Bí Mật Phù Thủy

Chương 68: Bao năm xa cách



CHAP 68: BAO NĂM XA CÁCH

Trải qua một hành trình thật dài, được sự giúp đỡ của mọi người vượt qua rất nhiều khó khăn, cuối cùng nó đã đến được nơi mình cần đến. Ngay lúc này đây, căn phòng ở tầng cao nhất trong cung điện đã hiện hữu trước mắt nó. Nó đứng sững hồi lâu nhìn cánh cửa, điều hòa lại hơi thở, lấy hết bình tĩnh để đối diện với nhưng điều tồi tệ nhất có thể xảy ra ngay khi nó mở cánh cửa này ra.

Nó chuẩn bị tư thế đề phòng, sẵn sàng tấn công trong trường hợp cấp bách rồi, nó không tiến lại gần thêm nữa mà đưa tay về phía trước, dùng phép thuật điều khiển cánh cửa mở ra.

Đây là một cánh cửa làm bằng gỗ sồi trông rất cứng cáp và khá cũ kĩ. Tuy nhiên, cánh cửa lại rất sạch sẽ và không bám chút rêu phong hay bất kì hạt bụi nào, ngay đến mạng nhện cũng không có. Có lẽ, căn phòng này rất quan trọng nên mới khác hẳn những căn phòng cũ kĩ khác trong cung điện.

Theo sự điều khiển của nó, cánh cửa mở ra một cách nặng nề và rất chậm. Tiếng cót két phát ra theo mỗi nhịp cửa. Tim nó đập nhanh và rất mạnh, nó rất hồi hộp, không biết liệu điều gì đang đón chờ nó ở nơi này đây.

Cánh cửa cuối cùng cũng đã được mở ra, bên trong hoàn toàn chìm trong bóng tối. Một sự im lặng đến đáng sợ bao trùm cả căn phòng và xung quanh nó. Sự im lặng này làm nó rất khó chịu, lúc này đây, nó có thể nghe rõ tiếng thở cùng nhịp tim của mình.

Nó phất tay, tạo một quả cầu ánh sáng ở lòng bàn tay. Nếu không vào hang cọp thì làm sao bắt được cọp đây??? Nó tin hắn và biết chắc Gurena đang ở bên trong. Lo sợ có, phân vân có. Thế nhưng, nó bỏ qua tất cả những cảm xúc hỗn độn trong lòng mình, quyết chí tiến vào bên trong kia. Sống thì đã sao mà chết thì đã sao??? Cứ để định mệnh quyết định vậy.

Nó đã hoàn toàn ổn định tâm lí, vứt bỏ mọi lo toang. Hít một hơi thật sâu, nó thận trọng bước vào bên trong, những bước đi hết sức nhẹ nhàng, không phát ra một tiếng động nào cả. Vừa đi nó vừa đề cao cảnh giác, không ngừng cố gắng quan sát xung quanh thông qua ánh sáng ở lòng bàn tay.

Nó đã bước vào bên trong.

Đi thêm được độ mươi bước, nó giật mình quay về phía sau. Nguyên nhân không gì khác chính là do âm thanh phát ra từ phía cửa. Lúc nó quay lại, nó phát hiện ra rằng cánh cửa đang từ từ đóng lại, càng lúc càng đóng lại nhanh hơn. Nó hoảng loạng, cảm thấy bất an, vội lao đến phía cánh cửa nhưng đã muộn. Cánh cửa ấy đã đóng lại hoàn toàn, nó đã không còn đường ra nữa rồi.

Nắm lấy chốt cửa, nó cố gắng mở ra, một phần vì nó không muốn bị nhốt trong này, một phần vì nó sợ… rất sợ… ở một mình trong bóng tối. Những lúc thế này, nó cảm giác rất không an toàn, những nội sợ hãi vô hình cứ ngập tràn trong tim nó khiến nó không kiềm chế được chính mình, trở nên hoảng loạn và mất đi sự thân trọng.

Nó cứ đập mạnh vào cánh cửa nhưng vô ích, cánh cửa ấy vẫn rất rắn chắc, rất kiên cố, không suy suyển chút nào.

Nhưng, ngay một lúc sau, cả căn phòng bừng sáng.

