Bí Mật Của Emma

Chương 24



Buổi biểu diễn của Lissy được tổ chức tại một rạp hát nằm trên một cái sân trong nho nhỏ rải sỏi ở Bloomsbury, và khi tôi tới đây tôi thấy toàn bộ chỗ này đã chật ních những vị luật sư trong y phục đắt tiền, đang sử dụng điện thoại di động của họ.

"....khách hàng sẽ không vui lòng mà chấp nhận các điều khoản trong thỏa thuận đâu...."

"....chú ý đến điều khoản 4, phẩy, tuy nhiên....."

Chưa có ai định đi vào hội trường, nên tôi đi về phía hậu trường, để tặng Lissy bó hoa tôi đã mua cho cô ấy. (Lúc đầu tôi đã lên kế hoạch ném nó lên sân khấu vào lúc kết thúc, nhưng nó là hoa hồng, và tôi có chút lo lắng là nó có thể làm rách cái quần tất của cô ấy)

Khi tôi đi xuống phía hành lang tồi tàn, âm nhạc đang lanh lảnh vang lên thông qua hệ thống âm thanh và mọi người lướt qua tôi trong những bộ trang phục lấp lánh. Cùng lúc đó, một người đàn ông cài một cái lông vũ màu xanh trên tóc, đang đứng chống chân vào tường và nói chuyện với ai đó trong phòng thay đồ. "Cho nên sau đó tôi đã chỉ ra cho tên ngốc của luật sư công tố rằng tiền lệ được thiết lập vào năm 1983 bởi Miller v . Davy có nghĩa là...." – anh ta đột ngột dừng lại – "Chết tiệt. Tôi quên mất những bước nhảy đầu tiên của mình rồi" – khuôn mặt anh ta tái nhợt đi – "Tôi không thể nào mà nhớ được cái thứ chết tiệt này. Tôi không đùa đâu! Tôi nhảy lên (*jete : một động tác nhảy vọt lên trong ballet ,trong đó một chân sẽ kéo dài về phía trước còn chân kia thì về phía sau) – rồi gì nữa nhỉ?" – anh ta nhìn tôi như thể đang đợi tôi đưa ra môt câu trả lời.

"Ờ...một điệu múa xoay tròn chăng?" – tôi đánh bạo, và sốt ruột một cách vụng về, gần như bước vấp phải một cô gái đang xoạc chân. Sau đó tôi bắt gặp ánh mắt của Lissy đang ngồi trên một cái ghế trong một phòng thay đồ. Khuôn mặt cô ấy được trang điểm đậm và đôi mắt thì nhìn rất to và lấp lánh, cô ấy cũng có một cái lông vũ màu xanh trên tóc.

"Ôi chúa ơi, Lissy!" – tôi nói, đứng dừng lại ở cửa – "Bồ nhìn thật là tuyệt! Tớ hoàn toàn thích cái..."

"Tớ không thể làm được."

"Cái gì?"

"Tớ không thể làm được điều đó" – cô ấy lặp đi lặp lại một cách tuyệt vọng, và kéo chiếc áo choàng bông xung quanh người – "Tớ không thể nhớ được bất cứ điều gì. Tâm trí tớ trỗng rỗng!"

"Tất cả mọi người cũng nghĩ vậy mà" – tôi nói làm yên lòng cô ấy – "Có một anh chàng ở bên ngoài cũng nói chính xác những điều tương tự..."

"Không. Tớ thực sự không thể nhớ được cái gì" – Lissy nhìn tôi với đôi mắt hoang dại – "Hai chân tớ cảm giác như lông cừu, tớ không thể thở được...." – cô ấy nhặt lên môt cái cọ đánh má, nhìn vào nó một cách ảm đạm, rồi đặt nó xuống – "Tại sao tớ lại đồng ý làm cái chuyện này? Tại sao?"

"Ờ...bởi vì nó sẽ vui vẻ?"

"Vui vẻ?" – cô ấy không tin nổi cao giọng – "Bồ nghĩ việc này vui hả? Ôi Trời ơi." – đột nhiên cô ấy thay đổi vẻ mặt, cô ấy sững lại rồi vội vã chạy qua một cái cửa liền kề. Giây tiếp theo tôi có thể nghe thấy tiếng cô ấy nôn ọe.

Ok, có gì đó không hợp lý ở đây. Tôi tưởng nhảy múa được coi là có lợi cho sức khỏe?

