Bí Mật Phù Thủy

Chương 32: Tôi không phải ryu. các người thật phiền phức



Hắn, anh, Haku và bé Pi nhanh chóng trở lại Witchard. Họ tiếp đất tại khu vườn của riêng hắn trước sự vui mừng của Saphia.

Thấy họ đã thuận lợi tìm được bé Pi, Saphia cảm thấy rất vui. Để đề phòng có chuyện xảy ra, cô nhanh chóng dùng phép thuật khôi phục lại lỗ hổng trên kết giới của Witchard mà vừa nãy anh tạo ra.

Công việc hoàn thành, Saphia mỉm cười nhìn mọi người.

– Giờ làm gì tiếp theo?

Kai lên tiếng. Anh nhìn Kai, đáp:

– Lập tức đưa Ry… à không, Chika đến đây.

Mọi người gật đầu. Gin lúc này cũng lên tiếng:

– Tất cả học viên đều đã vào học từ nãy giờ rồi. Chắc chắn giờ Chika đang ở trong lớp với tên Sun đó.

Anh “ừ” khẽ rồi quay sang nhìn Saphia:

– Saphia, em mau chóng dịch chuyển đến chỗ Chika và đưa cô ấy đến đây ngay. Phải chắc chắn không cho tên Sun có cơ hội bám đuôi theo đến đây, nếu không hắn nhất định sẽ cản trở chuyện chúng ta đang làm.

– Vâng, em biết rồi.

Saphia đáp rồi ngay lập tức dịch chuyển đến chỗ Chika.

Hắn lúc này còn đang vuốt ve bộ lông mềm của bé Pi, nhẹ giọng:

– Nhóc tím, sẵn sàng rồi chứ?

Bé Pi nhìn hắn bằng ánh mắt kiên định, cái đầu nhỏ khẽ gật.

Tại lớp Chika.

Chika ngồi cùng bàn với Sun, chăm chú nghe lời giảng của giáo sư.

Bất ngờ, ngay bên cạnh Chika xuất hiện một cô gái tóc vàng, khuôn mặt rất xinh đẹp. Người đó không ai khác là Saphia.

Cả lớp lẫn giáo sư đều ngạc nhiên trước sự xuất hiện của Saphia. Cúi đầu chào giáo sư, Saphia mỉm cười dịu dàng:

– Em muốn mượn Chika một lát. Giáo sư không phiền chứ ạ?

Giáo sư hơi ngẩng người nhưng rồi cũng lấy lại bình tĩnh, cười nhẹ:

– Chỉ lần này thôi đấy.

Saphia lại cúi đầu thay lời cảm ơn. Ngay sau đó, nụ cười trên môi Saphia liền tắt. Saphia đưa ánh mắt sắc bén đầy căm ghét nhìn về phía Sun đang ngồi cạnh Chika. Saphia hành động nhanh chóng, không cho Sun cơ hội ra tay lập tức kéo Chika đứng lên cạnh mình rồi dịch chuyển đi mất. Cả lớp ngỡ ngàng nhưng cũng xem như không có chuyện gì tiếp tục bài học, còn tên Sun, hắn cũng xem như không có chuyện gì, trên môi bất giác xuất hiện một nụ cười, một nụ cười kì quái.

Saphia đã dịch chuyển đến đúng vị trí, ngay trước mặt mọi người. Trong khi đó, Chika còn đang ngẩng người, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Vừa rồi bị đưa đi bất ngờ, Chika còn chưa kịp hỏi xem Sun có đồng ý hay không, điều này làm cô cảm thấy tự trách, thấy mình có lỗi với Sun. Đã vậy, lúc này, trước mặt Chika còn là một đống người cô không hề quen biết. Nhìn họ một lúc lâu, Chika mới ngỡ ngàng nhận ra, e dè lên tiếng:

– Các người… là đám người kì lạ… lúc sáng?

Câu hỏi của Chika còn chưa được giải đáp thì ngay lập tức, một cái gì đó nhỏ nhỏ, mềm mềm hệt như một cục bông lao đến, sà vào lòng cô.

Chika lại bị một phen bất ngờ. Lấy lại bình tĩnh, cô từ từ quan sát cái thứ vừa nãy lao vào mình. Môi Chika lúc này bất giác nở một nụ cười. Thứ vừa lao vào Chika là một con dơi nhỏ màu tím trông rất đặc biệt, cũng rất đáng yêu, đã vậy, bộ lông của nó lại rất mềm khiến Chika vô cùng thích thú, không tự chủ mà đưa tay vuốt ve bộ lông tím mềm mại.

Thấy hành động của bé Pi vừa rồi, mọi người ai cũng đã có đáp án cho nghi vấn của mình. Không còn nghi ngờ gì nữa, Chika không ai khác chính là Ryu của họ.

Saphia và Gin không ngần ngại chạy đến ôm chầm lấy Chika, nước mắt cũng theo đó mà tuôn rơi:

– Ryu. Cậu… cậu đúng là Ryu rồi.

