Bí Thư Trùng Sinh

Chương 2581: Có ít hào kiệt.​ (2)



Ví dụ như ở thành phố Đồng Lục, tuy Lôi Hợp Tuấn lựa chọn hạng mục của tập đoàn Thần Khí, thế nhưng lại bị điều chỉnh làm bí thư đảng ủy phòng tài chính, vị trí của hắn lại bị chủ nhiệm Triều Kính Bân của ban nghiên cứu chính sách tỉnh ủy lên thay thế...

Còn những vị phó thư ký trưởng mà Vương Tử Quân đề cử tuy đều được điều động thế nhưng căn bản là đến làm cấp phó ở các thành phố có điều kiện kinh tế tương đối kém, cũng có người làm cấp phó ở đơn vị không quan trọng của tỉnh, nói tổng quá thì thực quyền không bằng vị trí hiện tại của bọn họ.

Nếu như những sắp xếp này được thông qua thì đả kích với Vương Tử Quân là cực kỳ lớn.

Dù sao thì người ta cũng đi theo Vương Tử Quân, nhưng đến khi có cơ hội tiến lên thì anh không làm gì được, không những không đề bạt tiến lên, còn làm cho người ta phải thụt lùi một bậc, năm này không bằng năm cũ. Nhân tâm con người cũng chỉ là thịt, nếu như có trạng thái nà xuất hiện, có ai tình nguyện đi gần mình nữa?

Tuy đây không phải là phương án cuối cùng, còn có dư âm chỉnh sửa, thế nhưng Vương Tử Quân biết rõ nếu muốn được thông qua từ Sầm Vật Cương thì căn bản là cực kỳ bé nhỏ. Nếu như muốn thoát khỏi tình huống khó khăn này, như vậy chính mình phải là một người gia nhập vào trong phương diện điều chỉnh phương án này.

Chỉ là điều này không dễ dàng chút nào.

Mặc dù người cho ra phương án là Uông Thanh Minh, thế nhưng Vương Tử Quân biết rõ phương án này ánh xạ ý nghĩ của Sầm Vật Cương. Lúc này Sầm Vật Cương cho ra phương án như vậy có ý nghĩa rất rõ ràng, sở dĩ Sầm Vật Cương đồng ý phương án này, càng nói rõ sự quyết tâm của bí thư Sầm là như thế nào.

"Người ta đã có quyết tâm rất lớn!" Vương Tử Quân khẽ gõ ngón tay lên bàn và không khỏi nghĩ đến lời nói vừa rồi của Uông Thanh Minh. Một thời gian ngắn sau đó Sầm Vật Cương sẽ cùng trao đổi với mình về những sắp xếp trong nhiệm kỳ mới lần này.

"Trao đổi sao?" Khi Vương Tử Quân đang suy tư nhiều vấn đề, lúc này trên bàn làm việc của phó bí thư chuyên trách tỉnh ủy là Văn Thành Đồ cũng có một phương án giống như vậy. Văn Thành Đồ là phó bí thư nắm công tác tổ chức nhân sự, hắn rõ ràng là thượng cấp của Uông Thanh Minh, bất kỳ vấn đề nhân sự nào cũng phải thông qua tay hắn.

Văn Thành Đồ nhìn phương án này mà có chút phẫn nộ, thế nhưng sau đó lại nở nụ cười không tiếng động. Phương án này dù là của phòng tổ chức cho ra thế nhưng bên trong thể hiện ý đồ của Sầm Vật Cương. Hắn là phó bí thư nắm công tác tổ chức nhân sự, hắn không thể nhúng tay vào quá nhiều ở phương diện này, không, cũng không phải nói là hắn nhúng tay vào quá nhiều, phải nói là hắn bị cho ra rìa, điều này làm cho hắn cực kỳ phẫn nộ.