Ánh sáng bất ngờ khiến nó cảm thấy chói mắt, đưa tay che mắt mình lại, nó từ từ thích nghi với ánh sáng này.

Nó nhìn một lượt căn phòng này.

Căn phòng này rất sạch sẽ, không có lấy một hạt bụi, bài trí cũng đơn giản, chỉ có một chiếc ghế ở trong phòng, chiếc ghế rất đặc biệt, hệt như ngai vàng vậy. Ngoài ra, căn phòng này chẳng có thêm gì ngoài những chiếc rèm màu đen kì quái cùng không gian vô cùng rộng lớn.

Nó nhìn hết xung quanh nhưng thực sự, nó chẳng thấy còn có ai ở trong căn phòng này ngoài nó ra. Nó tự hỏi liệu Gurena đã ở đâu rồi???

Miên man trong dòng suy nghĩ, đột nhiên, nó khẽ nhíu mày, mắt nhìn về một góc ở trong căn phòng này. Nó cảm thấy rất lạ. Góc phòng đó có một khoảng được che lại bằng chiếc rèm màu đen như những nơi khác thế nhưng, nó vẫn có cảm giác, chiếc rèm này có gì đó không giống những chỗ còn lại.

Nó không kiềm nỗi bản thân mình, bản thân không tự phản ứng mà tiến về phía đó, hệt như có gì đó trong tim cứ thôi thúc, bắt buộc nó phải đến nơi đó, nếu không, nó sẽ hối hận. Nó cứ bước đi nhưng vẫn cố gắng thận trọng xem xét tình hình xung quanh, đề phòng bị đánh lén.

Nó đã đứng trước tấm rèm, tay đưa lên toang kéo rèm xuống nhưng lại thoáng do dự. Nó rụt tay về, quyết định sẽ không làm như vậy. Thế nhưng, vừa định quay lưng bước đi thì trái tim nó bất chợt nhói lên một cách kì lạ, cả cơ thể nó không theo sự điều khiển mà quay trở lại phía chiếc rèm ấy và nó đưa tay kéo ngang chiếc rèm xuống.

Bàng hoàng, sững sờ. Nó không tự chủ mà lùi về sau vài bước, ngồi phệch xuống đất. Hai hàng nước mắt nó rơi xuống, tuông rơi không ngừng, mỗi lúc một nhiều. Nước mắt đang rơi, trái tim đau nhói, rộn lên nhưng trên môi nó lại là một nụ cười, một nụ cười rất đẹp, ngập tràn ánh nắng, ngập tràn hương vị yêu thương và ngập tràn hạnh phúc.

Phía sau tấm rèm vừa được nó kéo xuống, thực chất là có một người.

Người đó nhìn thấy nó cũng có những phản ứng y hệt, cũng bàng hoàng, cũng sững sờ và cũng hạnh phúc. Người ấy không ngừng rơi nước mắt thế nhưng trên môi cũng hiện hữu một nụ cười rất tươi, rất đẹp giống hệt như nụ cười của nó, tràn ngập sự ấm áp.

Nó lấy lại bình tĩnh, lau vội những giọt nước mắt len luốc trên khuôn mặt mình. Nó không kịp đứng dậy và cũng không đủ sức để đứng dậy, nó bò đến chỗ tấm rèm vừa nãy bị kéo xuống, chống tay vào bức tường, nụ cười vẫn rất hạnh phúc, nó lên tiếng, giọng nói ngọt ngào:

– M… Mẹ. Mẹ…

Người kia cũng tiến lại gần bức tường, chống tay vào tượng, thốt lên đầy xúc động và nghẹn ngào:

– Ryu… Ryu… Là con đúng không??? Con thực sự là Ryu… là Ryu của mẹ??? Đúng… đúng chứ???

Trước lời nói đầy nghẹn ngào đó, nó không biết nói gì mà chỉ gật đầu lia lịa, nước mắt tiếp tục rơi.

Thật ra, phía sau chiếc rèm vừa bị nó kéo xuống là một căn phòng nhỏ trong suốt nhưng không hề có một cánh cửa hay một lối vào nào.

