Bí Mật Của Emma

Chương 10



Hôm nay Jack Harper sẽ đi khỏi.

Cảm ơn Trời. Cảm ơn Trời. Bởi tôi thực sự không thể đương đầu với... anh ta thêm nữa. Nếu tôi có thể chỉ giữ đầu mình thấp xuống và tránh xa anh ta cho đến 5 giờ và rồi chạy khỏi cửa, vậy thì mọi thứ sẽ ổn cả. Cuộc đời sẽ quay lại bình thường và tôi sẽ ngừng cảm thấy như thể hệ thống rađa của mình bị nghiêng ngả bởi lực từ vô hình nào đó.

Tôi không biết tại sao tôi lại ở trong tâm trạng bồn chồn, cáu kỉnh như thế. Bởi vì mặc dầu tôi suýt chết vì ngượng hôm qua, mọi thứ vẫn tốt đẹp. Trên hết là, Connor và tôi có vẻ sẽ không bị sa thải vì làm tình ở chỗ làm, thứ đã là nỗi sợ ngay tức thì của tôi. Và thứ hai, kế hoạch lỗi lạc của tôi đã thành công. Ngay khi chúng tôi trở lại bàn làm việc, Connor đã mở đầu bằng việc gửi những bức email xin lỗi tôi. Và thế là tối qua chúng tôi đã làm tình. Hai lần. Với những ngọn nến thơm ngát.

Tôi nghĩ là Connor đã phải đọc đâu đó rằng con gái thích nến thơm trong lúc làm tình. Có lẽ trong tờ Cosmo. Bởi vì mọi lần anh ấy mang chúng đi khỏi, anh ấy nhìn tôi kiểu "Anh có chu đáo không?", và tôi phải nói là "Ôi! Nến thơm! Thật đáng yêu làm sao!"

Ý tôi là, đừng hiểu nhầm tôi. Tôi không để ý đến nến thơm. Nhưng không phải như thể chúng quả thật làm được bất cứ chuyện gì, có sao? Chúng chỉ ở đó và cháy. Và rồi trong những lúc then chốt tôi thấy bản thân mình đang sao lãng nghĩ "Mình hi vọng nến thơm không rớt xuống".

Dầu sao. Vậy là chúng tôi đã làm tình.

Và tối nay chúng tôi sẽ đi xem nhà cùng nhau. Nó không có sàn gỗ hay cửa chớp – mà nó có một bồn Jacuzzi cực hay trong phòng tắm. Vậy nên đời tôi sắp sống chung một cách dễ chịu. Tôi không biết tại sao mình lại cảm thấy quá vãi linh hồn. Tôi không biết cái gì...

Tôi không muốn dọn vào với Connor, một giọng nói nhỏ xíu cất lên trong tâm trí tôi trước khi tôi có thể dừng nó lại.

Không. Điều đó không thể đúng được. Điều đó không thể nào là đúng được. Connor thật hoàn hảo. Mọi người đều biết điều đó.

Nhưng tôi không muốn...

Im nào. Chúng tôi là Cặp đôi Hoàn hảo. Chúng tôi làm tình với những ngọn nến thơm. Và chúng tôi đi dạo trên sông. Và chúng tôi đọc báo ngày Chủ nhật với tách cà phê và mặc pyjama. Đó là việc mà những cặp đôi hoàn hảo làm.

Nhưng...

Ngừng lại!

Tôi nuốt nặng nhọc. Connor là một thứ tốt đẹp trong cuộc đời tôi. Nếu tôi không có Connor, tôi sẽ có thứ gì đây?

Chuông điện thoại reo trên bàn tôi, cắt ngang dòng suy nghĩ, và tôi cầm nó lên nghe.

"Xin chào, Emma à?" 1 giọng khan quen thuộc vang lên. "Jack Harper đây."

Tim tôi nảy lên sợ hãi vô cùng tận và tôi suýt làm đổ tách cà phê của mình. Tôi đã không gặp anh ta kể từ cái sự cố tay-trong-áo-lót. Và tôi thực sự cũng không muốn gặp.

Tôi đáng nhẽ nên không bao giờ trả lời điện thoại của mình.

Trên thực tế, tôi đáng nhẽ nên không đời nào tới chỗ làm ngày hôm nay.

"Ồ," Tôi nói. "Ờ... hi!"

"Cô có phiền tới văn phòng tôi một lúc không?"

"Gì cơ... tôi sao?" Tôi nói lo lắng.

"Phải, cô đó."

Tôi húng hắng cổ họng.

"Tôi có cần... mang theo thứ gì không?"

"Không, chỉ bản thân cô thôi."

