Bí Kíp Theo Đuổi Vợ Của Tồng Giám Đốc

Chương 3




Ân Đệ trừng mắt nhìn cái miệng kia không ngừng mở ra khép lại, rõ ràng là bờ môi có đường cong hết sức mê người, giờ phút này xem ra lại hết sức chói mắt.

"Tiên sinh, anh có biết mình vừa ni ci g khng?" C khng dm tin trn đời ny lại c một ngời v lim sỉ nh vậy!

"C khng phải l đã xem qua tờ bo rồi sao? Phía trn đã viết rt rt rõ rng, vẫn đ chi tiết c th bn lại." Trn trn rủ xung một sợi tc, nh mt của anh sng nh đèn t đang chạy trn đờng, cm khẽ nhếch cùng mi mím chặt khiến gơng mặt gc cạnh rõ rng của anh, càng thêm ngạo mạn.

Không thể nhịn được nữa! Ân Đệ tức miệng mắng to: "Biến thái!"

Mạnh Đình gật đầu một cái."Quả thật có một chút." Cho nên, trước mắt khẩn cấp nhất, chính là làm thế nào khiến Lực Côn khôi phục lại như bình thường. (@ _ @)

Anh ta lại dám thừa nhận không hề e ngại sao? Ân Đệ thật sự khó nhịn lửa giận."Anh thật sự không biết xấu hổ."

"Cô là người đầu tiên dám dùng bộ dạng này nói chuyện với tôi đó." Mạnh Đình con mắt sắc trầm xuống, bắn ra hai tia ánh sáng, tăng thêm vẻ lạnh lùng.

Ân Đệ từ trước đến nay đều tin "Quyền thế không thể bẻ cong sự thật", nhưng bây giờ cô cũng giật mình.

Người đàn ông này không dễ chọc!

Cái cặp mắt lạnh như băng của anh kia sau khi được đốt lửa giận, lập tức chiếu ra một loại ánh sáng làm người ta không rét mà run.

Anh chợt tiến lên hai bước.

Ân Đệ vội vàng lui lại, hơn nữa chuẩn bị có thể tùy lúc thét chói tai cầu cứu.

"Cô sợ? Sợ cái gì?" Cái cô bé nhanh mồm nhanh miệng này, mới vừa rồi không phải còn mắng rất thuận miệng hay sao?

"Tôi. . . . . . Tôi có cái gì mà phải sợ?" Mắt nhìn thấy người đang đi lại trên đường, Ân Đệ cố gắng ổn định tinh thần, Cô ưỡn ngực lớn tiếng nói: "Là anh quá đáng!"

"Tôi mới vừa rồi chỉ là nhờ cô giúp một tay." Mạnh Đình cau mày.

Anh còn nói! Tức giận khiến Ân Đệ đem sợ hãi ném ra sau đầu rồi.

"Giúp một tay cái gì? Anh muốn cái gì? Giống như trong báo chí viết, Cái gì mà phụ nữ giống loài động vật có vú? Chức năng đầy đủ, ưu tiên cho những người có thể sinh con? Anh căn bản là muốn tìm một bộ máy biết sinh nở!"

Tiếng mưa rơi không thể áp được tiếng chửi rủa, khiến cho người bên ngoài và bên trong mái hiên đang tránh mưa đều chú ý nhìn bọn họ.

"Rất tốt!" Mạnh Đình cũng lớn tiếng đáp lại, "Không nghĩ tới cô lại thông minh như vậy, đã hiểu được mọi việc, như vậy tôi cũng không cần tốn nhiều nước miếng nữa."

Tránh cho Ân Đệ giàng mở miệng trước, anh nói tiếp: "Hiện tại thí sinh đã có, cho nên tôi mới tìm cô ——"

"Câm mồm !" Lần này Ân Đệ giành lại được lời của anh." Anh tốt nhất cái gì cũng không cần nói, nếu không. . . . . . Tôi liền kiện anh. . . . . . Kiện anh quấy rối tình dục!"

