Bí Kíp Theo Đuổi Vợ Của Tồng Giám Đốc

Chương 4



Đêm nay, Ân Đệ từ nhà hàng tan việc về nhà, đến giữa giữa cầu thang thì gặp Chu Tương cũng vừa trở về, mà tên "Đàn ông" mà cô đang dựa người vào, chính là "Mạnh Lệ quân" (chắc các bạn xem phim Mạnh Lệ quân rồi chứ, con gái đóng giả con trai... nhưng trong trường hợp này thì ngợc lại =)).)

Trin khai hnh động nhanh nh vậy sao?

Nhng, Ân Đệ lúc ny mệt mỏi khng c d thừa sức lực m đ ý ti bọn họ.

Vo nh, nm ở trn giờng, c chỉ mun ngủ một gic thật ngon.

"Ân Ân, Ân Ân, cậu, nhanh ln một chút."

"Lm sao vậy?" Ân Đệ đang mơ mơ mng mng th bị Chu Tơng lay tỉnh, mở mt vừa nhìn, phát hiện trong phòng có thêm một cô cô gái, "Vị tiểu thư này là ai vậy?"

"Cô ấy là em gái Lực Côn đó."

"Đó, em gái Lực Côn. . . . . ." Gì? Ân Đệ cuối cùng cũng tỉnh táo lại, tên đàn ông này. . . . . . Không, người phụ nữ trang điểm tỷ mỉ này , lại là. . . . . .

"Chu Tương! Tại sao cậu có thể tùy tiện dẫn đàn ông vào phòng, cậu ——"

"Đừng như vậy mà, chỉ mượn một lúc thôi, một lúc là được rồi." Chu Tương vỗ tay luôn miệng nói làm ơn.

"Mượn cái gì?"

"Gian phòng này."

Đông! Ân Đệ thiếu chút nữa từ trên giường lăn xuống đất."Cậu bị điên à?"

************************ta là đường Phân cách

Cô cũng điên mất rồi. Ân Đệ nghĩ thầm.

Nếu như không phải bị điên rồi, cô làm sao có thể cho phép mình đồng ý cái loại chuyện điên rồ này?

Trong đêm khuya, cô lại cho phép Mạnh Đình xuất hiện ở trong phòng khách nhà mình? Còn che dấu cho đôi "Cẩu nam nữ" . . . . . . Không, phải là chị em" mới vừa đến dập đầu cầu xin cô kia, còn bị buộc trở thành tòng phạm.

"Cô nói Lực Côn ở bên trong? Cùng Chu Tương?" Mạnh Đình nhìn về cửa phòng đang đóng chặt.

"Ừ." Gật đầu một cái, Ân Đệ kéo lê dép đi, suy sụp ngồi xuống ghế sofa ngáp mấy cái liên tiếp, "Hắc ——" đột nhiên ý thức được anh đang nhìn mình chăm chú, cô vội vã đưa tay che miệng đang mở lớn.

Hành động này khiến cho Mạnh Đình cười to.

Giờ phút này cô mắt buồn ngủ như có sương mù, hai gò má nhợt nhạt, mất đi một chút sinh khí, nhưng lại thêm mấy phần mền mại đáng yêu của một cô gái.

Anh chuyên chú đến gần ánh mắt như càn rỡ, khiến Ân Đệ bắt đầu cảm thấy toàn thân không được bình thường. Cô ngồi thẳng lưng lại, hất tóc, cô bất đắc dĩ nhìn lại áo ngủ đang mặc trên người.

Đều do hai người trong phòng kia, nhìn thấy người bấm chuông cửa là Mạnh Đình, liền giống như gặp quỷ lập tức xông vào phòng, sau đó còn không cho cô một chút thời gian đổi quần áo, liền đem cô "Xin" ra ngoài mở cửa nghênh đón anh.

Còn may, áo ngủ bằng bông trên người cô coi như là bảo thủ ( kín đáo ).

"Xem ra cô có vẻ không vui."

Nói nhảm! Đang an ổn ngủ ngon, lại phải lên tinh thần đón vị "Khách không mời mà đến" này! Buồn cười nhất, đây là nhà của cô, cô lại có loại cảm giác gò bó muốn chết, thật là không giải thích được.

"Có sao? Chắc là do buồn ngủ quá." Đã khuya rồi..., tiên sinh xin đi thong thả a."Anh muốn chờ sao? Bọn họ. . . . . . Có thể sẽ lâu một chút."

"Đó?" Mạnh Đình khẽ chau mày, "Cô xác định?"

