Bí Mật Vượt Thời Gian

Chương 12: Bạn thân




Thượng Quân Trừng có nhiều nhà riêng ở Bắc Kinh, nhưng thông thường anh hay ở trong khu chung cư Dốc Viên Bô gần công ty, khu này nằm ngay trung tâm thành phố, đi đâu cũng tiện. Thượng Quân Trừng mỗi lần rời khỏi công ty là lại tới đây nghỉ ngơi.

Diệp Phi Vũ lái xe tới cổng chung cư thì bị bảo vệ chặn lại bên ngoài, đành phải ngồi trong xe đợi Thượng Quân Trừng.

Hai người chờ đến tận hai giờ đêm, Diệp Phi Vũ đột nhiên nhớ ra chuyện gì, quay sang nói với Từ Nam Phương: “Quân Trừng chắc sắp tới rồi, tôi đi trước, cô ngồi trong xe đợi cậu ấy”. Anh ta nói xong liền mở cửa xuống xe.

“Một mình tôi đợi anh ấy ư?” Giờ đã canh ba nửa đêm, Từ Nam Phương có chút sợ hãi, vừa thấy Diệp Phi Vũ mở cửa đã vội giữ lấy tay anh ta.

Thế nhưng Diệp Phi Vũ không biết thương hoa tiếc ngọc như Thượng Quân Trừng, lạnh lùng nói: “Không phải cô muốn tiếp cận Thượng Quân Trừng sao? Bây giờ tôi tạo cơ hội cho cô và cậu ta được ở cùng một chỗ, nếu tôi còn ở đây thì chẳng phải cô nỗ lực vô ích rồi ư?”.

Nắm tay của Từ Nam Phương dần dần buông lỏng, Diệp Phi Vũ nói rất đúng, anh ta đưa cô tới đây, chính là vì muốn cô và Thượng Quân Trừng có thể ở cùng nhau. Thượng Quân Trừng cảm thấy áy náy nên sẽ không để cô một mình ngồi trong xe, nhất định sẽ đưa cô vào nhà. Nếu Diệp Phi Vũ còn ở đây thì e rằng Thượng Quân Trừng sẽ bảo anh ta đưa cô đi.

Từ Nam Phương nhìn theo Diệp Phi Vũ xuống xe. Anh ta giao cho cô chùm chìa khóa, hướng dẫn cô cách đóng cửa sổ và mở cửa, đến khi Thượng Quân Trừng xuất hiện còn biết cách xuống xe.

Diệp Phi Vũ đi thẳng không quay đầu lại, Từ Nam Phương chỉ còn cách cố gắng nén nỗi sợ hãi trong lòng, một mình ngồi đợi trong xe. Ngoài cửa sổ vang lên tiếng cộc cộc, cô giật nảy mình quay ra nhìn, thấy một cái đầu đang thập thò ngó vào trong. Ánh đèn đường phản chiếu vào khuôn mặt anh ta, là Thượng Quân Trừng.

Từ Nam Phương vội đẩy cửa nhảy xuống xe, nước mắt thoáng trào ra như suố, nhào vào ngực Thượng Quân Trừng: “Cuối cùng anh cũng chịu tới, tôi một mình chờ anh ở đây sợ muốn chết”. Cơ thể Thượng Quân Trừng thật ấm áp.

Thế nhưng cô hưởng sự ấm áp trong lòng anh chưa được một giây đã bị đẩy ra. Thượng Quân Trừng hoảng hốt đánh mắt nhìn bốn phía, may mà không có ai trông thấy. Anh nghiêng đầu, trợ tròn mắt nhìn Từ Nam Phương với vẻ kinh ngạc: “Sao cô lại ở đây? Tên Phi Vũ kia đâu rồi?”.

Từ Nam Phương lau nước mắt nói: “Anh ta đưa tôi tới đây, không thấy anh đâu liền bỏ đi rồi”.

