Bí Mật Phù Thủy

Chương 36: Cái giá của sun



Nó và hắn cùng tiến đến chỗ mọi người. Trên môi nó vẫn luôn hiện hữu một nụ cười đầy vui vẻ. Cả sáu người anh, hắn, nó, Saphia, Gin và Kai cùng nhau ăn trưa và trò chuyện vui vẻ.

Saphia là người đưa ra thắc mắc đầu tiên:

– Ryu này, rốt cuộc lúc cậu rơi xuống vực vào đêm đó đã xảy ra chuyện gì?

Mọi người đều đưa ánh mắt tò mò nhìn về phía nó, mong chờ câu trả lời. Nó cười nhẹ, từ từ liên tưởng đến những chuyện xảy ra rồi kể cho mọi người cùng nghe.

Sự thật là khi bị trúng đòn tấn công của Gurena, nó bị rơi xuống vực, những tưởng phải mất mạng tại đó nhưng nó đã may mắn thoát nạn. Khi rơi xuống khá sâu, nó nhìn thấy thấp thoáng một bóng người đã đợi sẵn ở đó. Người đó không ai khác chính là Sun.

Sun đã ở đó sẵn từ trước, lúc nó rơi xuống, Sun đã kịp thời bay lại đỡ lấy nó rồi đưa nó bay đến một nơi khác. Nó tuy thoát chết những trong lúc rơi xuống, đầu nó vô tình va vào một tảng đá làm máu chảy ra rất nhiều. Đã vậy, nó còn lãnh trọn đòn tấn công trực diện mạnh mẽ của mụ Gurena nên ngay khi được Sun cứu, nó đã ngay lập tức rơi vào trạng thái mê man.

Diễn biến sau đó thì như mọi người đã biết. Chấn thương lúc rơi xuống vực đã làm nó mất trí nhớ và Sun đã lợi dụng việc đó biến nó thành Chika, vị hôn thê của Sun rồi làm nó thù ghét những người thân thiết xung quanh nó.

Mọi chuyện xảy ra cuối cùng đã sáng tỏ. Tất cả không ai nhắc thêm gì nữa mà thay vào đó, họ cùng nhau trò chuyện, tâm sự, kể cho nó nghe tình hình của mọi người lúc nó biến mất.

Cuộc trò chuyện giữa nó và mọi người diễn ra thật vui vẻ thì một vật thể gì đó lao với tốc độ cực nhanh tới chỗ nó. Và đó không là gì khác ngoài con linh thú màu tím có bộ lông mềm mại mà nó hết mực thương yêu – bé Pi.

Bé Pi đã biết được tin nó khôi phục trí nhớ, lập tức trở về với nó. Bé Pi bám riết lấy nó, không ngừng cọ cọ cái đầu nhỏ xinh vào má nó khiến nó cực kì thích thú, không thể không bật cười.

Theo sau bé Pi, Haku cũng xuất hiện. Cậu vui mừng ra mặt, cúi chào nó:

– Tiểu thư Ryu, mừng cô đã nhớ lại.

Nó sờ bộ lông tím mềm của bé Pi, mỉm cười đáp lời Haku:

– Cảm ơn anh. Thời gian qua đã phiền anh phải chăm sóc cho bé Pi rồi.

Haku gật đầu đáp lễ, đưa tay lên, gãi gãi đầu tỏ vẻ ngượng ngùng.

Có thêm sự xuất hiện của Haku và bé Pi, cuộc trò chuyện ban nãy đã vui vẻ giờ lại còn vui vẻ hơn hẳn. Nó cảm thấy thật hạnh phúc, nó cảm giác tất cả đều như người một nhà của nó.

Một ngày nữa lại bắt đầu.

Được ở cạnh hắn, cạnh anh, có bé Pi luôn kề bên, có được những người bạn tốt như Saphia, Gin và Kai, quen biết với Haku. Tất cả những thứ đơn giản đó đối với nó là một niềm hạnh phúc cực kì lớn lao.