Bên trong căn phòng trong suốt đó là một người phụ nữ với thân hình gầy guộc, bộ trang phục đang mặc trên người thì cũ kĩ, mái tóc đỏ khá rối nhưng cũng không che giấu được sự mềm mượt ở mái tóc. Khuôn mặt tuy xanh xao, tiều tụy nhưng vẫn mang vẻ đẹp mê người, có nét tương đồng với nó.

Người đó không ai khác chính là mẹ của nó – Kurina.

Đúng là đã mười năm xa cách không gặp lại nhau, nó lại còn mất đi tất cả kí ức kể từ cái đêm định mệnh ấy nhưng hình ảnh người mẹ hiền từ của nó và người cha hết mực yêu thương nó không hề phai nhạt trong tâm trí nó. Nó luôn nhớ về họ, nghĩ về họ, không ngừng hy vọng sẽ được gặp họ dù cho đó là điều không thể thực hiện. Thế nhưng, đến cuối cùng, hôm nay nó đã gặp lại được mẹ nó rồi. Dù xa cách bao lâu, dù mẹ có tiều tụy, có phần xanh xao nhưng nó vẫn có thể nhận ra mẹ mình ngay lập tức.

Thế nhưng, hai người họ lúc này chỉ có thể nhìn thấy nhau, chỉ có thể nói chuyện cùng nhau chứ không thể ở gần nhau, ôm nhau, trút hết bao thương nhớ, bao nỗi niềm suốt bao năm xa cách bởi lẽ tuy nó và mẹ mình đang gần ngay trước mắt nhưng lại như xa tít chân trời bởi lẽ giữ họ còn một rào chắn là căn phòng trong suốt.

Thế nhưng, được gặp lại nhau sau mười năm xa cách dài đằng đẳng khiến nó và mẹ mình vui mừng đến nỗi quên đi mọi rào cản. Hai người cứ nhìn nhau, cố gắng thu lại hình ảnh của nhau trong tầm mắt như thể sợ rằng nếu không làm vậy, người đối diện có thể biến mất, có thể tan biến bất cứ lúc nào. Họ cũng sợ đây chỉ là giấc mơ nhưng nếu thực sự đây là giấc mơ thì nó và mẹ nó thà cứ ở mãi trong giấc mơ chứ không muốn tỉnh lại.

Mẹ nó sờ vào lớp kính như thể đang sờ vào khuôn mặt nó, nước mắt tiếp tục tuông rời. Mẹ nó nở nụ cười hạnh phúc, một nụ cười hiền, thực sự rất hiền. Mẹ nó nói trong nghẹn ngào:

– Ryu của mẹ, không ngờ mẹ lại được gặp con. Mẹ nhớ con nhiều… nhiều… nhiều lắm Ryu à.

Nó gật đầu liên tục, tay không ngừng lau đi những giọt nước mắt nhưng càng lau nước mắt lại càng rơi nhiều hơn. Nó áp một tay vào tấm kính, tưởng tượng như đang áp tay vào tay của mẹ mình, nó mỉm cười thật tươi với bà. Mẹ nó vô cùng hạnh phúc nói tiếp:

– Con gái của mẹ lớn thật đấy. Cũng rất xinh đẹp nữa. Mẹ rất tự hào về con, cha con chắc chắn cũng như vậy.

Mẹ nó cũng cố gắng kiềm chế cơn xúc động, lau đi những giọt nước mắt rồi nhìn nó đầy ấm áp nói tiếp:

– Mẹ rất yêu con. Ryu… mẹ yêu con… yêu con hơn cả sinh mạng… yêu con hơn hết thảy mọi thứ…

Theo lời nói của mẹ nó, nước mắt nó lại được thể rơi nhiều thêm. Nó nhìn mẹ nó không thôi, nói trong nước mắt:

– Mẹ… mẹ à… Ryu… Ryu cũng nhớ mẹ… nhớ mẹ… rất nhiều. Ryu cũng yêu mẹ… yêu mẹ như mẹ… yêu Ryu vậy. Mẹ… Mẹ… Ryu… muốn ở cạnh mẹ… Mẹ à… Mẹ à…

Giọng nó như lạc hẳn đi vì khóc.