Cô ấy xuất hiện lại ở cửa, nhợt nhạt và run rẩy, và tôi nhìn chăm chú vào cô ấy một cách lo lắng.

"Liss, bồ ổn chứ?"

"Tớ không thể làm được việc này." – cô ấy nói – "Tớ không thể". Cô ấy dường như đi đến một quyết định bất ngờ. "Ok, tớ sẽ về nhà" – cô ấy bắt đầu với lấy quần áo của mình – "Nói với họ là đột nhiên tớ bị ốm, đó là một trường hợp khẩn cấp..."

"Bồ không thể về nhà!" – tôi nói trong sợ hãi và cố gắng túm lấy quần áo trong tay cô ấy – "Lissy, bồ sẽ ổn thôi! Ý tớ là, nghĩ về nó đi. Đã bao nhiêu lần bồ phải đứng trước một phiên tòa lớn và phát biểu một bài rõ dài trước bao nhiêu người và nếu bồ có sai sót thì một người vô tội có thể phải đi tù?"

Lissy nhìn tôi chằm chằm như thể tôi bị điên.

"Đúng, nhưng việc đó dễ dàng!"

"À..." – Tôi đưa mắt nhìn một cách tuyệt vọng – "À, nếu bây giờ bồ bỏ đi, bồ sẽ mãi thấy hối tiếc. Bồ sẽ luôn luôn nhớ lại và ước gì bồ đã vượt qua được nó."

Căn phòng yên lặng. Tôi hầu như có thể nhận ra bộ não của Lissy đang hoạt động bên dưới đám lông vũ và những đồ trang trí.

"Bồ nói đúng" – cuối cùng cô ấy nói, buông tay khỏi đám quần áo – "Ok. Tớ sẽ làm. Nhưng tớ không muốn bồ xem. Chỉ là... hãy gặp tớ sau đó. Không, thậm chí đừng làm thế. Cứ tránh xa khỏi. Hãy rời đi ngay lập tức"

"Ok" – tôi nói rụt rè – "Tớ sẽ đi nếu bồ thực sự muốn tớ..."

"Không!" – cô ấy xoay tròn – "Bồ không thể đi! Tớ sẽ đổi ý mất. Tớ cần bồ ở đó!"

"Ok" – tôi nói, thậm chí còn do dự hơn, vừa lúc đó một cái loa trên tường kêu lên – "Thông báo, bạn còn 15 phút!"

"Vậy thì tớ đi đây." – tôi nói – "Bồ hãy khởi động trước đi."

"Emma." – Lissy nắm chặt cánh tay tôi và nhìn chằm chằm vào tôi với một cái nhìn chằm chằm mãnh liệt. Cô ấy nắm tay tôi rất chặt, cô ấy đang làm tôi đau – "Emma, nếu có lúc nào đó tớ muốn làm chuyện như thế này lần nữa, bồ phải ngăn tớ lại. Dù tớ có nói cái gì. Hãy hứa là bồ sẽ ngăn cản tớ."

"Tớ hứa" – tôi vội vã nói– " Tớ hứa."

Quỷ tha ma bắt. Trong quãng đời trước đây, tôi chưa bao giờ nhìn thấy Lissy như vậy. Khi tôi quay trở lại sân trong, nơi mà giờ đây đang nhung nhúc rất nhiều người trong những bộ cánh bảnh bao hơn nữa, tôi ráng sức tập trung. Cô ấy nhìn như không thể đứng nổi, nói gì đến chuyện nhảy múa.

Làm ơn đừng để cô ấy rối trí. Xin đó.

Một hình ảnh kinh khủng đến với tôi, Lissy đứng đó giống như một con thỏ hoảng hốt, không thể nào nhớ được các bước nhảy của mình. Và khán giả chỉ nhìn chằm chằm vào cô ấy. Ý nghĩ đó làm dạ dày của tôi đông cứng lại.

Ok. Tôi sẽ không để chuyện đó xảy ra. Nếu có chuyện gì đó xảy ra, tôi sẽ làm sao lãng đi. Tôi sẽ giả vờ là bị một cơn đau tim. Đúng vậy. Tôi sẽ nằm sụp xuống sàn nhà, và tất cả mọi người sẽ quay lại nhìn tôi trong vài giây, nhưng buổi biểu diễn sẽ không dừng lại hoặc làm gì khác bởi vì chúng ta là người Anh, và khi mọi người quay trở lại phía sân khấu, Lissy sẽ nhớ ra bước nhảy của cô ấy.