"Quấy rối tình dục?" Sửng sốt mấy giây, Mạnh Đình rất nhanh liền hiểu ra vấn đề, hai mắt bởi vì ẩn chứa nụ cười mà có vẻ ôn hòa mấy phần."Tại sao lại kiện tôi?"

"Tại sao? Chỉ bằng. . . . . . Hành vi anh mới vừa làm!"

"Mới vừa rồi?" Anh hếch mày, "Hi vọng kế tiếp, cô không phải sẽ nói tôi muốn cưỡng hiếp cô."

Ân Đệ xanh mắt nhìn anh, không thể không há mồm để thở. Anh ta lại còn cố tình đổ thêm dầu vào lửa. . . . . .

Cô thật không thể tin anh có thể ăn nói ngạo mạn thẳng thừng như vậy, mà lại có thể mặt không đỏ, hơi thở không gấp!

"Mới vừa rồi anh tìm tôi là muốn tôi sinh con cho anh! Bộ dáng như vậy còn không gọi là quấy rối tình dục ——"ngẩng đầu lên, cô dừng lại nói.

Anh cười! Anh cư nhiên cười vào lúc này? Hơn nữa còn cười đến Mê người như vậy? Ân Đệ không thể không thừa nhận, anh cười lên rất đẹp, quả thật có mị lực Câu Hồn Nhiếp Phách.

"Anh cười cái gì?" Cười đến như vậy rêu rao làm gì? Muốn hấp dẫn người sao!

"Tôi nghĩ là tôi nên cám ơn cô." Dứt lời, nụ cười nhanh chóng thu lại.

"Cám ơn tôi?"

"Tôi tìm cô sinh con? Cám ơn cô đã kể cho tôi nghe câu chuyện cười buồn cười như vậy."

"Anh . . . . ." Anh đang châm chọc cô sao? Còn nói lời của cô thành truyện cười: "Cái chuyện cười gì? Rõ ràng là chính anh nói muốn tôi giúp một tay. . . . . ."

"Giúp một tay sinh con?" Anh đang cười, hơn nữa còn càng cười càng vui vẻ!

Ân Đệ tức giận trừng mắt nhìn anh.

Mạnh Đình giải thích thật nhanh cho cô hiểu, từ chuyện Lực Côn thất tình, rồi các thí nghiệm, đến đủ loại hành động "Biến thái" của Lực Côn, sau đó là ý đồ mà mình đăng báo. . . . . . Cho đến phát hiện Chu Tương là ứng cử viên tốt nhất.

"Toàn bộ câu chuyện là như vậy cô hiểu chưa?" ANh phát hiện đầu của cô càng lúc càng thấp.

Thì ra đây mới chính là toàn bộ sự thật? Ân Đệ hiểu, chỉ là, vừa nghĩ tới phản ứng của mình vừa rồi, liền thấy xấu hổ....! Hiểu lầm từ nãy giờ, thì ra là anh chỉ muốn cô trợ giúp em trai anh!

Nhưng mà lời nói tiếp theo của anh, lại làm cho cho cảm xúc ngượng ngùng nhanh chóng dời đi.

"Chỉ cần khiến Lực Côn có thể trở lại thành một người đàn ông chân chính, tôi sẽ trả một trăm vạn Đô-la; nếu là có đứa bé, như vậy lại thêm gấp mười lần."

Anh ta đang làm gì vậy? Dẫn mối sao?

"Đủ rồi! anh câm miệng!" Ân Đệ lúc trước ngượng ngùng giờ trở thành hư không, tiếp tục nổi giận, "Tôi hiện tại liền có thể nói cho anh biết, gấp trăm lần, 1000 lần cũng giống vậy! Chu Tương là bạn tốt nhất của tôi, tôi tuyệt đối sẽ không đem Chu Tương đưa vào hố lửa!"

"Hố lửa?" Mạnh Đình nhìn cô, một tia xem thường cùng cười lạnh mấp máy bờ môi."Nếu như cô ấy tự nguyện thì sao đây?"