"Đương nhiên. Theo tôi thấy, chắc chắn sẽ không quá nhanh đâu." Vị "Em gái Lực Côn" kia,nếu tháo hết phụ kiện ra chính là một đại công trình đi! Ân Đệ không khỏi nghi ngờ, nhưng nếu để Mạnh Đình biết mình tốn bao nhiêu công sức, nhưng lại chỉ thúc đẩy được một đôi "Chị em" , vậy thì sẽ như thế nào?

Nghĩ tới đây, Ân Đệ cũng cảm thấy có chút chột dạ, lúc trước cô không cho là mình có phần nghĩa vụ trong chuyện này, nhưng lúc này cô lại dính phải tội bao che - đồng lõa.

Không nhịn được liếc về phía anh, lại phát hiện anh cũng đang nhìn cô, hơn nữa ánh mắt rất quỷ dị.

"Vậy theo cô, bọn họ ở bên trong làm cái gì?"

Trong phòng chợt truyền đến "A, nhẹ một chút" âm thanh ái muội truyền ra, khiến trên mặt Ân Đệ tràn đầy vạch đen.

"Tôi. . . . . . Tôi không biết, tôi đi ngủ." Biết rất rõ ràng bên trong "Có cái ngụ ý khác", nhưng làm sao biết Mạnh Đình nghĩ gì, Cô cảm giác trên mặt — nóng lên.

"Đi ngủ?" Tầm mắt của anh bắt đầu nhìn không gian trong nhà.

Hai phòng, trừ cái phòng cửa đang đóng chặt kia, một căn phòng khác cửa chưa đóng hết lại, là hành lý của Chu Tương còn chưa sắp xếp xong, ngay cả cái giường mới vừa vận chuyển tới, vẫn còn dựa vào một chỗ chưa có lắp lại.

Thấy thế, Ân Đệ lập tức có cảnh giác.

"Tôi ngủ ở trên ghế sa lon, mới vừa tan việc trở về liền. . . . . . Phát hiện bọn họ ở bên trong, cho nên tôi đành ở phòng khách chờ, liền ngủ quên mất." Nói cho hết lời, cô phát hiện khả năng nói dối của mình ngày càng cao.

"Tan việc muộn như vậy?"

"Làm thêm đương nhiên là nghỉ muộn."

"Làm thêm? Sao làm nhiều như vậy?"

"Yêu tiền a, đương nhiên là phải làm."

"Tại sao?"

"Tại sao? Đương nhiên là thiếu tiền, tôi không giống vài người mới sinh ra đã được ngậm thìa vàng, sinh ra đã có người giúp, trừ dựa vào chính bản thân mình còn có thể như thế nào?"

"Bạn trai cô đâu?"

"Anh ấy? Anh ấy thế nào?"

"Anh ta không có tiền sao?"

“ Nhà anh ấy trước đây cũng là danh gia vọng tộc, chỉ là truyền qua mấy đời đã thay đổi, từ từ xuống dốc, vì muốn mở công ty, còn phải bán của cải của tổ tiên lấy tiền làm vốn, hiện tại công ty lại gặp phải nguy cơ. . . . . . Anh hỏi cái này để làm gì?"

"Tôi cho là cô sẽ hi vọng câu được một chú rể rùa vàng."

"Nghĩ thì nghĩ, nhưng lại không có được cái vận may kia." Ân Đệ rất thẳng thắn trả lời.

Dừng lại một lúc, Mạnh Đình mở miệng lần nữa: "Cô rất yêu bạn trai của cô?"

"Tôi. . . . . ." Lời đến khóe miệng lại dừng, cô tại sao lại phải nói chuyện này với anh ta? Tuy đã đồng ý với Chu Tương tuyệt đối sẽ tận lực giữ vững hòa bình, nhưng, không có nghĩa là giữa cô và anh cũng vậy, có thể thân cận đến đâu cũng không thể nói trước được.

Cô chần chờ lại khiến Mạnh Đình hiểu sai, "Khó nói sao?"

"Là không cần phải nói." Ân Đệ ngượng ngùng trả lời lại, "Đây là chuyện riêng của cá nhân tôi, anh không lẽ lại nảy sinh hứng thú?."

"Nếu như mà tôi nảy sinh hứng thú thì sao đây?” Anh trả lời một câu khiến cho người ta kinh ngạc.

"Anh. . . . . . “ tại sao đáp án của anh luôn khiến cho người khiếp sợ như vậy?

"Trong nhà của cô còn những ai?" Anh thật sự cảm thấy hứng thúvô cùng.

"Ba mẹ tôi đã qua đời rồi, chỉ còn em gái tôi và tôi hai người." Ân Đệ vốn không muốn trả lời, nhưng theo bản năng, lời nói vẫn chạy ra khỏi miệng.

"Em gái cô đâu? Sao không ở cùng với cô?"

"Em ấy lập gia đình rồi." Khng phải đã hạ quyết tm khng đ ý đến anh ta rồi sao?

