Bí Mật Siêu Thần Bí Của Lọ Lem

Chương 6



Bà Mỹ nghe được câu đó, lửa giận cũng nguôi ngoai. Nụ cười như thánh mẫu rất mực hiền từ lại nở ra:

“Được rồi! Con biết vậy là tốt!”

“…”

“Từ ngày mai…” Bà ta cao giọng: “Cứ sáu giờ sáng, dậy nấu hai suất cơm, một cho Huyền Nhung, hai là cho… Tổng giám đốc Thái Thịnh- Trần Minh Quân!”

“Dạ?” Phương Anh nghi hoặc ngẩng đầu: “Sao… sao cơ ạ?” Cô có nghe lầm không??

“Ta nghĩ là con đã nghe rõ mọi lời ta nói vừa nãy. Hãy thôi hỏi những câu thừa thãi!” Bà ta quắc mắt.

“Vâng! Chuẩn bị hai suất cơm, một cho Nhung, một cho ngài tổng tài!” Phương Anh đọc lại.

“Tốt! sau đó, lập tức về nhà! Còn những công việc tiếp theo, ta nghĩ con đã rõ!” Bà Mỹ hài lòng gật đầu.

“Dạ!” Cô đưa tay vén tóc ra sau, dù trời đã trở thu nhưng vẫn vô cùng nóng.

Phương Anh giương lên một nụ cười nhàn nhạt trên môi: “Xin phép dì…”

“Còn nữa…” Bà Mỹ ngắt lời cô: “Sáng nay, con đã nấu những gì?” Thật tò mò! Đưa cơm cho Nhung mấy tháng nay, hẳn là tiếp xúc không ít với cậu ta. Ấy thế mà hôm nay, cái ngày con ranh này khác thường nhất lại có thể gây chú ý cho cậu ta chỉ bằng một bữa sáng. Nhỏ này sáng nay ruốt cục đã nấu những gì?

“Con…” Chả lại nói rau với thịt luộc không? Trời! Nên kết thúc cuộc trò chuyện này càng sớm càng tốt.

Nghĩ vậy, Phương Anh hơi nghiêng đầu, rồi nhún vai đáp: “Thực đơn dinh dưỡng của viện nghiên cứu Hoa Kỳ ạ…”

Bà Mỹ nghe vậy, cũng tin tưởng gật đầu. Rồi lại nói tiếp: “Tốt lắm! Mai cứ như vậy mà nấu. Trước mặt cậu ta, phải biết nói tốt vài lời về Nhung, hiểu chứ?”

Cô gật đầu lia lịa: “Vâng! Dì an tâm…!” Xem ra bà ta chấm bạn tổng tài kia làm con rể rồi. Chậc, vậy cũng chả liên quan tới cô, không quan tâm thì hơn!

“Tốt!” Bà Mỹ rất hài lòng trước sự ngoan ngoãn của cô. Có lẽ chút khác thường ngày hôm nay là do cô … đến kỳ, hoặc là bị stress đi?

Rồi bà ta lấy ra một chiếc phong bì, tiện tay ném thẳng xuống sàn, cách chân cô tầm vài bước về sau. Thật nhục nhã đi! Ai mà chả biết trong cái phong bì đấy có cái gì!

“Còn vài ngày nữa là sang tháng 10, đây là chút ít tiền dì gửi con đi chợ, nấu nướng,… và thêm chút tiền tiêu vặt cho con tùy ý tiêu xài. Cầm lấy đi và ra ngoài cho ta còn ngủ!” Bà Mỹ ngả đầu xuống giường, đắp chăn lên tận ngực, hoàn toàn coi cô như không khí.

“Vâng! Dì ngủ ngon!” Cô cúi đầu rồi xoay người nhặt phong bì lên, lững thững ra khỏi phòng.

“Két” Cánh cửa cuối cùng cũng đã khép lại.

Phương Anh ngồi xổm xuống, dung hai tay xoa huyệt thái dương. Thật mệt mỏi!

Cô giở phong bì ra. Chỉ nhìn vào xấp những tờ 500 nghìn kia, cô cũng có thể đoán được số tiền. Ít thì mười triệu, nhiều thì trăm triệu. Nói chung, không phải lo! Ai ở trong kia chứ? Minh tinh màn ảnh nổi tiếng đấy! Còn sợ gì thiếu tiền đây!

Có một bà dì “thương” con như vậy, bảo sao cô ta lại chả giàu!

Cô thở dài, xoay người lên lầu.

***

Phương Anh thay đồ ngủ, rồi leo lên giường. Nằm im vài ba phút, sau đó nhíu mày. Hình như thiếu thiếu cái gì thì phải? À, điện thoại.

