Bí Mật Siêu Thần Bí Của Lọ Lem

Chương 38



Phương Anh ra khỏi bệnh viện Tâm Thần Trung Uơng thì trời cũng đã quá trưa. Cô xoa xoa bụng. Thật đói ! Nhưng sao lại chẳng thấy muốn ăn một cái gì nhỉ? Cứ buồn bực làm sao ấy...

Cô thở dài, rút điện thoại ra gọi cho Thùy Anh:

“Alo !” Đầu dây bên kia vang lên giọng nói thân thuộc.

“Phương Anh hả?... Sao cô không nói gì? Phương Anh, cô còn giữ máy không thế?...”

“Phương Anh…”

Cô thấy Thùy Anh có dấu hiệu chuẩn bị cúp máy, liền vội vàng trả lời lại: “Alo ! Tôi đây.”

“Ồ, sao giờ cô mới trả lời? Làm tôi lo muốn chết…”

“Xin lỗi… À, tôi vừa đi khám về xong.”

“Khám? Sao cô không nói cho tôi biết cô đi khám o_o??? À mà bỏ đi vậy, kết quả thế nào?”

“Không có bệnh, rất bình thường.” Phương Anh khịt mũi.

“Vậy hả? Tốt quá rồi…” Tiếng cười haha đầy vui vẻ của Thùy Anh vang lên từ đầu dây bên kia.

Phương Anh run cả người, trong mắt cô đầy lo âu. Nhưng sau cùng, vẫn phải nén lại, cười đáp trả: “Tôi sắp đi Thái Lan 3 ngày.”

“Ồ, đi du lịch hả? Hộ chiếu ở ngăn bàn ấy.”

“Không phải du lịch, có chút việc thôi ! Còn hộ chiếu thì tôi biết rồi.”

“Ừm, vậy bao giờ bay?”

“Sáng mai.”

“Sớm vậy ư? Cô có muốn tôi ra sân bay tiễn cô không?”

“Thôi khỏi.”

“Ok. Dù sao tôi cũng chẳng muốn dậy sớm…” Cô ta cười hì hì.

“Ừ. Cúp máy đây.” Phương Anh nhoẻn miệng rồi tắt máy.

Nụ cười trên môi cô bỗng chốc cứng lại, rồi hoàn toàn méo xệch đi.

Cô vừa nói dối Thùy Anh. Thật là quá chừng tệ mà, cô không thể để cô ta biết chuyện đi khám ngày hôm nay được.

Bởi vì khám như không. Ông bác sĩ nói biểu hiện “đi lại lung tung trong đêm” và “giấc mơ ngắn” quả thực rất giống với triệu chứng mộng du, nhưng khi cô kể cho ông ta về cái camera đã quay lại lúc cô mộng du ( tất nhiên là không nói chuyện cô trộm đồ ) và ông ấy cứ một mực khẳng định rằng tướng đi như thế không thể nào là mộng du được.

Ông ta nói với cô rất nhiều về các triệu chứng của mộng du và nói cô nhắc người nhà theo sát mình vào ban đêm để xem các hiện tượng xảy ra có giống không rồi quay lại sau.

Đã thế ông ta còn cười đùa cô rằng: “Nếu không phải mộng du mà bị như thế chắc là ma nhập rồi.”. Ohaha ! -_- Vui tính dữ luôn.

Nói chung là cô thấy lo lắng, cũng không thể tự tiện đi mua thuốc uống lung tung được.

Nếu không phải mộng du thì là bệnh quái gì chứ??

Phương Anh cắn móng tay, suy tư.

Chợt, điện thoại của cô rung lên, báo hiệu một cuộc gọi đến. Cô nhìn con số lạ hoắc trên màn hình, ngẩn người ra phân vân không biết có nên nhận hay không.

“Alo !” Cuối cùng thì vẫn là nhận.

“Hello baby~~~” giọng nói cợt nhả oang oác vang lên.

“Baby?” Khóe mắt cô giật giật, ai mà lại gọi cô như vậy???: “Ai thế?”

