Bí Mật Phù Thủy

Chương 27: Lời tỏ tình



Nó đang chờ đợi cảm giác hôn đất mẹ thì đột nhiên cảm thấy cơ thể cực kì êm ái, ngay cả đôi môi nó cũng êm ái, ấm áp lạ kì.

Mở mắt ra, nó không tin vào mắt mình nữa, mặt nó nóng ran, đỏ bừng, tim đập loạn nhịp.

Tình hình là nó đang nằm trên người hắn, môi nó đang yên vị trên môi hắn hay nói đúng hơn là nó đang kiss hắn.

Nó chống tay, toang đứng lên, thoát khỏi tình cảnh hiện giờ thì hắn vươn một tay lên giữ lấy đầu nó, tay còn lại siết chặt eo nó.

1s… 2s… 3s…

Đã hơn 1 phút trôi qua, hắn vẫn không có biểu hiện gì là sẽ buông nó ra. Nó bắt đầu thở dốc. Thấy vậy, hắn đành lưu luyến rời đôi môi của nó trong khi nó vẫn còn đang ngơ ngác, não bộ đang cố tiếp nhận những chuyện vừa xảy ra.

Hắn khẽ bật cười, giọng nói đầy ý trêu chọc:

– Vẫn muốn nằm như vậy à? Hay muốn hôn tiếp???

Nó giật mình, tim lại đập nhanh hơn. Vội vã chống tay, nó lồm cồm bò dậy. Phải nói hiện giờ tâm trạng nó đang rất rối bời. Thấy biểu hiện của nó, hắn không tự chủ mà bật cười rồi cũng từ từ đứng dậy. Nó cúi gầm mặt, nó không biết phải làm thế nào. Hắn lại lên tiếng giễu cợt:

– Đây đâu phải lần đầu, có gì phải ngại?

Nó giật mình trước lời hắn nổi, mặt nóng bừng, không tự chủ bước lùi về sau. Hắn lại cười, nắm lấy tay nó kéo sát về phía mình rồi siết chặt eo nó:

– Đi thôi nào.

Nó giờ chẳng biết nói gì, chỉ đành im lặng, ngoan ngoãn bước theo hắn trong khi tim nó đang không ngừng biểu tình khiến nó cực kì rối.

Bước xuống đại sảnh, mọi người đều đã nhập tiệc, không khí thật rộn ràng.

– Khiêu vũ thôi.

– Nhưng…

Không cho nó nói hết câu, hắnnhanh chóng kéo nó tiến vào nhập tiệc. Một tay nắm lấy tay nó, hắn đặt một tay nó lên vai mình, rồi dùng tay còn lại đặt vào hông của nó, cả hai bắt đầu khiêu vũ. Nó bối rối, cúi gầm mặt, ngập ngừng:

– Em… em… em không biết… khiêu vũ.

Hắn mỉm cười, nụ cười làm cho những người xung quanh phải ngơ ngác, đứng hình:

– Làm theo lời anh. Trái… phải… trái… phải…

Nó gật đầu, làm theo hướng dẫn của hắn. Ban đầu, nó bước những bước vụng về, đạp phải chân hắn vài lần nhưng hắn không hề than thở lấy một lời. Từ từ, nó dần quen hơn, nó và hắn hiện đang là trung tâm của đêm dạ tiệc.

– Hi, Ryu.

Nghe tiếng gọi, nó quay qua. Là Kai và Gin. Hai người cũng đã tham gia khiêu vũ và đang đứng cạnh nó. Quay sang bên kia, nó thấy anh và Saphia đang khiêu vũ cùng nhau. “Hai người họ thật đẹp đôi” – nó thầm nghĩ.

Đang khiêu vũ cùng Saphia nhưng anh vẫn quay sang nhìn nó. Nó mỉm cười với anh thế nhưng anh không cười đáp lại. Sâu trong đôi mắt anh là một nổi buồn phảng phất. Saphia đứng đó, nhìn thấy tất cả biểu hiện của anh, nụ cười trên môi khẽ chùng xuống. Giờ thì Saphia đã hiểu chuyện gì đang xảy ra. Hắn vẫn im lặng không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn nó.