Và nếu họ có vội vã đưa tôi tới bệnh viện hoặc làm gì đó, tôi sẽ chỉ nói, "Ngực tôi đã đau khủng khiếp!" Không ai có thể chứng mình là tôi không bị.

Và thậm chí cho dù họ có thể chứng minh điều đó, với vài thứ máy móc đặc biệt, tôi sẽ chỉ cần nói...

"Emma"

"Có chuyện gì?" – tôi nói một cách lơ đãng. Và sau đó trái tim tôi dừng lại.

Jack đang đứng cách tôi mười thước (*foot – đơn vị đo lường của Anh). Anh ta đóng bộ trong y phục thông thường của mình, quần jean và áo thun len, và đứng nổi bật giữa các luật sư mặc âu phục com lê. Khi cặp mắt sẫm của anh bắt gặp mắt tôi, tôi cảm giác như tất cả những vết thương cũ lại đang ồ ạt chảy vào ngực tôi.

Đừng phản ứng, tôi vội vàng nói với bản thân mình. Kết thúc. Cuộc đời mới.

"Anh đang làm gì ở đây vậy?" Tôi hỏi, kèm một cái nhún vai theo kiểu tôi-thực-sự-chẳng-quan-tâm.

"Anh thấy tờ bướm trên bàn làm việc của em." Anh ta lấy ra một mẩu giấy, ánh mắt không rời khỏi tôi. "Emma, anh thực sự muốn nói chuyện."

Tôi cảm thấy bên trong tôi đột ngột có một sự đau đớn. Anh ta nghĩ chỉ cần anh ta lao tới là tôi sẽ từ bỏ tất cả để nói chuyện với anh ta ư? À, có thể là tôi bận. Có thể tôi sẽ đi tiếp. Anh ta không nghĩ vậy sao?

"Thực ra... tôi ở đây với một người." Tôi nói với giọng lịch sự, hơi thương hại.

"Thật sao?"

"Thật đó. Vậy nên...." Tôi khẽ nhún vai và chờ cho Jack quay đi. Nhưng anh ta không đi.

"Ai?" Anh ta hỏi.

Ok, anh ta không cần thiết phải hỏi là ai mà. Trong một lúc, tôi hoàn toàn không biết phải làm như thế nào.

"Ờ....anh ta" – cuối cùng tôi nói, và chỉ vào một anh chàng cao ráo chỉ mặc trần một chiếc áo sơ mi, người đang đứng tại một góc sân, quay mặt về hướng khác. "Thực ra, tôi nên ra nói chuyện với anh ấy."

Đầu tôi ngẩng cao, tôi xoay gót và bắt đầu đi về phía chàng trai mặc mỗi chiếc áo sơ mi đó. Những gì tôi sẽ làm là chỉ cần hỏi anh ta mấy giờ, và bằng cách nào đó giữ anh ta vào một cuộc nói chuyện cho tới khi Jack rời đi. (Và có thể cười vui vẻ một hoặc hai lần để cho Jack thấy chúng tôi đang có khoảng thời gian vui vẻ.)

Tôi chỉ còn vài bước nữa là tới chỗ anh ta, đúng lúc anh chàng mặc áo sơ mi quay lại, nói chuyện với cái điện thoại.

"Xin chào!" Tôi tươi cười lên tiếng, nhưng anh ta thậm chí không nghe thấy tôi nói. Anh ta ngây ngốc liếc tôi một cái, rồi bỏ đi, vẫn còn đang nói chuyện, hòa lẫn vào đám đông.

Tôi bị bỏ lại một mình trong góc.

Chết tiệt.

Sau một quãng thời gian tưởng như vô tận, tôi quay người lại, với vẻ thờ ơ như tôi có thể.

Jack vẫn còn đang đứng đó quan sát tôi.

Tôi nhìn chằm chằm giận dữ vào anh ta, toàn bộ cơ thể tôi run lên bối rối. Nếu anh ta cười tôi...

Nhưng anh ta không cười.

"Emma..." Anh ta tiến tới cho tới khi anh ta chỉ còn đứng cách khoảng vài thước, gương mặt bộc trực. "Những gì em nói đã bám theo anh. Đáng lẽ anh nên chia sẻ nhiều hơn với em. Anh không nên giấu em."

Tôi cảm thấy một sự ngạc nhiên ập đến, tiếp theo là lòng kiêu hãnh bị tổn thương. Vậy có phải bây giờ anh ta muốn chia sẻ với tôi phải không? À, có thể là điều này đã quá muộn. Có thể tôi đã không còn quan tâm nữa.