"Ah, Sm nh vậy, thật khng nghĩ ti?"

Ân Đệ trừng mt nhn anh. Mặc dù ngời đn ng ny ni rt đng ăn đòn, nhng m anh lại ni đúng.

"Đúng vậy, thật khng ai ngở ti, chỉ c th đổi lỗi cho trẻ tuổi khng hiu chuyện, mi c th bị tn đn ng thi tha đ lừa gạt." Cô tức giận trả lời.

"Cô thì sao?"

Cô thế nào?

"Cô tuổi cũng không còn nhỏ, không phải là về phương diện này cũng nên lo lắng sao?."

Ân Đệ cằm lập tức rơi xuống."Cái gì gọi là tuổi không còn nhỏ? Tôi mới hai mươi bốn tuổi." Đây là thời kỳ hoàng kim để kết hôn đấy.

"Anh thì sao? Chắc là bốn mươi mấy đi?" Cô cố ý nói!

"Vừa khéo hơn cô sáu tuổi. Tôi bên ngoài nhìn già như vậy sao?" Mạnh Đình lộ ra vẻ mặt buồn rầu.

Anh cũng là cố ý.

Cô cho là anh thật sự sẽ để ý cái này! Quay đầu sang một bên hé miệng cười trộm, Mạnh Đình khóe môi cũng theo khẽ nâng lên.

Suy nghĩ của cô gái này rất dễ đoán. Đột nhiên, Mạnh Đình cảm thấy cô gái ngốc nghếch trước mắt này có chút đáng yêu.

Anh không nhịn được nghĩ muốn trêu chọc cô, "Nghe nói kết hôn ở Đài Loan, tuổi của nam nữ chênh lệch có loại kiêng kỵ, giống chúng ta chênh lệch sáu tuổi cũng không thích hợp để kết hôn, có phải không?"

"Cái gì?" Ân Đệ trái tim không tự nhiên, nói tuổi, lại nói hôn nhân, lại nói về vấn đề này là sao? Người của Đàn gia đều như vậy sao? Cô không được tự nhiên trả lời: "Phải . . . . . đúng là không thích hợp."

Cô gắng trấn định, cô ngay sau đó mở ti vi lên, hơn nữa đem điều khiển ti vi đưa cho anh.

Để cho anh xem ti vi đi. Gần một trăm kênh mặc cho anh chọn lựa, không cần lôi cô ra làm trò giải trí nữa, bởi vì cô thật sự không biết làm thế nào để đối phó với những lời nói của anh.

"Tôi không thích xem ti vi, " Anh trừng mắt nhìn điều khiển ti vi, thật lâu mới nói ra được câu này,

Ân Đệ trố mắt, "Anh. . . . . ." Trời ơi, bây giờ còn có người như vậy nữa?

Mở ti vi chuyển đến kênh đang chiếu lại bộ phim mà Ân Đệ thích xem nhất. Anh không xem, vậy cô tập trung xem là được.

Ân Đệ cố gắng để cho toàn bộ tinh thần của mình tập trung vào màn hình, nhưng bộ phim thật cảm động, cô lập tức không kìm được mà đồng cảm với nhân vật trong phim liền khóc ròng ròng.

Mạnh Đình thân thể to dài thoải mái dựa vào trên sô pha, anh cũng ở đây Xem cuộc vui" —— nhìn thấy cô cố gắng không cho nước mắt rơi xuống, mắt mở lớn nhìn ti vi chằm chằm.

"Này. . . . . . Người kia đáng thương lắm sao?"

"Ừ, nhà cô ấy phá sản rồi, ba cô ấy cũng sắp qua đới . . . . . ." Đều là do người biên kịch đáng chết kia, tại sao có thể viết ra câu chuyện giống tình cảnh của cô như vậy chứ? Xem thế này, cái loại cảm động dẫn đến kích động, liền khiến cô mất khả năng khống chế.

Nghĩ đến ba của mình, Ân Đệ nước mắt bắt đầu rơi xuống. Cô làm cái gì cũng không giúp được, không chỉ lúc ba bệnh nặng dẫn đến bị mù sau đó qua đời, hay là lúc em gái khóc lóc kể lể uất ức, Ân Đệ cảm thấy mình bất lực liền khóc rống lên.

Thật không hiểu nổi, nói khóc liền khóc luôn sao? Nghe thấy thanh âm hỉ mũi của cô gái bên cạnh, Mạnh Đình nhíu lông mày.

Anh không chịu nổi khi nhìn phụ nữ khóc. Chỉ là, giờ phút này còn có một loại cảm giác không thể nói ở trong ngực anh —— Anh không cách quen được cô gái luôn tỏ ra mạnh mẽ trước mắt này, lúc này lại lộ ra bộ dáng đáng thương.