Anh ta gác máy, và tôi nhìn chằm chằm vào điện thoại một lúc, cảm thấy một sự lạnh lẽo trong xương sống. Tôi đáng nhẽ phải biết rằng chuyện này quá tốt đẹp để là sự thực. Sau cùng anh ta sắp sa thải tôi. Thô tục... phóng túng... Sự thô tục phóng túng.

Ý tôi là, nó thực sự tục tĩu, bị bắt gặp với tay bạn trai mình trên ngực ở chỗ làm.

OK. Được rồi, tôi chẳng có thể làm được gì hết.

Tôi hít một hơi thở sâu, đứng lên và đi lên tầng 11. Có một cái bàn làm việc bên ngoài cửa phòng anh ta, nhưng không có thư ký nào đang ngồi đó cả, thế nên tôi đi thẳng tới cửa và gõ.

"Vào đi."

Thận trọng tôi đẩy cửa mở. Căn phòng lớn vĩ đại sáng trưng và được lát gỗ, và Jack đang ngồi ở chỗ một cái bàn tròn với 6 người đang ngồi quây tròn trên ghế. 6 người tôi chưa từng gặp trước đây, tôi đột nhiên nhận ra. Tất cả bọn họ đều đang cầm các mảnh giấy và nhấp ngụm nước, còn không khí thì hơi căng thẳng.

Họ tụ họp ở đây để coi tôi bị đuổi việc sao? Đây có phải đại loại là buổi đào tạo "làm thế nào để sa thải người ta" chăng?

"Xin chào," Tôi nói, cố giữ bình tĩnh nhất có thể. Nhưng mặt tôi nóng bừng và tôi biết là mình nhìn bối rối.

"Chào." Jack nhăn mặt mỉm cười. "Emma... bớt căng thẳng đi. Chẳng có gì phải lo lắng hết. Tôi chỉ muốn hỏi cô một việc thôi."

"Ồ, phải," Tôi nói, thấy ngạc nhiên.

OK, giờ tôi hoàn toàn mơ hồ. Anh ta cần hỏi tôi về chuyện giời đất gì chứ?

Jack với lấy một mảnh giấy và cầm nó lên để tôi có thể nhìn thấy nó rõ hơn. "Cô nghĩ đây là một bức tranh về cái gì?" anh ta hỏi.

Ôi con bà mẹ nó chứ.

Đây là ác mộng tồi tệ nhất của tôi. Nó như là khi tôi tới phỏng vấn ở Ngân hàng Laines và họ đã đưa tôi xem một đường ngoằn nghèo và tôi đã bảo là tôi nghĩ nó nhìn giống như một đường ngoằn nghèo.

Tất cả mọi người đang nhìn tôi chằm chặp. Thế nên tôi muốn nói đúng nó.Giá mà tôi biết cái gì là đúng.

Tôi nhìn chòng chọc vào bức hình, tim tôi đang đập thình thịch. Đó là một tạo hình về 2 vật tròn. Hình thù đại loại không đều nhau. Tôi chắc chắn chẳng có ý tưởng nào về cái mà chúng được cho là thế cả. Hoàn toàn không. Chúng nhìn giống như... chúng giống như...

Đột nhiên tôi nhìn ra nó.

"Đó là quả hạch! 2 quả óc chó!"

Jack phá lên cười, và 2 người bật tiếng khúc khích tắc nghẹn mà họ vội vàng ghìm nghẹn lại.

"Tốt rồi, tôi nghĩ là việc đó đã chứng minh cho quan điểm của tôi," Jack nói.

"Chúng không phải quả óc chó sao?" Tôi nhìn bất lực quanh bàn.

"Chúng được cho là cái nhuỵ hoa," một người đàn ông đeo sát kính không vành trả lời.

"Nhuỵ sao?" Tôi nhìn chằm chặp vào trang giấy. "Ồ, phải rồi! Được rồi, phải. Giờ khi anh nói thế, tôi dứt khoát có thể thấy một... một cái giống nhuỵ hoa..."

"Quả óc chó." Jack dụi mắt.

"Tôi đã giải thích, những chiếc nhuỵ hoa đơn giản là cơ quan bộ phận của một loại miêu tả tượng trưng của nữ tính," một gã gầy nhẳng biện hộ. "Nhuỵ tượng trưng cho khả năng sinh sản, một con mắt của sự thông thái, cái cây này biểu thị cho đất mẹ..."

"Vấn đề ở đây là, những hình ảnh này có thể được sử dụng trên toàn bộ loại sản phẩm," một người phụ nữ tóc đen nói, ngả người về phía trước. "Đồ uống, quần áo tốt cho sức khoẻ, một mùi hương thơm phức..."

"Thị trường mục tiêu phản ứng tốt với những hình ảnh trừu tượng," Gã Đeo kính Không vành thêm vào. "Nghiên cứu đã cho thấy..."

"Emma." Jack lại nhìn tôi. "Cô có mua một thứ đồ uống bên trên có nhuỵ hoa không?