Thượng Quân Trừng trợn mắt tức giận, muốn mắng mấy câu nhưng trông thấy Từ Nam Phương như vậy lại không nỡ mắng, anh tức tốc vào trong xe, sau đó lấy di động ra gọi tới một dãy số. Điện thoại vừa được nối, Thượng Quân Trừng liền lớn tiếng mắng: “Này, cậu làm cái trò gì thế hả? Sao lại đưa cô ta tới nhà tớ?”.

Vừa nói, anh vừa liếc nhìn Từ Nam Phương ngồi bên cạnh, cô chỉ mím môi không lên tiếng.

Hai người ngồi rất gần nhau, màn đêm quá yên tĩnh, Từ Nam Phương có thể nghe rõ mồn một tiếng Diệp Phi Vũ vọng ra từ trong điện thoại: “Cậu giao xe cho tớ, không phải là muốn tớ đưa cô ấy tới chỗ cậu sao? Này, tớ đã ở đấy đợi cậu cả thế kỷ rồi đây, bảo vệ chỗ cậu cũng thật là có trách nhiệm, lái xe của cậu thế mà còn không cho vào. Tớ đợi ở đấy đến tận hai giờ mới đi đấy…”.

Thượng Quân Trừng dở khóc dở cười: “Tớ bảo cậu đưa cô ấy về đây lúc nào? Này Phi Vũ, trước giờ cậu làm việc đều rất cẩn thận thế nên tớ mới nhờ cậu giúp, cậu đưa cô ấy tới nhà tới khác nào cố ý tạo scandal cho tớ?”.

“Thì chính vì tớ nghĩ rằng cậu mà đi khách sạn thuê phòng mới càng dễ bị phóng viên bắt gặp nên mới…”, Diệp Phi Vũ giả vờ ngốc nghếch, nói với giọng vô tội.

“Tớ thuê phòng với cô ấy làm gì?, Thượng Quân Trừng cuống lên, giọng nói cũng cao hơn, nhưng sợ bị người khác nghe được, liền vội vàng đè nén âm thanh một lần nữa. Từ Nam Phương ngồi bên cạnh cúi đầu càng thấp.

“Khôn phải tớ đã nói với cậu rồi sao? Cô ấy chỉ là một người xem phim đến mụ mị đầu óc… Haizzz, thôi bỏ đi”. Thượng Quân Trừng liếc nhìn Từ Nam Phương, lời nói đến đầu môi lại nuốt trở về: “Cậu mau tới đưa cô ấy đi đi”.

“Tớ đang ở sân bay rồi”. Diệp Phi Vũ quyết tâm để Từ Nam Phương ở lại thì đương nhiên sẽ không để Thượng Quân Trừng được như ý, “Mai lãnh đạo thành phố Thái Nguyên tới thị sát công ty của cậu, nếu cậu không muốn để công ty xảy ra chuyện thì đừng có lôi kéo tớ. Tớ nói cho cậu biết, Quân Trừng, Từ Nam Phương này rất tốt, cậu thật là có mắt nhìn người đó”.

“Cậu nói vớ vẩn cái cóc khô gì thế?”, Thượng Quân Trừng có oan mà không làm được gì, hiện giờ ai cũng nghĩ rằng anh và Từ Nam Phương có quan hệ không đàng hoàng.

“Ha ha!”. Tiếng cười của Diệp Phi Vũ truyền tới, “Có gì đâu, cậu phong lưu nổi tiếng trong giới giải trí, trẻ con mẫu giáo cũng biết, còn giả vờ với tớ làm gì. Có gì ngại mà không dám nhận chứ, lại còn nói người ta bị bệnh tâm thần, tớ thấy người ta cực kỳ bình thường ấy. Chẳng qua giống tớ một điểm là quê mùa chưa thấy được nhiều thứ trên đời này thôi, cậu mới không bình thường ấy, đối xử với người ta…”.

Không đợi Diệp Phi Vũ nói hết, Thượng Quân Trừng đã cúp máy. Có vẻ như trông chờ Diệp Phi Vũ đến đưa Từ Nam Phương đi là việc bất khả thi.