“Ơ kìa. Baby quên giọng của tôi nhanh thế, mới chiều nào chúng ta còn ngồi trong quán café tâm sự qua lại mà…” Đầu dây bên kia vang lên tiếng cười haha khoái trá.

“Đồ điên.” Cô cười khẩy, lập tức cúp máy. Hẳn là ông bạn nào đó rảnh quá nên ngồi bấm đại số trêu gái đây mà. Chiều nào ngồi tâm sự? -_- Cô ấy hả, không có đâu nha!

Chưa được mấy giây thì điện thoại lại tiếp tục rung. Cô bực tức: “Còn muốn gì nữa???”

“Đừng nóng, nãy tôi chỉ đùa thôi !... Đùa mà thôi !”

“phí tiền điện thoại chỉ để đùa, tôi bị thần kinh chắc??” Cô quát.

“Rồi rồi, nghiêm túc, nghiêm túc liền -_-… Là tôi Khoa TRình đây mà.”

“Khoa TRình- anh chàng phó tổng R&SY ấy hả?”

“Đúng rồi.”

“Làm thế nào anh có số của tôi??"

“Hỏi bạn đưa cho.”

“Bạn nào?”

“Harry ấy, chắc cô biết cậu ta nhỉ?”

Phương Anh tay cầm điện thoại siết chặt hơn, đúng thiệt tình người ta nói không nên đưa số điện thoại lung tung là rất đúng mà: “Thôi bỏ đi, anh tìm tôi có chuyện gì?”

“Nghe nói hôm nay cô đi khám, kết quả thế nào rồi?”

“Anh cần biết để làm gì?” Cô bực dọc.

“Nghe giọng cô thế này, chắc là không như ý nguyện rồi…” Tiếng cười khúc khích vang lên.

“Ờ đấy thì sao? Nếu hỏi xong rồi thì tôi cúp máy đây…” Cô tức giận, cái giọng điệu của anh chàng này thật quá khinh khỉnh mà.

“Từ từ đã,…”

“Gì nữa?”

“Harry muốn chuyển lời cho cô. Nói là sáng mai có mưa nên đã dời sang ngày kia bay. Thế thôi !”

“Mưa phùn mà, đâu đáng lo ngại lắm đâu.” Cô thắc mắc.

“Đừng hỏi tôi, Harry chỉ nhắc tôi nói với cô thế thôi !”

“Biết rồi, cảm ơn.” Cô cúp máy.

***

Cô ngả người lên giường, nằm vật xuống, quá trời mệt mỏi. Hôm nay chả hiểu sao cô chỉ đi dạo phố có chút mà mỏi hết cả người thế này chứ?

Đúng là tắm xong thoải mái hơn hẳn.

Cơ mà mấy giờ rồi nhỉ?

Cô với tay lấy điện thoại ra xem: 10h58’. Nhìn xuống dưới, thấy có tin nhắn mới từ Thùy Anh được gửi cách đây một tiếng. Cô vội ấn vào xem.

Thùy Anh: [ Hey! Cái mà cô bảo là phi logic trong vụ mẹ tôi là như nào? ]

Thùy Anh: [ Cô đọc bài báo ấy ở đâu? ]

Thùy Anh: [ Sao không trả lời? ]

Thùy Anh: [ Hay là cô đang ở trên máy bay rồi nên không trả lời được??? ]

Phương Anh thấy vậy, nhắn trả: [ Lên mạng tìm bài báo V.com viết về mẹ cô đi. ]

[V.com? Ok. ] Chưa đầy một phút sau đã có tin nhắn mới chuyển đến.

[Ừ. ]

[Tôi đọc rồi, sao nữa? ]

[ Này nhé !

1 - Những người mắc bệnh về tim mạch khi bị trụy tim thường đột quỵ và ngã xuống. Thời gian ngã xuống rất nhanh, chỉ khoảng 1, 2s, căng lắm là 5s , không có slow motion như trong phim. Theo quán tính, con người sẽ khuỵu đầu gối và ngã về phía trước. Chiếc xe ở khoảng cách đủ xa để bà Trâm đẩy cô lên tận lề đường thì trong 1, 2s hoặc 5s đó, làm thế nào mà người điều khiển xe có thể có đủ thời gian chạy đến và quẹo trái rồi túm tóc bà Trâm? Nếu lúc đó bà Trâm chưa ngã thì sức mạnh siêu nhiên nào để bà đứng được khi não bộ không còn khả năng điều khiển?