"Ờ..." Tôi húng hắng cổ họng, nhận thấy vài khuôn mặt thù địch dõi theo mình. "Được rồi... chắc là không."

Vài người liếc nhau trao đổi.

"Chuyện này thật không thích đáng," ai đó thốt ra.

"Jack, 3 nhóm sáng tạo đã làm việc cho cái này," Người phụ nữ tóc đen nghiêm túc nói. "Chúng ta không thể bắt đầu từ vạch xuất phát. Chúng ta đơn giản là không thể."

Jack uống một ngụm nước ở chai Evian, chùi miệng và nhìn vào cô ta.

"Chị có biết là tôi đã phác ra câu khẩu hiệu "Đừng dừng lại" trong vòng 2 phút trên một cái khăn ăn ở quầy bar không?"

"Vâng, chúng tôi có biết," gã đeo kính không vành nói ra.

"Chúng ta không bán một thứ đồ uống với những cái nhuỵ hoa ở bên trên." Anh ta nói gay gắt, và vuốt tay qua mái tóc rối bời của mình. Rồi anh ta đẩy ghế ra sau. "OK, hãy giải lao 1 chút. Emma, cô có thể có lòng tốt giúp tôi mang mấy tập tài liệu này xuống văn phòng của Sven được không?"

Trời, tôi tự hỏi tất cả chuyện này là gì. Nhưng tôi không dám hỏi. Jack cùng tôi đi xuống hành lang, và đi vào thang máy và nhấn nút tầng 9, mà không nói bất cứ điều gì. Sau khi chúng tôi đã đi xuống được khoảng 2 giây anh ta nhấn nút khẩn cấp, và chúng tôi dừng két lại. Rồi cuối cùng, anh ta nhìn sang tôi.

"Có phải em và tôi là những người lành mạnh duy nhất trong toà nhà này chăng?"

"Ừm..."

"Chuyện gì đã xảy ra cho bản năng chứ?" Mặt anh ta ngờ vực. " Không ai còn có nổi một ý kiến tử tế về một thứ dễ sợ. Nhuỵ hoa. " Anh ta lắc đầu. " Mẹ kiếp nhuỵ hoa ! "

Tôi không dừng lại nổi. Anh ta nhìn có vẻ quá tổn thương, và cái cách anh ta nói "nhuỵ hoa!" bỗng nhiên có vẻ là thứ buồn cười nhất trên trái đất, và trước khi tôi biết được, tôi đã bắt đầu phá lên cười. Trong một giây Jack nhìn như kinh ngạc, và rồi mặt anh ta nhăn lại, và đột nhiên anh ta cũng phá lên cười. Anh ta nhăn mũi lên khi cười, như một đứa bé và làm thế nào đó mà điều này làm cho chuyện đó có vẻ mắc cười hơn cả tỷ lần.

Ôi Trời. Bây giờ tôi thực sự cười to. Tôi phát ra những tiếng khụt khịt nho nhỏ, và xương sường tôi đau nhói, và mỗi lần tôi nhìn vào anh ta tôi lại cười sằng sặc. Mũi tôi chảy nước, và tôi không có một cái khăn giấy... Tôi sẽ phải hỉ mũi lên cái hình nhuỵ hoa mất...

"Emma, tại sao em lại cùng gã đó?"

"Gì cơ?" Tôi nhìn lên, vẫn đương cười, cho tới khi tôi nhận ra Jack đã ngưng lại. Anh ta đang nhìn vào tôivới một vẻ mặt không đọc nổi.

"Sao em lại cùng gã đó?" anh ta lặp lại.

Tiếng cười ha hả của tôi tắt dần, và tôi vuốt tóc ra sau khỏi mặt.

"Ý anh là gì?" Tôi nói câu giờ.

" Connor Martin. Anh ta sẽ không làm em hạnh phúc. Anh ta sẽ không đáp ứng được em. "

Tôi nhìn chằm chặp vào anh ta, cảm thấy bị hẫng đột ngột.

" Ai nói vậy ? "

" Tôi biết Connor. Tôi đã ngồi trong vài buổi họp với anh ta. Tôi đã biết được đầu óc anh ta làm việc ra sao. Anh ta là một gã tốt – nhưng em cần nhiều thứ hơn là một anh chàng dễ chịu." Jack gửi tôi một cái nhìn dài sắc sảo. "Tôi đoán là em sẽ không thực sự muốn chuyển vào với anh ta đâu. Nhưng em sợ đối diện sự thật."

Tôi cảm thấy một đợt sóng phẫn nộ. Sao anh ta dám đọc đầu óc tôi và hiểu nó quá.... quá sai lầm vậy. Tất nhiên là tôi muốn chuyển tới với Connor.