Bao lâu rồi nó không được gọi tiếng mẹ này với bà, bao lâu rồi nó mong ngóng được gặp bà để gọi tiếng mẹ thiêng liêng, để cảm nhận tình yêu của mẹ và biết được mẹ nó yêu nó đến nhường nào. Và cho đến hôm nay, cuối cùng, nó đã có cơ hội đó, nó không kiềm chế được bản thân mình. Lúc này, nó chỉ muốn gọi mẹ, gọi mẹ mãi không thôi. Nó muốn thời gian hãy ngừng lại ở đây để nó mãi mãi được nhìn thấy mẹ.

Mẹ nó cũng rất xúc động trước những lời nói của nó. Bà muốn ôm nó vào lòng ngay lúc này nhưng không thể được. Cố gắng mỉm cười với nó, bà lên tiếng, giọng cũng đã lạc đi:

– Ryu… Mẹ xin lỗi con… Xin lỗi vì đã khiến con chịu khổ bao năm qua. Con… hận mẹ cũng không sao… tất cả… tất cả là lỗi của mẹ. Nếu… nếu con không phải con mẹ thì… cuộc sống của con đã bình thường… con đã không phải chịu nhiều đau khổ rồi… Ryu à…

Trước lời nói này, nó lắc đầu nguầy nguậy, ánh mắt đầy kiên định nhìn thẳng vào mẹ mình:

– Không… Con không trách… không hận gì cả. Con… con rất vui… Con.. con rất tự hào… rất hạnh phúc… khi được làm con của cha mẹ. Thật… thật đấy mẹ à. Con rất tự hào…

– Ryu à…

Mẹ nó nhìn nó, ánh mắt lấp lánh như vì sao. Nó cũng nhìn mẹ, mỉm cười đầy hạnh phúc, đầy vui vẻ. Giờ đây, ước muốn duy nhất của nó là thời gian hãy ngừng trôi, hãy dừng lại ở giây phút này, ngay khoảnh khắc này để nó và mẹ mãi được nhìn thấy nhau, mãi mãi gần nhau.

Từ nãy đến giờ, do quá xúc động mà nó không để ý đến việc mẹ nó đang bị giam giữ trong căn phòng trong suốt kia. Nó lúc này đã định thần lại, nhìn mẹ nó đầy vẻ có lỗi:

– Con xin lỗi… Để con giúp mẹ ra ngoài.

Nói rồi, nó lập tức dùng phép thuật tấn công vào tấm kính trong suốt nhằm phá vỡ, đưa mẹ nó ra. Thế nhưng, đòn tấn công của nó ngay lập tức bị đánh bật lại. Nếu nó không phản ứng nhanh thì nó đã lãnh trọn đòn tấn công vừa rồi của chính mình.

Nó ngơ ngác, toang thử lại lần nữa thì mẹ nó đã lên tiếng ngăn cản:

– Đừng, Ryu.

Nó nhìn mẹ mình đầy khó hiểu:

– Tại sao vậy mẹ?

Mẹ nó mỉm cười nhẹ nhìn nó, giọng nói dịu dàng tràn ngập tình yêu thương và sự chiều chuộng:

– Đây là không gian đặc biệt do chị của mẹ là Gurena tạo ra. Nó không như những phép thuật bình thường, nó gắn liền với sinh mệnh chị ấy nên trừ khi chị ấy chết đi hoặc bị tiêu diệt, mẹ mới có thể thoát ra được. Con cũng không được phép dịch chuyển vào đây bởi vì nếu con vào đây, cả mẹ và con sẽ chỉ cùng nhận lấy một kết cục là cái chết. Khi ở trong này không ai dùng được phép thuật nên Gurena có thể dễ dàng tiêu diệt chúng ta.

Nó cuối cùng đã rõ nguyên nhân. Lau đi vài giọt nước mắt còn sót lại, gật đầu nhìn mẹ của mình:

– Con biết rồi. Cảm ơn mẹ đã nói cho con biết.

Mẹ nó mỉm cười thật dịu dàng và hiền từ với nó. Nó cũng mỉm cười với mẹ mình rồi nó lên tiếng hỏi:

– Vậy… con phải làm sao??? Làm sao mới cứu được mẹ??? Làm sao mới đến được với mẹ đây???

====ENDCHAP68====

(Còn tiếp)

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.