"Anh không cần phải chia sẻ cái gì với tôi. Việc của anh là việc của anh, Jack ạ." Tôi tặng cho anh ta một nụ cười xa cách. "Chẳng có gì phải làm với tôi cả. Và dù sao thì có lẽ tôi sẽ không hiểu được đâu, chúng rất phức tạp trong khi tôi chỉ là một kẻ đầu đất như thế này..."

Tôi xoay người một cách kiên quyết, và bắt đầu bước đi khỏi trên cái sân sỏi.

"Ít nhất anh nợ em một lời giải thích" Giọng nói khô khốc của Jack theo sau tôi.

"Anh chẳng nợ tôi cái gì cả." Tôi hất cằm một cách tự hào – "Việc đã qua rồi, Jack. Và cả hai chúng ta có thể cũng chỉ.....Aargh! Đi thôi!"

Jack nắm lấy cánh tay tôi và quay tôi lại để đối diện với anh.

"Anh tới đây tối nay vì một lý do, Emma" Anh ấy nói một cách nghiêm túc. "Anh đến để kể với em anh đã làm gì ở Scotland."

Tôi cảm thấy trong lòng nảy lên một cú sốc choáng váng, và cố gắng che dấu tiệt nó.

"Tôi không có hứng thú với việc anh đã làm gì ở Scotland." Tôi kiềm chế và giật tay ra, bắt đầu sải những bước dài nhất có thể, đi qua một đám luật sư-đang-ba hoa-qua-điện thoại.

"Emma, anh muốn kể cho em." Anh ta đi theo sau tôi – "Anh thật sự muốn nói với em."

"Ừm, có lẽ tôi không muốn biết đâu!" Tôi ngang ngạnh đáp trả, xoay người lại, làm cho các viên sỏi dưới chân bắn ra tán loạn.

Chúng tôi đang đứng đối mặt với nhau như một cặp đọ súng. Ngực tôi phồng lên hạ xuống một cách gấp gáp.

Tất nhiên là tôi muốn biết.

Anh ta biết là tôi muốn biết.

"Vậy tiếp tục đi." Cuối cùng tôi nói và miễn cưỡng nhún vai một cái– "Anh có thể kể với tôi nếu anh muốn."

Jack lẳng lặng dẫn tôi tới một chỗ yên tĩnh cách xa đám đông. Trong khi chúng tôi đi, lòng can đảm của tôi đã rút đi hết. Thật ra thì, tôi có một chút e sợ. Thậm chí sợ hãi.

Rốt cuộc thì tôi có thật sự muốn biết bí mật của anh không?

Nếu nó là một vụ gian lận như Lissy đã nói thì sao đây? Nếu anh ta đang làm gì đó gian lận và muốn tôi cùng tham gia vào việc đó thì sao?

Nếu anh ta đã làm cuộc giải phẫu gì đó ngượng ngùng thầm kín và tôi lại lỡ phá lên cười thì sao ?

Nếu đó là một người phụ nữ khác và anh ấy tới để nói với tôi rằng anh ta chuẩn bị kết hôn hoặc gì đó thì sao?

Tôi cảm thấy hơi nhoi nhói đau và cố gắng chế ngự. Được rồi, nếu đó là.... tôi sẽ cư xử thật lạnh nhạt, như thể tôi đã biết tất cả. Trên thực tế, tôi sẽ giả vờ là tôi cũng đã có được một người tình khác. Đúng vậy. Tôi sẽ nở một nụ cười gượng gạo và nói, " Anh biết đấy Jack, tôi chưa bao giờ cho rằng chúng ta chỉ là để dành riêng cho nhau... "

"Ok" Jack quay ra đối diện tôi, và ngay lập tức tôi quyết định rằng, nếu anh ta gây ra một vụ giết người thì tôi sẽ tố cáo anh ta, dù có hứa hay không.

"Nó đây." Anh ta hít một hơi thở sâu. "Anh đi thăm một người ở Scotland."

Trái tim tôi rớt thẳng xuống.

"Một người phụ nữ." Tôi nói trước khi tôi có thể ngăn bản thân lại.

"Không, không phải là một người phụ nữ!" Thái độ của anh thay đổi, anh nhìn tôi. "Em nghĩ như vậy phải không? Rằng anh đã lừa dối em?"

"Em....không biết nên nghĩ gì."