"Thực ra, anh đã hoàn toàn hiểu lầm rồi," Tôi nói cay độc. "Tôi dang mong chờ được chuyển vào ở với anh ấy. Trên thực tế... thực tế là, tôi vừa ngồi ở bàn làm việc, nghĩ là tôi không thể chờ được như thế nào!"

Vậy đấy.

Jack lắc đầu.

"Em cần ai đó có lửa. Người kích thích em."

"Tôi đã nói với anh rồi, tôi không có ý gì với điều tôi đã nói trên máy bay cả. Connor khiến tôi kích thích!" Tôi nhìn anh ta thách thức. "Ý tôi là... lần trước khi anh nhìn thấy chúng tôi, chúng tôi đang cực kỳ say đắm, không phải sao?"

"Ồ, cái đó." Jack nhún vai. "Tôi cho đó là một cố gắng tuyệt vọng để nêm gia vị vào cuộc sống tình ái của em."

Tôi nhìn chằm chằm anh ta điên tiết.

"Đó không phải là một cố gắng tuyệt vọng để nêm gia vị vào cuộc sống tình ái của tôi!" Tôi gần như khạc lửa vào anh ta. "Đó đơn giản là một... một hành động tự phát của đam mê."

"Xin lỗi," Jack nói nhẹ nhàng. "Tôi đã hiểu lầm."

"Dù gì đi chăng nữa, làm sao mà anh phải quan tâm chứ?" Tôi khoanh tay. "Quan trọng gì với anh dù tôi có hạnh phúc hay không?"

Có một sự im lặng đột ngột, và tôi thấy mình đang thở hơi gấp. Tôi bắt gặp cặp mắt sẫm của anh ta, và nhanh chóng lại nhìn đi chỗ khác.

"Tôi đã tự hỏi mình cùng câu hỏi đó," Jack nói. Anh ta nhún vai. "Có lẽ là bởi vì chúng ta đã từng trải qua chuyến bay kỳ lạ đó cùng nhau. Có lẽ là bởi em là người duy nhất trong cả công ty này không cư xử kiểu giả vờ với tôi. "

Tôi sẽ cư xử giả vờ ! Tôi cảm thấy muốn đáp trả. Giá như tôi được lựa chọn !

" Tôi đoán cái tôi đang muốn nói là... Tôi cảm thấy như thể em là một người bạn, " anh ta nói. " Và tôi quan tâm chuyên gì xảy ra với bạn bè của mình. "

" Ồ, " Tôi nói, quệt mũi.

Tôi sắp nói một cách lịch sự rằng anh ta cũng cảm giác như một người bạn, thì anh ta thêm vào, " Hơn nữa bất cứ ai kể lại lời thoại trong phim của Woody Allen đều phải là một người thất bại. "

Tôi cảm thấy dâng trào sự tổn thương thay cho Connor.

" Anh chả biết bất cứ thứ gì về chuyện này cả ! " Tôi kêu lên. " Anh biết không, tôi ước gì tôi chưa bao giờ ngồi cạnh anh trên cái máy bay ngu ngốc đó cả ! Anh đi loanh quanh, nói mọi thứ làm tôi tức điên lên, cư xử như thể anh biết tôi rõ hơn bất kỳ ai khác vậy... "

" Có thể là tôi có, " anh ta nói, mắt anh ta lấp lánh.

" Gì cơ ? "

" Có thể là tôi biết em rõ hơn bất kỳ ai khác. "

Tôi nhìn chằm chằm lại anh ta, cảm thấy hổn hển pha trộn giữa giận dữ và hồ hởi. Đột nhiên tôi cảm thấy như thể chúng tôi đang chơi tennis. Hay đang khiêu vũ.

" Anh không biết tôi rõ hơn bất cứ ai khác đâu ! " Tôi đáp trả, bằng chất giọng gay gắt nhất mà tôi có thể gom được.

" Tôi biết em sẽ kết thúc với Connor Martin."

"Anh không biết chuyện đó đâu."

"Có tôi có biết."

"Không anh không biết."

"Tôi có."

Anh ta bắt đầu phá lên cười.

"Không anh không có mà! Nếu anh muốn biết, tôi chắc chắn sẽ kết thúc bằng việc cưới Connor."

"Cưới Connor sao?" Jack nói, như thể đó là chuyện lố bịch buồn cười nhất mà anh ta từng nghe.

"Phải! Sao không? Anh ấy cao ráo, và đẹp trai, và anh ấy tử tế và anh ấy rất... anh ấy..." Tôi hơi lúng túng. "Và dầu sao đi nữa, đây là cuộc sống cá nhân của tôi. Anh là chủ tôi, và anh chỉ mới gặp tôi tuần trước, và thẳng thắn thì, đây không phải là việc của anh!"