Thượng Quân Trừng bực bội ném di động đi, chiếc di động và vào cửa kính phát ra một tiếng động lớn. Từ Nam Phương co rúm người lại, dường như bị sự tức giận của Thượng Quân Trừng làm cho sợ hãi. Cô mở cửa xe, chợt nghe thấy Thượng Quân Trừng nói: “Cô làm cái gì thế?”.

Từ Nam Phương cúi đầu nói: “Tôi biết đã mang lại nhiều phiền phức cho anh, còn khiến cô Ngô hiểu lầm anh, tôi không nên ở lại đây nữa, tôi đi trước đây…”.

Mấy tiếng “cô Ngô” của Từ Nam Phương khiến Thượng Quân Trừng không kìm được mà nhớ tới tổn thương mà Ngô Thi Hủy gây ra cho cô. Bộ dạng hùng hổ của anh vơi đi một nửa: “Cô có chỗ để đi à?”.

Từ Nam Phương im lặng không đáp.

Thượng Quân Trừng vừa nhìn đã biết cô căn bản không có nơi nào để đi. Anh tức giận nói: “Đóng cửa lại!”, rồi khởi động xe.

Anh không hề muốn đưa Từ Nam Phương về nhà nhưng giờ mà đưa cô tới khách sạn lại càng không thể, chẳng khác nào tự rước họa vào thân. Xe đi vào cổng chung cư, Thượng Quân Trừng hạ cửa kính xe xuống một chút để đưa thẻ từ ra vào cho bảo vệ kiểm tra. Vừa trông thấy mặt anh, bảo vệ đã nhanh nhẹn chạy tới giữ cửa và nhận thẻ, còn ngó vào trong xe.

Thượng Quân Trừng cực kỳ gượng gạo, mặc dù nhân viên bảo vệ rất hiểu quy tắc công việc nhưng anh vẫn cảm thấy như mình vừa làm điều gì xấu. Vừa được bảo vệ cho phép, anh liền tức tốc lái xe chạy vào bên trong.

Thượng Quân Trừng đi trước dẫn đương, Từ Nam Phương xách một túi đồ lớn theo sau. Một người rón ra rón rén sợ bị bắt gặp, một người lóng ngóng vụng về chẳng khác nào nàng dâu từ thôn quê mới lên.

Thế nhưng điều không mong muốn nhất vẫn xảy ra.

Cửa thang máy vừa mở, hai người liền đụng mặt một đôi vợ chống trung niên đi xuống. Cặp kính râm của Thượng Quân Trừng không cản được cái nhìn tò mò của họ. Dù khu chung cư này đều là những người giàu có nhưng ngôi sao như Thượng Quân Trừng vẫn rất thu hút sự chú ý của người khác.

Người phụ nữ trung niên chủ động lên tiếng: “Chào buổi sáng”. Bà ta vừa nói vừa né sang một bên.

Thượng Quân Trừng nghĩ thầm trong đầu, mới có năm giờ sáng, sớm thế này không biết sao đã có người đi ra ngoài.

Anh cao ngạo gật đầu rồi đi vào thang máy. Từ Nam Phương vẫn đứng bên ngoài không nhúc nhích.

Thượng Quân Trừng vốn dĩ không muốn để người khác bắt gặp nhưng hiện giờ Từ Nam Phương đứng bất động ở đó, lại còn mang theo một túi đồ lớn như vậy, chẳng khác nào đã khai rõ, không khỏi khiến người khác dòm ngó.

Thượng Quân Trừng đứng trong thang máy liếc mắt với Từ Nam Phương, ý bảo cô mau chóng đi vào, nhưng Từ Nam Phương thấy căn phòng nhỏ tý bao kín bốn phía như vậy, thật sự không hiểu Thượng Quân Trừng vào đó làm gì.

Phụ nữ vốn có tính tọc mạch, người đàn bà kia cũng không ngoại lệ, bà ta cứ đứng bên cạnh Từ Nam Phương liếc nhìn Thượng Quân Trừng trong thang máy.