Uông Thanh Minh là trưởng phòng tổ chức tuy biểu hiện cực kỳ khách khí, những khi cần báo cáo hay xin chỉ thị đều cực kỳ đúng chỗ, biểu hiện rất tốt. Uông Thanh Minh trước nay chưa từng làm ra sai sót gì, hơn nữa lại là người cẩn thận tinh tế chu đáo, căn bản không thể bới tìm sai lầm.

Nhưng trưởng phòng tổ chức đi quá gần với bí thư tỉnh ủy thì sẽ làm giảm quyền lực của một vị phó bí thư chuyên trách như Văn Thành Đồ. Tất nhiên Văn Thành Đồ có cảm nhận rất sâu ở phương diện này, hắn cầm văn kiện xem xét chi tiết, bắt đầu phân tích nội dung ẩn giấu bên trong.

Con người luôn kiếm chỗ tốt cho mình và người của mình, Văn Thành Đồ cũng không phải là người ngoại lệ. Hắn nghĩ đến sự sắp xếp của người thân cận với mình, thế là gương mặt lộ ra nụ cười nhàn nhạt. Mặc dù không cùng thương lượng bất kỳ điều gì với Văn Thành Đồ, thế nhưng rõ ràng là phương án này cũng không tệ với Văn Thành Đồ.

Ví dụ như phó chủ tịch Liêu Thành Tuấn của thành phố Xan Hà, theo ý của Văn Thành Đồ thì sẽ được điều động, không ngờ lại được Uông Thanh Minh sắp xếp làm phó bí thư thị ủy Đồng Lục. Từ vị trí phó chủ tịch đến phó bí thư thị ủy căn bản cũng như Uông Thanh Minh nể mặt Văn Thành Đồ; đồng thời phó bí thư Hướng Tiểu Thành của sở tài nguyên tỉnh cũng có được sắp xếp rất tốt, làm phó thư ký trưởng văn phòng ủy ban nhân dân tỉnh, xem như nâng cao một bước.

Văn Thành Đồ nghĩ đến những sắp xếp như vậy thì gương mặt có vài phần ôn hòa, dù sao thì những sắp xếp của Uông Thanh Minh căn bản cũng suy xét đầy đủ đến mình.

Uông Thanh Minh có thể thực hiện đúng chỉ thị của mình, không phải chính mình có uy tín cao và nhân phẩm tốt sao? Văn Thành Đồ không phải là người ngây thơ, tất nhiên sẽ không cho rằng là như vậy. Tuy hắn đi rất gần với Sầm Vật Cương thế nhưng biết rõ người ta chỉ xem mình là thầy tu xuất gia giữa đường, căn bản không bằng thầy tu thuộc dòng chính của mình.

Nhiều người thì ít ghế, đây chính là sinh thái trong quan trường. Nhiệm kỳ mới lần này điều chỉnh nhiều nhân sự, thế nhưng vị trí cũng không đủ dùng. Dưới tình huống này thì Uông Thanh Minh còn cho mình mặt mũi như vậy, cũng không phải là dễ dàng. Văn Thành Đồ cảm thấy ít ra Uông Thanh Minh vẫn còn xem trọng mình.

Dù sao thì mình đến Mật Đông cũng là tu hú chiếm tổ của Uông Thanh Minh, cướp món ăn đã đặt trong mâm của người khác. Uông Thanh Minh là người chứ không phải thánh, sao có thể thân cận với mình mà không lo nghĩ gì được?

Mình căn bản không dính vào bên người Vương Tử Quân, nếu không thì lần này Sầm Vật Cương muốn lợi dụng điều động của nhiệm kỳ mới để khẳng định quyền uy tuyệt đối ở Mật Đông, sao có thể nhân nhượng cho mình được? Thế nhưng cũng phải nói lại, nếu như đối phương không quan tâm đến những người của mình, như vậy sẽ mất đi nhân hòa, sẽ làm cho mình có tâm lý không công bằng, cho rằng Sầm Vật Cương quá thôn tính, quá bá đạo, nhất định sẽ kiên định đứng cùng chiến tuyến với Vương Tử Quân. Nếu như mình cùng một giuộc, cùng chung mối thù với Vương Tử Quân, như vậy sẽ ở vào trạng thái đối lập gây ra nhiều khó khăn cho Sầm Vật Cương.