Tiếng cười của Jack biến mất, và anh ta nhìn như thể tôi vừa tát anh ta. Anh ta nhìn tôi chằm chặp một lúc, không nói gì hết. Rồi anh ấy bước lùi xuống một bước và thả nút thang máy.

"Em nói đúng," anh ta nói bằng một giọng hoàn toàn khác. "Cuộc sống cá nhân của em không phải là việc của tôi. Tôi đã đi quá lằn ranh, và tôi xin lỗi."

Tôi cảm thấy mất hết tinh thần.

"Tôi... Tôi không có ý..."

"Không. Em có lý." Anh ấy nhìn chằm chằm xuống sàn một lúc, rồi nhìn lên. "Vậy, tôi sẽ đi Mỹ vào ngày mai. Đây là một chuyến lưu lại rất vui vẻ, và tôi muốn cảm ơn em vì tất cả sự giúp đỡ của em. Tôi sẽ gặp em ở bữa tiệc rượu tối nay chứ?"

"Tôi... Tôi không biết," Tôi nói.

Không khí rã rời.

Thật dễ sợ. Thật kinh khủng. Tôi muốn nói điều gì đó. Tôi muốn chuyện này trở lại như trước, khi mọi thứ còn thoải mái và vui vẻ. Nhưng tôi không thể tìm được lời nào để nói.

Chúng tôi tới tầng 9, và cánh cửa mở ra.

"Tôi nghĩ là tôi có thể xoay xở với chúng được từ đây," Jack nói. "Tôi thật sự chỉ yêu cầu em đi theo vì công chuyện của công ty."

Lúng túng, tôi chuyển đống hồ sơ sang tay anh ta.

"Được rồi, Emma," anh ta nói với cùng một tông giọng máy móc. "Phòng nhỡ lát nữa tôi không gặp được em... rất vui được quen biết em." Anh ta bắt gặp mắt tôi và vẻ ấm áp và tia sáng le lói trước kia quay trở lại. "Tôi thực sự có ý như vậy."

"Anh cũng thế," Tôi nói, cổ họng nghẹn lại.

Tôi không muốn anh ta đi. Tôi không muốn kết thúc ở đây. Tôi cảm thấy muốn đề nghị đi uống nhanh vài chén. Tôi cảm thấy muốn bám lấy tay anh ta và nói: Đừng bỏ đi.

Trời, có chuyện gì với tôi vậy?

"Chúc một ngày tốt lành," Tôi xoay xở nói khi anh ấy bắt tay tôi. Rồi anh ta quay gót đi và bước xuống hành lang.

Tôi mở miệng đôi lần muốn gọi anh ta – nhưng tôi có thể nói gì đây? Chẳng có gì để nói cả. Sáng mai anh ta sẽ lên máy bay quay về với cuộc đời của anh ta. Và tôi sẽ bị bỏ lại đây với cuộc đời của mình.

Cả ngày còn lại tôi cảm thấy thật nặng nề. Mọi người khác đều đang nói về bữa tiệc chia tay Jack Harper, nhưng tôi bỏ về khỏi chỗ làm sớm trước nửa tiếng. Tôi về thẳng nhà và làm cho mình một cốc sôcôla nóng, và tôi đang ngồi trên ghế sofa, nhìn chằm chằm vào khoảng không thì Connor đi vào căn hộ.

Tôi nhìn lên khi anh ấy đi vào phòng, và ngay lập tức tôi biết có gì đó khác biệt. Không phải với anh ấy, Anh ấy không thay đổi một chút nào.

Nhưng tôi có. Tôi đã thay đổi.

"Chào em," anh ấy nói và hôn nhẹ lên đầu tôi. "Chúng ta sẽ đi chứ ? "

" Đi ư ? "

" Đi xem căn hộ ở Đường Edith. Chúng ta sẽ phải nhanh lên nếu chúng ta muốn tới bữa tiệc. Ồ, và mẹ anh tặng chúng ta một cái món quà mừng nhà mới. Nó là đồ gia dụng.

Anh ấy đặt vào tay tôi một hộp các tông, tôi lôi ra một ấm pha trà bằng thuỷ tinh và nhìn ngây vào nó.

" Em có thể giữ lá trà tách riêng khỏi nước. Má nói nó thực sự làm tách trà ngon hơn... "

" Connor, " Tôi nghe thấy mình đang trả lời. " Em không thể làm chuyện này được đâu. "

" Rất dễ mà. Em chỉ phải nhấc cái... "

" Không. " Tôi nhắm mắt lại, cố gom lại can đảm, rồi lại mở mắt ra. "Em không thể làm chuyện này được. Em không thể chuyển tới ở với anh."

"Gì cơ?" Connor nhìn tôi chằm chặp. "Có chuyện gì đã xảy ra sao?"