Từng bước chân đến trường, nó không thể thôi mỉm cười khi nghĩ đến niềm hạnh phúc ấy. Cả hắn và anh nhìn thấy nó vậy đều cảm thấy kì lạ, khuôn mặt cả hai lộ vẻ khó hiểu.

Anh bước nhanh đứng đối diện nó khiến nó giật mình, ngừng bước. Nó đưa ánh mắt khó hiểu nhìn anh trong khi anh cúi người, nhìn chằm chằm vào nó, đưa một tay lên sờ vào trán nó rồi lại sờ vào trán mình:

– Nhiệt độ bình thường mà. Rốt cuộc em bị gì thế?

Nó ngẩng người:

– Bị gì… là sao?

Hắn cũng đứng đối diện nó, khoanh tay trước ngực. Bộ mặt lạnh lùng nhưng trong ánh mắt chứa đầy ý châm chọc. Hắn lắc lắc đầu, giọng nói chế giễu:

– Hình như… đầu em chưa bình phục hẳn.

Lúc này, nó đã hiểu ý của hai người. Nắm chặt tay lại, mặt nó đỏ bừng lên đầy tức giận, nó hét lên:

– Hai người đừng có mà chọc phá em như vậy.

Nói rồi nó khoanh tay lại, hai má phồng lên, quay mặt đi chỗ khác. Cả hắn và anh đều không nhịn được mà phải bật cười trước hành động đáng yêu vừa rồi của nó.

– Chika, mới vài ngày mà em đã trở nên thân thiết với bọn chúng rồi sao?

Từ phía sau nó, một giọng nói vang lên khiến nụ cười của hắn và anh tắt lại, nó cũng thôi không còn giận hờn gì nữa, giật mình quay về phía sau nơi phát ra tiếng nói.

– S… Sun?

Nó nói đầy nghi hoặc.

Sun trong bộ đồng phục tiến lại phía nó, nở một nụ cười:

– Em có cần ngạc nhiên như thế khi thấy vị hôn phu của mình không?

Vừa nói Sun vừa đưa tay giữ hai vai nó.

Nghe đến đây, nó không còn chút ngạc nhiên nào nữa, khuôn mặt trở thành không cảm xúc. Nó thẳng tay gạt bỏ tay Sun ra khỏi vai mình, lạnh lùng lên tiếng:

– Thôi cái trò lừa gạt đó đi. Tôi đã nhớ ra mình là Ryu rồi.

Sun ngẩng người trước lời nói của nó nhưng cũng rất nhanh lấy lại vẻ mặt bình thường. Sun bật cười, vỗ tay:

– Giỏi thật đấy, không ngờ trí nhớ của cô khôi phục nhanh thật.

Nó hừ lạnh:

– Không cần phải khen. Thủ đoạn đê tiện của anh đã thất bại rồi.

Sun bật cười:

– Thủ đoạn của tôi ư? Cô nhầm rồi.

Hắn và anh lúc này đã tiến sát nó.

– Không phải của hắn mà là của Gurena.

Một giọng nói nữa lại chen vào giữa cuộc trò chuyện của nó và Sun. Nó quay đầu nhìn người đang tiến đến. Đó là một chàng trai với mái tóc màu cam, khuôn mặt cũng khá điển trai, vóc người tầm cỡ Haku.

Chàng trai kì lạ tiến đến trước mặt nó, hắn và anh, cúi đầu cung kính mang ý chào rồi quay qua nhìn thẳng vào Sun đang tỏ thái độ ngạc nhiên khi nghe lời chành trai vừa nói. Chàng trai mới xuất hiện không dừng ở đó, tiếp tục nói:

– Cậu đã bán linh hồn mình cho Gurena và thực hiện âm mưu này của bà ta nhằm thỏa mãn tham vọng của bản thân, không sai chứ?

Sun càng ngạc nhiên hơn nữa khi nghe lời này. Sun nhíu mày, nghi hoặc:

– Ngươi là…

– Là Leon, linh thú của ta. Ta sai cậu ấy đi điều tra về ngươi.

