chấp nhận lời thỉnh cầu của anh dễ dàng đến thế.

Đây là một người đàn ông có thể tin cậy được. Oleg biết chắc điều đó từ thời còn hoạt động chung với Vladimir trong KGB. Cũng giống như đất nước Liên Xô, cơ quan tình báo đó nay không còn tồn tại nữa, nhưng những mối liên hệ cũ không phải đã tan rã hết. Có những mối quan hệ u ám, nhưng bên cạnh đó là biết bao quan hệ tốt đẹp. Oleg đánh giá quan hệ của anh với Vladimir là một trong những quan hệ tốt nhất.

Người đàn Ông đang hút một điếu thuốc lá không có đầu lọc. Oleg cầm điếu thuốc giữa hai ngón tay cái và trỏ. Trong lúc hồi hộp, anh đã bóp nó mạnh đến mức điếu thuốc bây giờ chỉ còn là một mảnh giấy dài và mỏng.

Oleg không nhìn xuống đồng hồ và không biết Vladimir đã ở trong nhà xác bao lâu rồi. Cho việc đó, chắc chắn anh ấy không cần đến cả một tiếng đồng hồ.

Chuông nhà thờ trong làng vang lên. Đó chính là chiếc chuông nhỏ thường ngân nga mỗi khi có đám tang và cào nát bầu trời tĩnh lặng của làng quê bằng những tiếng kêu lảnh lót, mỏng manh. Những âm thanh kim loại, không một chút tiếng vang. Oleg Blochin đột thấy sởn da gà.

Mọi việc xảy ra đúng như họ đã hẹn trước với nhau và người trông nhà thờ đã giữ lời hứa. Cho việc kéo chuông, anh ta sẽ được Vladimir Golenkov tặng cả một tút thuốc lá.

Sau tiếng chuông thứ năm, dòng âm thanh đứt đoạn. Oleg Blochin siết chặt hai nắm đấm. Anh biết việc gì sẽ xảy ra và anh ta mừng là mình đã hành động kịp thời như vậy. Mọi con đường khác đều sẽ chỉ dẫn đến một kết cục bi thảm. Kế hoạch này là một phần con đường mang cô vợ Irina của anh đến với hạnh phúc.

Người đàn ông nghe thấy tiếng súng thứ nhất.

Blochin nhợt mặt ra. Anh câm lặng nhìn về hướng ngôi nhà. Phía bên trên là mặt trời đang treo lơ lửng như một miếng kim loại được chùi sáng loáng.

Thêm một tiếng súng nữa.

Hồi hộp, Blochin đưa tay vuốt mặt, anh ta biết rất chính xác tiếng động này có ý nghĩa gì. Tim đập thình thịch, người đàn ông tiếp tục chờ những tín hiệu đến từ nhà xác và vẫn giật nảy người khi tiếng súng thứ ba vang lên.

Sau đó một chút - sau tiếng súng thứ tư - người đàn ông giơ tay làm dấu thánh giá. Mọi chuyện vậy là đã qua. Vladimir Golenkov đã thực hiện nghĩa vụ nặng nề của anh. Những nạn nhân giờ đã được đưa về nơi an bình. Cả Oleg Blochin cũng chắp tay lại, anh ta cúi đầu nhìn xuống hai mũi giày đầy bụi của mình, làn môi giật giật dữ dội. Mọi việc đã kết thúc. Anh chờ Vladimir Golenkov ra khỏi nhà xác và tiến lại chỗ anh.

Chàng nhân viên KGB không vội vã. Mà cũng có thể vì Oleg nóng ruột nên cảm thấy lâu. Chàng thanh niên quay đầu về hướng gió, cho nó vuốt tóc anh ra phía gáy.

Trong làng vẫn im lặng. Dân làng đã được báo trước, nhưng không một ai dám lai vãng đến khu nhà xác. Họ không muốn liên quan đến nỗi kinh hoàng đó, mặc dù chắc chắn họ cũng đang rất đau khổ.

Nỗi đau khổ đó sẽ tiếp tục hành hạ họ, bởi mối nguy hiểm chưa bị diệt trừ.

Kẻ sát nhân vẫn còn đó. Không, đó không phải là một kẻ sát nhân, nó là thú dữ, một con quái vật quỷ ám.