2 - Nếu bà Trâm đi từ bên trái sang bên phải, chiếc xe đầu tiên không thể túm được tóc bà. Nếu bà Trâm đi từ phía bên phải sang bên trái thì trường hợp này hoàn toàn có thể. Đi xe với vận tốc nhanh thì khi cua, xe sẽ ma sát với đường và trượt dài theo quán tính. Người điều khiển xe (kể cả tay đua F1) sẽ không dám bỏ một tay ra nắm tóc ai đó vì đảm bảo thả tay lái ra sẽ hôn đất ngay. Kể cả người điều khiển xe có thể làm điều phi lí này thì làm cách nào hắn có thể túm tóc bà Trâm rồi ghì chặt lấy cổ? Tung đầu bà ấy lên rồi bắt lấy cần cổ như với cái bút chì?

3 - Làm thế nào mà anh thanh niên thứ 2 có thể nắm được chân bà Trâm đang-ở-sát-mặt-đất khi anh đang lướt xe với tốc độ kinh hoàng? Nằm luôn xuống đất ý hả? Và làm thế nào anh ấy dựng xe dậy được? Hoặc là cúi xuống? Chiếc xe mô tô phân khối nhỏ, chiều cao ít nhất cũng khoảng 740 mm. Cúi xuống nắm chân bà Trâm, anh không thể nhìn thấy được đường đồng thời mất thăng bằng khi điều khiển xe, nếu rẽ ngược lại, đảm bảo xác bà Trâm sẽ hoặc là đập vào mặt anh ấy rồi cả hai ngã xuống, hoặc là anh bị chéo tay rồi nằm đo đất. Nhân tiện thì hai chiếc xe đi cho dù song song xác cũng sẽ bị kéo lê một đoạn ngắn. Đằng này anh thứ 2 đi theo ngay đằng sau, nếu muốn túm được chân bà thì chỉ có thể đuổi theo dài dài.

4 - Hệ thống xương của một người trưởng thành bao gồm 206 cái xương, 32 chiếc răng và một mạng lưới các cấu trúc khác kết nối xương lại với nhau. Độ cứng của xương được so sánh với bê tông cốt thép, dây chằng còn dai hơn cả cao su. Thịt người là các tế bào liên kết chặt chẽ mà chỉ khi dùng vật sắc nhọn ta mới có thể cắt đứt. Cổ họng con người bao gồm dây thần kinh, khí quản và ống dẫn thức ăn được chạy dọc theo xương cột sống, xương cột sống gắn với xương sọ tạo thành một thể liền mạch.

Thế nên nếu kéo dãn như trong bài báo nói thì thật quá sức phi lý rồi. Cô có cảm thấy thế không? ]

[Wow ! Phương Anh à, cô thông minh thật đó. Thật ra cái camera ghi lại vụ mẹ tôi bị giết nó chỉ có một tí ti bé xíu xiu bên góc phải thôi ! Nên không nhìn rõ được hành vi giết người đâu. Cái thời ấy mấy phóng viên dựa vào camera đấy mà chế tác ra đủ trò luôn. Nói chung là mỗi trang viết một kiểu ấy, cô thử tìm vài trang khác mà đọc xem. ]

[ Vậy thì mẹ cô đã chết như thế nào? ]

[ Tôi không biết. ]

[ Tại sao cô lại không biết được??? Cô chẳng phải chính là bé gái đi cùng bà ấy sao? ]

[ Không phải đâu. Qủa thực tối đó đúng là tôi ở cùng mẹ, nhưng bé gái đi cùng mẹ tôi lúc bà ấy bị giết là… Huyền Nhung đó. ]

[ Hả? ] Phương ANh hoàn toàn kinh ngạc.