Thượng Quân Trừng lại càng căng thẳng, mắt nháy liên tục, cố tình vờ như không quen biết Từ Nam Phương: “Cô có muốn lên tầng không? Không thì để tôi đóng cửa”. Nói xong, anh liền ấn nút đóng thang máy.

Thượng Quân Trừng làm vậy chẳng khác nào lạy ông tôi ở bụi này. Mấy lời vừa rồi nói ra còn ai nghe ngoài Từ Nam Phương.

Người phụ nữ trung niên nhìn họ bằng ánh mắt chế nhạo, sau đó bị ông xã mình lôi đi.

Thấy cửa sắp bị đóng lại, Từ Nam Phương vội hô lên: “Chờ tôi với, Danny!”.

Lúc này Thượng Quân Trừng quả thực đã bị Từ Nam Phương chọc cho điên lên: “Tôi đã nói rồi, cô đừng gọi tôi là Danny nữa!”. Anh vừa dứt lời liền bị người phụ nữ trung niên kia quay đầu lại nhìn, anh bực mình lôi Từ Nam Phương vào trong.

Từ Nam Phương kêu “Oái” một tiếng, Thượng Quân Trừng vội buông tay, khuôn mặt cô đầy vẻ thống khổ. Bấy giờ anh mới nhận ra vì quá nóng vội nên mình đã túm phải cánh tay bị thương của cô. Cơn thịnh nộ đang bùng phát trong anh đành phải ngậm ngùi nuốt vào trong.

Anh ấn nút đóng cửa, thang máy chuyển động lên trên. Từ Nam Phương chợt cảm thấy thân thể mất thăng bằng, tuy rất muốn biết chuyện gì đang diễn ra nhưng thấy vẻ mặt khó coi của Thượng Quân Trừng lại không dám hỏi.

Căn hộ của Thượng Quân Trừng nằm ở tầng ba mươi sáu, cũng chính là tầng cao nhất của tòa nhà. Anh mở cửa để Từ Nam Phương vào trong, rồi đóng cửa lại, nói với cô: “Cô cứ ở đây một đêm đã, mai tôi thu xếp giúp cô”.

Từ Nam Phương gật đầu, trong lòng trộm cười Thượng Quân Trừng này quá ngây thơ, mời vào thì dễ nhưng đuổi ra thì khó, anh đã đưa cô tới đây, lại còn muốn đá cô ra ngòai, sợ rằng không dễ dàng như vậy.

Từ Nam Phương học theo Thượng Quân Trừng, tháo giày ra, giẫm chân xuống nền nhà.

Thượng Quân Trừng lấy một đôi dép đi tỏng nhà ném tới trước mặt cô, nhận lấy túi đồ trong tay cô rồi đi vào trong nhà.

Từ Nam Phương đứng ngoài cửa quan sát căn phòng của Thượng Quân Trừng, điều kiện còn hơn cả khách sạn Sơn Tây, đồ đạc xa hoa lộng lẫy, chỉ có điều hầu hết là màu đen hoặc đỏ sẫm, từng mảng màu như muốn làm nhức mắt người khác. Từ Nam Phương cảm thấy không được quen cho lắm.

“Này, qua đây!”, Thượng Quân Trừng gọi, Từ Nam Phương vội vàng chạy vào trong. Căn hộ của anh không qúa rộng, nhìn đi nhìn lại, vừa vào cửa là phòng ăn và phòng khách, ngoài ra còn có ba phòng nữa.

Thượng Quân Trừng đem hành lý của Từ Nam Phương vào một phòng ngủ cho khách, nói: “Cô ngủ ở đây”. Anh ngáp dài một cái, có lẽ từ lúc lên lầu đến lúc vào nhà đã cảm thấy buồn ngủ, đầu óc mệt nhoài, đôi mắt vốn tinh nhanh đã không còn lanh lợi, vẻ mặt đầy uể oải.