"Emma, anh không có người phụ nữ khác. Anh tới thăm...." Anh ngập ngừng. "Em có thể gọi đó là một... gia đình."

Đầu óc tôi xoay chuyển mạnh mẽ.

Một gia đình?

Ôi Trời ơi, Jemina đã đúng, tôi có dính dáng tới một tên đầu trộm đuôi cướp.

Ok. Đừng hoảng sợ. Tôi có thể chạy trốn. Tôi có thể tham gia vào chương trình bảo vệ nhân chứng. Tên mới của tôi có thể là Megan.

Không, Chloe. Chloe de Souza.

"Chính xác hơn là...... một đứa trẻ."

Một đứa trẻ? Đầu óc tôi lảo đảo một lần nữa. Anh ta có một đứa con ư?

"Tên con bé là Alice." Anh nở một nụ cười nho nhỏ. "Con bé được 4 tuổi rồi."

Anh ta có một người vợ và cả một gia đình mà tôi không hay biết, và đó là bí mật của anh ta. Tôi đã hiểu rồi, tôi đã hiểu rồi.

"Anh..." Tôi liếm đôi môi khô nẻ. "Anh có một đứa con sao?"

"Không anh không có con." Jack cúi xuông nhìn mặt đất một lúc, sau đó nhìn lên. "Pete có một đứa con. Cậu ấy có một đứa con gái. Alice là con của Pete Laidler."

"Nhưng... nhưng mà..." Tôi bối rối nhìn anh. "Nhưng... em chưa từng biết là Pete Laider lại có một đứa con."

"Không ai biết cả." Anh nhìn tôi hồi lâu. "Đó là tất cả nguyên do."

Đó hoàn toàn không phải là những gì tôi đã trông đợi.

Một đứa trẻ. Đứa con bí mật của Pete Laider.

"Nhưng.... nhưng làm thế nào mà không ai có thể biết về con bé?" Tôi hỏi một cách ngốc nghếch. Chúng tôi di chuyển xa hơn khỏi đám đông và đang ngồi trên một băng ghế dưới tán cây. "Ý em là họ chắc chắn phải nhìn thấy cô bé rồi chứ."

"Pete là một anh chàng tuyệt vời." Jack thở dài. "Nhưng cậu ấy không phải là người ưa rằng buộc. Khi Marie – mẹ của Alice – phát hiện rằng mình đã có thai, họ thậm chí không còn ở bên nhau nữa. Marie là một trong kiểu người kiêu hãnh và hay đề phòng. Cô ta quyết tâm tự làm mọi việc. Pete hỗ trợ về tài chính cho cô ta – nhưng cậu ấy không quan tâm tới đứa trẻ. Cậu ta thậm chí không nói với ai là mình đã trở thành một người cha"

"Kể cả anh ư?" Tôi nhìn chằm chằm vào anh. "Anh không biết là anh ta có một đứa con sao?"

"Không cho tới sau khi cậu ấy mất" Khuôn mặt anh hơi căng thẳng. "Anh yêu quý Pete. Nhưng không phải vì thế mà anh có thể dễ dàng tha thứ. Vài tháng sau khi cậu ấy mất, Marie xuất hiện cùng với đứa bé." Jack đột ngột tức giận– "Ừm. Em có thể tưởng tượng bọn anh cảm thấy như thế nào. Kinh ngạc là một cách nói giảm nói tránh. Nhưng Marie đã quả quyết rằng cô ta không muốn ai biết. Cô ta muốn nuôi dạy Alice như một đứa trẻ bình thường, không phải như là một đứa con ngoài giá thú của Pete Laider. Không phải như một người thừa kế của một số tài sản khổng lồ."

Tâm trí tôi chùn lại. Một đứa bé bốn tuổi sẽ giữ phần cổ phần của Pete Laider trong Công ty Panther. Quỷ tha ma bắt.

"Vậy con bé nhận được mọi thứ sao?" Tôi nói một cách ngập ngừng.

"Không, không phải tất cả mọi thứ. Nhưng rất nhiều. Gia đình của Pete còn hơn cả hào phóng. Và đó là lý do tại sao Marie giữ con bé tránh khỏi tầm mắt của công chúng." Jack xòe bàn tay ra. "Anh biết bọn anh không thể bảo vệ cho con bé mãi mãi được. Mọi chuyện sẽ xảy ra sớm hay muộn thôi. Nhưng khi họ phát hiện ra con bé, chuyện căng thẳng này sẽ khó có thể giải quyết được. Nó sẽ bị đẩy lên đầu danh sách những người giàu có...... Những đứa trẻ khác sẽ tạo ra cho con bé một khoảng thời gian khó khăn..... Con bé sẽ không thể được yên ổn nữa. Một vài đứa trẻ có thể chịu đựng được. Nhưng Alice.... nó không phải là một trong số những đứa như thế. Con bé bị bệnh hen suyễn, nó là kiểu người yếu đuối."