Một đoạn nhạc mạnh vang lên, đây là điệu nhạc để đổi người khiêu vũ. Nó vẫn ngơ ngác, không hiểu phải làm gì tiếp theo, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào hắn. Đột nhiên, tay nó bị kéo mạnh khiến nó cực kì bất ngờ. Hắn vươn tay ra toang giữ lấy nó nhưng rồi một bàn tay khác lại kéo lấy tay hắn, nó cũng đã bị kéo đi. Những người khiêu vũ ngày càng đông hơn, nó không thể nhìn thấy hắn trong đám đông. Nhìn lại bàn tay mình, bàn tay lúc nãy vẫn giữ chặt lấy tay nó. Nó ngẩng đầu nhìn người đang đối diện mình, thốt lên:

– Anh Yun???

Anh mỉm cười nhìn nó, nụ cười có phảng phất nét buồn. Không nói không rằng, anh kéo nó đi. Nó bước theo anh nhưng vẫn không quên ngoái đầu lại nhìn, tìm kiếm xem hắn đang ở đâu. Trong đám đông, một ánh mắt dõi theo nó và anh, trong ánh mắt ấy là một nỗi buồn vô tận.

– Anh đưa em đi đâu vậy?

Đã tách ra khỏi đám đông, nó mở lời hỏi anh. Anh vẫn cứ thế kéo nó bước đi, không quay đầu lại:

– Sắp đến nơi rồi, từ từ em sẽ biết.

Nó không hỏi gì thêm, tiếp tục bước theo anh. Nó nhìn xung quanh, chẳng có một bóng người nào cả. Trong khi nó còn ngơ ngác xem xét xung quanh thì anh đã buông tay nó ra từ lúc nào, từ từ tiến về phía trước. Anh búng tay một cái. Tiếng động đưa nó trở về thực tại, nó nhìn về phía anh.

Là ở sân thượng. Chính xác là anh đã đưa nó lên sân thượng.

– Anh…

Nó toang lên tiếng hỏi thì liền im bặt. Hiện tại, anh đang quỳ một chân trước mặt nó. Anh lại búng tay một cái nữa, xung quanh nó xuất hiện những ánh nến. Những ánh nến lung linh đẹp mắt. Tất cả chúng đều được xếp thành hình trái tim, nó và anh đang ở giữa trái tim đó. Từ trên cao, những cánh hoa hồng khẽ rơi xuống. Khung cảnh hiện giờ cực kì lãng mạn.

Nó ngơ ngác nhìn xung quanh. Anh đưa một tay nắm lấy tay nó. Bị bật ngờ, nó nhìn thẳng vào anh. Anh lấy trong túi ra một chiếc hộp nhỏ hình trái tim. Từ từ mở hộp ra, bên trong là một chiếc nhẫn rất đẹp, không chỉ vậy, nó còn dám khẳng định chiếc nhẫn này rất quý hiếm.

Anh mỉm cười rồi nhìn thẳng vào mắt nó, lên tiếng:

– Ryu. Em hãy là một nửa của anh.

Nó thảng thốt, liệu có phải nó đang nghe lầm? Lập tức giật mạnh tay mình ra khỏi tay anh, nó bước lùi về sau:

– Anh… Anh đang nói gì vậy?

Thấy biểu hiện của nó, anh thoáng buồn nhưng rồi cũng cho qua. Anh đứng dậy, tiến lại gần, giữ lấy vai nó:

– Hãy là một nửa của anh, được chứ? Anh yêu em, yêu em rất nhiều Ryu à.

Nó gạt tay anh ra khỏi vai mình, lắc đầu:

– Anh đang nói gì vậy anh Yun? Saphia là vị hôn thê của anh, cậu ấy cũng là bạn thân của em, sao anh có thể làm vậy?