“Tôi đi ngủ trước đây, có chuyện gì mai rồi nói”. Nói xong, anh dụi mắt, đi sang căn phòng kế bên. Từ Nam Phương theo ra ngoài nhưng Thượng Quân Trừng đã đóng cửa sầm lại.

Từ Nam Phương hài lòng quay lại phòng mình. Lúc cởi quần áo nằm lên giường, ngoài cảm giác đau nhức ở cánh tay, cô còn có cảm giác bình yên, có lẽ chỉ khi ở bên cạnh một người không mưu không kế như Thượng Quân Trừng, cô mới có thể an tâm.

Cô nhắm mắt lại, trong đầu hiện lên hình ảnh mình ngã nhào vào lòng Thượng Quân Trừng, mặt cô chợt nóng ran. Cô không biết vì sao mình lại chẳng do dự mà lao vào lòng anh, liệu có thật chỉ vì muốn giữ được trái tim anh hay không?

Đêm nay là một đêm ngủ ngon của Từ Nam Phương. Lúc cô tỉnh lại đã là buổi trưa, ánh mặt trời xuyên qua lớp rèm cửa chiếu thẳng vào trong phòng, ấm áp dễ chịu. Cô mặc quần áo, qua loa vuốt lại mái tóc rồi đi vào phòng vệ sinh.

Chỉ có điều, khi cô vừa bước vào cửa liền xảy ra một chuyện không nên xảy ra. Cô hét lớn một tiếng, khiến Thượng Quân Trừng đang đứng quay mặt về phía bồn cầu bị dọa một trận mất mật. Anh quay đầu lại, đối diện với cô.

Từ Nam Phương ngây người nhìn Thượng Quân Trừng, ánh mắt chậm chạp không biết làm sao rời khỏi cơ thể anh. Thượng Quân Trừng cũng thất kinh, một tay kéo quần, một tay nắm lấy vật từ trong quần ra, đối mặt với Từ Nam Phương.

A! Cô là ai?”, Thượng Quân Trừng dường như đã hoảng hốt đến mức hồ đồ nên mới chào đầu bằng một câu nói như thế.

Anh cuống quýt mặc lại quần cẩn thận, cố tỏ ra trấn tĩnh đậy nắp bồn cầu. Tiếng nước xả ào ào tạm thời che giấu vẻ chột dạ của anh.

Anh nhìn bộ mặt xám xịt của Từ Nam Phương, giận dữ nói: “Sao cô lại ở đây?”.

Cuối cùng Thượng Quân Trừng cũng nhận ra cô là ai, nhưng nãy giờ Từ Nam Phương vẫn chưa hoàn hồn lại. Đến khi anh huých nhẹ vào cánh tay bị thương của cô, cô mới giật mình như tỉnh khỏi giấc mộng.

“Người bị hại là tôi, cô đần người ra đấy làm cái gì?”, Thượng Quân Trừng quả thực đã bị chọc cho tức điên lên.

Từ Nam Phương vừa mới có phản ứng trở lại, nghe được câu nói của v, liền xoa xoa cánh tay đau nhức của mình, nhăn mặt đáp: “Sao anh không đóng cửa?”.

“Này này, đây là nhà tôi, trong nhà chỉ có một mình tôi, tôi đi WC thì cần cóc gì phải đóng cửa?”, Thượng Quân Trừng giận dữ nói, “Ơ, khoan đã, sao cô lại ở trong nhà tôi?”. Anh càng nói càng hồ đồ.

Từ Nam Phương trả lời: “Chính anh đưa tôi về đây chứ ai?”.

“Tôi đưa cô về?”, Thượng Quân Trừng kinh ngạc, nhưng sau một lúc nghĩ lại, nhớ ra đúng là có chuyện này. Anh lầm bầm trong miệng: “Xem ra hôm qua tôi quá mệt mất rồi”.