Ân Đệ cũng không ngốc, anh ta nói câu đó là có ẩn ý gì?.

"Anh muốn làm cái gì?"

"Cuộc nói chuyện hôm nay đã có kết quả, cho nên. . . . . ." Kéo kéo cổ áo, anh mang theo vẻ mặt kiêu ngạo nói: "Thực ra cô có giúp tôi không cũng không quan trọng, bởi vì kế tiếp, tất cả mọi chuyện sẽ chỉ liên quan đến Chu Tương, tôi sẽ trực tiếp tìm cô ấy nói chuyện."

"Làm sao có thể!"

"Tại sao không th?"

"Chu Tơng c y, c y sẽ khng đồng ý!"

"Vậy hãy đ cho c y chính miệng ni vi ti ci chữ khng ny."

"Nhng. . . . . ." Vn đ l, Ân Đệ căn bản khng dm khẳng định cu trả lời của Chu Tơng, sẽ l “c” hay "Khng"?,

"Nhng m ci g? Sao khng ni tiếp? Bởi v c khng phải l c y phải không?." Trên mặt của anh viết hai chữ ‘thắng lợi’.

"Tôi, là tôi. . . . . ." Ân Đệ mờ mịt chống đỡ, một lúc sau, cuối cùng cũng tìm ra được chiến lược đối phó."Chu Tương đã kết hôn rồi! Anh không cần phải uổng phí tâm tư!" ( chị này háo thắng quá)

Quả nhiên, cô nhìn thấy ánh mắt của anh trầm xuống, chân mày cũng nhíu lại. . . . . .

"Nếu như cô ấy chịu ly hôn, vậy giá tiền có thể bàn lại." Lạnh lùng, chậm rãi, anh trả lời lại.

Ân Đệ bỗng nhiên có cảm giác da đầu một hồi tê dại. Cố gắng kiền chế giọng nói, cô dùng bộ mặt không cách nào tiếp nhận hỏi: "Anh mới vừa nói gì?"

"Cám ơn cô đã nhắc nhở tôi điểm này, nếu cô ấy phải làm thủ tục li hôn, và phải bồi thường với chồng của cô ấy, tôi sẽ lo liệu tất cả."

Ân Đệ càng không ngừng nháy mắt, không ngừng hút không khí. . . . . . Cô bắt đầu hoài nghi có phải rằm tháng bảy năm ngoái ngày phổ độ chúng sinh cô làm không đến nơi đến chốn, cho nên mới trêu chọc phải ác ma này đến cửa?

Anh ta, tại sao có thể độc đoán như vậy chứ?

"Mạnh. . . . . ." Mạnh gì?

"Mạnh Đình." Anh tốt bụng nói lại.

"Mạnh Đình anh ——" Cô ngửa cô lấy hơi lại bị cắt đứt.

"Cô thì sao? Tả cái gì?"

"Tả Ân Đệ! Ân trong ân huệ, Đệ là khác nữ (?)!" Đi không đổi tên, ngồi không đổi họ!

"Tả Ân Đệ? Tốt, cô hiện tại im lặng nghe tôi nói cho rõ!"

Ân Đệ há to mồm, bị khí thế bức người của hắn dọa sợ, thật sự an tĩnh lại.

"Cuộc nói chuyện của chúng ta đến đây chấm dứt, chỉ hy vọng cô hiểu rõ một chuyện —— trừ phi Chu Tương từ chối, nếu không dù là ai đi nữa cũng không có quyền ngăn cản, bao gồm cả cô!" Anh nhìn thẳng vào cô nói, đúng lúc phía chân trời lại đánh xuống một tia chớp.

"Tôi nghe anh ——" ầm! Tiếng sấm vang lên! Cô theo bản năng giật mình: "A!" Theo thét chói tai, thân thể cô cũng ý thức tìm kiếm nơi che chở. . . . . .