Nghe xong lời nó nói, anh lập tức tiến lại ôm chầm lấy nó. Nó cố gắng đẩy ra nhưng bất lực, anh càng lúc càng ôm nó chặt hơn:

– Anh yêu em từ lúc chúng ta còn bé. Từ ngày em trở lại, anh đã muốn mãi mãi được ở cạnh em. Chuyện với Saphia là do cha mẹ anh sắp đặt, anh không yêu cô ấy, người anh yêu là em. Anh nhất định sẽ hủy hôn. Xin em, xin em hãy mãi mãi ở cạnh anh.

– Anh… không yêu em… thật sao?

Một tiếng nói nghẹn ngào vang lên, bàn tay đang ôm chặt nó của anh khẽ nới lỏng, nó thấy vậy vội đẩy anh ra nhìn về người vừa nói.

Mắt nó mở to ra. Là Saphia.

– Saphia. Không…

Nó toang nói thì Saphia đã lên tiếng cắt ngang:

– Ryu, cậu đừng nói gì hết.

Những giọt nước mắt khẽ rơi trên khuôn mặt xinh đẹp của Saphia. Cô lặng lẽ nhìn về phía Yun, cố lấy hết can đảm hỏi lại:

– Anh nói đi. Thực sự anh không yêu em?

Ánh mắt anh thoáng buồn những cũng chỉ trong giấy lát. Anh nhìn thẳng vào Saphia, cất lên lời nói:

– Đúng vậy. Người anh yêu là Ryu.

Nó thấy mình đứng không vững trước lời nói của anh. Với nó, anh luôn ấm áp và thân thiện nhưng sao hôm nay nó thấy anh lạnh lùng quá, chẳng giống anh của ngày thường chút nào.

Nghe câu trả lời của anh, nước mắt Saphia tuông rơi nhiều hơn, cô nở một nụ cười chua xót:

– Vậy được rồi. Ryu, cậu muốn quen anh ấy thì cứ làm đi, đừng lo cho tớ, tớ không sao cả.

– Saphia…

Lời nói của nó chưa xong thì Saphia đã vụt chạy đi. Nó có thể hiểu tâm trạng Saphia hiện giờ đau khổ như thế nào. Nó thấy mình thật sự có lỗi với người bạn thân này.

Anh nắm lấy tay nó, xoay nó về đối diện với mình, cúi đầu nhìn thẳng vào nó:

– Hãy đồng ý với anh, được chứ?

Nó im lặng. Anh nói tiếp:

– Tất cả những thứ này là anh đã cất công chuẩn bị cho em. Anh muốn nói với em những lời này từ lâu, rất lâu rồi nhưng đến giờ anh mới có đủ can đảm để nói. Xin em hãy đồng ý ở cạnh anh, anh sẽ luôn bảo vệ em, sẽ không bao giờ làm em tổn thương.

– Ryu… Ryu…

Tiếng gọi tên nó vang lên ngày một lớn dần. Mắt nó sáng lên. Là hắn. Hắn đang đi tìm nó. Nghe tiếng gọi của hắn, nó đang cảm thấy rất vui mừng, vội vã quay đầu hét lên:

– Ren.

Ngay lập tức, hắn đã xuất hiện ở đó.

Trước mắt hắn là cảnh tượng nó và Yun đang đứng trong một trái tim làm bằng nến, những cánh hoa hồng nhẹ nhàng rơi, anh đang giữ lấy vai nó. Mặt hắn tối sầm lại, hàn khí từ người hắn toát ra làm không khí đột ngột giảm xuống, hắn gằn giọng:

– Hai người, đang làm gì?

– Em…

Nó toang lên tiếng giải thích thì bị anh kéo ra đứng phía sau. Anh lên tiếng:

– Tôi đang cầu hôn cô ấy. Cậu có lẽ không nên làm phiền chúng tôi như vậy.

– Cầu hôn sao?