***

Nghĩa Trang Thành Phố, 1 giờ sáng.

“Soi… soi đen pin lên coi tụi bây, tối quá !” Một giọng nói khe khẽ vang lên.

Người đằng sau nghe vậy, huých phát vào cùi chỏ thằng bên cạnh để nó lóng ngóng bật ra cái đèn pin.

“Bây giờ nhé ! Thằng Dũng- mày qua bên kia xem có cái mộ nào đáng giá không thì dùng đá gõ ba cái lên bia mộ ra hiệu, còn mày, Hùng, mày đi bên kia đi. Tao đi lối này. Nghe thấy tiếng gõ thì im lặng đi về phía ấy, cấm phát ra một tiếng động. Rõ chưa?” Một tên quay xuống, dặn dò hai đứa đàn em.

“Nhưng… Nhưng Hoàng đại ca à, em sợ lắm ! Đúng là khu nghĩa trang này toàn chôn cất người giàu có nhưng, nhưng mà nhiều ma lắm !...” Cái gã còm nhom tên Dũng mặt đã tái xanh lên. Gã nhìn xung quanh, run lẩy bẩy.

“Cái thằng nhát cáy.” Thằng Hùng thì trông bự con hơn, nó cốc đầu thằng kia một cái rõ mạnh: “Muốn giàu thì phải cực một tí đi chứ !!! Mày muốn chúng ta mãi mãi chỉ là thằng bốc vác ở công trường chắc?”

Gã Dũng kia nuốt nước bọt, bớt run hơn hẳn, rồi gật gật đầu. Ba thằng chia nhau ra, đi về ba phía khác nhau.

Gã Hoàng gan dạ nhất đám. Gã đi một lượt, săm soi hết mộ này đến mộ khác vẫn chưa tìm được cái nào vừa ý. Nghe nói là có mộ chôn cất trăm triệu trong hòm, là cái nào, cái nào nhỉ? Gã thì chẳng biết chữ đâu, nhưng cứ dựa vào cách bài trí ngôi mộ thì chắc cái nào to đẹp nhất hẳn là cho người giàu nhất rồi.

Gã Hùng thì nhát hơn, được cái, thằng này láu cá dã man. Nó đã tìm hiểu trước một vài người giàu giàu được chôn ở đây rồi. Còn thủ sẵn theo một cái danh sách tên để tìm cho dễ nữa.

Gã Dũng thì quả là một tên nhát cáy. Đã sợ ma lại còn đi theo nghiệp đào trộm mộ. Thật là… Cứ đi lom khom lung quanh thế, với cái bộ dạng sợ sệt thế kia thì làm ăn cái gì?

Ba tên càng đi càng tách xa nhau. Chúng lục tìm soàn soạt trong đêm, và cũng chờ đợi tiếng gõ vào bia mộ cảu đồng bọn nữa. Cuối cùng thì cái điều mà chúng nó chờ mong nhất cũng tới…

“Cốc, cốc, cốc.”

Đêm tĩnh mịch, ba tiếng gõ nhẹ mà âm vang xa vô cùng, đủ để đánh thức lòng tham trong bọn chúng và câu dẫn chúng tới.

“Cốc, cốc, cốc… Cốc, cốc cốc…”

Tiếng gõ lại vang lên, dồn dập hơn. Thằng Hoàng men theo lối cũ, hai mắt sáng cả lên. Chắc hẳn phải là ngôi mộ giàu có lắm chúng nó mới gấp gáp thế này.

“Cốc, cốc, cốc” Tiếng gõ cuối cùng vừa biến mất thì thằng Hoàng cũng vừa kịp tới. Gã là kẻ tới thứ hai, sau thằng Dũng, và cuối cùng là là thằng Hùng mãi mới lật đật chạy tới.

Gã Hoàng chỉ vào ngôi mộ trước mặt: “Cái này hả? Mày chắc chứ Dũng?”

“Ủa, không phải đại ca gõ à? Em có gõ đâu mà biết.”