Lúc tiến công vào bờ ngực rắn chắc phía trước, mùi nước hoa phái nam liền xông vào lỗ mũi, khiến tất cả động tác phản xạ khẩn cấp ngừng lại.

Không may! Hai tay của anh lại mắc kẹt ở hai bên vai của cô.

Không may! Cô lại dựa đầu vào trước lồng ngực của anh.

Ân Đệ trừng mắt nhìn cúc áo áo sơ mi trên áo anh, Mạnh Đình cau mày lại nhìn hai cánh tay đành dừng giữa không trung.

"Các ngươi đang làm gì?" Bỗng nhiên có người quát lên?

Ân Đệ vừa quay đầu nhìn, thân thể lập tức theo bản năng nhảy ra, kinh ngạc hô: "Học Thánh?"

Hiện trường xuất hiện thêm một chàng trai trẻ tuổi, hai mắt nhìn chòng chọc Mạnh Đình.

"Ân Ân, em ở nơi này làm gì? Anh ta là bạn của em sao? Sao không giới thiệu một chút?" Triệu Học Thánh ánh mắt như cũ nhìn chòng chọc Mạnh Đình không thả.

"Anh Ta? Không phải vậy, anh ấy chỉ là hàng xóm." Ân Đệ theo bản năng liếc Mạnh Đình một cái, cô phát hiện anh đang dùng cái loại ánh mắt lạnh như băng nhìn bọn họ?

"Thật sự là hàng xóm sao? Nhưng sao. . . . . ." Học Thánh dường như có vẻ không tin.

"Anh ấy là hàng xóm trên lầu, bởi vì tránh mưa nên gặp nhau ở đâu, cho nên liền nói chuyện phiếm vài câu. . . . . ." Ân Đệ vất vả giải thích, cuối cùng lại nói không nổi nữa.

Cô chợt phát hiện, mình đang để ý, nhưng không phải vì sợ Học Thánh hiểu lầm, mà là cảm giác Mạnh Đình tồn tại ở đây.

Cô mỗi một câu giải thích, dường như lại nhìn thấy trên mặt Mạnh Đình càng thêm đùa cợt, mặc dù cô không bao giờ muốn nhìn cái khuôn mặt ấy lâu một chút nào, nhưng tầm mắt vẫn không tự chủ được mà liếc về phía anh. . . . . .

Anh đang nghĩ cái gì? Đắc ý? Cười nhạo? Hay là nhìn có chút hả hê chờ xem kịch vui?

Mạnh Đình nhếch miệng, chuyển ánh mắt đi.

Một bộ phim truyền hình nhàm chán. Mặc dù, dáng vẻ cô gái này lúng túng rất thú vị, nhưng, ánh mắt tên thanh niên trẻ tuổi kia nhìn anh như kẻ thù, khiến cho anh có cảm giác chán ghét.

Chắc là bạn trai của cô! gương mặt dưới gọng kính có chút gầy gò nhưng coi như có vẻ tử tế, chỉ là đứng ở bên cạnh cô, thanh niên này vô luận khí thế, dáng vẻ, dường như cũng không quá tương xứng.

Nhưng điều này cũng không liên quan đến anh. Mưa đã tạnh dần,anh cũng nên đi thôi.

"Ân Ân, vị hàng xóm này họ gì? Tên gì?" Học Thánh vẫn không ngừng tra hỏi.

"Anh hỏi cái này để làm gì?"

"Bởi vì anh nghi ngờ. . . . . . Đợi chút, đừng đi!" Học Thánh chợt la ầm lên.

Ân Đệ quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một bóng lưng cao lớn đang vội vã đi trong mưa phùn. . . . . .

Đến khi trong tầm mắt xuất hiện thêm bóng dáng của Học Thánh thì Ân Đệ bỗng chốc khôi phục ý thức.

Học Thánh tại sao lại đuổi theo anh?

Ân Đệ kinh ngạc, đánh chết cô cũng không tin, Học Thánh là loại người vì tranh giành tình nhân mà ra mặt!