Hắn nở nụ cười nhạt. Khuôn mặt lo lắng vừa rồi đã thay bằng vẻ mặt vô cảm, hắn lên tiếng:

– Cô ấy đã trả lời cậu chưa?

Anh hơi cúi đầu, có vài nét buồn:

– Nếu cậu không đến làm phiền thì cô ấy đã đồng ý rồi.

– Vậy sao?

Hắn nói, nụ cười như có như không, nhìn về phía nó. Thấy hắn như vậy, nó vội vã lắc đầu, nó thật sự sợ, sợ hắn sẽ ghét nó, sợ hắn sẽ xa lánh nó, nó không muốn như vậy.

Hắn nhìn nó, lạnh nhạt lên tiếng:

– Ryu. Lúc này em phải tự giải quyết thôi. Giữa anh và Yun, em chỉ có thể chọn một người mãi bên cạnh em. Em chọn đi.

– Em…

Nó ngập ngừng, anh quay lại nhìn nó, ánh mắt khẩn khoản:

– Em chọn đi Ryu.

Nó nhắm tịt mắt lại. Lúc này nó nhất định phải dứt khoác, không thể để chuyện này kéo dài được nếu không sẽ làm cho mọi người đều đau khổ.

Hít thở thật sâu, nó mở mắt ra, nhìn vào anh rồi lại nhìn vào hắn. Nắm chặt tay lại để thu hết can đảm, nó nói hết lòng mình:

– Anh Yun, ban đầu khi gặp anh em đã có nhiều cảm tình với anh, em thật sự rất thích anh, em còn nghĩ là mình yêu anh. Nhưng từ khi găp anh Ren em mới hiểu được thế nào là tình yêu. Em đã thật sự rung động, đã thực sự yêu một người. Người đó là…

Cả hai đều hồi hộp chờ đợi câu trả lời từ nó. Nó lại nhìn hai người một lượt rồi nói tiếp:

– Người mà em thực sự yêu, người mà em muốn sẽ mãi mãi ở cạnh em chính là…

RẦM…

Sự lựa chọn của nó chưa được nói ra thì một tiếng nổ lớn đã cắt ngang cuộc trò chuyện giữa ba người họ. Giữa không gian tĩnh mịch, một tiếng cười man rợ vang lên, kèm theo đó là một giọng nói cũng không kém phần ghê rợn:

– Ryu. Bạn thân của mày – tiểu thư Saphia cao quý – đang nằm trong tay tao. Muốn cứu con nhỏ này thì một mình mày ngay lập tức theo tao, nếu không, tao sẽ không ngần ngại giết chết nó đâu. Nữ hoàng Gurena đang nhớ mày lắm đấy.

Nghe đến đây, nó sững người. Bà ta đã biết sự hiện diện của nó rồi sao?

Phía trên cao, dưới ánh trăng, nó nhìn thấy thấp thoáng một bóng người đang cưỡi chổi, trên chổi còn có một người nữa. Saphia. Đúng là Saphia đã bị bắt.

Không suy nghĩ nhiều, nó lập tức triệu hồi chổi thần phóng theo mụ ta. Yun và Ren ngay lập tức xông lên toàng cứu Saphia và ngăn cản nó nhưng cả hai đều bị tấn công bởi hai con quái vật khổng lồ. Cả Witchard nháo nhào cả lên, tất cả cùng hợp lực tấn công tiêu diệt con quái vật.

Nó không chút suy nghĩ, phóng chổi theo cứu cô bạn của mình. Nó bay nhanh nhất có thể. Cả nó và mụ ta đều bay ra xa khỏi Witchard. Giờ thì nó mới phát hiện ra rằng, kết giới của Witchard đã bị vô hiệu hóa.

Trong màn đêm u ám, tiếng gió rít ghê rợn, cảm giác lạnh buốt bao vây lấy nó nhưng nó vẫn cố gắng vượt qua, cố gắng cứu lấy cô bạn thân của mình, người mà vừa nãy nó đã vô tình làm tổn thương.

===ENDCHAP27===

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.