Cánh cửa nhà xác mở ra và Vladimir Golenkov rời khỏi ngôi nhà bằng những bước chân chậm rãi. Không nhìn rõ mặt người bạn vì anh đang cúi đầu xuống, nhưng Oleg hiểu rõ những suy nghĩ nào đang ẩn náu dưới vầng trán kia. Đó không phải là một công việc bình thường, đó là một nỗi kinh hoàng, là...

Vladimir cắt ngang dòng suy nghĩ của Oleg khi anh đưa tay vẫy về phía anh này. Một dấu hiệu cho biết mọi việc đều ổn thỏa.

Oleg Blochin đứng dậy. Vừa đứng anh ta vừa hít hơi thật sâu và nhìn về phía bạn mình. Vladimir Golenkov đi rất chậm, lưng còng xuống. Chàng thanh niên đang gánh trên vai mình một gánh nặng vô hình, chân anh khó nhọc lê trên nền đất.

Blochin im lặng. Chỉ khi Golenkov đã đứng trước mặt anh, Blochin mới giơ tay đặt lên vai bạn. Golenkov như hơi chùn người xuống dưới sức nặng của bàn tay đó. Anh lẵng lặng ngồi xuống tảng đá, một tảng đủ rộng đủ chỗ cho cả hai người.

Họ im lặng.

Golenkov nhìn trân trân vào khoảng trống trước mặt, và Blochin lén đưa mắt liếc anh từ phía sườn. Anh ta thấy mồ hôi chảy ra trên trán Vladimir.

Golenkov vẫn im lặng, anh chưa muốn nói. Anh đã xoay lưng khỏi hướng nhà xác, nhìn về phía ngôi làng cùng hai cái hồ nước nằm đằng sau đó. Mặt nước bây giờ đang phẳng như hai tấm gương, lấp lánh ánh mặt trời.

- Tôi đã giải thoát cho họ. - Golenkov nói sau một hồi im lặng. Nói xong, anh rên thành tiếng - Bốn phát súng, bốn viên đạn. Anh đưa cả hai tay lên ôm mặt, đau khổ lắc đầu.

Blochin hiểu rõ tâm trạng người ngồi bên. Anh ta muốn giúp đỡ và đưa tay vào túi chiếc áo khoác nát nhàu trên người.

Trong túi áo là một chiếc chai dẹp đựng rượu Vodka. Anh ta rút chai ra, mở nắp và đưa về phía Golenkov.

- Anh uống một chút đi. Sẽ đỡ hơn.

Golenkov gật đầu, anh đưa chai lên miệng, uống một ngụm lớn và không khỏi rùng mình. Rượu Vodka cháy lên trong cổ họng anh, rồi cháy lên trong dạ dày, đào xới lộn tung tất cả. Golenkov ho rũ rượi, mặt đỏ bừng như một con cua luộc.

- Không ổn sao?

Golenkov vẫn còn hào hển. Anh há miệng lấy hơi.

- Trời đất, rượu gì thế?

- Rượu dân ở đây tự nấu.

Golenkov rùng mình.

- Rượu này có thể giết người đấy.

- ở đây chẳng có thứ gì tốt hơn. Nhưng mà thỉnh thoảng nó cũng giúp ta được một chút đấy, Vladimir. Anh cũng biết mà.

- Đúng rồi, nó đang đốt cháy dạ dày tôi. - Chàng thanh niên rùng mình lần nữa, thậm chí đưa tay xoa một vài giọt nước mắt. Thế rồi anh thở phì ra, rút thuốc lá, mời người ngồi bên.

- Loại thuốc này tôi chưa hút bao giờ.

- Nó là thuốc lá của Pháp. Tôi tặng anh cả gói đấy.

- Cám ơn!

Blochin trả ơn bằng cách bật lửa lên. Khi cả hai điếu thuốc đã cháy, Golenkov vẫn còn ho tiếp. Rồi cuối cùng cơn ho cũng dứt. Thật ra, anh đâu có muốn hút thuốc. Anh chỉ dùng nó để đẩy vị rượu ra khỏi cổ, nhưng mùi vị thay thế cũng chẳng khá hơn được là bao.

Hai người đàn ông im lặng hút thuốc. Cả hai đều muốn nói điều gì đó, không khí như đang căng thẳng lên dưới ý muốn của họ, nhưng không người nào đủ can đảm bắt đầu. Vậy là chỉ có những làn khói thuốc bay xung quanh hai dáng người, những ánh mắt nhìn trân trân vào trước mặt.