"Vâng. Không." Tôi nuốt nghẹn. "Em đã do dự một thời gian. Về chúng ta. Và nó vừa mới... nó vừa được làm chắc. Nếu chúng ta tiếp tục, em sẽ là một kẻ đạo đức giả. Chuyện này không công bằng cho cả hai chúng ta. "

" Gì cơ ? " Connor xoa mặt. "Emma, có phải em đang nói em muốn..."

"Em muốn chia tay," Tôi nói, nhìn chằm chằm xuống thảm.

"Em đang đùa."

"Em không đùa!" Tôi nói, cảm thấy đột ngột đau khổ. "Em không có đùa, OK?"

"Nhưng... chuyện này thật nực cười! Thật nực cười!" Connor đi đi lại lại quanh phòng như một con sư tử huyên thuyên. Đột nhiên anh ấy nhìn tôi.

"Chuyến bay đó."

"Cái gì?" Tôi nhảy dựng lên như phải bỏng. "Anh có ý gì?"

"Em đã trở nên khác đi kể từ chuyến bay trở lại từ Scotland."

"Không em không có!"

"Em có! Em đã trở nên cáu kỉnh, em đã trở nên căng thẳng..." Connor ngồi xổm xuống trước mặt tôi và nắm lấy tay tôi. "Emma, anh nghĩ có thể em vẫn còn phải chịu đựng chấn thương nào đó. Em cần vài lời khuyên."

"Connor, em không cần lời khuyên nào cả!" Tôi giằng tay mình ra. "Nhưng có lẽ anh có lý. Có lẽ cái chuyến bay đó đã..." Tôi nuốt nghẹn. "tác động đến em. Có lẽ nó đã mang tới cho em viễn cảnh và làm em nhận thức được một vài điều. Và một trong những thứ mà em nhận ra là, chúng ta không hợp nhau."

Chậm rãi Connor ngồi thụp xuống thảm, mặt anh bối rối.

"Nhưng mọi thứ đang tuyệt! Chúng ta làm tình suốt..."

"Em biết."

"Có ai đó khác phải không?"

"Không!" Tôi nói rành mạch. "Tất nhiên là không có ai khác cả!" Tôi cào ngón tay thô bạo lên xuống vỏ bọc sofa.

"Đây không phải là em đang nói," đột nhiên Connor nói. "Đó chỉ là tâm trạng hiện giờ của em. Anh cho rằng em cần một bồn tắm dễ chịu ấm áp, với những ngọn nến thơm thắp sáng..."

"Connor, làm ơn!" tôi kêu lên. "Không nến thơm nữa! Anh phải nghe em. Và anh phải tin em." Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ấy. "Em muốn chia tay."

"Anh không tin em!" anh ấy nói, lắc đầu. "Anh biết em mà, Emma! Em không phải loại người đó. Em sẽ không vứt bỏ thứ gì như thế này. Em sẽ không... "

Anh ấy ngừng lại sửng sốt khi không hề báo trước, tôi ném mạnh cái ấm trà thuỷ tinh xuống sàn.

Cả hai chúng tôi nhìn nhau chằm chằm, choáng váng.

" Nó chắc đã vỡ rồi, " Tôi giải thích sau khi ngừng lại. " Và chuyện này sẽ chỉ ra rằng có, em sẽ vứt bỏ thứ gì đó. Nếu em biết nó không hợp với em. "

" Anh nghĩ nó đã vỡ rồi, " Connor nói, nhặt nó lên và xem xét. " Ít nhất, có một đường rạn nhỏ. "

" Anh đi đi. "

" Chúng ta vẫn có thể dùng được cái này... "

" Không. Chúng ta không thể."

"Chúng ta có thể dán băng dính."

"Nhưng nó sẽ không bao giờ như bình thường được cả." Tôi siết chặt nắm tay lên người. "Nó chỉ.. sẽ không ổn."

"Anh biết," sau khi ngừng lại 1 chút Connor nói.

Và tôi cho là, cuối cùng, anh ấy đã hiểu.

"Được rồi... vậy anh sẽ đi khỏi đây," cuối cùng anh ấy nói. "Anh sẽ gọi cho người ở căn hộ và bảo họ rằng chúng ta..." Anh ấy dừng lại, và quệt mũi thô bạo.

"OK," tôi nói với giọng như không phải của mình. "Chúng ta có thể giữ kín chuyện này với mọi người ở chỗ làm được không?" Tôi nói thêm. "Chỉ một thời gian."

"Đương nhiên," anh ấy cộc cằn nói. "Anh sẽ không nói gì hết."

Anh ấy đi ra cửa được nửa đường thì quay lại đột ngột, lục trong ví. "Emma, đây là vé cho ngày hội nhạc jazz," anh ấy nói, giọng anh ấy hơi vỡ ra một chút. "Em giữ chúng đi."