"Không nghĩ tới cô lại thích khóc vậy."

Cảm giác trong lời nói của anh có sự chế nhạo, Ân Đệ trong nháy mắt tức giận, "Đó là do anh không có sự đồng cảm!"

"Đây chẳng qua chỉ là một vở kịch."

"Không phải diễn kịch, ít nhất đối với tôi mà nói là không phải! Anh căn bản cái gì cũng không biết!" Cô quát to lên, lại muốn khóc.

Vẫn là tính cách có gai gương mặt quật cường như trước, nhưng bây giờ trong mắt Mạnh Đình cũng không thấy sự chanh chua đanh đá. Ngược lại, trái tim mơ hồ có loại cảm giác loạn nhịp .

Là thương hại sao? Loại cảm giác lạ lẫm quá mơ hồ này thật khó hiểu, anh chỉ biết mình thà bị cô nói móc còn hơn……

"Sao lại tự đi tìm khổ cho mình như vậy?" Chủ động cầm lên cái điều khiển ti vi, tùy tiện đổi lại kênh là điều duy nhất anh có thể làm.

Ân Đệ cố gắng để cho mình khôi phục lại bình tĩnh, bên tai chợt truyền đến giọng nói của anh ——

"Cô gái trên ti vi nhìn rất giống cô."

Chỗ nào? Ân Đệ không nhìn còn khá, vừa nhìn lập tức đỏ mặt lên. Nhưng thấy trên màn hình cô gái đang ở trong lòng một người đàn ông hưởng thụ vuốt ve an ủi, vẻ mặt vô cùng say mê.

"Nói bậy! Giống chỗ nào hả?." Thật nghi ngờ ánh mắt của anh, lại dám nói cô giống cô diễn viên đóng vai đào hát (người hát kịch) trong ti vi kia?

"Má có mấy phần giống nhau, chỉ là vóc người. . . . . ." Anh quay lại nhìn người cô đánh giá, nhưng không nói tiếp đoạn sau.

Ai có thể nhịn, không thể nhẫn!

"Mạnh Đình, anh như vậy là có ý gì?"

Nhìn cô gái mắt đang trừng lên, hai tay chống eo tỏ vẻ hung ác, Mạnh Đình khẽ cười."Không có gì, chẳng qua là cảm thấy dáng này vẻ của cô, tôi nhìn quen hơn."

Ân Đệ nháy mắt mấy cái. Anh đang cố ý sao? Chẳng lẽ. . . . . . Chỉ vì không muốn nhìn cô đau lòng rơi nước mắt sao?

Cố gắng áp chế không cho mình suy nghĩ quá nhiều, Ân Đệ cố lên giọng nói: "Tôi như thế nào có quan hệ gì tới anh? Tôi nhớ là chúng ta quen biết nhau chưa được bao lâu."

"Vậy sao?" Anh nói rất nhẹ nhõm tự nhiên: "Cô không nói, tôi đúng là đã quên, thì ra là chúng ta quen biết nhau chưa lâu."

"Quên? Tôi thấy anh là đang cố ý đúng không? Anh muốn nhanh làm quen với tôi, mục đích là muốn tôi giúp mai mối cho em trai của anh."

"Có lẽ." Anh không thèm để ý chút nào lên tiếng: "Chẳng lẽ cô không hi vọng cùng tôi thân thiểt hơn một chút sao?"

"Tôi vì sao phải hi vọng như vậy?" Ân Đệ trợn to mắt.

"Bởi vì. . . . . ." Anh mín miệng lại, cố ý lộ ra vẻ mặt bất đắc dĩ, "Tôi cho là, nên coi mình như một chú rể rùa vàng."

Ân Đệ há to mồm, cố gắng đọc suy nghĩ trên gương mặt đang đánh trống lảng của anh, cô bật cười rồi. Sau đó, dùng vẻ mặt cực kỳ tiếc nuối khoa trương, nói: "Nhưng quá đáng tiếc, con rùa vàng này tốc độ quá chậm."

"Đó có phải là chỉ tiếc không gặp sớm không?"

"Ừ." Miệng uống một hớp trà to, cô trả lời, quét mắt nhìn anh một cái, nhất thời ngụm trà đã nuốt vào bụng như được đun sôi một lần nữa, làm cô cả người nóng rực lên.

Không phải là đang nói đùa sao? Ánh mắt của anh làm gì mà chuyên chú như vậy?

Không thể tiếp tục chơi được nữa! Người đàn ông này cô không đủ khả năng đối phó.

"Anh có muốn uống cái gì không? Nước trái cây? Hay là cà phê?" Không khí lập tức trở nên mập mờ, cô bối rối đứng dậy.

"Có là được rồi." Đim ny anh rt dễ tính.