Từ Nam Phương không tiếp lời, chính cô cũng bị “bẩn mắt” mà vẫn phải nén giận. Chuyện vừa rồi thật sự là ngoài ý muốn, mặc dù cô đã từng nghĩ tới hạ sạch phải dùng sắc để đối phó với Thượng Quân Trừng, nếu nhất định phải xài tới thủ đoạn này, hai người “không mảnh vải che thân” đối diện với nhau là chuyện khó tránh khỏi, thế nhưng tình thế xấu hổ như vừa rồi, quả thực cô không ngờ tới.

Từ Nam Phương xoay người, đi tới bồn rửa mặt đằng trước, cầm lấy cốc định súc miệng. Thượng Quân Trừng theo sau cô, lên tiếng: “Cô cầm cốc của tôi làm gì?”. Giọng điệu dọa người của anh khiến Từ Nam Phương vội vàng buông chiếc cốc xuống. Thượng Quân Trừng trợn mắt: “Đêm qua cô có dùng cốc của tôi không đấy?”, anh liếc nhìn chiếc cốc còn dính nước mà chiếc khăn mặt ướt sũng của mình.

“Tôi, tôi không biết…”

Đối với bộ dạng này của Từ Nam Phương, Thượng Quân Trừng trước giờ hoàn toàn chịu chết. Anh cầm lấy cái cốc và bàn chải đánh răng duy nhất, đặt vào tay cô: “Hôm nay ban ngày tôi không bận việc gì, cô muốn đi đâu, tôi đưa cô đi”.

Thấy cô không trả lời, anh hỏi lại lần nữa.

Từ Nam Phương đành nói: “Tùy anh, đi đâu cũng được”.

Thượng Quân Trừng đã đi vào phòng của cô, nói vọng ra: “Cô thu dọn đồ đạc lại đi đã…”, đang nói dở, anh đột nhiên im bặt. Từ Nam Phương đoán được Thượng Quân Trừng chắc hẳn đã trông thấy thuốc và băng gạc của mình.

Lúc đi ra, vẻ mặt Thượng Quân Trừng đã không còn hung hãn như ban nãy, anh tới trước mặt cô, dịu dàng hỏi: “Sao bệnh viện kê nhiều thuốc cho cô như thế? Chẳng phải đã nói là không quá nghiêm trọng rồi sao? Thật ra rất nặng phải không?”. Trong mắt anh, Từ Nam Phương là kiểu người sắn sàng ngậm đắng nuốt cay.

Cô lắc đầu: “Không có gì, chỉ là vết thương nhỏ”.

Lúc này Thượng Quân Trừng mới có thể giải thích với Từ Nam Phương chuyệ lúc trước: “Việc này đều do Ngô Thi Hủy không tốt. Có điều cô ta tiểu thư quen rồi nên mới trút giận lên đầu cô… Cô uống thuốc chưa?”. Giọng nói của anh nhỏ nhẹ như chú cừu nhỏ.

Từ Nam Phương lại lắc đầu: “Tôi không biết nước ở đâu>”.

Thượng Quân Trừng đi lấy nước, vừa đi vừa nói: “Không biết có thể hỏi tôi cơ mà, không uống thuốc vào là bị nhiễm trùng đấy”.

Anh dúi cốc nước vào tay cô, khiến cô có phần kinh ngạc.

“Lát nữa nhớ uống đấy!”.

Từ Nam Phương tròn mắt nhìn Thượng Quân Trừng: “Anh đối xử với tôi như vậy, tôi không quen”.

Tuy nhiên, Thượng Quân Trừng cũng chỉ dịu dàng được một chốc một nhát: “Đã được quan tâm còn nhiều lời!”. Chợt cảm thấy câu nói của mình có phần gượng gạo, anh lấy lại trạng thái bình thường hỏi: “Lát nữa cô đi đâu? Người nhà của cô ở đâu để tôi đưa cô tới tìm họ?”.

Từ Nam Phương liếc nhìn anh: “Tôi không có người thân ở đây”.

Thượng Quân Trừng đờ người: “Thế sao cô còn tới Bắc Kinh?”.