Sau khi đã ném điếu thuốc và lấy chân dậm lên trên, Golenkov thu hết can đảm phá tan sự im lặng:

- Tôi phải làm điều đó, nhưng tôi không muốn chút nào. - Anh thì thào - Và tôi không muốn lặp lại điều này nữa.

Blochin gật đầu.

- Tôi hiểu.

- Thật khó tưởng tượng là họ đã chết, nhưng mà lại chưa chết hẳn. Điều đó... điều đó một người bình thường không thể tưởng tượng và không thể hiểu được. Rất may là chính tôi đã chứng kiến vụ việc này một vài lần đối với loài Ma Cà Rồng.

- Nhưng gia đình này dâu có bị Ma Cà Rồng giết chết.

- Đúng, kẻ giết họ là Người Sói.

Oleg Blochin tiếp ngay lời anh.

- Mà truyền thuyết cho chúng ta biết những kẻ nào bị Người Sói cắn phải cũng sẽ biến thành Người Sói. Tất cả rồi sẽ trèo ra khỏi quan tài và cứ đêm đến lại biến thành quái vật. Nếu điều đó xảy ra thì sẽ là một thảm họa lớn. Bởi lúc đó tất cả đám Người Sói sẽ nhảy bổ vào dân làng và xé nát họ ra. Cả hai đứa trẻ con cũng vậy.

Golenkov gật đầu. Không thấy anh lên tiếng, Blochin nói tiếp:

- Tất cả dân làng ở đây phải cám ơn anh rất nhiều, Vladimir Golenkov. Nhưng chắc họ chẳng cám ơn được mấy lâu đâu. Anh biết ý tôi muốn nói gì rồi chứ?

Người được hỏi suy nghĩ một lúc rồi mới tìm câu trả lời.

- Vâng, tôi biết. Tôi mới chỉ dập đi một phần rất nhỏ của đám cháy, phần lớn vẫn còn đang cháy tiếp.

- Chính thế.

- Trung tâm đám cháy ở đâu?

Oleg Blochin nhún vai.

- Đáng tiếc là tôi không thể trả lời anh. Chắc nó đang rình mò ở đâu đó. Tôi không tin là chỉ có bốn nạn nhân kia. Chắc chắn đã có những nạn nhân khác, và rồi sẽ có những nạn nhân nối tiếp họ, tôi tin chắc như vậy.

Cả Vladimir Golenkov cũng nghĩ như vậy, nhưng anh không biết cần phải bắt đầu cuộc chiến ở điểm nào. Anh biết quá ít thông tin. Anh mới tới miền quê gần Kaliningrad này lần đầu tiên, theo lời thỉnh cầu của anh bạn cũ Oleg Blochin. Vùng này ngày trước vốn nằm trong đất Koenigsberg của Đức, một miền quê rộng thoáng với những dải rừng dày. Cái Ác đã ra tay ở đây và Vladimir đã chỉ kịp đến trong giây phút cuối để ngăn nó lan rộng ra. Bây giờ, anh có thể xách vali đi khỏi mảnh đất này. Nhưng đó không phải là phong cách của anh. Dù dân làng ở đây không hề là bà con thân thuộc, nhưng họ đang gặp tai họa và Vladimir không thể bỏ rơi họ trong hoạn nạn. Chắc chắn là không.

- Không một ai biết là bao giờ thì chúng lại ra tay.

Vladimir Golenkov quay đầu lại.

- Anh vừa nói đến chữ chúng nó sao?

- Đúng, tôi tin chắc có nhiều Người Sói.

- Và anh tin rằng, chúng xuất phát từ hòn đảo giữa cái hồ kia?

- Đúng.

- Anh đã bao giờ tới đó chưa?

Nghe xong câu hỏi này, Blochin vội đưa tay làm dấu thánh giá.

- Trời đất ạ, chưa! Tôi chưa bao giờ tới đó. Tôi... tôi không bao giờ muốn tới đó đâu, không đời nào. Mặc dù tòa lâu đài cổ vẫn còn ở đó, nhưng những ai bước vào trong đều phải chia tay với cuộc đời mình trước đà. Không đâu, chẳng phải chỉ riêng tôi tin như vậy. Rất nhiều người tin rằng dòng họ Người Sói tụ tập trong đó. Tòa lâu đài đủ rộng cho lũ chúng nó.

- Vậy là chắc chắn có nhiều con Người Sói?