"C ngời no ni cho c biết, lúc c đỏ mặt trng rt đng yu cha?"

Ân Đệ ly ly nc tri cy từ trong tủ lạnh ra, anh lại đột nhin ni một cu, lm hại c thiu chút nữa lm rơi ci ly xung.

C chỉnh nhanh lại thần sc, cầm chc ly nc tri cy.

C khng dm nhn vo mt của anh, cứng ngc ni: "Đáng yêu ——nhưng không thể tùy tiện yêu." Một câu nói thô tục, nhưng cũng là từ ngữ nhắc nhở chuẩn xác nhất .

"Cô nghĩ nhiều quá rồi."

Trừng mắt nhìn người đàn ông đang tao nhã uống nước tái cây kia, Ân Đệ bắt đầu hối hận rồi. Cô nên đuổi anh đi ngay từ đầu mới phải!

"Có điều, tôi vẫn còn phải cám ơn cô."

"Không cần, dù sao thì cũng sắp hết hạn sử dụng." Hiện tại mới hiểu được lễ phép à?

"Tôi là nói Chu Tương."

Cái gì? Không phải nói nước trái cây sao? Chỉ là cũng không khác nhau lắm, đều là sắp"Quá thời hạn" . . . . . . Ân Đệ vì hiểu lầm của mình mà bật cười.

Cố gắng nhịn cười, cô nghiêm túc nói: " Chuyện Chu Tương với em trai của anh, tôi không quản được."

"Vậy thì tốt."

Cô nhíu lông mày. Lượn hơn nửa vòng, anh không phải là muốn cô giúp đỡ anh sao?

"Anh cũng không nên vui mừng quá sớm, bọn họ. . . . . ." Ân Đệ bị chính câu nói này của mình dọa sợ. Cô đang làm gì? Mặc dù cô không thể chấp nhận cách làm này của Chu Tương, nhưng cô cũng không thể phản bội bàn bè được!

Nhưng, người đàn ông khôn khéo này đã nghe ra sơ hở trong lời nói của cô."Bọn họ như thế nào?"

"Bọn họ. . . . . ." Ân Đệ bị ánh mắt sáng quắc kia làm cho hoảng hốt, may mắn cửa phòng lúc này kịp thời mở ra.

Lực Côn đã Khôi phục hinh dáng cũ cùng Chu Tương hiện thân, hóa giải nguy cơ.

Khi hai người đàn ông này rời khỏi, phòng lại khôi phục yên tĩnh vốn có.

Ân Đệ không nhịn được trách móc Chu Tương, "Mình cầu xin cậu, về sau không nên để cho Mạnh Đình đuổi kịp vào trong nhà, được không?"

"Anh ta muốn đến, mình có thể có biện pháp gì!" Chu Tương vô tội giọng chuyển một cái, "Chỉ là đã chứng thật một điều Mạnh Đình không phải là người biến thái hay xấu xa gì, cậu cũng không cần sợ anh ấy như vậy,"

"Không phải sợ, mình chỉ là . . . . . Chỉ là không thích."

"Không thích? Tại sao?"

"Không thích chính là không thích, không cần có lý do, được không?" Ân Đệ đi vào trong phòng.

"Đó, là vì mình muốn cái thiện quan hệ của hai người nên mới nói, thì ra cậu lại rất ghét anh ấy." Chu Tương nhỏ giọng lẩm bẩm.

Cô ghét anh sao? Thật sự có chán ghét như vậy không?

Nằm ở trên giường thật lâu, Ân Đệ chợt bị suy nghĩ của mình dọa sợ ——

Cái gì cùng cái gì?

Cái vấn đề tại sao cô phải suy nghĩ lâu như vậy?

***************** ta là một đường phân cách

Mấy ngày sau.

Bão nói đến là đến, có điều nó cũng giống như đang phản ánh tâm tình hỗn loạn của Ân Đệ vậy.

Vài ngày trước, Học Thánh đến nhà hàng nơi cô làm vì công việc, khi anh nhìn thấy cô, quả nhiên giống như Chu Tương nói, Học Thánh nói đến hai chữ "Phục vụ" thì vẻ mặt liền lộ ra vẻ khinh thường chán ghét, giống như cô đang làm việc gì không đáng được tôn trọng. . . . . . Cuối cùng, đương nhiên vẫn là chia tay trong không vui.

Tình huống như thế, Ân Đệ đã tập mãi thành thói quen rồi, cô biết không tới hai ngày, Học Thánh lại xuất hiện như không có chuyện gì xảy ra, lần nào cũng đều như vậy .

Ân Đệ có loại cảm giác chết lặng, trái tim trống rỗng. Cho dù bão có mãnh liệt như thế nào, Học Thánh vẫn thế một cuộc điện thoại quan tâm cũng không có, cô dường như cũng không hề để ý nữa.