Cô còn chưa đuổi kịp đến nơi, lại nhìn thấy ——

Học Thánh anh tự nhiên. . . . . . Tự nhiên lại cúi người rồi cười với Mạnh Đình?

"Xin lỗi, cho hỏi anh có phải là tổng giám đốc Mạnh của tập đoàn Kinh Thịnh phải không? Ngưỡng mộ đã lâu ngưỡng mộ đã lâu! Trước đây tôi đã nhìn thấy anh trên báo tài chính và kinh tế, khng nghĩ ti hm nay c cơ hội c th chính mt chim ngỡng phong thi của anh. . . . . ."

Tập đon Kinh Thịnh? Tổng gin đc? Con "con su" ny lại l tổng gim đc của kinh Thịnh? Ân Đệ ngy ngẩn cả ngời.

Kinh Thịnh, một cng ty kinh doanh đa quc gia chiếm lĩnh thị trờngrộng ln, trừ tổng cng ty ở bn Mỹ, còn c thm rt nhiu chi nhanh trải rộng toàn thế giới.

Cô bết được nhiều như thế, là bởi vì Học Thánh không biết đã nói tới bao nhiêu lần, anh vẫn muốn cùng công ty này hợp tác. Anh vẫn luôn một mực chờ cơ hội, mà bây giờ, cơ hội đã tới sao?

Có lẽ, Học Thánh đã vui mừng quá sớm.

"Tôi không biết anh." Một câu nói lạnh buốt.

Ân Đệ không cần ngẩng đầu, cũng có thể tưởng tượng anh nói lời này thì "Chiếu tướng" đến cỡ nào, cô cảm giác cổ càng lúc càng nặng, hai cái chân bắt đầu bò —— Cô muốn co cẳng chạy.

Học Thánh đúng lúc này lại kéo tay cô lại, đẩy về phía trước."Tôi tên là Triệu Học Thánh, là bạn trai của Ân Ân."

"Ân Ân? Ân Ân. . . . . ." Mạnh Đình giống như đang đùa giỡn với cái nick name này của cô, không ngừng nói lặp lại.

Đừng gọi nữa! nghe anh gọi cô như vậy ! Ân Đệ toàn thân nổi da gà.

Thảm hại hơn chính là, sau khi nghe câu nói sau của Học Thánh, cô thật sự muốn ói!

"Mạnh tiên sinh, ngay lúc đầu tôi đã cảm thấy trông anh rất quen mắt, nhưng Ân Ân nói anh là hàng xóm trên lầu, tôi lại nghĩ điều này làm sao có thể? Lấy thân phận của anh làm sao có thể ở chỗ này? Không nghĩ tới thật sự là anh! Ân Ân thật là có phúc khí tốt, có hàng xóm như anh vậy, ha ha ha. . . . . ."

A anh đi chết đi! Chỗ cô ở mà là địa phương người không nhận ra à? Ân Đệ trừng mắt nhìn Triệu Học Thánh, thật là muốn vặn đầu của anh ta xuống.

"Tôi thực sự sẽ ở nơi này một thời gian." Mạnh Đình giống như phát hiện ra chuyện thú vị gì, ánh mắt không e dè trực tiếp rơi vào trên mặt Ân Đệ."Chỉ là, Ân Ân. . . . . . Có cho rằng tôi là hàng xóm có phúc khí hay không, vậy tôi cũng không biết."

Anh đang cố ý sao? Ngẩng đầu, cô nhìn thấy con mắt chờ đợi của anh.

"Mạnh tiên sinh quả nhiên là rất hiểu bản thân mình." Ân Đệ nghiến răng nói.

Bốp bốp, bốn con mắt nhìn nhau tóe ra lửa.