Haku cũng mỉm cười đầy hạnh phúc:

– Tiểu thư Ryu, đúng thật là người rồi. Người trở về khiến mọi người đều cảm thấy rất vui, thật sự rất hạnh phúc.

Cả anh và Kai cũng đều mỉm cười hạnh phúc. Riêng hắn, hắn không cười nhưng trong ánh mắt là tia vui mừng không siết nhưng len lỏi trong đó cũng là vài tia lo âu.

Chika thấy phản ứng của mọi người, hoàn toàn không thể hiểu được. Đẩy mạnh Saphia và Gin ra, Chika nói, trong giọng nói đầy sự khó chịu:

– Các người nói gì vậy? Tôi là Chika, làm ơn hãy nhớ lấy điều đó.

Bé Pi đang nằm gọn trong lòng Chika liền ngẩng đầu nhìn Chika bằng ánh mắt khó hiểu. Nụ cười trên môi mọi người chợt tắt. Anh nhìn nó đầy nghiêm túc, chỉ vào bé Pi:

– Con dơi tím đó là bé Pi, nó là linh thú của Ryu. Hành động vừa rồi của nó cũng đủ để khẳng định em chính là Ryu, không thể sai được.

Chika nhìn bé Pi, ánh mắt đột nhiên trở nên gay gắt. Buông bé Pi ra, Chika quay sang mọi người:

– Các người thôi bày trò đi. Rốt cuộc các người có âm mưu gì mà cứ năm lần bảy lượt nói tôi là Ryu gì đó?

– Chúng tớ không âm mưu gì cả. Chúng tớ nói vậy vì cậu chính là Ryu. Chúng tớ muốn đưa cậu trở về như trước đây thôi.

Saphia ngay lập tức lên tiếng phản bác lời nói của Chika.

Chika cười lạnh, liếc mắt nhìn hết thảy mọi người đang hiện diện, trong ánh mắt Chika, hoàn toàn là sự ghét bỏ:

– Im hết đi. Tôi là Chika, tôi không phải Ryu. Các người thật phiền phức.

Mọi người sững sờ trước lời nói của Chika hiện giờ. Hắn từ nãy giờ im lặng quan sát mọi diễn biến lúc này mới lên tiếng:

– Vậy cô chứng minh mình là Chika đi.

– Chứng minh?

Chika đưa ánh mắt tò mò nhìn về hắn. Hắn nhìn Chika, nét mặt lạnh như bằng, không chút cảm xúc, giọng lạnh nhạt:

– Đúng vậy. Chứng minh đi. Nói ra thân thế của cô đi, ngoài việc là vị hôn thê của tên Sun đó ra thì thân thế của cô là gì?

Mọi người tập trung ánh mắt vào hắn rồi quay sang nhìn Chika. Chika trở nên ấp úng trước lời nói của hắn:

– Tôi… Tôi…

– Mau nói đi. Chúng tôi sẽ không làm phiền cô nữa.

Hắn lại nói thêm, thúc giục Chika. Chika lùi về sau vài bước, ánh mắt sắc bén, kiến nghị đã không còn. Lúc này, Chika đang miên man trong những dòng suy nghĩ.

===

Trở về quá khứ.

Trên một chiếc giường trắng nhỏ, một cô gái với khuôn mặt xinh đẹp cùng mái tóc tím đang nhắm nghiền mắt. Người con gái đó không ai khác chính là nó – Ryu.

Ánh sáng từ khung cửa sổ cạnh giường nó chíu vào. Đôi mắt tím xinh đẹp từ từ hé mở. Đôi mắt chợt nheo lại vì ánh sáng gay gắt của mặt trời.

Một bàn tay vươn tới, kéo chiếc rèm cửa, khiến ánh sáng bớt gay gắt hơn.

Từ từ mở mắt một lần nữa, cảm giác chói mắt cũng dần mất đi. Xuất hiện trước mắt nó ngay lúc này là một người con trai với khuôn mặt rất đẹp cùng mái tóc màu xanh lá đặc biệt. Người này không ai khác chính là Sun.

Nó chống tay, cô ngồi dậy nhưng bị một bàn tay ngăn lại. Sun lên tiếng:

– Nằm yên đó đi. Em bị thương nặng, chưa hồi phục hoàn toàn đâu, nghỉ ngơi thêm vài ngày nữa mới ngồi dậy được.

Nó gật đầu. Cố nhớ chuyện gì đã xảy ra.

Thế nhưng, nó chẳng nhớ được gì. Đã vậy, nó còn cảm thấy đầu mình rất đau. Sun thấy biểu hiện của nó, nụ cười quái lạ chợt hiện ra. Giấu đi nụ cười vừa rồi, hắn lên tiếng:

– Đừng cố gắng quá làm gì, muốn biết chuyện gì cứ hỏi, anh sẽ giải đáp cho em. Hãy tin ở anh.

Nó nhìn Sun rồi cũng lên tiếng hỏi:

– Tôi… là ai?