Anh lên tiếng lí giải thắc mắc của Sun. Hắn vẫn bình thản, không biểu hiện thái độ gì trong khi nó và Sun đều rất ngạc nhiên trước những chuyện đang xảy ra.

Leon nhún vai:

– Ta nói có gì sai sao, Sun?

Sun lúc này đã lấy lại được bình tĩnh, bật cười:

– Không sai. Kế hoạch này là ta và Gurena hợp tác với nhau, đó là lí do ta đã có mặt sắn dưới vực để chờ đợi cô ta. Tuy chuyện cô ta mất trí nhớ không nằm trong dự tính nhưng cũng nhờ vậy mà kế hoạch thuận lợi hơn và khá suôn sẻ. Chỉ có điều, ta không ngờ cô ta nhớ ra nhanh đến vậy, cũng khá bất ngờ đấy.

Nó bất giác lùi về sau. Hít thở thật sâu lấy lại bình tĩnh, nó nhìn thẳng vào Sun, hỏi:

– Tại sao ngươi làm vậy? Mục đích của ngươi là gì mà ngươi lại sẵn sàng bán linh hồn mình cho ác quỷ để thực hiện nó?

Sun nhún vai, nhìn nó rồi quay sang nhìn hắn, chỉ tay về phía hắn:

– Là vì hắn ta.

– Ren?

Nó nghi hoặc hỏi lại.

Sun gật đầu, ánh mắt cũng trở nên sắc bén, giọng nói đầy phẫn nộ:

– Đúng vậy. Ta căm hận hắn ta. Hắn ta có tất cả mọi thứ, sống trong sung sướng, được làm hoàng tử, có mọi quyền lực. Hắn được mọi người sùng bái, ngưỡng mộ bởi địa vị và phép thuật của mình trong khi ta chỉ là một người không ai biết đến mà dù có biết đến đi chẳng nữa thì cũng biết ta với thân phận là đứa em trai cùng mẹ khác cha với hắn. Ta không cam tâm, không cam tâm chút nào. Ta có gì thua hắn chứ? Tại sao hắn có mọi thứ trong khi ta chẳng có bất cứ thứ gì kia chứ.

Hắn vẫn im lặng, không chút biểu cảm.

Nó nói tiếp:

– Ngươi có thấy mình quá vô lí khi nói ra những lời đó không. Nhưng dù cho có là vậy thì hợp tác với Gurena hãm hại ta có lợi gì cho ngươi chứ?

Sun cười lớn, vẻ mặt đầy xảo trá:

– Lợi chứ, thật sự rất có lợi.

Nó khó hiểu nhìn Sun. Sun giải thích:

– Để ta nói cho ngươi biết. Ta biết đối với hắn ngươi là người quan trọng nhất, quan trọng hơn cả bản thân hắn. Vậy ngươi nghĩ xem, nếu ta biến ngươi thành kẻ thù của hắn, làm người căm hận hắn thì hắn sẽ như thế nào đây?

Nói rồi, Sun lại tiếp tục cười lớn.

Nó hơi ngẩng người trước lời nói của Sun nhưng rồi cũng lấy lại bình tĩnh. Nó nhìn Sun, nở nụ cười nhạt như có như không:

– Vậy ngươi là nội gián của Gurena. Chính ngươi là người lúc trước điều khiến các học viên Witchard để họ bị quái vật dưới sông làm mất mạng và cũng chính ngươi phá kết giới trong đêm dạ tiệc để lũ quái vật và Gurena tấn công, đúng chứ?

Sun lại bật cười. Hành động của hắn làm mọi người khó hiểu:

– Cười gì chứ?

Anh lên tiếng. Sun cười nửa miệng:

– Ta không phải nội gián mà các ngươi nhắc tới. Nhưng để thưởng cho các ngươi vì biết được bí mật của ta, ta sẽ cho các ngươi biết một chuyện.