Khi anh nói, đầu óc tôi tràn ngập kí ức về các tờ báo sau khi Pete mất. Mỗi tờ đều có ảnh của anh ta trên trang bìa.

"Anh bảo vệ con bé quá mức cần thiết." Jack nở một nụ cười buồn bã. "Anh biết là như thế. Thậm chí Marie cũng bảo anh như vậy. Nhưng.... con bé rất quý giá đối với anh." Anh nhìn chằm chằm về phía trước một hồi. "Con bé là tất cả những gì bọn anh còn lại về Pete."

Tôi chăm chú nhìn anh, bỗng nhiên cảm thấy xúc động.

"Vậy, đó là tất cả những gì về các cuộc gọi?" Tôi nói ngập ngừng. "Đó là lý do tại sao anh phải bỏ đi vào đêm hôm đó?"

Jack thở dài. "Họ bị một tai nạn vài ngày trước. Chuyện không nghiêm trọng. Nhưng...bọn anh đã quá nhạy cảm, sau cái chết của Pete. Bọn anh chỉ muốn chắc chắn họ được điều trị tốt."

"Phải." Tôi nhăn nhó. "Em có thể hiểu được."

Chúng tôi im lặng một lúc. Trí óc tôi cố gắng ghép tất cả các chi tiết lại với nhau. Cố gắng đưa ra kết luận.

"Nhưng em không hiểu." Tôi lên tiếng. "Tại sao anh lại giữ bí mật những việc anh làm ở Scotland với em? Không ai có thể biết mà, chắc chắn đấy."

Jack buồn bã đảo tròn mắt.

"Đó là một sai lầm ngớ ngẩn ngốc ngếch của anh. Anh nói với vài người là anh sẽ qua Paris vào hôm đó, chỉ là để đề phòng thêm. Anh đi một chuyến bay vô danh và nghĩ rằng sẽ chẳng có ai biết cả. Sau đó anh đi vào văn phòng... và em ở đó."

"Trái tim anh rớt xuống."

"Không chính xác lắm." Anh nhìn vào mắt tôi. "Anh không biết chuyện lại biến thành như vậy."

Tôi cảm giác hai bên má tôi đột nhiên ửng lên và lúng túng hắng giọng.

"Vậy... ờ..." Tôi nói, nhìn đi chỗ khác. " Vậy đó là lý do tại sao...."

"Tất cả những gì anh muốn là tránh để em réo lên rằng, "Này, anh ta không phải ở Paris, anh ta ở Scotland!" và điều đó sẽ dấy lên những mưu đồ khổng lồ." Jack lắc đầu. "Em sẽ thấy ngạc nhiên với những lý luận lố bịch được mọi người sắp xếp lại với nhau khi họ không có việc gì hay hơn để làm. Em biết đấy, anh đã nghe được tất cả. Anh đang có kế hoạch bán công ty.... anh là dân đồng tính..... anh ở trong băng đảng mafia...."

"Ờ... thật sao?" Tôi nói và vuốt thẳng một lọn tóc xuống. " Giời ạ. Người đời mới ngu ngốc làm sao ! "

Có hai cô gái đi thơ thẩn gần đó, và cả hai chúng tôi đều im lặng trong một lúc.

"Emma, anh xin lỗi vì không thể nói với em trước đây." Jack trầm giọng nói. "Anh biết em đã bị tổn thương. Anh biết làm thế cảm giác như anh đã bỏ mặc em. Nhưng....điều ấy không phải là cái gì đó có thể chia sẻ một cách dễ dàng."

"Không!" Tôi nói ngay lập tức. "Tất nhiên anh không thể làm vậy. Em thật ngốc nghếch."

Tôi di ngón chân một cách lúng túng trên sỏi, cảm thấy có chút hổ thẹn. Đáng lẽ ra tôi nên biết đó sẽ là một việc quan trọng. Khi anh ấy nói nó phức tạp và nhạy cảm, anh ấy chỉ nói sự thật.