Sun đưa tay vuốt ve khuôn mặt nó rồi mỉm cười dịu dàng:

– Em là Chika, là vị hôn thê của anh.

Nó lại nhìn Sun, tiếp tục hỏi:

– Vậy… sao tôi… chẳng có chút ấn tượng gì?

Sun bật cười, đáp lời:

– Trong lúc anh và em cùng nhau dạo chơi, em vô tình trượt chân rơi xuống vách núi. Đó là lí do hiện giờ em đang bị thương. Và cũng vì lí do này mà em đã bị mất trí nhớ, không nhớ được mình là ai.

Nó có vẻ đắn đo, rồi cũng hỏi lại:

– Vậy… tôi là Chika. Tôi là… vị hôn thê… của anh?

Sun gật đầu. Mỉm cười nhẹ nhìn nó, Sun nói:

– Đúng vậy. Em còn mệt lắm, nghỉ ngơi thêm đi. Khi nào khỏe lại chúng ta nói chuyện tiếp, được chứ, Chika?

Nó gật đầu. Đôi mắt tím từ từ nhắm lại.

===

Quay về với hiện tại.

– Nói đi chứ? Không chứng minh được à?

Lời nói của hắn đưa nó trở về từ những suy nghĩ miên man của bản thân.

Nó ngẩng đầu nhìn hắn rồi nhìn hết thảy mọi người. Trong ánh mắt nó hiện giờ là vẻ phân vân cùng vài phần sợ hãi.

Tâm trạng nó hiện giờ đang rối bời, nó hét lên:

– Tôi không phải Ryu. Các người thật phiền phức.

Ngay lập tức, nó bỏ chạy.

– Ryu.

Saphia và Gin gọi với theo, toang đuổi theo nó thì bị hắn lên tiếng giữ lại:

– Không cần đuổi theo đâu.

Anh cũng lên tiếng:

– Đúng vậy. Cho cô ấy thời gian. Từ từ rồi mọi chuyện sẽ sáng tỏ.

Cả hắn và anh đều đã nói vậy thì mọi người cũng chẳng còn ý kiến gì. Riêng bé Pi, bé Pi lập tức bay theo nó. Bé Pi là linh thú của nó, một linh thú không thể bỏ rơi chủ nhân của mình được.

Hắn quay sang Haku:

– Mau đi nghỉ ngơi đi, ngươi cũng mệt rồi.

Haku gật đầu, ngay lập tức biến mất.

Mọi người cũng nhanh chóng trở về lại lớp học.

Hiện tại, nơi đây chỉ còn có hắn và anh. Anh nhìn hắn:

– Tôi nghĩ Ryu thật sự bị mất trí nhớ.

Hắn gật đầu:

– Chắc chắn là vậy rồi.

Anh có vẻ phân vân:

– Nếu vậy…

– Cố gắng tiếp cận, trò chuyện với Ryu thật nhiều. Phải tìm cách gợi lại kí ức cho Ryu.

Hắn chen vào câu nói của anh. Anh cũng gật đầu.

– Cứ vậy đi. Giờ tôi đi đây.

Ngay lập tức, anh dịch chuyển đi mất.

Giờ đây, chỉ còn mình hắn ở trong khu vườn. Hắn cười nhạt, tự nói với mình:

– Hay thật. Mất trí nhớ đến hai lần. Cả hai lần đó, em đều quên mất anh. Rốt cuộc, với em anh là gì? Anh không quan trọng, không có chút giá trị nào đến mức em sẵn sàng quên anh đến những hai lần sao Ryu.

Về phần nó.

Nó cố gắng chạy đi thật xa cho tới khi không chạy được nữa. Chống tay tựa vào một cành cây, nó thở dốc, từ từ ngồi thụp xuống.

Bé Pi vẫn kiên trì đuổi theo nó. Thấy nó ngồi xuống cũng lập tức sà vào lòng nó, cọ cọ cái đầu nhỏ vào nó. Nó nhìn bé Pi, giọng nói đầy vẻ phân vân:

– Thật ra… mình là ai? Chika hay Ryu???

Suy nghĩ đó vừa mới được thốt ra thì ngay lập tức, nó lắc mạnh đầu:

– Không. Không đúng. Mình là Chika. Mình chính xác là Chika. Bọn họ là người xấu, họ muốn tách mình ra khỏi anh Sun nên mới nói mình là Ryu gì đó. Tất cả bọn họ đều là những người xấu xa, những người giả dối.

Nói rồi, nó lập tức đẩy bé Pi ra, ánh mắt trở nên lạnh lẽo:

– Mày biến đi. Mày cùng phe với bọn người xấu đó. Đừng làm phiền tao nữa, tránh xa tao ra. Tao là Chika, tao không phải Ryu.

Bé Pi ngơ ngác trước nó hiện giờ. Nó không nói gì thêm nữa, lập tức dùng phép thuật dịch chuyển đi mất.

===ENDCHAP32===

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.