Bên tai xen lẫn những âm thanh hỗn độn ——

"Đương nhiên là có phúc khí! Ân Ân thích nói đùa, tổng giám đốc Mạnh xin anh chớ để ý. . . . . . Người ta nói bà con xa không bằng láng giềng gần, có thể trở thành hàng xóm chính là một loại duyên phận, nếu như tổng giám đốc Mạnh không ngại, tôi sẽ bảo Ân Ân làm mấy món ăn sáng, mong anh tới đây ngồi một chút, không biết ý của anh. . . . . ."

"Chỉ sợ Ân Ân không hoan nghênh." Không biết rằng trêu chọc cô cũng thú vị như vậy, khiến anh khồng ngừng muốn chọc giận cô. Mạnh Đình phát hiện mình đối với cô nảy sinh hứng thú mà từ trước đến nay chưa từng có.

"Hoan nghênh, dĩ nhiên hoan nghênh! Có thể cùng kết bạn với tổng giám đốc Mạnh, chúng tôi vui mừng còn không kịp, Ân Ân, em nói có đúng hay không?" Học Thánh đụng khủyu tay của cô, "Ân Ân?"

"À?" Bỗng dưng cô hoàn hồn, rũ mắt xuống, hỏi: "Cái gì?"

"Em cũng nói mấy câu đi, để tổng giám đốc Mạnh biết em cũng hoan nghênh anh ấy đến."

"Em? Hoan nghênh anh ta?" Cô mặt mờ mịt.

"Em làm sao vậy? Anh nói cái gì em cũng không nghe sao?" Học Thánh cau mày, nghi ngờ hỏi.

"Em. . . . . ." Ân Đệ chợt giật mình, mình đâng làm chuyện hoang đường gì vậy. Cô làm sao lại "Nhìn" Mạnh Đình hết sức chăn chú như vậy? Anh đối với cô mà nói cái gì cũng không phải!

Nhưng, lời nói của Học Thánh lại khiến cô không thể không để ý.

"Mới vừa rồi anh muốn mời tổng giám đốc Mạnh đến nhà em gặp mặt, hi vọng anh ấy nể mặt, không ghét bỏ thì tốt rồi."

"Học Thánh ——" Cô đang muốn từ chối, thì bị Mạnh Đình đoạt lời nói.

"Không thành vấn đề." Mạnh Đình một lời đồng ý.

"Vậy thì quyết định như vậy đi!" Học Thánh giọng nói đã hưng phấn đến run rẩy.

Quyết định? Cứ như vậy quyết định rồi hả? ! Đó là nhà của cô! Cô lại không có quyền liên tiếng là thế nào?

Đợi Mạnh Đình đi xa, Ân Đệ bắt đầu kháng nghị việc tự chủ trương của Học Thánh.

"Tại sao? Tại sao em không muốn mời tổng giám đốc Mạnh vào nhà?" Học thánh có chút không vui.

"Bởi vì. . . . . ." Bởi vì sao? Ân Đệ nói ra chuyện Mạnh Đình thay mặt em trai tìm bạn đời, bao gồm cả chuyện Chu Tương trúng tuyển, mặc dù cô mơ hồ cảm thấy, đó cũng không phải là lý do duy nhất mình bài xích Mạnh Đình .

Không ngờ, Học Thánh vừa nghe, sắc mặt liền vui mừng!

"Thật tốt quá!"

"Tốt? Tốt cái gì?" Ân Đệ sắc mặt bỗng chốc trầm xuống."Chẳng lẽ anh cũng cho là phụ nữ chỉ xứng đáng làm hàng hóa thôi sao?, đưa tiền ra là tính toán mua bán?"

"Em đúng là chết não. Em không suy nghĩ một chút, Chu Tương nếu như trở thành vợ của Mạnh Nhị thiếu gia, vậy tương lai quan hệ giữa chúng ta cùng Kinh Thịnh không phải rất thân thiết sao."

"Không phải chúng ta." Chớ có đem cô gộp cả vào. Nhìn thấy suy nghĩ muốn trèo cao của Học Thánh, Ân Đệ không nhịn được nói một câu: "Em không biết anh lại giỏi tính toán như vậy."