- Có lẽ. - Blochin lại châm thêm một điếu thuốc. Da anh ta rởn lên - Dù sao, chúng ta cũng phải chuẩn bị cho tình huống đó. - Anh giải thích giữa hai hơi thuốc lá - Tôi nói như thế này mong anh đừng giận, Vladimir Golenkov. Chẳng phải tôi không tin tưởng, nhưng một mình anh chắc không đủ sức chống chọi với bầy dã thú đó. Hôm nay anh có thể gặp may. Nhưng thử tưởng tượng xem, nếu chúng đã kịp biến thành bốn Người Sói thì một mình anh đã phải chống chọi với bốn con quỷ dữ, bởi cả hai đứa bé cũng sẽ biến thành quỷ dữ.

- Tôi biết.

Blochin hít thêm một hơi thuốc lá thật sâu.

- Vậy bây giờ anh đã biết anh sẽ tiếp tục như thế nào không? Hay anh quyết định rời bỏ chúng tôi? Nếu có làm như vậy thì người ta cũng không thể trách cứ anh.

- Không, tôi sẽ ở lại.

- Bất chấp hiểm nguy?

- Chắc chắn thế.

Blochin đưa tay vuốt râu.

- Rất có thể anh muốn đến thăm hòn đảo giữa hồ kia, muốn đi trực diện vào hang hổ?

Golenkov nhăn trán lại, suy nghĩ.

- Dĩ nhiên đó cũng có thể là một khả năng.

- Nhưng là một khả năng hết sức nguy hiểm đến tính mạng. - Blochin nói thật nhanh.

- Chính thế.

- Anh đã chán sống chưa?

- Chưa, tôi chưa chán sống. Chắc chắn là chưa và tôi cũng đã nghĩ kỹ chuyện này. Người ta cần phải làm một cái gì đó để chống lại chúng, và tôi cũng biết chuyện này mà làm một mình thì sẽ rất khó khăn. Tôi không muốn làm anh phật ý, Oleg, nhưng tôi sẽ không bao giờ tha thứ được cho bản thân nếu tôi kéo anh vào vụ này và chuyện không may xảy ra với anh. Lúc đó, tôi biết ăn nói làm sao với cô vợ Irina của anh?

- Kìa Vladimir, cuộc đời có những việc là chuyện riêng của đàn ông. Ngày xưa đã thế và bây giờ cũng vậy. Bất chấp tất cả những lời la lối đòi giải phóng, đòi bình quyền phụ nữ.

- Anh nói đúng. Nhưng ta không nhất thiết phải hành động như vậy đâu. - Bạn anh mỉm cười - Nhiều khi cũng có những giải pháp khác.

Blochin ngẩng phắt lên.

- Nghe anh nói, tôi có cảm giác anh đã có một sáng kiến nào rồi. Tôi nói có đúng không, hay tôi nhầm?

- Bây giờ thì chưa rõ, tôi mới chớm nghĩ đến chuyện đó thôi.

- Anh nói đi!

- Để có thể chống chọi với ma thuật này, tôi cần viện trợ.

Blochin cân nhắc. Anh ta lấy hơi thật mạnh.

- Dĩ nhiên. Nhưng ai có thể điên khùng lao vào một cuộc chiến như thế, nhất là khi anh ta hoàn toàn không tin chắc anh ta có thể thắng.

- Có một số người.

- Dĩ nhiên rồi, ví dụ như anh đây.

- Chẳng phải chỉ riêng tôi, bản thân tôi cũng đã do một người bạn tốt dẫn vào nghề diệt ma trừ quỷ này.

Vladimir Golenkov bất giác cười cay đắng khi nghĩ lại thời kỳ sau khi KGB bị giải tán. Thời kỳ mà anh đã bay lơ lửng trong một khoảng chân không, chẳng biết sẽ đi về đâu.

- Anh còn quan hệ với người bạn đó chứ?

- Còn.

- Anh ta sống ở đâu?

- ở nước Anh, thủ đô London.

Blochin cân nhắc.

- Nhưng đường từ đó tới đây xa lắm, anh không thấy thế sao?

- Cũng chẳng xa đâu.

- Và anh muốn mời bạn anh về đây?

Vladimir đứng dậy, anh chống hai nắm đấm vào hông rồi duỗi thẳng người ra.

- Ít nhất thì tôi cũng sẽ tìm cách làm điều đó. - Anh lẩm bẩm và ném cái nhìn cuối cùng về hướng nhà xác, trước khi xoay người đi, bước về làng.

Blochin đi theo, chậm hơn hẳn...

Jarson Dark

Bi Kịch Người Sói

Dịch giả: Khanh Khanh

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.