Hiện tại cả gian phòng chỉ có một mình cô. . . . . . Chu Tương cùng" Em gái Lực Côn " Đôi vợ chồng trẻ giả mạo đó đang mắc kẹt ở Nam Đài Loan, mà. . . . . . Anh?

Nghe Chu Tương nói qua, Mạnh Đình ở Đài Loan có một ngôi biệt thự, chỉ là, vì muốn giám sát Lực Côn nên mới ở nơi này. Như vậy, hiện tại anh có phải đã an tâm chuyển đi rồi hay không?

Trái tim đột nhiên cảm thấy buồn bực, có lẽ là không khí quá yên tĩnh.

Cô mở ti vi, xem ti vi giết thời gian, tiện thể xem tin tức về cơn bão. Thấy cơn bão này có ảnh hưởng không nhỏ đến vùng Bắc Bộ. . . . . .

Nhìn TV, Ân Đệ mơ mơ màng màng ngã ở ghế sa lon ngủ quên mất, đột nhiên bị một chuỗi tiếng vang ồn ào đánh thức.

Cô vội vã chạy đến ban công nhìn xuống, liền ngây người.

Dưới tầng một nước đã ngập lênh láng? Sao vậy? Là lũ bất ngờ xuất hiện, hay là nước biển tràn vào?

Các hộ cư trú ở tầng một đang rất chật vật, vừa chạy trối chết, vừa cố gắng khuân đồ, có thể mang theo được bao nhiêu mang bấy nhiêu, tất cả đều đều di chuyển lên cầu thang tầng trên .

Ân Đệ vội vàng mở cửa chính ra, nhìn về phía cầu thang, quả nhiên là một mảnh tối om.

Hàng xóm tầng dưới người nào người đó ướt sũng, đáng thương nhất là người già và trẻ con, có mấy đứa trẻ đã khóc hét lên.

"Mọi người có muốn vào bên trong không?" Ân Đệ chỉ vào cửa chính nhà mình, nói với bọn họ.

Những người hàng xóm lầu khác cũng đồng loạt lên tiếng: "Đúng vậy, mọi người mau lên trên này, chờ nước lui rồi hãy nói."

Ân Đệ bắt đầu lo trong lo ngoài, ở giữa cầu thang chạy tới chạy lui. . . . . .

Chợt, Mạnh Đình xuất hiện ở cửa chính.

"Là anh? Thật tốt quá!" Ân Đệ giọng nói khó nén được vui sướng.

Mạnh Đình chăm chú nhìn cô. Anh đã tới được một lúc rồi, chỉ là cô vẫn không phát hiện ra thôi.

"Khó mà thấy được cô nhìn tôi lại vui vẻ như vậy."

Có sao? Cô vừa rồi có biểu hiện gì sao? Ân Đệ hất tóc, che giấu bối rối nói: "Dĩ nhiên là vui rồi, có anh ở đây, liền có thêm một người trợ giúp a."

"Tôi có đồng ý giúp đỡ sao?" Anh dội thẳng cho cô một gáo nước lạnh.

"Anh ——" Ân Đệ lập tức xị mặt, trừng mắt nhìn anh, "Tại sao anh có thể máu lạnh vô tình như vậy? Tôi hiểu rồi, anh bởi vì không muốn giúp một tay, cho nên mới giả vờ như không có ở nhà chứ gì."

"Tôi vốn dĩ không ở nhà." Anh cau mày lên tiếng: "Là bởi vì không yên lòng, cho nên mới trở lại xem."

Khng yn lòng? "Em trai anh cùng Chu Tơng đu khng ở đy." C th yn tm rồi chứ.

"Ti biết."

Ân Đệ nhanh chng dơng mt. Anh biết? Vậy. . . . . . Anh trả trở v nhn ci g?

"L Chu Tơng. C y lo lng c ở nh một mnh, mun ti ti xem một chút." Anh cúi ngời, nhn ng quần đã t đãm. Ngẩng đầu, pht hiện nh mt c đang nhìn anh chòng chọc, nhàn nhạt nói: "Nước ngập sâu quá, không thể làm gì khác hơn là phải lội tới đây."

Anh đến là để nhìn cô? Nhìn anh tóc ướt rối loạn, quần áo đắt tiền dính đầy bùn đất, Ân Đệ đột nhiên cảm thấy áy náy.

"Tôi rất khỏe! Anh không cần phải để ý đến lời nói của cô ấy, Chu Tương vốn là người hay lo lắng không đâu mà." Khẽ động khóe miệng, cô cười gượng.

Nghe thấy tiếng khóc của trẻ nhỏ truyền đến, Ân Đệ lúc này mới nghĩ đến sữa bột trong tay mình.