"Tính toán?" Học Thánh xem thường lắc đầu nói: "Đây là thực tế, vì muốn sinh tồn, em hiểu không?"

"Nhất định phải nịnh bợ quyền thế mới có thể sinh tồn sao?"

"Ít nhất anh hiểu rất rõ, chỉ cần Mạnh Đình chịu cho cơ hội, anh liền có thể giữ được công ty."

Công ty lại xảy ra vấn đề?

Học Thánh kể chuyện cơ sở sản xuất kinh doanh đồ chơi của anh, bị hàng của Đại lục đưa vào cạnh tranh giá khốc liệt, dẫn đến việc đơn đặt hàng ngày càng ngày càng ít đi, sắp có nguy cơ phải đóng cửa, đồng thời lại oán trách cô không qua công ty giúp anh một tay.

"Học Thánh, anh không cần nhắc lại chuyện này, vấn đề này chúng ta đã ni rõ rng rồi, khng phải sao?"

"Nhng anh vẫn khng hiu, cũng l đi lm, em tại sao khng qua chỗ anh giúp anh mt tay vậy? Ging nh mẹ anh ni, dù sao chúng ta sm muộn cũng kết hn, ở chung vi nhau trc cũng c sao đu? Em xem Ân Mỹ em gi của em, khng phải l c đứa bé rồi mi kết hn sao."

Vừa nhc ti em gi, Ân Đệ sc mặt cng đen hơn.

"Đừng nhắc tới Ân Mỹ. Em sẽ không có ngu ngốc giống như em ấy, bị tình yêu làm cho đầu óc hôn mê, kết quả thì sao?" Kết quả tốt đẹp chính là toàn bộ tuổi thanh xuân chôn vùi để giúp chồng trả nợ đánh bạc. Nghĩ đến đứa em gái duy nhất này, tuổi còn trẻ mà phải mang theo con đi làm thuể, bộ dáng thì tiều tụy, càng khiến Ân Đệ đau lòng hơn.

"Được rồi, không nói tới Ân Mỹ nữa. Chỉ là, mẹ anh nói cũng không sai mà! Chuyển đến ở trước, như vậy em cũng có thể thích ứng sớm một chút, bên cạnh anh cũng có người chăm sóc, không phải tốt hơn sao?"

Đương nhiên tốt. Ân Đệ nghĩ thầm. Mẹ Học Thánh "Khích lệ" cô như vậy ——giống như cô là cô con dâu chuẩn mà bà đang tìm kiếm, một người nhưng lại làm được việc của ba người, là phúc khí của Triệu gia.

Về đó cô phải làm những gì? Làm kế toán, nấu cơm kiêm người bán hàng. Những thứ này cũng không coi là việc nặng nhọc gì, nhưng vấn đề ở chỗ "Cô là con dâu" tiền lương, chắc chắn công ty không có tính đến khoản này.

"Học Thánh, em có nỗi khổ tâm riêng của em, em cũng cần kiếm tiền."

"Anh cũng cần kiếm tiền, nhưng sao có thể thiếu phần của em chứ? Em với anh không phải đều giống nhau sao?" Học Thánh buồn cười hừ nói: "Nói đi nói lại, em chính là vì vấn đề tiền lương, đây chẳng qua chỉ là một hình thức, nếu em cần tiền, thì lúc nào cũng có thể nói với anh mà."

"Em chính là không muốn như vậy!" Ân Đệ kích động, "Không sai, em rất cần tiền, rất nhiều rất nhiều tiền, em hi vọng mình có khẳ năng để giúp đỡ Ân Mỹ, càng hy vọng hoàn thành nguyện vọng của ba em, mua lại căn nhà của tổ tiên đã bị tòa bán đấu giá, nhưng, số tiền này phải do chính tay em kiếm được, không phải nhờ vả đến ai! Anh hiểu không?"

Cô nhìn nét mặt của Học Thánh—— Anh không hiểu.