Cô lôi em dế hang hiệu ra, nhìn thòm them. Cứ mỗi tối trước khi ngủ cô đều dành ra một khoảng thời gian nhất định để nghịch điện thoại. Xem xem, mới và đẹp như này, nghịch chắc đã lắm! Nghĩ tới là thấy vui rồi.

Cô trượt ngón tay trên màn hình, bật mạng lên và vào facebook. Chỉ có xác đổi thôi, facebook cô vẫn nhớ nhá! Tối nay nhất định phải cập nhập 1 cái stt thiệt hay mới được.

Ấy thế mà sai mật khẩu mới điên chứ!!! Thử lại vô số lần, Phương Anh lại nghĩ tới một chuyện, tự nhiên toét miệng cười:

“Thùy Anh này….” Rồi lại khẽ nghiến chặt hai hàm răng: “Dám đổi mật khẩu facebook mình!!!” Sao cô lại quên mất việc trong điện thoại cô không thói quen thoát facebook chứ??? Cái con nhỏ này….!!!

“Ax” Phương Anh kêu lên, xoa xoa hai mái đầu. Thôi thì chơi trò chơi vậy. Cô thoát ra menu chính, đang lướt một loạt ứng dụng mới tải, định ấn vào talking tom nhưng lại nhìn thấy một thứ đáng chú ý khác. Đó là album.

Tần ngần một hồi rồi cô cũng quyết định ấn vào. Có hơn một trăm ảnh, đập vào mắt cô là rất nhiều hình của… Méo ( tên con mèo mà Thùy Anh nuôi ). Từ việc nó ngủ đến ngáp, rồi ăn,… Qủa là cô chủ cuồng mèo.

Còn lại hầu hết là quang cảnh quanh đây. Phải! Tất cả mọi thứ đều thật bình thường nếu như cô không kiên nhẫn load đến tấm ảnh cuối cùng. Đó là ảnh Thùy Anh chụp chung với một người con trai khác, hình như là ở trung tâm thương mai. Cô ta ăn mộc rất thường, cùng với nụ cười híp mắt thật đáng yêu. Đằng sau là người con trai kia, khuôn mặt cũng có thể gọi là ưa nhìn. Cao hơn hẳn một cái đầu so với cơ thể này, chắc tầm 1m8.

Và tên của bức ảnh là: “Ghi chú số 6”

Tất nhiên! Ngay sau đó, Phương Anh mở ra ứng dụng “Ghi chú”. Có khá là nhiều ghi chú được ghi, và kia, số 6. Cô nín thở, đọc từng chữ một:

“Ghi chú số 6, ngày 20/9/2015

Hôm nay tâm trạng quá, ấy thế mà lại nhớ tới câu truyện ngắn này… Nó có tên là ‘Một cái kết thúc khác’

Chuyện là về nàng Lọ Lem đáng thương. Sinh ra trong một gia đình hạnh phúc, nhưng lại không kéo dài. Mẹ cô đột ngột qua đời, cái chết thật thảm khốc. Và cho đến khi dì ghẻ xuất hiện, cuộc đời cô gái bé nhỏ liền xoay theo một chiều hướng khác. Sống như một nô lệ trong nhà, không được yêu thương, bị ghét bỏ và bị đối xử thậm tệ.

Và sau đó là câu chuyện về đêm vũ hội của hoàng tử - Nàng đã được bà tiên giúp đỡ đến được nơi đó, và khiến hoàng tử yêu mình. 12h đêm, nghe lời bà tiên, nàng chạy bỏ chạy và làm rớt một chiếc giày thủy tinh. Nhưng sau đó, Hoàng tử đã nhanh chóng tìm được chủ nhân của chiếc giày, và nàng cứ tưởng, thế là hết, nàng sẽ có hạnh phúc, sống trong lâu đài to lớn bù lại những tháng ngày vất vả xưa kia.

Ấy vậy mà nàng đã lầm!

Công chúa láng giềng tới, và nàng ta lại cướp đi hạnh phúc của Lọ Lem bằng vẻ đẹp và tài năng hơn người. Hoàng tử buông tay nàng, và không lâu sau đó, cả hai chia tay, đường ai nấy đi. Bất lực, yếu đuối, Lọ Lem quay về sống tiếp trên tòa tháp ấy. Và đôi giày thủy tinh trở thành một vật kỉ làm nàng chán ghét tới mức đã ném nó từ trên tầng cao nhất xuống. Vỡ tan tành!