Chạy tới sát vách lầu hai, không may dẫm phải vật gì đó ở cầu thang khiến cô trượt chân, may mắn Mạnh Đình kịp thời đỡ cô.

"Cám ơn." Cô nở cười gượng gạo, mới đi một bước, lập tức cau mày nhỏ giọng hô: "Ai!"

"Sao vậy?"

"Có thể là bị trật rồi!" Cô cố gắng chịu đau, dựa vào lan can cầu thang, chân thấp chân cao tiếp tục leo lên.

Ngay lúc này, Mạnh Đình đem cánh tay của cô nắm lên, vòng qua đầu vai mình, không để ý đến vẻ mặt ngạc nhiên của cô, một tay khác ôm lấy hông cô liền dìu cô hướng phía nhà cô đi tới.

"Khoan ——" Ân Đệ vừa nghĩ ra phải nói cái gì, đầu lưỡi trong miệng liền cứng lại, cô chỉ có dựa vào người anh, mặc cho bàn tay to của anh đang để trên hông của mình.

Những chỗ da thịt tiếp xúc bắt đầu nóng ran, cái loại cảm giác gần sát đó khiến cho nhịp tim của cô tăng nhanh cấp tốc.

Người đàn ông này thật là cường tráng! Cảm nhận được lồng ngực rắn chắc của anh, cánh tay có lực, Ân Đệ lần đầu cảm thấy cái gì gọi là cơ thể của đàn ông.

Tuy nói là tình thế bất đắc dĩ, nhưng là, khi cảm thấy hàng xóm đang nhìn bọn họ, mà anh cứ ôm cô như vậy đi lên, Ân Đệ vẫn cảm thấy nóng đỏ hai gò má.

Mạnh Đình đặt cô ở trên ghế, mở miệng nói: "Cho tôi xem chân cuả cô."

"Tôi không sao đâu ——"

Ân Đệ còn chưa nói xong, người đàn ông cao lớn trước mắt đã ngồi xổm xuống, cầm mắt cá chân của cô lên.

"A, đau!"

"Chỗ này?"

Theo bàn tay anh nhẹ nhàng xoa bóp, ngoài đau đớn từ mắt cá chân truyền đến, còn xen lẫn thêm loại cảm giác kỳ lạ khác.

Cô cảm thấy rất xấu hổ! Người ta đang kiểm tra thương tích cho cô, vậy mà cô lại có ý nghĩ kỳ quái khác?

"Có thể bị thương ở dây chằng. Tôi giúp cô chườm đá trước, chờ nước lui sau đó đi tim bác sĩ."

"Ưhm." Ân Đệ bối rối trả lời. Cô chột dạ không dám nhìn thẳng vào mặt anh.

Trời ơi! Tay của anh rõ ràng đang chườm đá giúp cô, nhưng sao cô lại cảm thấy càng lúc càng nóng. . . . . .

"Mạnh Đình?"

"ưhm?"

Nhìn thấy cái đầu kia ngẩng lên, lời cô muốn nói lại rụt trở về, "Không có, không có gì."

Hô! Ân Đệ lặng lẽ thở ra, vẫn là gương mặt kia! Tại sao cô luôn cảm thấy giống như đã đổi người?

"Cám ơn anh." Cũng chỉ có thể nói cảm ơn mà thôi, cô cần gì phải khiến mình khẩn trương hơn? Nhưng cô vẫn cảm thấy lòng bàn tay của mình vẫn đang đổ mồ hôi, gương mặt vẫn nóng lên.

Đứng dậy nhìn thấy hai má của cô đỏ ửng, Mạnh Đình đôi mắt thâm thúy chiếu ra tia sáng thần bí."Tôi cũng vậy, muốn cám ơn cô."

Cảm ơn mình?

"Cám ơn cô thời điểm lúc tôi dìu cô lên, cô không có cắn tôi."

Ân Đệ trợn mắt, thấy ánh mắt dí dỏm khó nhìn thấy của anh, không nhịn được bật cười."Tôi sẽ không cắn người."

"Nhưng là sẽ chửi người."

Cô có sao? Ân Đệ sửng sốt thật lâu, một lúc sau, khi phát hiện ra Mạnh Đình đang giúp hàng xóm chuyển đồ, thì lúc này cô thật sự bị chấn động rồi.

Cô vừa rồi còn mắng anh máu lạnh vô tình!

Nhìn theo bóng dáng mạnh mẽ rắn rỏi của anh, Ân Đệ trái tim tràn ngập cảm giác kỳ diệu.

Người đàn ông này luôn nằm ngoài suy đoán của người khác, luôn là làm cho người ta mê loạn như vậy. . . . . .

