Bi Kịch Người Sói

Chương 8



Vladimir Golenkov chẳng phải chỉ có một giấc ngủ nặng nề mà còn gặp một giấc mơ u ám. Vì thế mà khi tỉnh dậy, anh thấy người đau như bị tra tấn. Chỉ riêng viễn cảnh không được đón anh bạn John Singlair là khiến cho anh nuốt được câu rủa vừa muốn bật ra từ đầu lưỡi.

Vladimir ngồi lại một lát trên giường, nhìn trân trân vào trống vắng. Đầu anh đau như có ai cầm búa gõ. Những cảnh nhỏ từ giấc mơ hôm qua nhảy múa như những vệt ma trước mắt anh. Thoáng hiện rồi thoáng ẩn, đến độ Vladimir chẳng còn nhớ được chi tiết nào cụ thể. Mà như vậy cũng tốt, nếu không thì trong người còn khó chịu hơn nữa.

Chàng thanh niên đứng dậy.

Căn phòng nồng nặc mùi hơi thở của anh. Chai rượu đứng cạnh giường. Anh cất nó vào tủ, mở cửa sổ ra và mừng vui khi thấy làn khí trong lành từ bên ngoài ùa tới, tràn sâu xuống hai cánh phổi của mình.

Đó là một luồng không khí tuyệt vời, vẫn còn chưa bị mặt trời đốt nóng, nó mang hơi ẩm của sương mai, mang hơi ẩm từ cái hồ nước và thổi qua ngôi làng, vuốt ve khuôn mặt anh.

Đứng ở đây anh cũng nhìn ra được phía hồ, nhưng chỉ thấy một phần mặt nước. Hòn đảo nằm ở góc khuất. Nghĩ tới nó, Vladimir bất giác mím môi. Hồi ức bật dậy trong anh, hai con mắt anh đột ngột cháy buốt lên, anh nhớ đến con quái vật và lưỡi kiếm cong của người đàn bà mà anh đã thấy trong một thoáng dưới quầng sáng của cây đèn pin.

Có phải đó là người đàn bà bị nguyền rủa, như anh ban Oleg khẳng định?

Nghe hoàn toàn có vẻ mập mờ. Nhưng một điều chắc chắn là Người Sói khổng lồ đó có tồn tại, anh cần phải cẩn thận đề phòng. Chính nó đã giết chết trọn một gia đình trong làng.

Vladimir không biết Oleg thường thức dậy lúc nào. Anh muốn đi tắm nước lạnh cho sạch sẽ, anh đã đổ mồ hôi như suối suốt đêm.

Khi nghĩ đến thứ nước lạnh gần như băng, chàng trai bất giác rùng mình. Nhưng không còn cách nào khác. Anh biết, khăn tắm thường để trong khu vực chứa đồ vật. Chỉ mặc quần áo ngắn, chàng trai đi xuống tầng dưới. Ngôi nhà yên tĩnh. Chắc Oleg vẫn còn ngủ, nhưng anh không nghe thấy tiếng động nào của Irina, vợ anh ta. Vladimir mới chỉ nghe thấy Oleg nhắc tới cô ta, nhưng anh chưa thấy mặt Irina, một điều rất đáng ngạc nhiên. Vị khách thậm chí còn thấy đây là chuyện bất bình thường so với thói quen hiếu khách của người dân Nga. Có vẻ như Oleg Blochin muốn giấu vợ trước mặt bạn.

Vladimir không thể tưởng tượng ra một lý do cho hành động đó. Khi anh bước chân vào khu tắm giặt, đầu óc anh vẫn còn chìm rất sâu trong những băn khoăn về Irina. Cánh cửa kêu lên khi anh mở ra. Không khí lạnh khiến anh rùng mình, nhưng đành phải bước vào thôi. Đây là làng quê, dân ở đây đều tắm nước lạnh.

Hai chiếc bồn lớn được xây bằng xi măng đứng sát nhau. Chúng cũng thường được dùng để giặt quần áo. Có một khoảng tường lửng màu xám ngăn ở giữa.

Anh mở cho nước chảy ra.