"Chỉ có một số ít người biết chuyện này." Anh nhìn vào mắt tôi một cách nghiêm túc. "Một số ít người đặc biệt và đáng tin cậy."

Có điều gì đó trong ánh mắt anh làm cổ họng tôi cảm thấy đôi chút căng thẳng. Tôi nhìn lại anh, cảm thấy mạch máu chảy nhanh trên má.

"Cô có định vào không?" Có một giọng nói lảnh lót vang lên. Chúng tôi nhảy dựng lên và nhìn thấy một người phụ nữ trong chiếc quần jean đen đang tới gần – "Màn biểu diễn sắp bắt đầu rồi." Cô ta nói với vẻ tươi cười.

Tôi cảm giác cô ta đã lay tôi tỉnh dậy từ trong giấc mơ.

"Em... em phải đi và xem Lissy múa." Tôi nói một cách mụ mẫm.

"Phải. Uhm, anh sẽ đi. Đó thực sự là tất cả những gì anh cần phải nói." Jack chậm rãi đứng thẳng lên, sau đó quay lại. "Còn một chuyện nữa." Anh ấy nhìn tôi trong vài giây yên lặng. "Emma, anh nhận ra rằng vài ngày trước không thể dễ dàng đối với em. Em là kiểu người thận trọng từ đầu cho tới cuối, trong khi anh.... không như vậy. Và anh chỉ muốn xin lỗi. Một lần nữa."

"Em... em ổn thôi." Tôi xoay xở nói.

Jack quay đi lần nữa, và tôi nhìn anh chầm chậm đi qua cái sân sỏi, cảm thấy hoàn toàn bị giằng xé.

Anh ấy tới đây để nói cho tôi biết bí mật của anh ấy. Bí mật to lớn, quý báu của anh.

Anh ấy không cần phải làm thế.

Ôi trời ơi. Ôi trời ơi....

"Chờ đã!" Tôi nghe thấy bản thân mình gọi, và Jack quay lại ngay lập tức. "Anh có muốn....có muốn vào cùng không?" Và tôi cảm thấy lăn tăn vui sướng khi khuôn mặt anh nở một nụ cười.

Khi chúng tôi cùng nhau bước đi lạo xạo trên sỏi, tôi lấy hết can đảm để nói chuyện.

"Jack, em cũng có vài điều muốn nói với anh. Về....về những điều anh vừa nói. Em biết em đã nói anh phá hỏng cuộc đời em vào ngày hôm đó."

"Anh nhớ." – Jack nói gượng gạo.

"Vậy, em có thể đã sai về chuyện đó." Tôi hắng giọng một cách lúng túng. "Thật ra...em đã sai." Tôi nhìn thẳng vào anh. "Jack, anh không phá hỏng cuộc đời em."

"Anh không ư?" Jack nói. "Anh có nhận được một phát đạn nào khác không?"

Mặc dù không muốn, nhưng một tiếng cười khúc khích vang lên trong tôi.

"Không!"

"Không? Đó có phải là câu trả lời cuối cùng của em không?"

Khi anh nhìn vào tôi, có một câu hỏi lớn hơn trong mắt anh, và tôi cảm thấy một mũi tên nhỏ, nửa hy vọng, nửa lo âu. Trong một lúc lâu, cả hai chúng tôi đều không nói gì hết. Tôi đang thở khá nhanh.

Đột nhiên tia nhìn của Jack rơi một cách hứng thú xuống tay tôi. "Tôi chấm hết với Jack." Anh đọc to lên.

Chết tiệt.

Cả khuôn mặt tôi đỏ bừng lên.

Tôi sẽ không bao giờ viết cái gì lên tay lần nữa. Không bao giờ.

"Đó chỉ là...." Tôi hắng giọng lần nữa. "Đó chỉ là chữ viết linh tinh....nó không có nghĩa...."

Một tiếng chuông điện thoại chói tai từ điện thoại của tôi ngắt lời tôi. Cảm ơn Trời. Cho dù đó là ai, tôi yêu họ. Tôi vội vã lấy nó ra và bấm nút màu xanh.

"Emma, cậu sắp yêu mình mãi mãi!" Giọng nói the thé của Jemina vang lên.

"Cái gì?" Tôi nhìn chằm chằm vào cái điện thoại.

"Tớ đã sắp xếp mọi thứ cho cậu" Cô ta nói vẻ đắc thắng. "Tớ biết, tớ hoàn toàn là một ngôi sao mà, cậu sẽ không biết phải làm gì nếu không có tớ...."