"Gì cơ?" tôi nhìn chòng chọc vào chúng kinh hãi. "Không! Connor, anh giữ chúng đi! Chúng là của anh!"

"Em giữ chúng đi. Anh biết em đã mong chờ để nghe Dennisson Quartet như thế nào mà." Anh ấy đẩy mạnh những tấm vé màu mè rực rỡ vào tay tôi và khép tay tôi lại.

"Em... Em..." Tôi nuốt nghẹn. "Connor... Em chỉ... Em không biết phải nói gì cả."

"Chúng ta sẽ luôn thích nhạc jazz," Connor nói với giọng bực tức, và khép cửa lại sau lưng mình.

Chúng tôi tới tầng 9, và cánh cửa mở ra.

"Tôi nghĩ là tôi có thể xoay xở với chúng được từ đây," Jack nói. "Tôi thật sự chỉ yêu cầu em đi theo vì công chuyện của công ty."

Lúng túng, tôi chuyển đống hồ sơ sang tay anh ta.

"Được rồi, Emma," anh ta nói với cùng một tông giọng máy móc. "Phòng nhỡ lát nữa tôi không gặp được em... rất vui được quen biết em." Anh ta bắt gặp mắt tôi và vẻ ấm áp và tia sáng le lói trước kia quay trở lại. "Tôi thực sự có ý như vậy."

"Anh cũng thế," Tôi nói, cổ họng nghẹn lại.

Tôi không muốn anh ta đi. Tôi không muốn kết thúc ở đây. Tôi cảm thấy muốn đề nghị đi uống nhanh vài chén. Tôi cảm thấy muốn bám lấy tay anh ta và nói: Đừng bỏ đi.

Trời, có chuyện gì với tôi vậy?

"Chúc một ngày tốt lành," Tôi xoay xở nói khi anh ấy bắt tay tôi. Rồi anh ta quay gót đi và bước xuống hành lang.

Tôi mở miệng đôi lần muốn gọi anh ta – nhưng tôi có thể nói gì đây? Chẳng có gì để nói cả. Sáng mai anh ta sẽ lên máy bay quay về với cuộc sống của mình. Và tôi sẽ bị bỏ lại đây trong cuộc sống của tôi.

Cả ngày còn lại tôi cảm thấy thật nặng nề. Mọi người khác đều đang nói về bữa tiệc chia tay Jack Harper, nhưng tôi bỏ về khỏi chỗ làm sớm trước nửa tiếng. Tôi về thẳng nhà và làm cho mình một cốc sôcôla nóng, và tôi đang ngồi trên ghế sofa, nhìn chằm chằm vào khoảng không thì Connor đi vào căn hộ.

Tôi nhìn lên khi anh ấy đi vào phòng, và ngay lập tức tôi biết có gì đó khác biệt. Không phải với anh ấy, Anh ấy không thay đổi một chút nào.

Nhưng tôi có. Tôi đã thay đổi.

"Chào em," anh ấy nói và hôn nhẹ lên đầu tôi. "Chúng ta sẽ đi chứ ? "

" Đi ư ? "

" Đi xem căn hộ ở Đường Edith. Chúng ta sẽ phải nhanh lên nếu chúng ta muốn tới bữa tiệc. Ồ, và mẹ anh tặng chúng ta một cái món quà mừng nhà mới. Nó là đồ gia dụng.

Anh ấy đặt vào tay tôi một hộp các tông, tôi lôi ra một ấm pha trà bằng thuỷ tinh và nhìn ngây vào nó.

" Em có thể giữ lá trà tách riêng khỏi nước. Má nói nó thực sự làm tách trà ngon hơn... "

" Connor, " Tôi nghe thấy mình đang trả lời. " Em không thể làm chuyện này được đâu. "

" Rất dễ mà. Em chỉ phải nhấc cái... "

" Không. " Tôi nhắm mắt lại, cố gom lại can đảm, rồi lại mở mắt ra. "Em không thể làm chuyện này được. Em không thể chuyển tới ở với anh."

"Gì cơ?" Connor nhìn tôi chằm chặp. "Có chuyện gì đã xảy ra sao?"

"Vâng. Không." Tôi nuốt nghẹn. "Em đã do dự một thời gian. Về chúng ta. Và nó vừa mới... nó vừa được làm chắc. Nếu chúng ta tiếp tục, em sẽ là một kẻ đạo đức giả. Chuyện này không công bằng cho cả hai chúng ta. "

" Gì cơ ? " Connor xoa mặt. "Emma, có phải em đang nói em muốn..."

"Em muốn chia tay," Tôi nói, nhìn chằm chằm xuống thảm.

"Em đang đùa."

"Em không đùa!" Tôi nói, cảm thấy đột ngột đau khổ. "Em không có đùa, OK?"