Thảm quá! Không có Bà Tiên, Lọ Lem là ai chứ?

…”

***

Thang máy đi thẳng lên tầng 15, Phương Anh xách hai túi cơm thơm nức mũi đầy tự tin bước về phía phòng tổng giám đốc. Muốn đồ ăn ngon? Ok, một cú gọi là có ngay hai xuất cơm từ nhà hang nổi tiếng. Về chỉ việc xếp lại là xong.

Cô đưa tay lên gõ cửa phòng tổng giám đốc, lần thứ 2 rồi nên đã tìm được cách nhận dạng mấy cái phòng này. Chữ “CEO” Khắc trên cửa gỗ to vậy mà lần trước nhìn hoài không ra. Chết tiệt!

“Mời vào!” Tiếng Trần Minh Quân vọng ra từ bên trong.

“Xin chào Tổng giám đốc!” Phương Anh đẩy cửa bước vào, lại nhìn thấy trong phòng còn một người nữa: “A! Thư kí Nhung, cô cũng ở đây à? Tốt quá rồi!

Huyền Nhung tay cầm xấp văn bản đứng bên cạnh Trần Minh Quân, vén tóc lên rồi mới chịu ngẩng đầu, cười nói hòa nhã: “Đến đưa cơm đấy à, Thùy Anh?”

Cô gật đầu, lấy tay che miệng: “Phải! Tất nhiên rồi!”

Nhung gật đầu, nhìn về phía Quân ngọt ngào nói: “Tổng giám đốc! Cô Thùy Anh mang cơm đến rồi. Anh ra ăn xem có hợp ý không?”

Phương Anh lập tức hùa theo: “Đúng đấy! Tôi khẳng định là rất ngon, đồ ăn cũng đa dạng, phong phú nữa.” Nói rồi liền cầm một hộp tới trước mặt hắn, mở nắp ra và miệng thì liếng thoắng: “Có thịt ba chỉ cắt lắt, sushi cá hồi, canh rong biển, …”

Quân nhìn cô gái trước mặt, lại nhìn thấy hộp cơm phía dưới, mỉm cười gật đầu khen ngợi: “Tốt! Trông rất ngon mắt!”

“Tuy nhiên…” Anh ta hắng giọng rồi khẽ nói: “Thư kí Nhung này, cô xuống dưới pha cho tôi cốc cafe Folgers nhé! Tôi muốn dùng nó để uống sau khi ăn.”

“Vâng!” Huyền Nhung gật đầu, quay ra Thùy Anh phân phó: “Cô xuống tầng…”

Chưa kịp nói hết câu, thì đã bị Minh Quân chặn lại. Anh ta nhìn Nhung cười, và giọng thì vô cùng tin tưởng: “Thư kí Nhung nổi tiếng pha café ngon trong công ty, hôm nay muốn nhờ cô đi pha giúp tôi như mọi lần, được chứ?”

“Được chứ ạ!” Huyền Nhung hoàn toàn mất hồn trước nụ cười ấy. Trong long không ngừng cười. Pha café ngon? Cô ư? Mọi lần xuống đều là sai người khác pha, nào có đến được tay cô ta pha bao giờ. Ấy vậy mà vẫn rất ngoan ngoãn ra khỏi phòng.

Nhung vừa đi, thì Quân cũng bắt đầu ăn. Vô cùng chậm rãi gắp từng tí một trong hộp cho miệng, bộ dạng vô cùng quý tộc.

“Thế nào?” Thấy anh ta ăn ngon vậy, Phương Anh híp mắt cười tươi: “Đồ ăn ngày hôm nay có làm anh hài long không? Tổng giám đốc!”

Nơi cô đặt hàng là một nhà hang khá nổi tiếng về ẩm thực trên đất Sài Gòn, do Diệp giới thiệu. Có lí nào lại không ngon!

“Ngon lắm!” Trần Minh Quân buông đũa rồi đáp.

“Nhưng mà…” Anh ta tiếp tục nói: “Sao mà mùi vị nó giống hệt đồ ăn hôm qua tôi ăn ở nhà hang Food’s Harry thế nhỉ?”

Cô cứng đờ cả người. Food’s Harry là tên nhà hàng mà cô đã đặt đồ ăn sáng nay. Hơ...!!

“Trùng hợp thế nào…” Minh Quân nhìn cô bằng ánh mắt sắc lạnh: “Bạn tôi- Harry là chủ của cửa hàng ấy. Tôi ăn đồ ăn anh ta nấu không ít lần. Cô nói xem, nếu Harry biết có một người nấu ăn giống hệt anh ta, có phải là sẽ rất mừng không?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.