"Cái gì?" Tôi cảm thấy một sự cánh báo nhức nhối. "Jemina, cậu đang nói về cái gì vậy?"

"Thực hiện cuộc trả thù của cậu với Jack Harper, đồ ngốc! Vì cậu cứ chỉ ngồi đó như một kẻ yếu đuối, nên tớ đã nhận lấy việc đó vào tay mình."

Trong một giây tôi hoàn toàn không thể động đậy.

"Ờ, Jack....cho em xin một phút" Tôi bắn cho anh một nụ cười rạng rỡ. "Em chỉ cần...nhận cuộc gọi này."

Với đôi chân run rẩy, tôi vội vàng đi tới góc sân, cách xa mọi tầm nghe.

"Jemina, cậu đã hứa là cậu sẽ không làm gì!" Tôi rít lên. "Cậu đã hứa với cái túi da ngựa Miu Miu của cậu, có nhớ không?"

"Tớ không có cái túi da ngựa của Miu Miu!" Cô ta reo lên vẻ đắc thắng. "Tớ có một cái túi da ngựa của hãng Fendi!"

Cô ta điên rồi. Cô ta hoàn toàn điên rồi.

"Jemina, cậu đã làm gì?" Tôi xoay xở nói. "Nói với tớ cậu đã làm gì đi."

Trái tim tôi đập thình thịch trong nỗi lo lắng. Làm ơn đừng nói là cô ta đã đập vụn cái xe của anh ấy. Làm ơn.

"Ăn miếng trả miếng, Emma! Người đàn ông đó đã hoàn toàn phản bội cậu, và chúng ta sẽ làm như vậy với anh ta. Hiện tại tớ đang ngồi đây với một anh chàng rất dễ thương tên là Mick. Anh ấy là một nhà báo, anh ấy viết cho Nhật báo Thế giới..."

Máu của tôi nhanh chóng trở nên lạnh cóng.

"Một nhà báo lá cải ư?" Cuối cùng tôi xoay xở nói. "Jemina cậu điên à?"

"Đừng có hẹp hòi và tẻ nhạt như vậy." Jemina đáp lại một cách quở trách. " Emma, các nhà báo lá cải là bạn của chúng ta. Họ chỉ như những nhà thám tử riêng tư.... nhưng miễn phí! Mick đã làm rất nhiều việc cho mẹ trước đây. Anh ấy vô cùng tuyệt diệu trong việc theo dõi mọi thứ. Và anh ấy rất quan tâm tới việc tìm ra bí mật nho nhỏ của Jack Harper. Tớ đã nói với anh ấy tất cả những gì chúng ta biết, nhưng anh ấy muốn nói vài lời với cậu."

Tôi cảm thấy khá chóng mặt. Điều này không thể xảy ra được.

"Jemina, hãy nghe tớ nói đây." Tôi nói với một giọng nhanh và trầm, như thể đang cố gắng thuyết phục môt người mất trí xuống khỏi mái nhà. "Tớ không muốn tìm hiểu bí mật của Jack, Ok? Tớ chỉ muốn quên nó đi. Cậu phải dừng anh ta lại."

"Tớ sẽ không làm thế đâu!" Cô ta nói một cách nóng nảy như một đứa trẻ sáu tuổi. "Emma, đừng thảm hại như vậy! Cậu không thể chỉ để đàn ông giẫm đạp đi qua cậu và không làm gì để đáp trả. Cậu phải cho họ thấy. Mẹ tớ luôn nói..." Đột nhiên có tiếng lốp xe rít lên. "Ối! Va chạm nhỏ. Tớ sẽ gọi lại cho cậu sau."

Điện thoại tắt ngóm.

Tôi chết lặng đi với sự kinh hãi.

Tôi bấm số điện thoại của cô ta một cách điên cuồng, nhưng nó được chuyển thẳng sang dạng tin nhắn.

"Jemina," Tôi nói ngay khi có tiếng bíp, "Jemina, cậu phải dừng chuyện này lại! Cậu phải..." Tôi dừng lại đột ngột khi Jack xuất hiện trước mặt tôi với một nụ cười ấm áp.

"Buổi diễn sắp bắt đầu rồi." Anh ấy nói, và gửi tôi một cái nhìn tò mò. "Mọi chuyện ổn chứ?"

"Ổn thôi." Tôi nói bằng giọng nghèn nghẹt và cất điện thoại đi. "Mọi chuyện....đều ổn."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.