– Chuyện gì?

Leon trầm ngâm nhìn Sun. Sun cười đểu, tiếp lời:

– Nhờ có sự việc quái vật sông ở Witchard mà ta đã tìm được tên nội gián do Gurena gài vào và sau đó ta mới hợp tác với bọn chúng. Ta chắc chắn các ngươi sẽ không thể ngờ tới khi biết được nội gián thật sự này là ai.

– Rốt cuộc là ai?

Leon lại hỏi dồn. Sun trở lại trạng thái nghiệm túc:

– Nội gián là một học viên lớp phù thủy ánh sáng, đó là một học viên nữ. Tên của cô ta cũng khá đẹp đấy, cô ta là Sa…

Nó, hắn, anh và Leon đều hồi hộp chờ nghe tên của kẻ nội gián. Thế nhưng Sun chưa kịp nói hết tên thì…

Phập…

Một mũi tên từ đâu lao vút tới đâm xuyên qua trái tin của Sun.

Sun hết sức bất ngờ, máu từ miệng và máu từ vết thương bất ngờ chảy ra.

Hắn, anh, Leon vô cùng cảnh giác, xem xét xung quanh tìm xem rốt cuộc là ai làm chuyện này nhưng không phát hiện được bất cứ bóng người nào. Nó hoảng hốt lấy tay che miệng lại để không phải hét lên.

Sun quỳ xuống đất, không ngừng thở dốc, máu cứ thế không ngừng tuông ra. Cậu ta đã bị mũi tên đâm xuyên qua tim, chắc chắn không thể sống được nữa. Chuyện này xảy đến quá bất ngờ, cả Sun cũng không thể ngờ được.

Cảm thấy mình không còn cầm cự thêm được nữa nhưng Sun vẫn cố gắng dồn hết sức lực để nói:

– Nội gián… chính là… Sa… Sa…

Lời chưa xong thì Sun đã gục xuống.

Cả bốn người, nó, anh, hắn và Leon cùng chạy lại. Nó dùng phép trị thương cố chữa trị nhưng bị anh cản lại. Hắn nhìn nó lắc đầu.

Nó quay sang nhìn Leon, Leon cúi đầu lên tiếng:

– Cậu ta… đã chết rồi.

Nghe xong câu này, cả người nó không còn chút sức lực mà quỳ phịch xuống đất.

Sun có thể xấu xa thật nhưng cậu ta chỉ là bị lòng căm thù, ganh tị làm cho mờ mắt, cậu ta không đáng phải nhận kết cục như vậy.

Anh đặt tay lên vai nó mang ý an ủi. Hắn cũng chẳng nói gì, chỉ im lặng nhìn Sun.

Leon thở dài nhìn nó, anh và hắn, lên tiếng:

– Chuyện này chắc chắn liên quan đến Gurena. Sun sắp nói ra danh tính của nội gián thì bị sát hại, chắc chắn kẻ giết Sun không ai khác chính là tên nội gián đó.

Cả ba gật đầu tán thành.

Anh trầm ngâm:

– Nhưng ta cũng biết được vài thông tin từ Sun. Nội gián là nữ, là phù thủy ánh sáng trong Witchard và tên bắt đầu là Sa.

– Saphia…

Nó bất ngờ thốt lên tên cô bạn thân của mình. Cả hắn, anh và Leon đều sửng sốt trước lời nói của nó.

Lời vừa thốt ra, nó lập tức lắc đầu phản bác:

– Không. Không thể nào. Chắc chắn chỉ là trung hợp.

===

GIỚI THIỆU NHÂN VẬT:

Leon: Linh thú của hoàng tử Yun, hình dáng thật sự là một chú hổ con. Có khả năng sử dụng phép thuật tốt. Và như các linh thú khác, Leon có khả năng biến lớn, và biến hình thành những con vật khác. Rất trung thành, làm nhiệm vụ điều tra cho Yun.

===ENDCHAP36===

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.