"Nhưng... chuyện này thật nực cười! Thật nực cười!" Connor đi đi lại lại quanh phòng như một con sư tử huyên thuyên. Đột nhiên anh ấy nhìn tôi.

"Chuyến bay đó."

"Cái gì?" Tôi nhảy dựng lên như phải bỏng. "Anh có ý gì?"

"Em đã trở nên khác đi kể từ chuyến bay trở lại từ Scotland."

"Không em không có!"

"Em có! Em đã trở nên cáu kỉnh, em đã trở nên căng thẳng..." Connor ngồi xổm xuống trước mặt tôi và nắm lấy tay tôi. "Emma, anh nghĩ có thể em vẫn còn phải chịu đựng chấn thương nào đó. Em cần vài lời khuyên."

"Connor, em không cần lời khuyên nào cả!" Tôi giằng tay mình ra. "Nhưng có lẽ anh có lý. Có lẽ cái chuyến bay đó đã..." Tôi nuốt nghẹn. "tác động đến em. Có lẽ nó đã mang tới cho em viễn cảnh và làm em nhận thức được một vài điều. Và một trong những thứ mà em nhận ra là, chúng ta không hợp nhau."

Chậm rãi Connor ngồi thụp xuống thảm, mặt anh bối rối.

"Nhưng mọi thứ đang tuyệt! Chúng ta làm tình suốt..."

"Em biết."

"Có ai đó khác phải không?"

"Không!" Tôi nói rành mạch. "Tất nhiên là không có ai khác cả!" Tôi cào ngón tay thô bạo lên xuống vỏ bọc sofa.

"Đây không phải là em đang nói," đột nhiên Connor nói. "Đó chỉ là tâm trạng hiện giờ của em. Anh cho rằng em cần một bồn tắm dễ chịu ấm áp, với những ngọn nến thơm thắp sáng..."

"Connor, làm ơn!" tôi kêu lên. "Không nến thơm nữa! Anh phải nghe em. Và anh phải tin em." Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ấy. "Em muốn chia tay."

"Anh không tin em!" anh ấy nói, lắc đầu. "Anh biết em mà, Emma! Em không phải loại người đó. Em sẽ không vứt bỏ thứ gì như thế này. Em sẽ không... "

Anh ấy ngừng lại sửng sốt khi không hề báo trước, tôi ném mạnh cái ấm trà thuỷ tinh xuống sàn.

Cả hai chúng tôi nhìn nhau chằm chằm, choáng váng.

" Nó chắc đã vỡ rồi, " Tôi giải thích sau khi ngừng lại. " Và chuyện này sẽ chỉ ra rằng có, em sẽ vứt bỏ thứ gì đó. Nếu em biết nó không hợp với em. "

" Anh nghĩ nó đã vỡ rồi, " Connor nói, nhặt nó lên và xem xét. " Ít nhất, có một đường rạn nhỏ. "

" Anh đi đi. "

" Chúng ta vẫn có thể dùng được cái này... "

" Không. Chúng ta không thể."

"Chúng ta có thể dán băng dính."

"Nhưng nó sẽ không bao giờ như bình thường được cả." Tôi siết chặt nắm tay lên người. "Nó chỉ.. sẽ không ổn."

"Anh biết," sau khi ngừng lại 1 chút Connor nói.

Và tôi cho là, cuối cùng, anh ấy đã hiểu.

"Được rồi... vậy anh sẽ đi khỏi đây," cuối cùng anh ấy nói. "Anh sẽ gọi cho người ở căn hộ và bảo họ rằng chúng ta..." Anh ấy dừng lại, và quệt mũi thô bạo.

"OK," tôi nói với giọng như không phải của mình. "Chúng ta có thể giữ kín chuyện này với mọi người ở chỗ làm được không?" Tôi nói thêm. "Chỉ một thời gian."

"Đương nhiên," anh ấy cộc cằn nói. "Anh sẽ không nói gì hết."

Anh ấy đi ra cửa được nửa đường thì quay lại đột ngột, lục trong ví. "Emma, đây là vé cho ngày hội nhạc jazz," anh ấy nói, giọng anh ấy hơi vỡ ra một chút. "Em giữ chúng đi."

"Gì cơ?" tôi nhìn chòng chọc vào chúng kinh hãi. "Không! Connor, anh giữ chúng đi! Chúng là của anh!"

"Em giữ chúng đi. Anh biết em đã mong chờ để nghe Dennisson Quartet như thế nào mà." Anh ấy đẩy mạnh những tấm vé màu mè rực rỡ vào tay tôi và khép tay tôi lại.

"Em... Em..." Tôi nuốt nghẹn. "Connor... Em chỉ... Em không biết phải nói gì cả."

"Chúng ta sẽ luôn thích nhạc jazz," Connor nói với giọng bực tức, và khép cửa lại sau lưng mình.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.