“Ơ cái thằng này hay nhỉ? Mày ở đây đầu tiên, không mày gõ thì là ai??” Gã Hoàng xì một tiếng.

“Em thề em không gõ… Tại nó ở gần em nhất nên em nghe cái thì tới liền thôi !” Gã Dũng kia run run nói: “Nếu thế thì có phải ma gõ không…” Mặt gã như sắp mếu.

“Ma với chả quỷ.” Gã Hoàng không nương tay cốc đầu thằng Dũng một cái rồi gã gọi: “Hùng, mày qua đây xem cái mộ này coi.”

“Đại ca cứ để em.” Thằng Hùng tiến tới, nhìn chằm chằm vào bia mộ rồi bất ngờ thốt lên: “Oh ! người này là Nguyễn Quỳnh Trâm- đại minh tinh bị giết dã man tại LA này… Uầy, đứa nào tìm được hay thế? Bà ta giàu lắm đó !”

“Nguyễn Quỳnh Trâm… Mà thôi kệ mẹ cái danh tính đi, mày nói coi xem lúc bả chết thì có chôn tiền hay gì xuống cùng không?”

“Chăc là có đấy đại ca ạ. Chồng bà ta là triệu phú mà, với cả lúc còn sống bà này cũng nổi tiếng lắm ! Fans nhiều vô số luôn… Hay là, triển đi đại ca?” Thằng Hùng hai mắt sáng lên. Đúng là tham tiền có khác.

“Ờ, Dũng, mày lấy xẻng lại đây.” Gã Hoàng gật đầu rồi nói tiếp: “Ấy mà bà này chết năm bao nhiêu thế, sao di ảnh trông như cháu gái tao ấy. Trẻ vãi.”

“Bà ta chết lúc gần 40 thôi ! Nổi tiếng là mỹ nhân không tuổi đó.”

“Mỹ nhân không tuổi là cái thể loại đéo gì mậy?”

“Là người có nhan sắc trẻ trường tồn theo thời gian ấy đại ca. Lâu già ấy.”

“Ờ, ước gì con vợ tao cũng ‘không tuổi’, đéo mẹ mới 55 thôi mà già như cụ tao rồi ấy.” Gã Hoàng lầm bầm chửi.

“Đại ca phải ước rằng bà ta mới chết hôm qua mới phải. Nếu bà ta mới chết hôm qua, chúng ta vẫn được bữa tình dục ra trò đấy.” Mắt gã Hùng quắc lên đầy vẻ dê già.

“Được đấy, đào xong con mẹ này, chúng ta tìm mấy cái mộ thiếu nữ mới chôn đào ra, cướp được gì thì cướp, còn lại thì triển cái xác thôi ! Mày nhắc tao mới nhớ, đéo mẹ bao năm rồi chưa chịch con nào…” Gã Hoàng bật cười dâm dê.

“Phải là loại hàng ngon như bà minh tinh này này, xời ơi, mặt đẹp mà thân hình thì bỏng mắt… Tiếc là bây giờ cũng hóa thành bộ xương khô mất rồi, tiếc thật.” Gã Hùng chẹp lưỡi.

“Xẻng đây ạ.” Gã Dũng lật đật chạy tới liền hứng ngay một cái cốc vào đầu.

“Đcm, mày đi ỉa hay sao mà lâu v*l. Để bố mày phải chờ.” Gã Hoàng bực tức nói, rồi chia cho mỗi đứa một cái xẻng, ra lệnh: “Đào mau.”

Thằng Hùng cúi xuống hùng hục đào rất nhanh. Thằng Hoàng thấy thằng Dũng cứ ngần ngừ, khó chịu ra mặt: “Cái thằng kia, không vào đào mau đi, đứng ngẩn ra đó làm gì???’”

“Đại, đại ca à… Chúng ta đi mộ khác được không?” Gã Dũng cầm cây xẻng, run run.

“Làm gì?”

“Chẳng lẽ đại ca không thấy lạ sao?... Không ai trong chúng ta gõ vào tấm bia này, vậy thì ai đã gõ?” Gã lẩy bẩy nói ra từng chữ một.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.