Từ Nam Phương sợ sệt lắc đầu: “Tôi không biết đi đâu, cũng không biết tại sao lại theo cách anh tới Bắc Kinh”.

Thượng Quân Trừng đảo mắt, hai hàm răng nghiến ken két: “Lại là chủ ý của cái tên Diệp Phi Vũ kia!”. Anh ta chẳng khác nào đã rước thêm phiền phức cho Thượng Quân Trừng.

“Thế gia đình cô ở đâu?”

Hai mắt Từ Nam Phương đã ngập nước: “Tôi không có nhà…”.

Tuy rằng bất đắc dĩ nhưng Thượng Quân Trừng cũng không nhắc tới chuyện này nữa, lúc này dạ dày anh đã lên tiếng biểu tình. Anh vừa rửa mặt vừa nói với Từ Nam Phương: “Đợi tẹo nữa rồi đi ăn cùng tôi”.

Từ Nam Phương đứng phía sau gật đầu, nhưng không biết phải chờ bao lâu. Cô quan sát Thượng Quân Trừng vừa đứng vừa vuốt lại tóc, vừa dùng chất gì đó bôi đầy mặt, mất nguyên nửa tiếng đồng hồ, sau đó anh quay vào phòng ngủ thay quần áo, lại tốn gần một giờ.

Từ Nam Phương đừng chờ đến sốt ruột, nghĩ bụng đào kép quả nhiên là đào kép, chỉ biết dựa vào bề ngoài. Thượng Quân Trừng này ưa nhìn, đáng tiếc đầu óc quá đơn giản.

Cô buồn chán đi loanh quanh trong căn hộ, phát hiện ra một căn phòng chứa rất nhiều nhạc cụ. Cô không hiểu về nhạc cụ phương Tây nhưng nhạc cụ Trung Quốc thì có biết chút ít. Cô cầm lấy cái huyên, đặt bên môi, một khúc nhạc xa xăm đầy thê lương chậm rãi vang lên, lúc thì như một dòng suối nhỏ không biết từ đâu đang cuồn cuộn chảy xiết, lúc lại bồng bềnh như những vạt mây đang trôi lững lờ phía chân trời.

Từ Nam Phương nhắm mắt lại lắng nghe tiếng nhạc, bỗng dưng cảm nhận được sau lưng có người, cô dừng thổi, quay đầu lại đã thấy Thượng Quân Trừng đứng đấy từ lúc nào, vẻ mặt tươi tỉnh.

(*Huyên: Nhạc khí làm bằng đất, hình quả trứng, có sáu lỗ)

“Sao không thổi nữa?”, Thượng Quân Trừng hoàn toàn không ngờ Từ Nam Phương còn biết chơi nhạc cụ, “Cô biết thổi huyên à?”.

Từ Nam Phương thẹn thùng cười: “Lúc nhỏ tôi lang thang bên ngoài với cha, rảnh rỗi thường thổi cái này”. Thực ra, phụ nữ khi vào trong cung, cầm kỳ thi họa, có cái nào không biết? Miễn là Hoàng thượng thích, họ đều phải học cho bằng giỏi mới thôi. Chỉ có tinh thông mọi thứ như thế mới đáp ứng được nhu cầu của Hoàng thượng, mới không bị người khác đá bay.

“Cái huyên này cô thấy thế nào?”

Từ Nam Phương ngắm nghía một lúc mới đáp: “Chế tác tốt, âm rất chuẩn, nhưng mà huyên vốn là nhạc cụ cổ, càng cũ càng tốt. Cái huyên này mới làm, rất khó tạo được âm điệu xa xưa, nếu như đem chôn xuống đất chừng hai năm, đảm bảo lúc lấy ra thổi sẽ đạt được hiệu quả rất tốt”.

Thượng Quân Trừng kinh ngạc nhìn cô, ánh mắt hiện lên vẻ thích thú: “Không ngờ cô còn biết những điều này”.