Lạnh như băng, nước sủi bọt lên trong cái bồn hình vuông có mặt nền xi măng sù sì. Da của Vladimir vẫn cứ tiếp tục rởn lên, nhưng bây giờ chàng trai đã để cho nước chảy trên hai cánh tay trần để quen dần với cái lạnh. Chỉ sau đó một chút, anh bước vào bồn và có cảm giác như mình đang va thân vào giữa những tảng băng, những tảng băng đang từ bốn hướng đè lên cơ thể anh. Vladimir ngộp thở. Khi hít hơi vào, anh run rẩy toàn thán, hai hàm răng đánh lập cập. Nhưng rồi cơ thể anh cũng quen với cái lạnh. Hơn nữa, anh đang vội, chàng trai nhanh tay xát xà phòng, ngụp người xuống dưới làn nước lạnh kỳ cọ thân hình rồi dùng chính loại xà phòng đó gội đầu.

Khi bước chân ra khỏi bồn tắm và giơ tay với lấy chiếc khăn bông, Vladimir thật sự có cảm giác vừa được hồi sinh. Bây giờ anh thấy không khí trong tầng hầm là rất ấm áp và dễ chịu, anh dùng khăn bông chà thật mạnh lên khắp làn da, đến mức độ nó đỏ lửng lên ở rất nhiều nơi.

Quá bận rộn với bản thân, Vladimir cảm nhận tiếng kẹt cửa như chỉ ở bên rìa. Nhưng bản năng cũng khiến anh giật mình và vội vàng quay người lại.

Oleg Blochin đã mặc quần áo tử tế, đứng trong căn phòng và nhăn răng cười.

- Thế nào, dậy rồi hả?

Vladimir gật đầu.

- Ôi trời, anh làm tôi sợ quá. Anh lẻn vào đây đúng như một tên trộm.

- Đâu có đâu.

Vladimir giơ khăn bông lau tóc ướt. Sau đó, anh dùng ngón tay chải tóc ra đằng sau, chui chân vào quần cộc rồi gật đầu với bạn mình.

- Tình hình thế nào? Irina đã chuẩn bị đồ điểm tâm chưa?

Blochin mỉm cười.

- Có rồi, nhưng chắc hôm nay anh chưa gặp Irina được đâu.

- Tại sao? Cô ta làm sao thế?

- Cô ấy ăn rồi.

- Ra thế?

Blochin gật đầu.

- Vợ tôi bao giờ cũng dậy rất sớm. Hôm nay là ngày chợ phiên. Cô ấy muốn đi mua hàng. Anh biết đấy, ra chợ muộn thì chẳng còn đồ gì ngon lành cả.

- Thôi được, tôi đang đói đây. - Vladimir gật đầu nói - Mà ngoài ra, chiều hôm nay là John sẽ tới, chúng ta dứt khoát phải đi đón anh ấy.

- Chắc chắn vậy.

Blochin né sang một bên, nhường đường ra hướng cửa. Anh ta muốn để khách đi trước. Vladimir bước về hướng cầu thang. Anh cúi người xuống, bởi trần nhà ở đây quá thấp.

Mặc dù vậy, trước khi bước chân lên được bậc thang đầu tiên, đầu anh vẫn bị đập thật mạnh. Mạnh đến nỗi Vladimir thấy một trời sao nổ bung ra trước mắt mình. Không thể như thế được, chàng trai thầm nghĩ, rồi anh rên lên và quay người lại. Mình đâu có đập đầu vào tường trần nhà, rõ ràng mình đã cúi đầu xuống...

Anh nhìn bạn mình.

Oleg bây giờ đứng trước mặt anh. Thân hình của anh ta trông mờ ảo và dài ngoằng như làm bang cao su. Vladimir nghe tiếng Oleg nói, giống như xin lỗi hay một câu tương tự.

Thế rồi một vật thể tôi tối bay thẳng về phía anh.

Một cây gậy gỗ, Vladimir ngạc nhiên nghĩ thầm. Thế rồi sau đó, anh không nghĩ được nữa, mà trôi tuột xuống vực thẳm vô tri vô giác. Anh gục xuống ngất trước bậc cầu thang đầu tiên.

Oleg gật đầu vẻ hài lòng. Hắn khe khẽ nói :

- Thế là xong việc thứ nhất...

Jarson Dark

Bi Kịch Người Sói

Dịch giả: Khanh Khanh

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.