Đột nhiên, điện thoại di động vang lên, anh vội vã bắt máy, nhanh chóng đi sang bên cạnh nói chuyện.

Ân Đệ cảm giác mình giống như một tên ngốc, đứng ngấn người ở trên đường.

Cho đến khi anh cúp điện thoại di động, mới nói: "Vốn là muốn tìm em cùng ăn cơm, nhưng bây giờ anh lại có chút việc, phải đi ngay, ngày mai đi, ngày mai anh tới đón em."

"…….”

Vẫy một chiếc tắc xi, Học Thánh quay đầu lại: "Ân Ân, hôm nay thật sự không được, đành để tối mai vậy."

"Tối mai cũng không được." Ân Đệ cuối cùng cũng có thể đem lời nói cho hết, "Em buổi tối còn làm thêm ở nhà hàng, bây giờ chỉ trở về thay quần áo, sau đó phải tới chỗ làm ngay."

"Sao em không nói chuyện này trước với anh?" Tắc xi tới, Học Thánh tay dừng ở nắm cửa xe, quay cau mày đầu nhìn cô, sau đó phất tay một cái, "Chuyện này chúng ta sẽ bàn lại sau."

Nói chuyện gì? Nhìn tắc xi nghênh ngang rời đi, Ân Đệ dùng sức thở phào.

Cô tâm trạng rất phức tạp, giống như trái tim tháo xuống được gánh nặng. . . . . . Gánh nặng? Hai từ này thoáng qua trong đầu, khiến cô giật mình.

Đây là chuyện gì xảy ra? Tuy nói giữa cô và Học Thánh không có tình yêu oanh oanh liệt liệt, nhưng, dù gì sao cũng là một đường ổn định, không sóng không gió. Cô vẫn cho rằng sau này cũng như vậy, sẽ không cũng không nên có bất kỳ thay đổi nào.

Hôm nay, cô tự nhiên lại sợ phải đối mặt với Học Thánh?

Lắc lắc đầu, cô nhắc nhở mình lần nữa sắp đến giờ làm việc rồi, sai đó quay đầu đi vào đường tắt, đi thật nhanh về nhà.

Vừa đi đến cửa cầu thang, Ân Đệ ngây ngẩn cả người.

Mạnh Lực Côn lại từ cửa chính nhà cô đi ra! ?

Vào cửa, Chu Tương lại cho cô câu trả lời còn khinh khủng hơn cả bị sét đánh —— Cô ấy đã đồng ý giúp đỡ Lực Côn!

"Giúp một tay? Chu Tương, cậu có hiểu rõ mọi chuyện không vậy, người ta muốn cậu giúp một tay việc gì? Là giúp anh ta sinh con đó!"

"Là giả vờ sinh con!" Chu Tương sữa chửa.

"Giả vờ? Nghĩa là sao?"

Chu Tương bắt đầu văng nước miếng giải thích cho cô, Ân Đệ nghe xong đầu choáng váng mắt hoa lên.

Cái này gọi là đạo cao một thước, ma cao một trượng sao?

Thì ra là, cái "Mạnh Lệ quân" này, lại bằng mặt chứ không bằng lòng, thầm cấu kết với Chu Tương để diễn trò, mục đích chủ yếu chính là khiến Mạnh Đình cho rằng hiệu quả đã đạt được, yên tâm rời đi.

"Đợi chút." Ân Đệ tức giận hỏi: "Cậu. . . . . . Cứ như vậy có lòng tin có thể lừa gạt được Mạnh Đình?"

"Hừ." Chu Tương hếch cằm kiêu ngạo: " Chuyện khác mình không dám nói, nhưng giả vờ nói chuyện yêu đương, đối với mình mà nói, tuyệt đối không khó khăn."

Ân Đệ than nhẹ một cái, đồng ý nói: "Điểm này mình tin tưởng." Nhưng cô càng tin tưởng hơn, từ nay về sau, chỉ sợ nơi này sẽ biến thành nơi tị nạn rồi.