Nhưng Sầm Vật Cương lại cho ra những hành vi có lợi cho mình, mục đích của nó là quá rõ ràng, đó là muốn chặn miệng của mình. Mình là một phó bí thư tìm được lợi ích cho người đi bên cạnh, đã đạt được mục tiêu lý tưởng, như vậy những phần bánh ngọt còn lại nên để cho bí thư Sầm phân phối, chính mình không cần phải đi tranh đua làm gì, như vậy là quá vô lý.

Văn Thành Đồ nghĩ đến Sầm Vật Cương mà gương mặt vui vẻ giảm đi vài phần. Tuy hắn không xem Uông Thanh Minh ra gì, thế nhưng lại không dám coi thường Sầm Vật Cương. Vài ngày trước hắn về thủ đô và nghe phong phanh thông tin người này sắp tiến lên một bước.

Văn Thành Đồ không chút nghi ngờ về tính chính xác của thông tin này. Hắn càng nghĩ đến phương diện sau khi mình rời khỏi Mật Đông thì sẽ phải tự xử thế nào? Trước mắt tình thế của hắn ở Mật Đông là quá vi diệu, ít nhiều cũng bị cản tay. Hắn không lung lạc được Vương Tử Quân, cũng không thể tiến vào sâu trong hàng ngũ của một lực lượng mạnh mẽ ở Mật Đông như Sầm Vật Cương. Hắn thành một con cá bơi qua bơi lại trong chính trường Mật Đông, giống như có quan hệ không tệ với Sầm Vật Cương, thế nhưng lại không thể làm một thành viên chính thức.

Sầm Vật Cương sẽ không bao giờ thật lòng thật dạ với mình, nếu như Văn Thành Đồ có được sự che chắn của Vương Tử Quân thì quá tốt, nhưng Vương Tử Quân căn bản lại không quan tâm, thế cho nên Văn Thành Đồ cảm thấy mình đầy tài hoa mà lại rơi vào trạng thái quá trì trệ.

Một giây thời gian là một tấc vàng, Văn Thành Đồ bây giờ cũng đã có tuổi, hắn thấy rõ thời gian không chờ đợi con người. Tuy hắn bây giờ vẫn tính là trẻ tuổi, thế nhưng nếu so với Vương Tử Quân căn bản nhỏ hơn chục tuổi mà đã là chủ tịch tỉnh, hắn thấy sự khác biệt quá lớn.

Thời gian của Vương Tử Quân là quá đủ, cho dù té ngã thì cũng có thời gian chậm rãi đứng lên. Nhưng mình thì sao? Nếu như mình bỏ qua một cơ hội, chỉ sợ không còn khả năng tiến lên.

Văn Thành Đồ không muốn mình lui ra khỏi chính trường trên vị trí này, hắn là người có mục tiêu, có ý nghĩ, hắn muốn từng bước tiến lên, tiến về tương lai huy hoàng mà không phải là chậm rãi tan biến.

Văn Thành Đồ đứng lên khỏi ghế đẩy cửa sổ nhìn ra bên ngoài, hắn thấy ngoài cửa sổ là một bông hoa xinh đẹp làm cho người ta say mê, không biết vì sao trong lòng hắn lại xuất hiện một câu: "Giang sơn như tranh vẽ, nhất thời lại có ít hào kiệt!"

"Có ít hào kiệt!" Văn Thành Đồ nghĩ đến hai chữ hào kiệt, hắn chợt nghĩ đến hình bóng của hai người Vương Tử Quân và Sầm Vật Cương. Hai hình ảnh này liên tục biến đổi trong lòng Văn Thành Đồ, điều này không khỏi làm cho đầu óc của hắn chợt rối loạn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.