Đang suy nghĩ lung tung, điện thoại đột nhiên vang lên. Là Chu Tương báo mình bình an.

"Ân Ân, cậu còn tốt đó chứ?"

"Mình rất khỏe, chỉ là. . . . . . Cậu thật không nên nhờ Mạnh Đình tới đây."

"Mình không có ah, mình biết cậu đặc biệt dị ứng với anh ấy, làm sao có thể làm như vậy?" Chu Tương phủ nhận.

Tùy tiện nói vài câu, Ân Đệ hoảng hốt cúp điện thoại.

Nói như vậy, Mạnh Đình là tự nguyện tới đây. . . . . . Nhìn cô? Chỉ vì anh. . . . . . , lo lắng cho cô? Suy nghĩ như vậy, khiến Ân Đệ một hồi mặt hồng tim đập.

Cô rất nhanh cảnh cáo mình bỏ đi loại cảm giác khó hiểu này, người ta đã nói cô đừng suy nghĩ nhiều rồi, không phải sao? Cô cố gắng từ trong lời nói của anh tìm ra câu trả lời hợp lý. . . . . .

Chỉ là, câu trả lời này, thật ra thì cũng không có lý do nào cả, ít nhất đối với bản thân Mạnh Đình mà nói.

Anh biết Lực Côn còn chưa có trở lại, nơi này cũng chỉ còn lại một mình Ân Đệ. . . . . . Ngay lúc này trong đầu anh xuất hiện hình ảnh, chính là bộ dánh cô gái hai mắt đẫm lệ.

Anh chợt có suy nghĩ —— muốn đi qua nhìn một chút thôi.

Đi nhìn cô gái này một chút, có phải lại đang trộm khóc hay không? Không, có ai ở đó, biết đâu cô ấy sẽ gào khóc?

Anh ở trong biệt thự đi qua đi lại, khi ý nghĩ này càng ngày càng mãnh liệt thì anh dứt khoát ra cửa.

Không để ý mưa to gió lớn, không quan tâm phải lội nước, chỉ cần là chuyện đã quyết định, Mạnh Đình nhất định sẽ làm việc đó tới cùng, anh không cần bất kỳ đạo lý gì tới ủng hộ ý nghĩ của mình, anh chỉ muốn cho mình có cảm giác thoải mái.

Mà thấy cô nhìn anh lộ ra nụ cười thật lòng có lúm đồng tiền, Mạnh Đình trong lòng chỉ có hai chữ —— thỏa mãn.

Anh chưa bao giờ nghĩ tới, thì ra là ngoài lúc lên giường, phụ nữ còn có thể để cho mình có cảm giác thỏa mãn như vậy. (hừ, anh này đáng đánh)

**************** ta là đường phân cách (n_n)

Nước ngập cuối cùng cũng từ từ rút dần, chuyện sau mới biết hóa ra là do cục thủy lợi không quản lý được đập nước nên mới dẫn đến hậu quả này.

Sau khi cơn bão qua đi, cả vùng đất một mảnh hỗn độn. Cũng, để lại cho Mạnh Đình cùng Ân Đệ, cùng một loại tình trạng " Thảm họa" —— mất ngủ.

Buổi tối hôm đó Mạnh Đình nằm mơ.

Trong giấc mơ, bên trong có màu sắc rực rỡ, một đồng cỏ lau, mềm mại mà bản lĩnh trong gió khẽ lay động, thoát ra sự dẻo dai của sức sông, khiến cho người khác lộ vẻ xúc động trong lòng nhộn nhạo.

Bước chân của anh bị hấp dẫn đi về phía trước. . . . . .

Bỗng có một tiếng quát, những bông hoa lau như những con dao sắc nhọn lao về phía anh.

"Ta mới là chủ nhân của mảnh đất này!" Bên tai vang lên một giọng nói của đàn ông hình như đã nghe qua ở đâu.

Mạnh Đình tức giận nhìn những bông lau như những mũi dao nhọn đang dàn trận bay tới, gió mạnh một trận thổi tới, còn mang theo một giọng nói giống như đang run rấy, giống như nghe trong gió có người nức nở nghẹn ngào: "Anh chậm. . . . . . anh vẫn là chậm. . . . . ."

Ngày hôm sau, Mạnh Đình tự trong giấc mơ tỉnh dậy, nhưng lại cảm giác như mình chưa từng chợp mắt.

Trên một cái giường khác, Ân Đệ cũng trằn trọc trở mình, cô gắng khống chế suy nghĩ đang trôi nổi trong đầu, nhưng những hình ảnh ở trong đầu không ngừng hiện ra, mà cũng chỉ là một người, đó chính là gương mặt anh tuấn của Mạnh Đình, còn có cặp mắt bỏng đen sâu thắm kia. . . . . .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.